Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 14: Tôn Bình

. . .

Na Di Phù hóa thành vệt sáng xuyên qua thủy hồ.

Đúng lúc vệt sáng sắp rời khỏi mặt nước, một cái kinh khủng chưởng ấn mang theo hỏa chi khí tức hùng hậu đột ngột đánh tới.

Oành ~ ~ ~ ~ ! ! ! !

Chỉ thấy người vừa xuất chưởng chính là Chu gia lão gia chủ Chu Hồng Miên, kia một đạo chưởng ấn chính là Chu Gia tuyệt học Liệt Hỏa Chưởng vang danh thiên hạ, chưởng kình mang theo kinh khủng hỏa nhiệt chính xác rơi vào trên vầng sáng, cấp tốc đánh bay.

Nhận một chưởng này, Na Di Phù hướng đi đã bị dịch chuyển, thay vì huớng về phía đông, lại b·ị đ·ánh bay về phía nam, nhưng cũng không có gián đoạn quá trình na di, vẫn tiếp tục bay đi, chớp mắt liền biến mất.

Ở tại đương trường, người người nhìn thấy cảnh này, ai nấy tròng mắt đều trợn mở thật to, thí điều muốn rớt ra ngoài. Bọn họ không khỏi ngây dại, nhiều người ở đây thậm chí cảm thấy không sờ tới đầu não, không hiểu vì sao Chu gia lão gia chủ xuất thủ, cũng không biết cái kia vệt sáng là thứ gì, chỉ thấy dưới nước vụt bắn ra, sau đó liền b·ị đ·ánh bay, lưu lại mặt nước nổ tung, cùng với cột nước bốc cao hàng trượng, khói trắng xuất hiện thành dòng lan rộng mặt hồ.

Nhìn thấy làn khói trắng vẫn còn lưu tại, ai nấy có mặt đều chấn kinh, há hốc mồm nhìn về Chu Hồng Miên, âm thầm đánh giá vừa rồi hỏa chưởng thật là kinh khủng, tự hỏi nếu là vừa rồi một chưởng kia đánh lên người mình, bản thân có hay không khả năng sống sót?

Có lẽ không!

Đồng dạng chấn kinh còn có Vu Bà.

Người sau chấn kinh bởi vì nàng nhận ra Vu Hồn Cổ khí tức chính theo người kia bay mất, điều đó nói rõ, lão già kia, không c·hết!

Nhưng chấn kinh qua đi, nàng lại kích động, trong lòng dâng lên ngập trời sóng lớn: “linh phù, vừa rồi đó là linh phù!”

Điều này ý vị gì?

Nói rõ người kia trong tay nắm giữ là tiên nhân bảo vật, một thứ để cho nàng tha thiết ước mơ đồ vật.

Chu Hồng Miên bỗng dưng quay sang Vu Bà, giọng nói mang theo mấy phần lãnh ý, hỏi: “Vu Bà, có thể nói cho ta, người kia tại sao vẫn còn sống?”

Chu Hồng Miên mặc dù không xuống thủy hồ, nhưng thần thức đã vô tình dò xét tới phạm vi Trần Quân chạy trốn, từ đó biết được tình huống xảy ra dưới nước, cũng giải thích vì sao mà có một chưởng kia.

“Ta cũng không rõ ràng!” Vu Bà thật sự cũng vô cùng mộng bức, nhưng người kia sống sót, nói rõ chỉ có một lý do: “hẳn là người này đã tìm thấy bảo vật.”

Chỉ có như vậy mới giải thích thông tất cả.

Chu Hồng Miên nghe nhắc đến bảo vật, nhấc thời lãnh ý thu liễm, khuôn mặt thần sắc giãn ra, đối với bên cạnh Vu Bà chắp tay: “đã bảo vật bị người này tìm được, chúng ta cũng không nên đợi tại đây, Vu Bà, ngươi hẳn là để lại cổ trùng trên người hắn a?”

Vu Bà thần sắc thay đổi, chợt lạnh xuống.

Chu Hồng Miên lời này, nói rõ là muốn tham dự vào việc truy tìm bảo vật.

“Chu lão quỷ, ngươi cũng đừng đánh ta chủ ý!” Nàng giọng nói chợt biến đổi âm trầm, không chút khách khí đối lão gia chủ nói: “ta cổ trùng chỉ có thể truy tung trong vòng phạm vi trăm dặm, ngươi nhìn cái kia một tia sáng, nghĩ xem nó sẽ bay bao xa?”

Vu Bà chợt cười lạnh, nói ra: “Theo ta, tia sáng kia bay xa chí ít ngàn dặm, cho nên muốn bảo vật, ngươi ta bằng bản sự chính mình tìm.”

Chu Hồng Miên cảnh giới quá cao, cùng người này hợp tác, cho dù thật sự tìm thấy bảo vật nó cũng sẽ không đến phiên nàng chưởng khống, vậy thì cần gì phải cùng nhau một chỗ đâu?

Chu Hồng Miên thần sắc có chút nghiêm lại, ánh mắt chợt lạnh, nhìn bà lão bên cạnh có phần không vui.

Đổi là người khác, lão có thể sẽ lấy thế đè người, cưỡng ép đem người mang theo truy tìm bảo vật, bất quá Vu Bà hay là một cái độc phụ, trong tay nắm lấy kinh khủng thủ đoạn t·ra t·ấn người, nếu mà cưỡng ép nàng, chắc chắn sẽ gặp phản kháng, lúc đó cả hai sẽ gấp đến độ không vui, còn có thể trở mặt thành thù.

Cùng một cái độc phụ Vu Sư kết thù, đó là việc làm ngu ngốc, so với muốn c·hết không có gì khác nhau.

Chu Hồng Miên âm thầm suy tính thiệt hơn, cuối cùng làm ra quyết định tách khai, ai nấy riêng phần mình bằng bản sự truy tìm bảo vật.

Cho dù Chu gia và Lưu gia từng là thông gia, nhưng hai nhà cũng không phải thâm giao quá sâu, nếu mà Chu gia tìm được bảo vật cũng sẽ không mang ra chia sẻ, đã như vậy sao không tự mình đi tìm.

“Tốt!” Chu Hồng Miên thái độ chuyển biến, thần sắc hòa hoãn như thường, đối nàng chắp tay: “đã ngươi quyết định, ta đây cũng không miễn cưỡng, cáo từ!”

Đúng lúc Chu Hùng và Chu Thanh từ dưới nước trở lại, lập tức đối hai người nói: “các ngươi nhanh theo ta trở về!”

Hai người phía sau nhìn nhau, lập tức nhảy lên khác bè gỗ, cùng Chu Hồng Miên rời đi.

Phía sau, Vu Bà cũng lập tức hạ lệnh cho Lưu gia người: “nhanh, rút lui!”

Đồng thời, nàng cũng thông qua độc phong phát đi tin tức cho Lưu Hồng Anh, để nàng triệt thoái, rời khỏi đáy vực trở lên di tích.

. . . .

Lúc về chiều, Thái Dương dần ngã về tây.

Đâu đó trong vùng núi vắng phía nam, một già một trẻ hai bóng người đang tại đi đường, bỗng dưng một người từ trên đỉnh núi rơi xuống, rớt ngay giữa đường làm bốc lên một trận bụi mù cuồn cuộn, dọa cho phía sau hai người một trận hoảng sợ.

Bụi mù qua đi, Trần Quân xuất hiện nằm ngay trên đất, cả người bất động, đã rơi vào hôn mê b·ất t·ỉnh, trên thân y phục vốn đã rách nát nay càng tơi tả, còn kèm theo cả mùi cháy khét, nghe rất khó ngửi.

Sau một lúc kinh hãi, ông lão nắm lấy tay cháu gái mạnh dạn đi tới, nhìn thấy người trọng thương cháy khét nằm tại trên đất, có chút nhíu mày.

“Gia gia, người này tại sao rơi từ trên núi xuống a?” Nữ hài có khuôn mặt thanh tao khả ái cất giọng trẻ con ngây thơ hỏi: “có phải hay không là nhảy núi nha?”

“Aiz, có lẽ là vậy!” Vừa nói, ông lão cởi xuống túi da, lấy ra túi nước đưa vào trên mi tâm, rót cho Trần Quân mấy giọt nước.

Làm xong, túi nước cũng đã cạn sạch không còn.

Ông lão nhìn lấy túi nước, thần sắc có chút đau lòng, thở dài một tiếng lại đem cất trở về trong túi.

"Gia gia, ngài phí nước để làm gì a?" Nữ hài nhìn mấy giọt nước có chút đau lòng bộ dáng, luyến tiếc không thôi.

"Chỉ là mấy giọt nước mà thôi!" Ông lão trấn an, cũng cho nàng giải thích: "nước mát sẽ để người thanh tỉnh, lát nữa người sẽ tỉnh lại."

Đợi thêm nửa khắc thời gian, Trần Quân rốt cuộc có dấu hiệu tỉnh lại.

Giữa lúc mơ màng, bỗng nghe được bên tai văng vẳng tiếng nói.

"Ta nói này lão huynh, ngươi tuy già nhưng bộ dáng hay là còn tốt, làm sao hăng hái như vậy đi tìm c·ái c·hết, lãng phí thọ nguyên a."

Nghe được lời nói, Trần Quân cố gắng mở ra đôi mắt già nua nặng trịch.

Tại trong ánh mắt lờ mờ hiện ra một khuôn mặt lão nhân bảy mươi niên kỷ, thân thể gầy yếu, nhìn thấy cảm giác giống như bệnh hoạn đã lâu, thần thái có chút u sầu.

Lão nhân mái đầu tóc kết búi cao, tóc bạc chân lão, làn da lão hóa đã xuất hiện đồi mồi, ám vàng khô khốc, lão khuôn mặt hốc hác, có chút xanh xao, cho người cảm giác rõ ràng là tại không đủ dinh dưỡng.

Người lão trên thân vận bộ y phục nhào nát, ố vàng, nhìn qua có chút cũ kỹ, t·ang t·hương.

Bên cạnh ông lão đi theo một cái nữ hài, mặt mũi có phần lem luốc, thoạt nhìn có chút xanh xao, gầy yếu.

Nàng có đôi mắt sáng màu lam tinh khiết, trông rất có thần, cạnh đôi mắt phượng là hàng mi cong tuyệt đẹp, khuôn mặt non nớt nhìn rất khả ái, tương lai hứa hẹn cũng là một cái mỹ nhân.

Trần Quân chống lấy thân mình lảo đảo ngồi dậy.

Nhìn thấy bản thân y phục rách nát, trên thân đầy vết bỏng thương, không khỏi có chút thở dài.

Lúc na di, bị Liệt Hỏa Chưởng công kích, mặc dù có cái kia một vòng ánh sáng bảo vệ thân, nhưng vẫn không tránh khỏi bị chút tác động, chủ yếu là hỏa nhiệt quá cao làm cho y phục cháy khét, da thịt cũng bị phỏng rát, đau đớn khó nhịn.

Trong đầu, thần thức hóa hình đi vào không gian trữ vật, mua sắm một viên Liệu Thương Đan phục dụng, chữa trị bỏng thương.

Trần Quân hướng mắt nhìn quanh, có chút ngơ ngác: "Đây là đâu?"

"Đây là Hương Thành phạm vi thế lực, phía trước chính là Lạc An thôn, còn đây dãi núi danh gọi Lạc Hà Sơn,” Ông lão cất giọng nhẹ nhàng làm sơ giới thiệu.

Nói xong, lại đi tới đỡ lấy Trần Quân, bàn tay khô khốc già nua vỗ nhẹ lên tay hắn, chân tình khuyên bảo: “lão huynh, ngươi làm sao như vậy nghĩ quẩn đâu, người nha, sống khó khăn một chút cũng không sao, có chuyện gì đau buồn cũng không nên như vậy nhảy núi."

Trần Quân có chút ngơ ngác: “nhảy núi?”

Ta khi nào nhảy núi?

Hắn chính mình cũng mộng.

Nhìn thấy hắn vẻ mặt ngơ ngác xuất thần, ông lão lầm tưởng người còn chưa thông suốt, lại mở lời khuyên nói: “lão huynh nhìn xem lão đầu ta, sống đã cao niên, khó khăn khó khăn, bệnh tật bệnh nặng khắp người, đôi lúc chán nản nhưng nghĩ đến mình sinh mệnh con người quý giá, cũng không làm sao như vậy quẩn.

"

Trần Quân nghe lời nói, lại nhìn lên vách núi, dường như hiểu được cái gì, thầm nghĩ: “có lẽ người này nhìn thấy ta bị Na Di Phù mang đến cho nên nhầm tưởng, cho rằng nhảy núi.”

Này cũng khó trách.

"Đã bị nhầm thì cứ nhầm đi!" Trần Quân cũng không muốn giải thích cái gì, như vậy càng lắm rắc rối.

Lại quay sang đối diện lão nhân, trịnh trọng hành lễ:

"Đa tạ lão đệ đã trông nom, ta gọi Trần Sinh, xin hỏi lão đệ phương danh, còn có tiểu cô nương đây?"

Từ lúc thoát đi đáy vực, Trần Quân xem như đã sống lại một lần, hắn muốn lấy cho mình một cái tên mới, bắt đầu lại cuộc đời.

"Lão phu danh gọi Tôn Bình, người Lạc An, đây là tôn nữ Tôn Nguyệt Anh, vừa tròn thập."

Lão nhân Tôn Bình nhẹ nhàng xoa xoa đầu tôn nữ, giọng có chút u buồn, thở dài: "nàng phụ thân b·ị b·ắt lính, đ·ã c·hết trận, mẫu thân nàng mấy năm trước vào núi lấy nước, không may gặp phải sơn tặc thổ phỉ, cũng b·ị c·ướp g·iết."

"Nha, cô nương thật đáng thương!" Trần Quân trong lòng dâng lên cảm xúc.

Thế giới này là như vậy tàn khốc, bình dân nghèo khó sinh mệnh rất khó giữ, nó mệnh hầu như không do chính họ cầm giữ trong tay, nhất là nữ nhân càng là khó sống.

"Lão huynh, nắng cũng đã muốn tắt, chúng ta mau trở lại thôn đi thôi, về đêm bên ngoài hay là không an toàn." Tôn Bình một câu nhắc nhở, Trần Quân lúc này mới nhìn đến trời hãy nhanh tối, trong lòng nghĩ đến bóng đêm dị thú, không có chần chừ gật đầu.

"Đi thôi, Tiểu Anh!" Tôn Bình nắm lấy tay tôn nữ dắt đi, cùng Trần Quân song song tiến về phía làng nhỏ chân núi.

Ở trên đường, Tôn Bình cùng Trần Quân trần thuật, trao đổi một số chuyện trong làng.

"Lạc An thôn trải qua nhiều năm h·ạn h·án, nguồn nước đã sớm cạn, bây giờ trong thôn tình cảnh có chút khan hiếm, người già trẻ nhỏ cũng phải nhịn lấy, nhiều ngày mới có một chút nước từ bên ngoài mang về, aiz."

Tôn Bình khi nói, ánh mắt yêu thương nhìn qua tôn nữ có chút không nỡ, kia ánh mắt có nhiều ái náy, còn có bất lực.

"Nguyệt trước, Lạc An thôn vừa mới trải qua sơn tặc càn quét, bây giờ cuộc sống người dân rất khó khăn, lão già như ta cũng phải mang tôn nữ ra ngoài chạy, hy vọng tìm một chút cái gì từ bãi tha ma, aiz không có cách, cuộc sống túng quẫn lại gặp h·ạn h·án, quá khó khăn."

Từ xưa, t·hiên t·ai nhân họa là nỗi ác mộng của con người, h·ạn h·án và l·ũ l·ụt đứng đầu t·hiên t·ai, c·hiến t·ranh, thổ phỉ chính là nhân họa gieo rắc ác mộng, không cái nào kém cái nào, nhưng bây giờ đã t·hiên t·ai xảy ra, nhân họa cũng đến, vậy thì không còn gì diễn tả được nỗi khổ cực khốn khó.

"Aiz, ta vừa mới sống lại một đời, lại gặp cảnh này, có phải hay không đây là thiên ý?" Trần Quân trong lòng không hiểu sinh ra chút ý cảnh, có chút đồng cảm với tình cảnh hai ông cháu Tôn Bình.

Đoạn đường mấy dặm kết bạn mà đi.

Vừa mới trở lại đầu thôn, ở ngay nơi đường chính, bên dưới tảng đá đề khắc 'Lạc An Thôn' ba chữ tuyệt đẹp, nhìn thấy cảnh tượng đám đông dân làng tụ tập xôn xao.

"Ta nhi tử, nhanh tỉnh lại, nhanh tỉnh lại. . ." Một trung niên phu nhân có chút tư sắc, niên kỷ bốn mươi ước chừng, ngoại diện có chút bần hàn lem luốc, đang ngồi bệt trên đất khóc lóc thảm thiết, nàng tay ôm chặt lấy chính mình nhi tử, một thiếu niên ốm yếu gầy nhom, dường như thương nặng đã muốn tắt thở, trên thân hãy còn có v·ết m·áu, khuôn mặt b·ị đ·ánh sưng húp, nhìn không ra nhân dạng.

"Làm ơn, ai đó cứu với, cứu ta nhi tử đi." Nàng gào thét khản cổ, cầu xin khắp phía dân làng, nhưng người xung quanh cũng chỉ lắc đầu thở dài.

"Hạ Di, xin nén bi thương, ngươi nhi tử, Đường Sơn đã không còn có cứu."

Hạ Di chính là trung niên nữ nhân danh tự, còn thiếu niên kia danh gọi Đường Sơn.

Mặc cho người dân khuyên can, nàng vẫn cao giọng gào thét kêu gọi nhi tử.

"Aiz, bọn người Hắc Hổ Sơn cũng quá độc ác, kia suối nước còn rất nhiều, Đường Sơn cũng chỉ muốn uống chút nước, lại b·ị đ·ánh cho thành ra như vậy, thật là quá coi thường mạng người mà."

Ở phía xa, Tôn Bình vừa mới nghe ra giọng gào thét xôn xao, liền buông ra tôn nữ nhanh chạy tới.

"Chuyện gì xảy ra? Ta mới đi ra ngoài một chuyến làm sao trong thôn lại xảy ra chuyện rồi?"

Vừa mới nghe đến giọng của Tôn Bình, Hạ Di bỗng gào thét kêu cứu: "Trưởng thôn, xin hãy cứu ta nhi tử, nhanh nhanh, nhanh cứu Đường Sơn."

Trần Quân thế mới biết, Tôn Bình chính là cái này Lạc An thôn nhỏ trưởng thôn.

Người dân lúc này nhìn thấy Tôn Bình cũng kêu một tiếng "trưởng thôn" xong tự tránh lui hai bên, dành ra một lối đi nhỏ.

Tôn Bình sắc mặt nghiêm trọng đi tới bên cạnh hai người, ngồi xuống, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra kiểm tra mạch đập thiếu niên.

Chỉ thấy thiếu niên mạch đập vẫn còn nhưng rất yếu ớt.

"Hạ Di, bình tĩnh nói cho ta, chuyện gì xảy ra, Đường Sơn làm sao thành ra nông nỗi này?"

Vừa nói, Tôn Bình vừa mở ra ngực áo kiểm tra, nhìn thấy thiếu niên thân thể cũng b·ị đ·ánh cho bầm giập, nội tạng đều bị c·hấn t·hương khiến cho thân thể sưng phù lên, mấy cái xương sườn gãy sụp, mềm nhũng, này tình trạng nếu không nhanh chữa trị, có thể sẽ c·hết.

Hạ Di nghe hỏi, cảm xúc không bị khống chế tức giận gào thét: "là sơn tặc của Hắc Hổ Sơn đã đánh thương ta nhi tử, Đường Sơn chỉ uống ngụm nước ở bên sông, vậy mà bọn chúng độc ác đ·ánh c·hết nó."

Nghe nói như vậy, Tôn Bình cũng chỉ thở dài, này chuyện cũng không phải lần đầu xảy ra, dân làng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Kia bọn sơn tặc trên núi Hắc Hổ Sơn chính là vùng này ác bá, thường xuyên c·ướp c·ủa ức h·iếp dân làng, lại ngăn chặn Suối nước không cho ai sử dụng, bao nhiêu lần người dân mạnh mẽ phản kháng đều b·ị đ·ánh tan, c·hết rất nhiều người, sơn tặc có hơn vạn người, còn có chiến mã và v·ũ k·hí tốt, người đông thế mạnh, thôn dân là không làm gì được.

Bao nhiêu lần báo lên quan binh, nhưng kết cuộc là bị phớt lờ hoặc là bị quan bắt tội, Tôn Bình cùng dân làng cũng chán nản, nén giận cam chịu.

"Đường Sơn còn sống, nhưng mạch đập yếu ớt, đứng trước nguy cơ t·ử v·ong." Đây là Tôn Bình kiểm tra kỹ càng cho ra kết luận, mười phần chắc chắn.

Nghe nói nhi tử còn sống, Hạ Di mừng rỡ: "con ta còn sống, ta nhi tử Đường Sơn còn sống, tốt quá, tốt quá, trưởng thôn, nhanh cứu, cứu lấy Đường Sơn."

Đứng ngoài xa nhìn thấy cảnh này, Trần Quân bất chợt cảm xúc, nhớ lại mẫu hậu, nhớ lại năm đó nàng là như thế nào thương yêu, là như thế nào che chở mình, ngay cả trong lúc khó khăn vừa mới bại cược bị giam lỏng, người người xa lánh, nàng vẫn đều đều cho người mang dược cùng đồ ăn ngon cho mình.

Mẫu tử tình thâm.

Trần Quân xúc động, sóng mũi không hiểu có có chút cay cay, hắn bỗng quay sang nói với nữ hài Tôn Nguyệt Anh: "tiểu cô nương, ngươi có muốn cứu vị tiểu huynh đệ kia không?"

"Muốn!" Nữ hài bỗng ngước lên nhìn Trần Quân, ánh mắt trong veo sáng tỏ rất có thần, cất giọng run rẩy nói: "Đường Sơn ca ca rất tốt, ca ca nói là muốn c·ướp nước về cho ta uống, ta. . . ta không dám nói chuyện này cho gia gia."

Thì ra là vậy!

Trần Quân nói làm sao nữ hài từ khi nhìn thấy Đường Sơn g·ặp n·ạn thì toàn thân run rẩy dữ dội, thì ra nàng là nguồn cơn.

Nếu như để vị kia phu nhân biết được, còn không xé xác tiểu cô nương.

"Aiz, cũng là những người trẻ tốt bụng, ta vẫn là giúp một chút đi."

Trần Quân trong đầu suy nghĩ thoáng qua, sau đó thần thức đi vào không gian trữ vật, bắt đầu gọi ra A Lý Na Na soát soát vật phẩm.

Cuối cùng tiêu 100 hạ phẩm Linh thạch mua xuống một viên Liệu Thương Đan, cùng một khỏa Tục Cốt Đan.

"A Lý Na Na, giúp ta ngâm nó thành dược dịch được không, ta không muốn để người biết ta có đan dược."

Thế giới này đan dược quá hiếm, nếu để người biết hắn tồn đan dược, còn không phải bị người phiền c·hết.

"Tôn quý khách hàng, chuyện này dễ dàng, xin đợi một lát!"

Một lúc sau đó.

Trong không gian trữ vật nằm đó hai bình ngọc, mỗi bình đều chứa một phần dược dịch Liệu Thương Đan và Tục Cốt Đan pha loãng, tuy vậy chất lượng vẫn là giống như đan dược, không có thay đổi.

"Tiểu cô nương, hãy đến nói cho ngươi gia gia, mang theo ngươi vị tiểu ca kia đi vào nhà, ta có thể giúp ngươi cứu lại hắn."

“Là!” Tôn Nguyệt Anh không nói hai lời liền chạy đi, thần sắc cho thấy nàng đang rất kích động.

Trần Quân nhìn thấy nữ hài vẻ mặt vui mừng bất chợt trong lòng cảm thấy vui vẻ, nhưng sau đó nghĩ đến mình rất có thể bị nhận là thần y, lại có chút đau đầu.

"Aiz, vẫn là sợ phiền."

Viễn cảnh mỗi ngày người chen trước cửa ồn ào, hắn thật là ngao ngán, có chút sợ hãi.

"Người sợ nổi danh heo sợ mập, ta bây giờ chưa có thực lực, nên tốt ẩn nhẫn ẩn nhẫn." Trần Quân trong đầu tự nhủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free