Tiểu Gia Gánh Không Xuể A - Chương 58:
Lâm Y Thần thở dài nhìn toà trấn vương tháp đã thu nhoe lại nhưng vẫn lập loè phát ra ánh sáng kia , lại liếc mắt nhìn tên khổng lồ dị nhân bên cạnh
" này , ngươi tên gì ?"
"( ・◇・)? ngô không biết nha !"
" vậy ngươi ở đây bao lâu rồi ? " Lâm Y Thần hắc tuyến tiếp tục hỏi
"ヽ('▽`)ノ ngô vẫn là không biết nha !"
Định mệnh chớ ngươi biết cái quần gì khi tên của mình mà cũng không biết !
" (人'∇') nha ! Có cái ngô biết mà ! Đó là truyền thừa a !"
Lâm Y Thần bóp trán , không cái đó căn bản không phải là biết đi ? Mà là mục đích để ngươi tồn tại ở nơi này đi ??! Tiểu gia đã triệt để hết hy vọng với hàng này rồi .
" vậy ta đặt tên cho ngươi được chứ ? Tổng không thể cứ gọi là này nọ mãi được "
" nha ! Tiểu khả ái nói sao cũng đều được ~"
Không ! Hàng này thay đổi tiết tấu có phải hơi nhanh rồi không ? Chẳng phải lúc nãy còn một bộ muộn tao ngạo kiều hay sao ? Làm quần gì bây giờ thành quắn quéo giống hệ thống nhà gia rồi ?
Hệ thống ||...kí chủ đại nhân , ngài làm sao có thể nói nhân gia như vậy ? Anh anh anh kí chủ ngài thật bạc tình ~o(╥﹏╥)o ||
Lâm Y Thần " ... " ha ha này thực chất là bệnh có thể lây đi ? Hiện tại gia có phải lo lắng về vấn đề não đường về sau này hay không a suất !!!! Diện vô biểu tình nhìn hàng khổng lồ hai mắt mạo hàng quang trông chờ chớp chớp , không , ngươi đừng chớp tiểu gia căn bản không thấy được mặt ngươi , cái mà gia thấy chính là hai cái động sáng u u đang như ra đa quét một lược khắp người ! Mụ đản , ngươi muốn hù chết người hay sao ?
" vậy .. sau này gọi ngươi là đại đầu đi ?"
" nha ~ tên hảo đẹp hảo hoa mỹ hảo quý phái hảo bla bla ...."
Lâm Y Thần " ..." Năm năm tới tiểu gia sẽ sống chung với hàng này thật sao ?
Hệ thống : không có kiến thức thật đáng sợ ! Con mắt nào của ngươi thấy cái tên đại đầu thô thiển do một kẻ đặt tên phế này đặt ra là hoa mỹ là quý phái?(╯°□°)╯︵ ┻━┻ . ( đại ma vương : ngươi chê cái khỉ gì ? Đường đường đại ma vương ta đây còn không có nổi một cái tên đây này !!! Hảo ngược a QAQ )
=================
Năm năm sau
trong không gian âm u ẩm ướt , ma khí lượn lờ , mùi máu tươi nồng đậm đến gay mũi , mọi ngóc ngách đều là thi cốt ma vật bị tàn sát vô cùng thê thảm , tiếng la hét tiếng gào rú vang vọng không ngừng bầu không khí ám trầm áp lực cô động , máu tươi theo trần nhà chảy dọc theo vách tường len lõi trong những khe đá tíc tách .
..tí tách ... một thiếu niên lê từng bước chậm rãi tiến về phía trước . Y phục nhàu nát đen kịt , đó là màu sắc nguyên bản hay chính là do máu tươi thấm đẫm nhuộm thành ? Nắm chặt thanh kiếm cũ kĩ trên tay mũi kiếm kéo lê trên sàn đá tạo ra âm thanh sắc lạnh thấu xương . Gương mặt tuấn mỹ vô trù của người nọ không hề có một biểu hiện dư thừa nào , đôi mắt xanh lục u tối vắng lặng nhưng đâu đó trong sâu thẳm bên trong còn như đang bảo bọc lấy một tia sáng yếu ớt nhưng vô cùng trân quý . Từng vệt tiên huyết vẫn còn đang động lại trên má người nọ càng làm thêm tôn lên cái lãnh huyết tàn nhẫn của hắn . Hắn thờ ơ đạp qua trăm vạn thay ma , bước chân hắn chậm rãi nhưng không hề dừng lại chẳng kẻ bào có thể kiềm giữ bước chân hắn , một người một kiếm chỉ có sát lục làm bạn ...gặp thần sát thần , gặp phật sát phật .
Người nọ dừng lại trước ,một cánh cửa đá đen cự đại , cửa đá trạm trỗ những hình dáng kì quái chẳng theo quy luật nào , hắn lạnh lùng nhìn cánh cửa môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong cực kì nhỏ đến gần như không có , đôi mắt xanh lục như bảo thạch kia thoáng hiện lên tia nhu tình hắn vô thanh thì thầm : sắp đến rồi ...sẽ gặp lại ...sẽ không để mất thêm lần nào nữa ...
Cánh cửa đá như biết được hắn đã sẵng sàn thì ầm ầm hé mở , không gian bên trong bịt kín một màu đen chỉ có ánh lửa phập phù yếu ớt . Nơi tận cùng một nam nhân nhìn không rõ diện mạo ngồi trên vương toạ , khí tức nguy hiểm từ hắn bao phủ toàn bộ không gian . Nam nhân nhìn hắn trầm thấp cười " cuối cùng ngươi cũng đến "
" nhưng không biết ...ngươi liệu có thể giải thoát được cho ngô ?" Nam nhân mở mắt nhìn chằm chằm vào người đến
" ta không đến giải thoát cho ngươi " Mặc Nghiệt vô cảm nâng mắt
" ồ , vậy mục đích của ngươi đến đây không phải vì muốn đánh bại ngô hay sao ? Truyền thừa không phải là thứ ngươi nhắm đến ? " nam nhân cảm thấy có chút thú vị , bởi lẽ bất cứ kẻ nào có năng lực vào đến huyền môn này đều là kẻ khao khát lực lượng cùng sinh tồn , nhưng kẻ này lại vì cái gì mà kiên trì đến tận đây ?
Mặc Nghiệt cười nhẹ , đó là nụ cười từ tận đáy lòng " ...bên ngoài...có người đang đợi ta ."
Nam nhân nghe hắn trả lời ngoài dự tính thì ngẩn ra sau đó cũng cười " ngươi thực đặc biệt ... nhưng , ngươi có năng lực gặp lại người nọ chăng ?"
" khuynh tẫn !" Hai chữ nhẹ nhàng nhưng không cho phéo xem thường sự kiên định bên trong . Là khuynh tẫn tất thảy , lực lượng , sinh mệnh cùng yêu... vì người mà khuynh tẫn.
" vậy thì , đến đây đi ..."