Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 16: Dị thú báo thù
. . .
Tôn Bình ông cháu rời đi, sân nhỏ trở lại bình thường an tĩnh.
Thiên không, nắng vàng đã tắt, từng tia nắng ấm chiếu rọi xuyên qua đám mây đi về nơi xa, không còn rơi xuống sân nhà, như là báo hiệu một ngày đã sắp kết thúc.
Hoàng hôn buông xuống!
Nhìn lại thân thể, có chút bụi bặm dơ bẩn, lại thêm y phục rách nát, nhìn không chịu nổi, Trần Quân nhẹ thở dài, lẩm bẩm: “vẫn là nên đổi một cái a!”
Bộ dáng thê thảm như vậy, hắn chính mình cũng cảm thấy không quen.
Trong đầu thần thức hóa hình, lần nữa đi vào không gian trữ vật, cùng khí linh câu thông, mua sắm mấy loại đồ vật cần thiết.
〖Tẩy Trần Phù: giá bán 5 khối Linh thạch, tác dụng thanh tẩy bụi trần làm sạch thân thể. Thời gian tác dụng: 1 khắc.〗
〖Hoàng Sam: Pháp Y làm từ chất liệu tơ tằm loại tốt, có thể thanh thanh trần tịnh mùi, ngăn cản công kích, không cần thay giặt, chất lượng trung phẩm, giá 900 hạ phẩm Linh Thạch.〗
Hao phí gần ngàn khối Linh thạch mua sắm hai món đồ vật, Trần Quân cảm giác có chút thịt đau bất quá cũng không có cách nào, người có thể không ăn, nhưng phải mặc a.
Hắn khởi thân đi vào trong nhà, đóng lại cánh cửa, bắt đầu tiến hành thanh tẩy, thay đổi y phục.
Căn này nhà gỗ vốn là Tôn Bình nơi ở, bây giờ nhường lại cho hắn, trưởng thôn đã dọn qua bên kia, cùng với tôn nữ ở chung một sân.
Nhà gỗ đúng thật sự nhỏ, không có bất kỳ trang trí, duy nhất một cái bàn gỗ đơn sơ và hai chiếc ghế cũ, cùng một chiếc giường đơn cũ kỹ, cái khác vật dụng cũng không nhìn thấy.
Trần Quân cũng không nhiều để ý, đi thẳng tới giường gỗ đem hai thứ đồ vật lấy ra, đặt xuống trên phản, sau đó đưa tay cầm lấy Tẩy Trần Phù.
Tấm này phù, đường văn rắc rối phức tạp, so với Thông Ngôn Phù hãy thiếu đi rất nhiều văn lộ, bất quá bấy nhiêu cũng đủ để người hoa mắt nhức đầu, nhìn sơ một lát liền thôi, không còn để mắt.
Tiện tay xé mở!
Một cơn gió mát chợt đem hắn bao phủ, toàn thân lông tóc cùng với y phục đều bị thanh phong cho thổi tung, đem tất cả bụi bặm trên thân đều bị thanh không, thổi cho bay mất.
Đi qua một khắc thời gian thanh tẩy, hắn toàn thân cảm giác vô cùng sảng khoái, so với tại trong thủy hồ ngâm mình hãy càng thoải mái.
Thanh tẩy xong, mặc vào mới y phục, cảm nhận bộ này pháp y thượng truyền đến mát mẻ, co giãn mềm mại, lại nhìn kích thước thật vừa vặn, màu sắc tươi sáng rất hợp, lại nghĩ đến công năng kháng lực hộ thân, tẩy trần tịnh mùi, Trần Quân cảm thấy rất vừa lòng thỏa ý, cảm giác mình đời này cũng chưa từng có qua thích ý như vậy.
"Vẫn là bộ này Pháp Y khi nhìn thuận mắt, cũng thật tốt thoải mái."
Hắn yêu thích làm một chút quyền cước bộ dáng cử động, cảm thấy không bị vướng víu hay gò bó, bất giác mỉm cười hài lòng, sau đó lại không tiếp tục chăm chú.
Có thể là bị Liệt Hỏa Chưởng tác động, Trần Quân cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, có chút khát nước.
May mắn trước đó còn ở thủy hồ đã thu lấy nhiều nước tích trữ, khóa vào bức tường xung quanh không gian trữ vật, khi cần liền có thể xuất ra dùng.
Trong đầu thần thức hóa hình đi vào không gian trữ vật, lấy tới một cái bình ngọc, trang đầy nước lại đem ra uống.
Thanh thủy vào miệng, cơn khát giống như nắng hạn bị tưới mát, lập tức tan biến không còn.
Vừa định thu cất bình ngọc, bỗng nhớ đến buổi chiều hai ông cháu Tôn Bình, nhớ đến nữ hài khuôn mặt xanh xao thiếu nước, có chút mủi lòng.
“Ta nước còn nhiều, cũng không ngại giúp một giúp.”
Trần Quân đem hai cái bình ngọc bắt tới, rót đầy thanh thủy.
Này thủy, uống là không sai, bất quá còn chưa đủ, nó không giải tỏa cơn đói.
Nghĩ nghĩ, lại lấy ra một viên Ích Cốc Đan, phân ra làm bốn mảnh, ném hai mảnh vào hai chiếc bình.
A Lý Na Na nói qua, một viên Ích Cốc Đan thường nhân phục dụng một tháng không cần tiếp thực, nếu mà để nguyên cho mỗi người phục dụng, như vậy quá dọa người, không khéo sẽ khiến người để mắt.
Làm xong, lại đem hai chiếc bình lấy xuống, đặt tại trên bàn.
Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân xôn xao.
Tốc tốc tốc ~ ~ ~ ~
Tiếng gõ cửa vang lên, còn mang theo thanh âm gấp gáp của trưởng thôn: “lão huynh, có chuyện không hay, người trong thôn bị bóng đêm dị thú t·ấn c·ông, có thể cần phải lão huynh giúp đỡ.”
Trần Quân đi tới đưa tay mở ra đại môn.
Nhìn thấy ông cháu Tôn Bình đứng chắn ngay trước cửa nhà, ai nấy thần sắc có chút hoảng hốt, nhất là nữ hài trên khuôn mặt xanh xao không giấu được vẻ lo lắng, Trần Quân vội trấn an: “không nên hoảng hốt, có việc gì vào nhà nói!”
Lại đưa tay mời, đón hai người vào trong.
Tôn Bình ông cháu theo Trần Quân đi vào trong nhà, đến cùng hắn ngồi xuống trước bàn.
Lúc này, Trần Quân nghiêm giọng dọ hỏi.
“Chuyện gì xảy ra?”
Lúc nãy nghe được loáng thoáng, không đầu không đuôi, bây giờ người tại, vẫn là muốn biết cặn kẽ chi tiết.
Tôn Bình thần sắc ngưng trọng, giọng có chút trầm thấp, nói: “Buổi chiều, hai đầu bóng đêm dị thú đột nhiên xuất hiện, t·ấn c·ông nhà dân ở gần chân núi, lúc nãy dân làng chạy đến báo tin cho ta, ta vội vàng qua đây báo tin cho lão huynh, nhìn xem ngươi có thể hay không giúp một tay.”
Bóng đêm dị thú?
Trần Quân có chút nhíu mày: “làm sao trời còn chưa tối đã có bóng đêm dị thú xuất hiện?”
Chuyện này không khỏi có chút kỳ lạ, trừ phi. . .
Trần Quân chợt nghĩ đến điều gì.
Truyền thuyết, ở Dị Giới chiến trường có một số loài dị thú có cách thức sinh tồn đặc biệt, con non vừa mới sinh ra liền bị bỏ rơi, ở tại trong hoàn cảnh khắc nghiệt tự sinh tự diệt, nếu như con non bị loài thú hay con người g·iết c·hết, bọn chúng bầy đàn sau đó sẽ tìm tới cửa đem kẻ thù tiêu diệt, báo thù cho con non.
Quá khứ, từng có người bắt được dị thú con non quý hiếm, bán được giá cao, bất quá sau đó cả nhà không hiểu thấu đều vong mạng, có người điều tra biết được là bị dị thú trả thù, âm thầm g·iết c·hết.
“Lão huynh, ngươi đoán không sai!” Tôn Bình thở dài, giọng có chút u buồn nói: “nguyệt trước, Dương Thiết Trụ tại trong mỏ quáng chỗ sâu phát hiện một hang động bí ẩn, bên trong có giấu một đầu dị thú con non mới sinh không lâu, bị hắn bắt được, ẩn nấp mang về, không để cho dân làng bất kỳ người nào biết.”
“Dương Thiết Trụ là cái người bị g·iết kia sao?” Trần Quân có chút quan tâm, dọ hỏi.
“Không! Người bị g·iết là Lã Hoa bà, Dương Thiết Trụ là nội tôn của lão,” Tôn Bình chậm rãi kể lại sự tình: “người thiếu niên kia nguyệt trước đã bị sơn tặc tới nhà c·ướp g·iết!”
Đã c·hết?
Trần Quân có chút bất ngờ.
“Dị thú con non đâu?”
Tôn Bình nói: “bị sơn tặc trong lúc tranh đoạt giành giật không may làm cho trọng thương, e là đ·ã c·hết!”
Như vậy giải thích thông.
Bất quá, chuyện này hẳn là còn không có dừng lại, bởi lẽ theo như đồn đại, bất kỳ ai n·gược đ·ãi hay nhiễm qua con non khí tức, đều sẽ bị dị thú tìm tới cửa báo thù.
“Trong thôn có những ai từng nhiễm qua con non khí tức?”
“Không rõ ràng!” Tôn Bình chính mình cũng mờ mịt: “dị thú con non bình thường không có ra ngoài, bất quá ta nghe người ta nói Từ Gia vị kia giám định sư đã từng nhìn thấy qua, không biết thực hư thế nào.
”
Nói đến đây, Tôn Bình yên lặng.
Không khí trong phòng có chút ngột ngạt, đè nén.
Bỗng Trần Quân nhấc tay lấy tới hai chiếc bình ngọc, đưa tới trước mặt hai ông cháu Tôn Bình.
“Đây là ta thuốc, dành riêng cho hai người các ngươi.”
Tôn Bình và Tôn Nguyệt Anh đồng thời kinh ngạc ngây người: “thuốc?”
Khụ ~ ~ ~ ~
Trần Quân ho khan một tiếng, giả ra bộ mặt nghiêm túc bộ dáng, nói: “lúc chiều nhìn thấy các ngươi thần sắc có chút không tốt, biết các ngươi thiếu khuyết dinh dưỡng, lúc nãy tiện tay liền điều chế, cho các ngươi.”
Hai ông cháu nhấc tay thu lấy hai chiếc bình ngọc, ai nấy ánh mắt ngờ nghệch nhìn nhau dọ hỏi, bất quá Trần Quân lại nói: “nhanh phục dụng a!”
Bị người hối thúc, Tôn Bình cũng không do dự nữa, nhẹ mở nắp bình, bỗng nhìn thấy bên trong là thanh thủy trong vắt, tức thì hai mắt sáng lên như rất có thần.
“Này thật cho ta?” Tôn Bình có chút do dự.
Trần Quân nhẹ gật đầu ừ.
Tôn Bình không chút do dự liền đưa chiếc bình ngọc lên miệng, uống cạn.
“Tiểu cô nương, ngươi cũng nhanh uống đi!”
Trần Quân mỉm cười nhìn nàng, trấn an: “đó là thanh thủy, không phải thuốc, rất tốt uống!”
Nghe nói không phải thuốc, Tôn Nguyệt Anh cũng không do dự, lập tức đưa lên miệng uống.
Thanh thủy vào miệng, nàng mới biết nó đúng thật là không phải thuốc, mà chỉ đơn thuần là nước.
Tôn Nguyệt Anh tròng mắt giãn ra, hài tử miệng nhỏ tham lam hớp lấy từng giọt nước lớn, chớp mắt liền uống cạn, thậm chí liếm sạch đến giọt nước cuối cùng.
Vừa mới uống xong, hai người trong mắt tràn đầy chấn kinh: “ta, ta làm sao tự dưng cảm thấy no, không có chút nào cảm thấy đói?”
Tôn Bình trong lòng kinh nghi bất định, “chẳng phải một chớp mắt trước hãy còn rất đói, tại sao bây giờ không có?”
Trần Quân mỉm cười, đánh cái giải thích: “đây là ta đặc chế phương thuốc, có thể để người chống chịu đói khát nhiều ngày, ta xem đó như tiền thuê trọ, lão đệ ngươi không nên tiết lộ chuyện này.”
Tôn Bình ông cháu thế mới biết là do phương thuốc đưa tới tác dụng thần kỳ.
Sau đó đặt xuống chiếc bình, hai người đồng thời chắp tay: “Đa tạ lão huynh ban cho thuốc tốt!”
Đồng thời, Tôn Bình vỗ ngực cam đoan: “Lão huynh yên tâm, ta tuyệt đối sẽ giữ miệng, không nói cho bất kỳ ai chuyện này.”
Nữ hài Tôn Nguyệt Anh mặc dù không thiện ngôn ngữ biểu đạt, nhưng cũng gật đầu làm ra hứa hẹn.
“Tốt!” Trần Quân mỉm cười hài lòng, đối Tôn Bình nói: “đi thôi, dẫn ta đi nhìn xem bên kia tình huống.”
!!!
Một khắc sau.
Tôn Bình dẫn theo tôn nữ, cùng với Trần Quân, ba người đi tới chân núi thấp nơi đầu làng, tại đó nhìn thấy một căn nhà ngự tại trên đồi, xung quanh khung cảnh có chút hoang sơ, vắng vẻ cô quạnh.
Khi ba người chạy tới, nhìn thấy một đám đông dân làng tụ tập, nhiều người trên tay cầm lấy ngọn đuốc cháy sáng, một số thần sắc biểu hiện cực kỳ ngưng trọng, có người thì dáng vẻ lo lắng, thấm thỏm, âu lo, đủ loại sắc diện, việc này khiến cho Trần Quân cũng nhiều hơn chú ý.
“Trưởng thôn, ngài rốt cuộc đến!” Chào đón Tôn Bình là một bà lão hãy cao niên kỷ, nước da có nhiều nhăn nhúm, nàng chiếc lưng còng xuống, chống gậy chậm rãi đi tới trước mặt ba người, thần sắc buồn bã nói: “Lã Hoa đã bị dị thú g·iết c·hết, việc này nguyên nhân ngài hẳn là đoán biết a.”
Tôn Bình đối bà lão gật đầu, “ta đã biết!”
Chuyện này không nghi ngờ gì, chính là dị thú báo thù!
Dân làng ai cũng biết rõ, do đó có người lo sợ cầm sẵn tay đuốc, đề phòng dị thú bất ngờ t·ấn c·ông.
Bà Lão thở dài, xoay người dẫn đường đi vào trong nhà.
Tôn Bình quay sang nói với Tôn Nguyệt Anh: “Anh nhi, ngươi hãy ở đây với Trần gia gia, ta đi vào trong kiểm tra một lát.”
“Là, gia gia!” Nữ hài nhu thuận gật đầu.
Tôn Bình chào hỏi Trần Quân một tiếng, để lại tôn nữ cho hắn trông coi, tự mình cùng bà lão đi vào trong nhà.
Trên đường, bà lão cất giọng khàn khàn, có chút oán trách nói: “Dương Thiết Trụ đứa bé kia đúng là dại dột, làm sao lại mang về thứ đồ vật không may đó, để rồi xảy ra nhân mạng.”
Tôn Bình chỉ biết im lặng, bây giờ chuyện đã xảy ra, nói những lời này còn có ý nghĩa gì.
Vừa bước qua cửa, Tôn Bình nhìn thấy bên trong căn nhà mọi thứ hoàn toàn xáo trộn, giữa nhà một bà lão thân thể rách nát nằm ngửa trên sàn, nàng xác người đã lạnh, xung quanh huyết nhục vương vãi, máu chảy cạn khô.
Tôn Bình nhìn thấy cảnh này, thần sắc có chút ngưng trọng, bắt đầu tiến tới thăm khám tử thi.
“Theo phán đoán, A Hoa đ·ã c·hết hai ba canh giờ.” Lã Anh bà lão đi theo phía sau, nàng ánh mắt ứa ra giọt lệ chảy xuống trên khuôn mặt già nua, đối Tôn Bình chắp tay: “tiếp đó xin nhờ ngài cho dân làng hỗ trợ, giúp ta an táng Hoa muội.”
“Chuyện này để chúng ta lo!” Tôn Bình gật đầu làm ra hứa hẹn.
Tôn Bình làm xong kiểm tra, đem tình huống ghi chép một lần, xong lại trở ra, phân phó dân làng bắt đầu đem người an táng.
“Dị thú bắt lại sao?” Trần Quân nhìn đám dân làng xung quanh dọ hỏi.
Thôn dân ai nấy nhìn nhau lắc đầu, một người lên tiếng nói: “khi chúng ta tới đây, dị thú đã không còn thấy bóng dáng.”
“Dương Anh Hoa đâu?” Bỗng Tôn Bình lên tiếng hỏi.
Đám người thôn dân ai nấy hai mặt nhìn nhau, thần sắc bối rối: “chúng ta không nhìn thấy nàng.”
“Đó là ai?” Trần Quân hỏi.
“Một thiếu nữ 12 tuổi, em gái Dương Thiết Trụ, người có thể nói chuyện với loài thú.” Tôn Bình thần sắc ngưng trọng nói: “nếu ta đoán không lầm, Dương Thiết Trụ bắt đi dị thú con non, chính là cho nàng làm sủng thú.”
Đúng lúc này, a ~ ~ ~ một tiếng hét thảm thiết vang lên, vọng ra từ đâu đó xa xa trong núi, khiến cho ai nấy nghe xong cảm giác lạnh buốt cả người.
Trần Quân chợt nhận ra: “Đó là nữ hài tử tiếng hét!”
Tôn Bình cùng thôn dân đồng thời bật thốt: “Dương Anh Hoa!”
“Ta đi nhìn xem!” Trần Quân tức thì xoay người đi ra, bất quá Tôn Bình bỗng nhiên kéo lại, ngăn cản: “Trần Sinh lão huynh, đêm tối bên ngoài quá nguy hiểm, không nên!”
“Không có gì!” Trần Quân tránh thoát Tôn Bình cánh tay, đối với vị này hiền lành trưởng thôn dâng lên một tia hảo cảm, mỉm cười trấn an: “ta tự có biện pháp bảo vệ mình, không cần lo lắng cho ta.”
Nói xong, một người đi ra, cũng không mang theo đuốc lửa.
Có thần thức dò đường, hắn thật không cần ánh sáng hỗ trợ.
Khuyên can không được, Tôn Bình cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tiễn đưa Trần Quân.
“Lão huynh, nếu muốn tìm người, hãy đi vào trong núi, ở cách năm dặm có một mỏ quáng bỏ hoang, nơi đó có nhiều hang động, ta nghĩ nữ hài Dương Anh Hoa sẽ ẩn nấp ở đó.”
“Biết!” Nói xong, người chậm rãi hướng vào trong núi đi tới.
Sở dĩ đi ra, bởi vì Trần Quân muốn săn mấy đầu dị thú thu lấy sinh mệnh tinh hoa.
Đây là cơ hội khó được.
Có thần thức dò xét, hắn thậm chí không cần kích hoạt lên Linh Nhãn Phù.
Chủ ý chính là lấy thân làm mồi, dẫn dụ dị thú công kích.
Vừa mới rời khỏi Lạc An Thôn, đi vào chân núi được hơn một dặm, lập tức có một đầu Hắc Ám Dị Thú bộ dáng giống như miêu loại xuất hiện, tại trên vách đá rình rập để mắt tới hắn.
Hắn cũng không phát hiện, vẫn vững bước đi tới.