Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tìm Lại Thế Giới - Chương 4: Chapter 4: Cược Với Tử Thần

Không có nhiều thời gian. Ashen biết điều đó. Tiếng động bên ngoài đền mỗi lúc một rõ hơn. Những cú nện nặng nề như thể móng vuốt của con nhện đang gõ vào tường đá, tìm kẽ hở. Thỉnh thoảng, tiếng rít khe khẽ vọng xuống như gió len qua khe vỡ – nhưng cậu biết đó là hơi thở của cái chết.

Cậu đứng trước đoạn đường hầm đã chọn, ánh mắt dừng lại ở hai tảng đá chắn ngang trên cao – nếu có thể làm chúng rơi xuống đúng lúc, chúng sẽ chặn lối lui của con nhện, nhốt nó vào góc chết phía sau. Nhưng để khiến nó bước vào đó... cậu cần dụ nó.

Ashen quay lại, lần theo các hành lang ngắn, ngôi đền này giống như mê cung vậy, quẹo qua các ngã rẽ. Mỗi lần chuyển hướng, cậu đều đánh dấu bằng những vệt nhỏ trên tường bằng các viên đá – không phải vì cậu không nhớ, mà vì cậu sợ bản thân sẽ không nhớ nếu mệt mỏi đến mức mất phương hướng. Dù cậu có trí nhớ tốt, nhưng trong bóng tối, đói khát, và dưới áp lực sinh tồn – không điều gì chắc chắn.

Lối ra chính của đền nằm phía tây, nơi ánh sáng bên ngoài lọt vào thành những sọc mờ đục trên đất. Cánh cổng đá đã gãy sập một phần, nhưng vẫn đủ rộng để một sinh vật to lớn chui qua. Cánh cổng gãy nằm khá xa so với khe nứt nhỏ mà cậu đã chui vào trước đó... Ashen dừng lại phía sau một cột trụ gãy, mắt lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Và rồi… nó xuất hiện.

Không phải ầm ầm như một con thú khổng lồ. Ngược lại, nó đến bằng sự lặng lẽ chết chóc. Những chiếc chân dài như lưỡi dao lướt qua mặt đất, cơ thể khổng lồ màu đen xám như một cái bóng khổng lồ trườn trên mặt đá. Bốn hốc mắt đen sâu thẳm, và từ đó, những âm thanh rít gào vọng ra như hơi thở của thứ gì đó không thuộc về cõi sống.

Cậu nhớ lại cảm giác đó, cảm giác kinh hoàng khi nhìn thứ này... con quái vật này. Từ lúc nó săn lùng cậu và bây giờ, không lâu sau đó... lại tiếp tục. Nhưng khác với lần trước, lần này là do cậu muốn vậy, cậu đã có kế hoạch, có mục đích, và biết mình cần làm gì.

Ashen đứng bất động. Tay cậu siết chặt viên đá nhỏ – thứ duy nhất cậu có. Cậu biết: nếu nó phát hiện ra cậu lúc này, kế hoạch sẽ sụp đổ ngay lập tức.

“Bình tĩnh… không được nóng vội.” Cậu nuốt khan.

Con nhện dừng lại trước đền, cách cánh cửa khoảng ba mươi mét. Những chân trước dài ngoằng chạm vào tường đá, khẽ gõ gõ như thăm dò. Có gì đó khiến nó do dự – Ashen quan sát cẩn thận, bất ngờ cậu phát hiện rằng... con nhện... nó bì mù!. Tại sao mình không biết điều này sớm hơn chứ!?. Phải thôi, vì cậu chỉ lo cắm đầu chạy và né tránh các cú đánh của nó. Mọi thứ diễn ra quá nhanh để cậu kịp suy nghĩ về những điều xảy ra.

Thở ra một hơi dài hơn bình thường.

'Được rồi... làm thôi!'.

Cậu bắt đầu lùi lại một bước, và thêm một bước nữa vào trong bóng tối, xoay người và bắt đầu chạy. Với phát hiện mới này cậu đã có thêm hy vọng về kế hoạch của mình.

Ashen không chạy loạn – mà là theo một lộ trình rõ ràng. Cậu chạy men theo các hành lang dẫn thẳng đến điểm thắt cổ chai đã chọn. Trên đường đi, cậu vứt rải rác những mảnh đá vụn, cùng với tiếng chân khi cậu chạy, âm thanh vang vọng khắp các lối đi. Như cảm nhận được, con quái quái vật bắt đầu di chuyển, nó tông mạnh vào khe nứt của cánh cửa lớn, cả đền thờ rung chuyển trước sự va chạm dữ dội. Đá và bụi bay tứ tung, chạy trong hành lang dài, Ashen loạn choạng suýt ngã, nhưng cậu lấy lại thăng bằng nhanh chóng, và tăng tốc. Nhanh dần rồi lại nhanh hơn,... nhưng...

"Chết tiệt!!"

"Nó quá nhanh!"

'Nó có phải là bị mù không vậy!?'

Với tốc độ này, cậu sẽ không có đủ thời gian để đến đích, cả hai sẽ đến chỗ cái bẫy cùng lúc...cái bẫy là thủ công, và cần thời gian kích hoạt chúng,... hoặc cậu sẽ bị xiên chết khi đang trên đường đến đó. Tuyệt vọng, cậu tăng tốc hơn nữa, sử dụng mọi sức lực mà cậu có. Các cơ bắp và dây thần kinh của cậu như muốn nổ tung.

Nhưng cậu mới là người có lợi thế ở đây, hành lang không quá rộng, và trần thì không quá cao, con quái vật, với thân hình to lớn phải nỗ lực hơn nữa để có thể bắt được cậu. Điều đó phần nào sẽ cho cậu cơ hội đến kịp.

Băng qua dãy hành lang với tốc độ đáng kinh ngạc. Cả cuộc đời cậu, chưa bao giờ chạy nhanh như thế này. Thực tế, nó không khác gì mấy nếu so với cuộc sống của cậu... ở trái đất, ngoại trừ thứ đang rượt đuổi cậu không phải là con người!, mà là quái vật! một con quái vật Dread(Sợ Hãi)!.

Tiếng leng keng ngày một gần, âm thanh phát ra như đến từ địa ngục sâu thẳm, báo hiệu cho cái chết đã không còn xa.

"Lại đây con quái vật xấu xí!, mày nghĩ mày có thể bắt được tao à!, không đâu... không thể nào!... không phải hôm nay, không phải là mày! con quái vật chết tiệt!!".

Ashen hét lớn, tiếng hét làm cho cậu thêm kiệt sức, nhưng cậu vẫn muốn hét lên, tiếng hét mang một giọng phẫn nộ và uất ức... sự bất công và vô lý mà cậu phải chịu, không phải chỉ riêng lúc này, mà là dành cho cuộc sống mà cậu đã phải gánh vác từ khi chỉ còn lại một mình, cô đơn và lạc lõng... ở cả hai thế giới.

Rốt cuộc thì cậu luôn một mình. Tuy rằng đã phần nào quen với việc đó, nhưng không thể nào mà cậu quên được cảm giác có người bên cạnh, ba và mẹ cậu... cảm giác lúc ấy... thật ấm áp và an toàn.

Lắc đầu cậu gạt bỏ suy nghĩ ấy, đây không phải lúc để cho những kỷ niệm, cậu tiếp tục tiến về phía trước.

'Thật kỳ lạ'

Hành lang như thể dài vô tận, có vẻ nó dài hơn nhiều, so với lúc lần đầu cậu đi đến, và giờ... cậu đang chạy về.

Suy nghĩ thoáng lên và vụt tắt khi cậu phải né một chiếc gai bay xuyên qua bên hông, chiếc gai ghim thẳng vào sàn tạo ra các vết nứt nhỏ dài xung quanh điểm va chạm.

Ashen không có thời gian để thở. Cậu nghiêng người tránh một chiếc gai nữa – lần này suýt đâm vào cổ, chỉ một chút nữa thôi là cậu đã mất mạng. Hơi thở nặng nề, từng nhịp tim như muốn nổ tung lồng ngực. Cậu cảm thấy máu mình đang sôi lên trong huyết quản, nỗi sợ nguyên thủy đang bám chặt lấy ý chí.

Phải đến được đó! Chỉ vài khúc ngoặt nữa thôi...

Với mỗi khúc ngoặt, lại cho câu thêm ít thời gian để sống, con nhện quá to, và rất nhanh, do đó khi tới các ngã rẽ của hành lang, nó không kịp giảm tốc độ, theo đà đâm sầm vào các bức tường, với mỗi cú va chạm đền thờ lại rung chuyển.

Tiếng chân gõ lên đá vang lên như tiếng trống trận, dồn dập, thét gào. Cái cơ thể to lớn của nó có thể vượt qua các khe hẹp một cách bất ngờ – những khớp chân co rút lại rồi duỗi ra với tốc độ phi tự nhiên. Ashen ngoái lại nhìn và nhận ra: nó không chỉ nhanh… mà còn đang học. Nó không còn va đập lung tung như lúc đầu. Nó biết tận dụng khoảng trống, biết rút chân lại khi cần, né tránh các mảnh vụn.

Cái thứ này… không phải chỉ là một con quái vật bình thường.

Nó đang… thích nghi.

Đừng nghĩ! Chạy đi!

Ashen nghiến răng, lao mình vào một hành lang hẹp hơn – nơi trần đá gần như chỉ cao hơn đầu cậu một chút, đây là điểm thắt cổ chai mà cậu đã chọn. Nếu may mắn, con nhện sẽ mất vài giây kẹt lại ở đây…

Vài giây sau tiếng ầm! vang lên

Tiếng thân thể quái vật va vào trần đá vọng lại. Đúng như dự tính – nó phải gập người xuống, lách qua khe hẹp – và đó là tất cả thời gian cậu cần.

Ba mươi giây… chỉ cần ba mươi giây thôi!

Cậu phóng người vượt qua một khúc rẽ, rồi thêm một khúc nữa. Trong đầu, bản đồ của đền hiện lên rõ ràng như một trò chơi sinh tồn. Những dấu đá cậu để lại ban nãy giờ trở thành chỉ dẫn sống còn.

Và rồi… ánh sáng.

Khi đến gần điểm bẫy, Ashen dừng lại. Tim cậu đập thình thịch. Không còn nhiều thời gian.

Cậu trèo lên tảng đá bên hành lang – nơi đặt hai phiến đá lớn treo bấp bênh trên cao. Chúng chỉ cần một lực tác động đủ – là sẽ rơi xuống đè lên con quái vật. Nhưng vấn đề là: làm sao khiến con nhện vào đúng lúc?

Ashen siết viên đá trong tay, hít sâu, rồi ném mạnh về hướng ngược lại – một vòm hành lang rỗng vang vọng tiếng vang. Tiếng va đập dội vào tường, vọng xa như thể có ai đang chạy.

Tiếng móng vuốt lập tức chuyển hướng.

Ashen rướn người, trèo lên cao hơn, trốn vào bóng tối ngay trên điểm hai phiến đá – nơi cậu từng quan sát khi khám phá. Gió lạnh thổi nhẹ qua các khe nứt làm lớp áo rách của cậu đung đưa nhịp nhàng, trái ngược với trái tim đang đập mạnh ở trong ngực cậu. Cậu không chắc con nhện sẽ đi đúng hướng. Không chắc liệu phiến đá có sập đúng lúc. Không chắc liệu mình có sống sót không.

Tất cả đều là điều là một màn cá cược, với mức cược là mạng sống của chính cậu.

Âm thanh vang lên mỗi lúc một gần. Một chân. Hai chân. Bảy. Tám. Cái bóng đổ dài, trườn qua lối hẹp. Những sợi tơ dính chảy dọc từ thân thể nó, quệt lên tường, dính vào đá. Mùi tanh nồng như máu sắt rỉ tràn vào mũi Ashen.

Nó đang vào.

Ashen nín thở, đếm nhịp tim. Khi cái bóng khổng lồ phủ kín hành lang, khi thân thể nó vừa chạm đến điểm chết phía dưới…

Cậu dùng hết sức lực đá mạnh vào phiến đá.

Một tiếng rắc. Một tiếng ầm.

Hai phiến đá khổng lồ rơi xuống như thiên thạch.

Tiếng gào rít vang trời – tiếng kêu mà con nhện phát ra bị bóp méo bởi sức nặng của những phiến đá, kéo theo những tảng đá rơi xuống. Thứ gì đó… bị mắc kẹt.

Do mất điểm tựa, Ashen rơi xuống nền đá, ngực va mạnh xuống sàn, đầu choáng váng. Hơi thở nặng nhọc, như tất cả không khí đã thoát ra phổi. Cảm giác khó chịu, kiệt sức và đau đớn ập tới cùng lúc, đòi nợ cậu.

Thế giới như quay cuồng, cậu bắt đầu nôn mửa, nhưng thứ cậu ói ra chỉ là dịch mật và máu. Nhưng cậu vẫn sống.

"Ahh... chết tiệt!... đau quá".

Phát ra một tiếng rên rỉ.

Cậu lồm cồm bò dậy, đưa mắt nhìn vào đóng đổ nát. Bên trong, trong bóng tối, là một con nhện khổng lồ – bị kẹt trong không gian hẹp, phần thân dính đầy tơ và bụi đá, giãy giụa điên cuồng.

Nó chưa chết. Nhưng nó đã ở đúng vị trí.

Và giờ, trận chiến thực sự… mới bắt đầu.

Hai phiến đá khổng lồ rơi xuống như thiên thạch.

Tiếng gào rít vang trời – không phải tiếng người, cũng chẳng phải tiếng thú. Thứ gì đó… bị mắc kẹt.

Ashen rơi xuống nền đất, ngực va mạnh, đầu choáng váng.

Nhưng cậu vẫn sống.

Cậu lồm cồm bò dậy, đưa mắt nhìn xuyên qua khe hẹp của lối vào vừa bị bịt kín.

Bên trong, trong bóng tối, là một con nhện khổng lồ – bị kẹt trong không gian hẹp, phần thân dính đầy tơ và bụi đá, giãy giụa điên cuồng.

Nó chưa chết. Nhưng nó đã ở đúng vị trí.

Một tiếng cười nghẹn ngào pha lẫn thở dốc.

“Tao sống rồi!… mày không bắt được tao đâu… không hôm nay!...”

Nhưng ngay lúc ấy…

Tạch... tạch... tạch...

Một âm thanh vang lên… khe nứt ở góc phòng – cái mà cậu tưởng là ngõ cụt – bắt đầu tách ra. Tường đá nứt vỡ, từng mảnh rơi xuống.

Từ trong bóng tối… một đôi mắt khác xuất hiện.

Nhỏ hơn. Nhanh hơn.Đó không phải con nhện.Đó là một thứ khác.

Ashen trợn tròn mắt.

“Không thể nào!...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free