Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 12: Vu Hồn Cổ
. . .
Trận này ngủ say kéo dài gần mười hai canh giờ, tức là một ngày, một đêm.
Có lẽ là ngủ quá say, Trần Quân không cảm nhận được một chút đau đớn, chẳng qua khi tỉnh lại, trong đầu hãy còn dư âm, ê ẩm dư lưu kéo dài khiến cho tâm thần không được thoải mái, có chút khó chịu.
Khí linh A Lý Na Na đột nhiên xuất hiện ra ngay bên cạnh, cất giọng nhu hòa quan tâm hỏi: “Tôn quý khách hàng, ngài hiện tại cảm giác thế nào?”
Trần Quân đối nàng chắp tay, chân tâm thật ý nói: “cảm tạ ngươi, A Lý Na Na!”
Nàng hiểu Trần Quân cảm tạ chuyện gì, vội khoát tay từ chối: “không cần cảm tạ, vừa rồi ta cũng không giúp ích cho ngài được cái gì.”
Nàng thật tâm cũng có chút ái náy, bởi vì ngoài tiện tay giúp hắn ngủ say, cũng không có làm cái gì.
“Không sao, ta cảm kích ngươi!”
Đối với Trần Quân, được ngủ say để quên đi thống khổ đúng là một ân huệ, bởi nhiều ngày trước đó bị Vu Bà t·ra t·ấn, hắn đến ngủ say cơ hội cũng không có, cho dù ngất đi cũng bị cơn đau thức tỉnh, không có chút nào ngơi nghỉ.
Lần này ngủ say, để hắn tinh thần thoải mái rất nhiều.
Khí Linh A Lý Na Na thần sắc nghiêm túc, chợt nghiêm giọng hỏi: “Tôn quý khách hàng, ngài biết mình bị cái gì sao?”
Trần Quân nhẹ lắc đầu nói: “không biết rõ!”
Hắn đoán được đã bị Vu Bà hạ lệnh cho độc vật độc trùng t·ra t·ấn, nhưng còn cụ thể loài vật gì, hắn một chút cũng không biết.
Khí Linh hít sâu một hơi, đem sự tình nói ra: “Tôn quý khách hàng, ngài đã bị người hạ cổ, loại này cổ trùng tên gọi Vu Hồn Cổ, nguồn gốc xuất từ Vu Ma Tộc, cho nên nó còn được gọi bằng cái tên Vu Ma Trùng.”
Vu Ma Trùng?
Trần Quân thế mới biết mình là trúng cổ, tất cả đau đớn đều là do Vu Ma Trùng gây ra.
Khí linh A Lý Na Na nói: “Loại cổ trùng này chuyên môn gặm nhấm linh hồn, một khi bám vào linh hồn là sẽ hoàn toàn dung nhập vào trong hồn hải, không có cách nào loại trừ, dù cho đem nó trục xuất hay bắt g·iết, không lâu sau sẽ lại xuất hiện, cho nên một khi người bị Vu Ma Trùng ký sinh linh hồn, ngoại trừ c·hết đi, không có cách nào loại bỏ.”
“Vu Ma Trùng không có lập tức gây ra tác hại linh hồn quá lớn, nhưng là chuyên môn t·ra t·ấn người linh hồn, không để người sống yên ổn, bức người không cách nào tu luyện, gây ra ảnh hưởng linh hồn để người không cách nào đột phá, do đó, Chư Thiên Vạn Giới người đem nó gọi là Ma Trùng, liệt vào kinh khủng nhất đồ vật, ác mộng của tu sĩ, cần phải loại trừ.”
Trần Quân nghe xong lòng như tro nguội, c·hết lặng không nói nên lời.
Hắn vốn dĩ còn muốn nhờ vào tu luyện làm ra đột phá tăng lên thọ nguyên, nhưng bây giờ xem ra con đường tu luyện gần như đoạn tuyệt, mọi thứ hy vọng một chút không còn.
Khí Linh nhìn thấy Trần Quân tinh thần sa sút, thần sắc tiều tụy bi thương cũng sinh lòng tiếc hận, ít nhiều đồng tình với cảnh ngộ của hắn.
“Đây là bị thượng thiên người ghét bỏ sao?” Nàng trong lòng lẩm bẩm, nhiều hơn mấy phần cảm khái.
Làm sao người có linh căn, nhưng từ nhỏ không có công pháp, không thể tu luyện.
Gặp được Tiên Bảo Lệnh, nhưng đến khi hết đời mới kích hoạt mở ra, khi đó người đã quá già, bỏ qua thời cơ tốt nhất, không thể tu luyện đến Trúc Cơ, tiên lộ thành ra vô vọng.
Tưởng đâu cơ duyên đưa đến, đạp lên Cổ Tiên tu luyện con đường, nhưng kết quả bị người hạ cổ, linh hồn mỗi ngày phải chịu cực hình thống khổ, vô pháp tu luyện.
Đây chẳng khác gì đẩy người vào tuyệt vọng thâm uyên, vĩnh viễn không cách nào trốn thoát.
Này là cỡ nào số phận bi ai, có phải bị cái nào thượng thiên người ghét bỏ?
Trải qua nửa ngày trầm mặc, Trần Quân rốt cuộc tỉnh lại.
Hắn thần sắc nghiêm lại, chợt ngước mắt nhìn nàng, dọ hỏi: “ngoài cách ngủ say, có cách nào khác để chống lại linh hồn thống khổ?”
Khí Linh muốn nói là không có, nhưng bất chợt nhìn thấy trong ánh mắt già nua kia chất chứa một tia cuối cùng hy vọng, còn lại đều là cô đơn, cùng với tuyệt vọng, nàng bất giác sinh lòng thương cảm, trong lòng yên lặng thở dài.
Khí Linh, vốn chỉ là Linh Thể, không phải là người, do đó nàng không có được tình cảm như con người, bất quá, bao nhiêu năm tháng sống bên cạnh loài người, tiếp xúc các loại tình cảm, nàng cũng cảm nhiễm, cũng dần hiểu được cái gọi là cảm tình.
Nàng cũng có cảm tình, vì đó sinh lòng thương cảm, không nỡ đành lòng cắt đứt hy vọng của hắn, cho nên, trong đầu biên ra một cái cố sự, nhẹ nói: “đồ vật không có, bất quá, cách thì có!”
“Cách?” Trần Quân há miệng sững sờ, có chút kinh ngạc.
Khí linh nhẹ gật đầu ừ một tiếng, vội xoay lưng lại, lúc này thần thái có chút xấu hổ, ái ngại.
Bất quá, lời đã nói ra, nàng cũng không thể thu lại, vì đó hắn giọng kể ra một cái câu chuyện, một tiểu cố sự.
“Năm đó, Vu Ma Tộc thống trị thời đại, tại một tiểu giới diện thuộc Vu Ma Giới, một thiếu niên tên gọi Vu Tranh, sinh ra trong một tiểu Vu Tộc, bởi vì là con trai tộc trưởng cho nên được người sủng ái, bất quá, cũng bị người ghen ghét.”
Nàng lời nói thanh thoát, nhẹ nhàng, để cho người nghe dễ dàng say đắm.
“Năm đó 12 tuổi, Vu Tranh tại trong nghi lễ thức tỉnh, đột nhiên ôm đầu la hét, biểu hiện đau đớn thống khổ, cắt ngang Vu Sư nghi thức, cho nên thức tỉnh thất bại, sau đó Vu Sư tiến hành kiểm tra, phát hiện Vu Tranh thiếu niên đã trúng phải Vu Hồn Cổ, kể từ lúc đó ai cũng rời xa, cho rằng Vu Tranh một đời xem như phế.”
“Bị người từ bỏ, giữa lúc tuyệt vọng, Vu Tranh chính mình đứng lên, tự mình đối diện linh hồn thống khổ, ngày ngày cắn răng kiên trì chịu đựng dày vò, nhờ vào đó tôi luyện chính mình linh hồn và ý chí.”
Nói đến đây, nàng có chút ngập ngừng, nhưng lát sau lại vững giọng, nói tiếp:
“Rốt cuộc, bằng vào sự cố gắng, kiên trì tôi luyện không biết mệt mỏi, Vu Tranh đã luyện cho mình tâm hồn cứng cỏi, ý chí tuyệt đối vững vàng, ở trong hàng ngũ tuổi trẻ, cho dù toàn thể bộ tộc thiên kiêu, cũng không có ai sánh được với hắn.”
“Mà ý chí làm nên cường giả, một khi ý chí bất khuất không sờn, người so với bất cứ ai đều sẽ mạnh mẽ.”
Trần Quân nghe được câu nói này, hai mắt bỗng dưng lóe lên ánh sáng, trong lòng nhẹ lẩm bẩm: “ý chí không sờn, người sẽ mạnh mẽ.”
“Vu Tranh mất mười năm chịu đựng và tôi luyện, rốt cuộc thành công chống chịu được linh hồn bị xé rách cảm giác thống khổ. Hắn đã luyện cho linh hồn mạnh mẽ, đến mức Vu Hồn Trùng đã không thể xé rách linh hồn được nữa, chỉ có thể khổ cực gặm cắn từng miếng bụi bặm linh hồn.”
“Sau trăm năm thời gian, Vu Tranh linh hồn đã lớn mạnh đến mức vững chắc như cổ lão thần ma pho tượng, để Vu Hồn Trùng hoàn toàn không cách nào chạm đến, chỉ có thể giương mắt sợ hãi ngưỡng vọng nhìn lên.”
“Sau đó, rốt cuộc Vu Hồn Trùng cũng quyết định từ bỏ gặm nhắm linh hồn, quay sang giúp nó mỗi ngày lau dọn sạch sẽ bụi bặm, giống như một vị tôi tớ trung thành, tận tụy hết lòng vì chức trách.”
Nói đến đây, Khí Linh bỗng dưng im lặng, bởi nàng cũng không biết làm sao nói tiếp.
Thế nhưng Trần Quân cũng không có quan tâm đến đoạn sau.
Người chỉ cần có hy vọng, vậy liền đủ.
Hắn cần hy vọng và khí linh đã vừa mới thông qua câu chuyện, cho hắn một cái hy vọng, một cách, hay nói khác hơn, là một con đường.
“Đa tạ ngươi, A Lý Na Na!”
Trần Quân đối nàng trịnh trọng chắp tay, thật sâu hạ bái.
Đây là hắn chân tâm thật ý, cũng là chân tình cảm tạ.
Bởi vì nàng đã tại trong lúc hắn rơi vào thâm uyên vực sâu, cho hắn nhìn thấy một tia ánh sáng hy vọng, chỉ ra cho hắn một con đường thoát khỏi bóng tối vĩnh hằng.
Này một con đường, cho dù là mơ hồ hư ảo, nhưng hắn nguyện ý đặt chân trên đó, bước đi.
Lúc này, Trần Quân đã lấy lại hy vọng, trong đầu đã tự vạch ra cho mình một con đường.
Này một con đường, hắn sẽ tự mình đối diện, không cần cùng ai nói.
Trở lại với thực tại, Trần Quân suy nghĩ hồi lâu, quyết định sẽ rời đi thân thể Cự Mãng, tìm cách trở lại Thủy Hồ.
Bất quá, nơi đây động quật âm u, hắn không quen địa hình, sợ là khó đi, do đó có ý định để Cự Mãng mang người đưa đến Thủy Hồ đáy nước.
Hắn lại gọi ra khí linh.
“A Lý Na Na, Bách Nhật Mê Hương Tán có hay không thuốc giải?”
Khí Linh phất tay, một bình ngọc xuất hiện, rơi trên tay hắn: “Tôn quý khách hàng, Bách Nhật Mê Hương Tán giải dược giá trị 50 hạ phẩm linh thạch một bình, nếu như ngài dùng tiết kiệm có thể dùng được 50 đến 60 lần.”
“Tốt, ta mua!” Trần Quân quyết định mua sắm giải dược.
Giải dược vào tay, hắn lập tức xông cho Cự Mãng, để nó tỉnh lại.
Lúc này, hắn chiếc bụng bỗng nhiên phát sinh kêu vang.
Cô lỗ ~ ~ ~ !
Cô lỗ ~ ~ ~ !
"Đói quá!"
Đã nhiều ngày không ăn, cảm giác đói bụng bắt đầu xâm chiếm.
Lần nữa, khí linh bị gọi ra, mua sắm vật phẩm.
Sau một hồi nghe ngóng, rốt cuộc Trần Quân thịt đau tốn 100 hạ phẩm Linh Thạch mua sắm 10 viên Ích Cốc Đan, dùng ăn thay cháo.
Thượng phẩm Ích Cốc Đan!
Này một đan giá mười hạ phẩm Linh Thạch, không chút nào rẻ.
"A Lý Na Na nói qua, tu sĩ cấp thấp ăn một viên no 10 ngày, phàm nhân ăn một viên có thể một nguyệt không cần tiếp thực, ta cũng muốn xem thử một viên này Ích Cốc Đan lợi hại đến đâu."
Tai nghe không bằng mắt thấy, chỉ có trải nghiệm mới chứng thực.
Lật tay đổ ra một viên Ích Cốc Đan, nhìn sơ ngoại diện này đan lớn như hạt nhãn, no tròn bóng loáng, chỉ trắng ngà một sắc, còn có một chút thoang thoảng thanh hương.
Đem đan dược ném vào trong miệng, nuốt xuống.
Ích Cốc Đan vào bụng nhưng không có lập tức hòa tan, ngược lại lấy tốc độ cực kỳ chậm rãi tan ra.
“Khoan hãy nói, hương vị còn rất tốt!” Trần Quân cảm giác tất cả giác quan đều như được xông phá, đặc biệt dư vị.
“Ngon!”
Đây là cảm nhận đầu tiên.
"So với bánh bao màn thầu, lương khô hay cháo loãng thì đúng là mỹ vị, đáng tiếc loại này đan mỗi lần chỉ từng viên ăn, còn phải đợi rất lâu mới lần tiếp theo ăn."
Một bình 10 viên Ích Cốc Đan giá 100 hạ phẩm Linh Thạch, có thể thay thế gần một năm lương thực, đáng giá!
Giải quyết xong vấn đề ăn uống, tiếp đó là chờ đợi.
Chờ đợi Cự Mãng tỉnh lại, đem hắn đưa về đáy hồ.
. . . .
Đáy nước chỗ sâu.
Một đầu Cự Mãng thân hình gầy guộc ốm yếu, chậm rãi bơi lội tới đây.
Đột nhiên, từ trong thân Mãng, một thanh kim châm gai nhọn phá thể mà ra, đem chiếc bụng xuyên qua một cái lỗ nhỏ, dọa cho Cự Mãng sợ hãi lập tức bỏ chạy mất dạng.
Kim châm vừa rơi xuống, Trần Quân thân ảnh liền xuất hiện, đem Tiên Bảo Lệnh hóa trở lại thành thiết nha, trả về vị trí trong miệng.
Lúc này, nhãn thần bỗng sáng lên quang mang, Linh Nhãn Phù lần nữa giúp hắn khai linh nhãn.
Rút kinh nghiệm, lần này Trần Quân tiêu tốn 25 linh thạch mua sắm sơ cấp Tị Thủy Phù trang bị, này phù để thân thể trong nước không gặp trở ngại, làm tốc độ di chuyển nhanh hơn, giảm bớt gánh nặng thân thể, không gây quá nhiều mệt mỏi.
[Tị Thủy Phù, sơ cấp, giá bán 25 hạ phẩm linh thạch, tác dụng tị thủy. Thời gian duy trì: 1 ngày.]
Đến đây, tài khoản tích lũy số dư chỉ còn lại 637 linh thạch.
Lần này trở lại Thủy Hồ, Trần Quân không có ý định ở lâu trong nước đi săn, chỉ muốn nhanh chóng tìm vào bờ, rời đi nơi địa vực âm u quỷ quái này.
Có thể là hắn vận đen còn tại, vừa mới đi ra một đoạn, đột nhiên đáy nước truyền đến xao động, tất cả loài cá và thủy sinh đột nhiên nháo nhào chạy trốn, chớp mắt liền biến mất dạng, còn lại đáy nước một mảnh trống không.
Bất chợt Trần Quân cảm giác da đầu tê dại, giống như bị thứ gì đó khóa chặt, để mắt tới hắn, kia một cỗ vô hình uy áp quá mức làm người chấn kinh, để người nghẹt thở, không dám vọng động.
Uy áp càng ngày càng tới gần, tốc độ còn là rất nhanh.
Bỗng, Trần Quân nghe được phía sau truyền đến tiếng bọt nước xao động, vội vàng ngẩn đầu nhìn lại, tức thì tròng mắt con ngươi co rút lại, cả người cứng ngắc, c·hết lặng tại chỗ.
Ngay ở trước mắt, một đầu Yêu Giao to lớn đang cất cao chiếc đầu nhìn chằm chằm, bên trong đôi mắt tóe lên hàn quang lạnh lẽo, sát ý không chút nào che giấu bộc phát.
Xung quanh phạm vi mười trượng nhiệt độ cấp tốc hạ xuống, thấp đến mức gần như đóng băng, làm cho Trần Quân toàn thân tê dại, con tim bất giác lạnh buốt.
Yêu Giao khí tức quá mạnh, uy áp phủ xuống đủ khoát chặt Trần Quân, để hắn một cái cử động cũng không được, chỉ có thể tại chỗ trơ mắt nhìn bản thân dần bị hàn khí xâm nhập, đông cứng thân mình.
Trần Quân ý niệm dâng lên, ý muốn chạy trốn vào thiết lệnh không gian trữ vật, bất chợt phát hiện thân thể vậy mà không có nhúc nhích, thử lại vài lần đều không có kết quả, tức thì trong mắt toát ra vẻ sợ hãi, tràn đầy chấn kinh cùng tuyệt vọng.
Soạt ~ ~ ~ ~
Yêu Giao bỗng dưng động.
Vừa mới, nó phát hiện một tia thần niệm phát ra từ trong thân Trần Quân, cho nên tức tốc vọt tới, giương ra chiếc miệng y như chậu máu, trực diện đánh xuống Trần Quân vị trí.
Không gian trữ vật bên trong, khí linh A Lý Na Na vừa nhô ra một tia thần niệm dò xét, tức thì phát hiện ra Yêu Giao, nàng hai mắt bỗng sáng lên.
Đúng lúc Yêu Giao chiếc miệng vừa đánh tới, phủ trùm xuống đầu, khí linh thần niệm vội bao lại thân thể Trần Quân, đem người cho kéo vào không gian trữ vật.
Nếu nàng không ra tay hỗ trợ, Trần Quân rất có thể sẽ bị nuốt chửng, kết quả chắc chắn sẽ c·hết.
Yêu Giao khí tức quá kinh khủng, bị nó yêu lực khóa chặt, người sau không cách nào chạy trốn vào không gian trữ vật, chỉ có thể chờ c·hết.
Trần Quân cả người đột ngột biến mất ngay trong nó miệng, khiến cho Yêu Giao vồ cái hụt, đồng thời chiếc miệng cắm phập một cây kim châm dài ba tấc, đâm thủng miệng dưới, mấy giọt giao huyết từ đó phún ra, nhiễm đỏ nước hồ.
Vừa xuất hiện trong không gian trữ vật, Trần Quân thần thức lập tức đứng dậy, lấy ra Bách Nhật Mê Hương Tán phóng xuất cho bay vào vòng xoáy, rơi thẳng vào miệng Yêu Giao.
Bên ngoài, Yêu Giao vồ hụt con mồi, mục tiêu ngay dưới nó mí mắt biến mất vô tung, tức thì giận dữ lồng lộng xoay vòng tìm kiếm, quậy tung cả đáy nước.
Có thể thời gian đi qua trăm hơi thở phía sau, Yêu Giao thân mình đã bất động ngay dưới đáy nước, rơi vào ngủ say.
Tại nó trong miệng hãy còn cắm phập một thanh kim châm, tại trong kim châm lúc này Trần Quân đang phải gồng mình chống lại cái lạnh buốt giá, toàn thân tê dại không thể cử động.
Khí linh dò xét Yêu Giao thân thể vừa xong, quay sang Trần Quân, nhẹ phất tay bắn vào thân thể một tia linh lực, hóa giải hàn khí, để Trần Quân nhanh trở lại bình thường trạng thái.
Người sau đứng dậy, đối nàng chắp tay tạ ơn.
“Tôn quý khách hàng, ngài bắt được đầu này Yêu Giao huyết mạch đã vượt qua cấp 4, tiệm cận cấp 5, tiềm lực khá cao, vì đó tương đối quý hiếm, không biết là ngài có ý định gì với nó?”
Trần Quân nhẹ lắc đầu, nói: “ta tạm thời chưa nghĩ ra.”
Lúc đầu, nếu không có khí linh A Lý Na Na lời nói, hắn là sẽ đem Yêu Giao làm thịt, nhưng biết nó tiềm lực tương đối cao phía sau, lại nghĩ giữ lại.
Thứ nhất là, bây giờ hắn bản thân thiếu tiền, công pháp luyện khí và Tục Mạch Đan đều chưa có, này Yêu Giao có thể giữ lại đem bán kiếm tiền. Tiếp đó là, bản thân Yêu Giao là Yêu Thú, đồng dạng tu sĩ, nó thân thể huyết nhục có thể là vật đại bổ, giữ lại lâu dài sử dụng sẽ rất tốt.
Mặc dù không hiểu Yêu Giao tinh huyết giá trị ra sao, nhưng hắn đã nghe qua yêu thú huyết nhục giá trị rất cao, đoán chắc sẽ bán được cái giá tốt.
“Tôn quý khách hàng, đối với đầu này Yêu Giao, ta có hai cái đề nghị,” Khí linh nhìn hắn đang lâm vào suy tư, mỉm cười nói: “ngài thử nghe xem.”
Trần Quân nhẹ gật đầu: “xin mời nói!”
“Thứ nhất, ta đề nghị ngài bán cho Tiên Bảo Lâu, chúng ta nguyện ý ra giá 7 vạn hạ phẩm Linh thạch thu mua đầu này Yêu Giao, ngài thấy thế nào?”
“Bảy vạn?” Trần Quân nhẹ hít vào một hơi khí lạnh, trong lòng dâng lên gợn sóng, rất muốn xúc động gật đầu chấp nhận.
Bất quá, hắn hay là kiềm lòng, đối nàng dọ hỏi: “thứ hai đây?”
Khí linh nói: “Thứ hai, ta đề nghị ngài giữ lại làm linh thú, ngài bỏ ra một ngàn linh thạch mua sắm một Khế Ước quyển trục, cùng nó ký kết khế ước làm linh thú, mang theo nó bên người, khi cần xem nó như tọa kỵ dùng, đồng thời có thể đem nó huyết dịch luyện hóa để nuôi dưỡng Đồ Đằng.”
Nghe được đề nghị thứ hai, Trần Quân thật sự tâm động.
Khí linh biết Trần Quân tâm động, nàng lại cho thêm lời khuyên: “nếu là giữ lại Yêu Giao, ngài có thể truyền lại đồ đằng, cho nó thụ hưởng ngài đồ đằng lực lượng che chở, cũng để nó nhờ Cổ Tiên tu luyện pháp mà tu hành.”
“A nha, còn có thể dạng này?” Trần Quân chấn kinh.
Khí linh chợt mỉm cười nói: “tôn quý khách hàng, quên nói cho ngài, có trong tay Đồ Đằng Chi Tâm, ngài đã có thể thu nhận tín đồ, cho phép thụ hưởng Đồ Đằng che chở, cũng để tín đồ nhờ đó tu hành, tất nhiên, tín đồ sẽ cống hiến trở lại cho ngài Đồ Đằng tín ngưỡng chi lực, khi làm đột phá sẽ rất có tác dụng, cho ngài thêm vận khí.”
“Ồ!” Trần Quân hai mắt bỗng sáng lên, cảm thấy thật nhiều ý tứ.
Bất quá, cẩn thận kiểm tra tài khoản số dư tích lũy, nhìn thấy 637 Linh thạch lúc, hắn con tim co thắt lại, dường như tại rỉ máu.
Này số dư làm sao mua sắm Khế Ước quyển trục đâu.
“Tiên Bảo Lâu cho khách hàng ghi nợ sao?” Trần Quân có chút ngại ngùng dọ hỏi.
Khí linh nhẹ nhàng lắc đầu, ý tứ đã rõ, Tiên Bảo Lâu không cho ghi nợ mua sắm.
Vậy hết cách, cũng chỉ có đem Yêu Giao bán cho Tiên Bảo Lâu.
Lại nói, hắn đang gấp cần Linh thạch để mua sắm công pháp Luyện Khí, bán Yêu Giao chính là biện pháp tốt nhất.
Giữ lại Yêu Giao, cho dù biết là nó tiềm lực rất cao, nhưng hắn quá nghèo, nuôi không nổi cũng vô dụng thôi.
Bất quá, hắn muốn nâng giá, tức thì nhìn nàng cất giọng uy nghiêm nói: “ta muốn bán Yêu Giao với giá 10 vạn!”
“Tôn quý khách hàng, Nhị giai Yêu Thú bình thường giá dao động từ 2 đến 5 vạn là cùng, quý hiếm đi chăng nữa cũng không quá 6 vạn, bất quá đầu này yêu giao huyết mạch tiệm cận cấp 5, tiềm chất cực cao, có khả năng đột phá Hóa Thần, do đó mà ta đưa ra cái giá 7 vạn thu mua, ngài ra giá 10 vạn, đó là không thể nào.”
Mặc dù nghe nàng nói như vậy, nhưng Trần Quân không muốn chấp nhận giá 7 vạn, lần nữa đưa ra giá khác: “9 vạn!”
Không được!
“8.5 vạn!”
Khí linh vẫn lắc đầu.
“8.0 vạn!”
Khí linh A Lý Na Na thấy hắn như vậy chấp nhất, nàng đành thở dài nói: “Tôn quý khách hàng, 7.4 vạn là giá cuối cùng, ngài đồng ý chứ?”
Này giá không tệ.
Trần Quân suy nghĩ nhoáng qua, nhẹ gật đầu.
“Tốt, ta đồng ý!”