(Đã dịch) Tiên Lộ Vân Tiêu - Chương 370: Vô tận yêu thú
La Doãn tung một chiêu Thực Nhật Trảm, để lại trên mình cự thú một vết thương khổng lồ cao vài trượng, máu tươi lập tức tuôn trào.
Đáng tiếc, vết thương cao vài trượng ấy so với thân hình đồ sộ của cự thú mà nói, chỉ là một vết thương ngoài da nhỏ bé mà thôi. Cự thú đau đớn, phát ra tiếng gầm th��t đinh tai nhức óc, tựa như đang phẫn nộ vì một sinh vật nhỏ bé như giun dế dám tập kích mình, lập tức quật thẳng cái đuôi về phía La Doãn.
La Doãn nhìn thấy cái đuôi như Thái Sơn áp đỉnh vỗ xuống trên đỉnh đầu, trong lòng lập tức lạnh buốt, nào dám chần chừ dù chỉ một chút, thân hình khẽ động trong nháy mắt, thoắt cái đã chui tọt ra xa mấy trăm trượng, kịp thời né tránh đòn đánh kinh khủng này.
Nếu bị đập trúng, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, chết không còn gì để chết.
Cái đuôi to lớn không vỗ trúng La Doãn, trực tiếp đánh mạnh xuống mặt biển, trong nháy mắt nhấc lên sóng lớn cao hơn mười trượng. Đúng lúc nó chuẩn bị lại ra tay đập chết con tiểu trùng đáng ghét kia, công kích của những người khác cũng đã tới. Trong nháy mắt, trên mình cự thú xuất hiện vô số vết thương, đau đớn khiến nó phát ra những tiếng rên rỉ từng hồi, thân thể khổng lồ liều mạng quằn quại, cái đuôi to lớn loạn xạ đập tứ tung một cách vô định.
Cái đuôi to lớn càn quét qua với khí thế vô song, bất kỳ thứ gì dám ngăn cản đều bị đập nát bấy. Mấy vị tu sĩ Thần Hồn kỳ nhất thời né tránh không kịp, bị cái đuôi quét trúng, trong nháy mắt gân cốt toàn thân vỡ nát, thậm chí không kịp phát ra một tiếng kêu thảm đã hồn quy Địa phủ.
Nhìn thấy đồng bạn tựa như sâu kiến bị con cự thú này đập cho tan xương nát thịt mà chết, La Doãn trong lòng không khỏi dâng lên một trận hoảng sợ. Vừa rồi, nếu hắn có chút chần chừ hoặc tốc độ chậm hơn một chút thôi, e rằng hắn cũng sẽ rơi vào kết cục tương tự.
"Các Kim Đan tông sư chủ lực công kích, tu sĩ Thần Hồn phụ trợ từ xa, không cần thiết lại ở quá gần!" Một vị Kim Đan tông sư đi cùng hô lớn.
Nghe được lời hiệu triệu này, các tu sĩ Thần Hồn lập tức lùi lại phía sau, thoát ra khỏi phạm vi công kích của cự thú mới dừng lại. Trong trận chiến trước mắt, tu vi của bọn họ không đủ, chỉ có thể hiệp trợ một bên, nếu liều lĩnh xông lên thì chính là tự tìm đường chết.
Hòn đảo nhỏ vô danh nơi La Doãn đang ở tổng cộng có năm vị Kim Đan tông sư. Bọn họ thấy chúng tu sĩ Thần Hồn đã toàn bộ lui về phía ngoài, không cần lo lắng họ sẽ bị ảnh hưởng nữa, liền không còn lưu thủ, xuất ra toàn bộ thủ đoạn hướng về cự thú tấn công tới tấp.
Năm vị Kim Đan tông sư liên thủ, uy lực biết bao khổng lồ, cơ hồ có thể liều mạng mấy chiêu với cả Nguyên Anh lão quái. Trong chốc lát, mảnh thiên địa này trút xuống huyết vũ, huyết vũ ấy chính là máu cự thú hội tụ mà thành.
"Mau chóng giải quyết nó, yêu tộc khẳng định còn có chuẩn bị từ sau!" Một người trong năm vị Kim Đan tông sư nhắc nhở.
Các vị Kim Đan tông sư đều hiểu yêu tộc chắc chắn sẽ không chỉ có một chiêu cự thú này, nếu không thể mau chóng giải quyết cự thú, chờ yêu tộc đại quân vừa đến, tình cảnh của bọn họ sẽ càng thêm nguy hiểm. Bởi vậy, mấy vị tông sư lần nữa hướng về cự thú tấn công mạnh mẽ, tranh thủ chém giết nó trước khi đại quân yêu tộc tới.
Đột nhiên, một tiếng kèn hiệu lệnh vang lên từ phương xa, đại hải trong nháy mắt sôi trào, từng con yêu thú xông ra khỏi mặt biển, nhanh chóng vọt tới Thất Tinh đảo.
La Doãn nhìn bầy yêu thú đang tấn công tới trong màn đêm, không khỏi sắc mặt có chút trắng bệch.
Chỉ thấy phóng tầm mắt ra xa, toàn bộ đại hải đều là yêu thú, vô cùng vô tận!
"Tu sĩ Thần Hồn mau chóng chém giết bầy yêu thú tới đây, chúng ta sau khi chém giết cự thú sẽ tới trợ giúp!" Một người trong các Kim Đan tông sư ra lệnh.
La Doãn rơi xuống mặt biển, thần niệm triển khai, bày ra trận địa sẵn sàng đón địch. Các tu sĩ Thần Hồn khác lúc này cũng vậy, sắc mặt ngưng trọng chờ đợi đại chiến ập đến.
Phần lớn tu sĩ Thần Hồn ở đây đều là tu sĩ sinh trưởng tại Quần Tinh Hải, với thọ nguyên của tu sĩ Thần Hồn mà nói thì cũng chưa từng trải qua chiến tranh yêu tộc xâm lấn mấy trăm năm trước. Giờ đây nhìn thấy yêu thú phô thiên cái địa tấn công tới, bọn họ rốt cuộc hiểu vì sao các tiền bối Quần Tinh Hải lại sợ hãi yêu tộc đến thế, vì sao lại lo lắng yêu tộc xâm lấn một lần nữa.
Trong hải vực vô biên, yêu thú cùng yêu tu vô cùng vô tận, căn bản không phải Quần Tinh Hải nhỏ bé có thể ngăn cản. Nếu không có sự trợ giúp từ Bồng Lai các từ trước ��ến nay, Quần Tinh Hải sớm đã hủy diệt.
Không lâu sau, quân tiên phong của đàn yêu thú đã tới bên ngoài đảo nhỏ, diện mục dữ tợn, hai mắt huyết hồng, mở ra miệng huyết bồn khổng lồ liền hướng về La Doãn chờ các tu sĩ cắn tới.
Tinh Vẫn Kiếm trong tay La Doãn vung lên, trong nháy mắt liền chém con yêu thú đang xông về phía mình làm hai nửa. Sau đó trường kiếm ngay lập tức xoay chuyển, mũi kiếm quét ngang qua, mấy con yêu thú theo sau cũng tức thì đầu một nơi thân một nẻo.
Dễ dàng chém giết mấy con yêu thú cũng không khiến La Doãn sinh ra một chút niềm vui nào, ngược lại sắc mặt hắn ngày càng ngưng trọng. Những yêu thú này tu vi không hề cao, phần lớn bất quá chỉ là Luyện Thể hoặc Dưỡng Hồn kỳ mà thôi, căn bản ngay cả một kiếm của hắn cũng không đỡ nổi. Nhưng là, số lượng của chúng thực sự quá nhiều, căn bản đếm cũng không hết, cho dù thực lực có kém cỏi thì đó cũng là một sức mạnh cực kỳ đáng sợ.
Bởi vì cái gọi là kiến nhiều cắn chết voi, nếu sơ ý một chút, bọn họ thật sự sẽ táng thân tại đây. Mà càng quan trọng hơn là, những yêu tộc tu vi cao thâm kia đến bây giờ vẫn chưa lộ diện.
Ý đồ của yêu tộc cũng không khó đoán, bọn chúng tất nhiên là chuẩn bị dùng vô tận yêu thú để tiêu hao thực lực của bọn họ, chờ đến khi binh mỏi tướng mệt, bọn chúng sẽ ra tay thu dọn tàn cuộc.
Nghĩ tới đây, La Doãn trong lòng vạn phần bất đắc dĩ, cho dù biết đối thủ có mưu đồ thì bọn họ lại có thể làm gì, chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu, mệt mỏi ứng phó. Đây là dương mưu, cho dù có biết rõ cũng vô kế khả thi, chỉ có thể dựa theo kịch bản của bọn chúng mà đi, ngoài ra không còn cách nào khác.
Thở dài bất đắc dĩ, La Doãn không còn suy nghĩ miên man, mà là toàn bộ lực chú ý đặt vào chiến đấu trước mắt. Bọn họ nhất định phải chống đỡ được giữa bầy yêu thú vô cùng vô tận này, nếu không, ngay cả ải này còn không vượt qua nổi thì chuyện về sau cũng không cần bận tâm làm gì.
Hiện tại chính là ban đêm, bầu trời không một gợn mây, chòm sao lóng lánh, tinh quang khắp trời rải xuống đại hải, đúng là thời cơ tốt nhất để sử dụng Tinh Hà Cửu Kiếm.
Tinh Hà Cửu Kiếm thức thứ nhất, tinh quang trong đêm tối trong nháy mắt hội tụ thành mười mấy chuôi kiếm tinh quang, mang theo lăng lệ sát khí bao phủ lấy đám yêu thú phía trước.
Sau một sát na, trong phạm vi hải vực trăm trượng vuông, không còn một con yêu thú nào sống sót, chỉ còn lại những cánh tay cụt chân cụt trôi nổi đầy mặt biển.
Nhưng mà, những yêu thú này thực sự quá nhiều, sau một lát một đám yêu thú lại vọt vào, điên cuồng tấn công La Doãn.
Tinh Hà Cửu Kiếm không ngừng sử xuất, một làn yêu thú bị quét sạch, một làn yêu thú lại vọt tới, giết mãi không hết!
Không biết đã qua bao lâu, trong bầu trời tăm tối nơi phương xa nổi lên một tia ánh sáng trắng, ánh sáng trắng dần dần mở rộng, xua tan đi hắc ám, bình minh đã đến.
La Doãn một kiếm chém ra, chém chết một con yêu thú mưu toan đánh lén mình từ dưới đáy nước, sau đó tranh thủ thời gian ngồi xuống trên thi thể yêu thú trên mặt biển, nắm chặt mọi thời gian để khôi phục chân khí.
Dưới chân hắn, thi thể yêu thú đã lấp đầy hải vực bên ngoài đảo nhỏ, tạo thành một tòa núi thây cao chất chồng. Trong vô số thi thể yêu thú, nước biển huyết sắc không ngừng cuộn sóng.
Núi thây biển máu! Từng câu chữ trau chuốt này là tâm huyết độc quyền của đội ngũ dịch thuật truyen.free.