(Đã dịch) Tiên Ấn - Chương 89: Đâm hoa kết trái
Gầm gừ gầm gừ!
Dường như tiếng gầm gừ chẳng thể ngăn được đám người lén lút đáng ghét kia. Vô tận hàn mang cùng vô số cầu lửa như mưa rào, theo một nhịp điệu ăn ý, công kích tới Hàm Sa Thú. Tuy những đòn tấn công này không thể lấy mạng nó ngay lập tức, nhưng lớp giáp đá trên người nó đang dần bong tróc từng chút một. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nó chắc chắn sẽ bị đám người kia tiêu diệt.
Gầm gừ!
Tín hiệu nguy hiểm càng lúc càng mãnh liệt!
Cùng đường mạt lộ, Hàm Sa Thú vặn vẹo thân mình, định chui xuống lòng đất hòng thoát thân, sau này tính tiếp.
“Lên!”
Một tiếng thét ra lệnh vang lên, hàng chục bóng người đột nhiên nhô ra từ đám đất cát phía dưới Hàm Sa Thú, sau đó hất bổng con quái vật khổng lồ này lên không trung.
Lần này không cần Trần Tịch hạ lệnh, tất cả tiên nô lập tức chia thành ba tiểu đội và tiếp tục tấn công về phía Hàm Sa Thú đang trên không.
Phốc! Phốc! Phốc!
Những đợt công kích như dòng nước không ngừng tuôn chảy, Hàm Sa Thú giữa không trung bị đánh cho thê thảm khôn cùng.
Răng rắc!
Sau một trận công kích mãnh liệt, lớp giáp đá dưới bụng Hàm Sa Thú rốt cuộc đã bị bong ra.
“Mập mạp, giao cho ngươi!”
Tiêu Thần còn chưa dứt lời thì thân ảnh Nguyên Minh Tử đã xuất hiện dưới bụng Hàm Sa Thú.
Không chút do dự, hơn trăm đạo "Bạo Liệt Phù" hợp thành một thể trước mặt Nguyên Minh T���, biến thành một quả cầu lửa cực lớn, dữ dội bắn thẳng vào bụng Hàm Sa Thú!
Oanh!
Tiếng nổ mạnh vang lên, sóng khí mãnh liệt khiến tất cả mọi người xung quanh bị đánh văng ra đất. Còn Nguyên Minh Tử phía dưới Hàm Sa Thú thì bị đánh bật ngược vào đống đất cát.
“Sao rồi? Sao rồi? Con quái vật kia chết chưa? Không chết thì tiếp tục đánh cho ta!”
Giọng nói hung hăng của Tiêu Thần lại vang lên. Mọi người vội vàng nhìn lên trời, chỉ thấy Hàm Sa Thú rơi xuống đất, thân thể khổng lồ bị nứt toác ở phần bụng, toàn thân không còn chỗ nào nguyên vẹn.
Từ đầu tới giờ, Hàm Sa Thú vẫn không rõ nó đã đắc tội với vị thần tiên phương nào. Nó chỉ đi ra hít thở không khí và tìm chút gì đó để ăn, vậy mà lại bị một đám "tiểu trùng" tiêu diệt một cách khó hiểu như vậy. Hiện tại nó vô cùng hối hận, hối hận vì đã không nghe lời các tiền bối rằng mặt đất vô cùng nguy hiểm, khi lên đó phải hết sức cẩn trọng!
. . . .
Ở một bên khác, Phong Thần Ỷ Mộng, lão Vũ cùng đám hộ vệ trợn mắt há hốc mồm nhìn toàn bộ cảnh tượng này, trong lòng kinh hãi đến cực độ. Các đòn tấn công thì trôi chảy, linh hoạt tựa mây trôi nước chảy, nhưng uy lực lại hung tàn bạo ngược, cùng một loạt thủ đoạn khiến người ta không kịp trở tay.
Kia là tiên thú tam phẩm a! Hơn nữa còn là Hàm Sa Thú lừng danh về khả năng phòng ngự, vậy mà cứ thế bị một đám tiên nô như côn đồ đánh cho tan xác. Thực sự quá mức hoang đường!
Cho dù Phong Thần Ỷ Mộng cùng lão Vũ và đám hộ vệ đã quen với thủ đoạn công kích của đám người Tiêu Thần, nhưng mỗi lần nhìn thấy đều có một cảm giác băng giá trong lòng. Đây rốt cuộc là thủ đoạn do kẻ biến thái nào đã nghĩ ra chứ? Mẹ kiếp, thực sự quá cường hãn! Về sau nếu ai còn dám nói tiên phù là đồ bỏ đi, thì chắc chắn Phong Thần Ỷ Mộng sẽ đá nát mông kẻ đó!
. . . .
Bùng!
Khụ khụ!
Nguyên Minh Tử chui ra từ đống đất cát. Tiêu Thần và Trần Tịch cũng lập tức tiến tới đón.
“Ha ha ha, tên mập làm rất tốt, có đến nửa phần phong độ cùng khí phách của ta đấy!”
Tiêu Thần phấn khích vỗ vỗ vai Nguyên Minh Tử. Vẻ đắc ý tự mãn kia khiến Phong Thần Ỷ Mộng không khỏi thầm khinh bỉ trong lòng.
Mọi người đã sớm quen với sự đùa cợt giữa ba đầu lĩnh nên đều mặc kệ, nhưng khi nhìn thấy thi thể tiên thú trên mặt đất thì mọi người đều reo hò phấn khích.
“Đại nhân, lại có cái đồ chơi này nữa mà không biết đó là cái gì?”
Một gã tiên nô cầm một hạt châu to bằng mắt rồng đưa đến trước mặt Tiêu Thần. Nhìn từ ngoại hình thì nó tương tự với hạt châu được phát hiện trong thi thể của con Xích Ban Kim Bối Chu đầu đàn, chỉ là khí tức lại có đôi chút khác biệt.
Con ngươi Tiêu Thần đảo một vòng, rồi lấy ra thêm một hạt châu khác và hỏi lão Vũ: “Lão Vũ, ngươi có biết thứ này là gì không? Thứ này được phát hiện trong thi thể con quái vật này.”
“Ngốc... Thứ này đương nhiên là nội đan của tiên thú!”
Lão Vũ nhìn Tiêu Thần bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi sau đó nhìn chằm chằm nội đan trong tay đối phương với vẻ thèm thuồng, hận không thể một tay đoạt lấy.
“Nội đan của tiên thú? Mấy thứ này có tác dụng gì?”
Tiêu Thần cùng Trần Tịch nhìn nhau, r���i lại nhìn lão Vũ với vẻ nghi hoặc, khiến lão ta nghẹn lời.
Cũng không thể trách bọn họ, ai bảo bọn họ vừa phi thăng lên Tiên Giới đã bị bắt đi làm cu li ở Thiên Uyên sơn mạch. Trong khi nơi phồn hoa nhất mà bọn họ từng đến cũng chỉ là Nô Thị (chợ nô lệ) mà thôi, nên sao có thể biết được giá trị của nội đan tiên thú.
“Không ngờ các ngươi ngay cả thứ này cũng không biết sao?”
Phong Thần Ỷ Mộng mãi mới tìm được cơ hội để châm chọc đối phương, dĩ nhiên không bỏ qua: “Nội đan là thứ mà tiên thú tam phẩm trở lên mới có thể ngưng tụ, bên trong ẩn chứa lực lượng tinh túy của tiên thú. Thứ này có thể dùng để luyện chế tiên đan nên vô cùng quý giá, tương đương với Tiên Chủng mà các Tiên Sĩ ngưng tụ ra. . .”
“Cái gì!?”
Mặt Tiêu Thần khẽ giật, vội vàng rụt tay về.
Nghe Phong Thần Ỷ Mộng nói như vậy thì bọn họ mới biết được hóa ra thứ này lại quý giá đến vậy, ngang hàng với Tiên Chủng.
“Giống như Tiên Chủng.”
“Nếu giống như Tiên Chủng thì...”
Giống như trong đầu Tiêu Thần vừa lóe lên một tia chớp, thắp sáng một tia linh quang.
Trần Tịch cùng Nguyên Minh Tử cũng như đang nghĩ tới điều gì đó, đồng thời cầm lấy nội đan tiên thú từ tay Tiêu Thần để xem xét kỹ càng.
“Tiêu Thần, lão Trần... Có lẽ, đây chính là cơ hội của chúng ta!”
Nguyên Minh Tử trịnh trọng nhìn hai người, ánh mắt không giấu nổi vẻ kích động.
Tiêu Thần cùng Trần Tịch nghiêm túc gật đầu, khiến Phong Thần Ỷ Mộng, lão Vũ và đám hộ vệ không hiểu chuyện gì.
“Ê, các ngươi đang nói cái gì thế?”
Phong Thần Ỷ Mộng không hề xem mình là người ngoài, tò mò hỏi mà không ngại ngần chút nào.
Hiện tại vừa lúc Tiêu Thần đang vui vẻ nên nói thẳng: “Nếu nội đan của tiên thú có công hiệu tương tự với Tiên Chủng thì chúng ta có thể dùng vật ấy để ngưng tụ tiên căn, sau đó có thể tu luyện giống như các Tiên Sĩ bình thường...”
Trần Tịch tiếp lời: “Bây giờ còn chưa chắc chắn nên cần phải thử nghiệm mới biết được.”
“Không sao, không sao.”
Tiêu Thần nói với niềm tin tưởng tràn đầy: “Trong bộ công pháp của Cổ đại ca kia có nói lúc trước hắn dùng Tiên Chủng để thay thế chỉ là bất đắc dĩ, nên ta tin rằng dùng thứ khác cũng có thể thành công, chỉ cần thử nghiệm nhiều lần thì chắc chắn chúng ta có thể thành công.”
“Đúng vậy, nhất định chúng ta có thể thành công.”
Nguyên Minh Tử hiếm khi kiên quyết như vậy, ánh hung quang lóe lên trong mắt: “Xem ra, về sau chúng ta cần phải kiếm thêm nhiều nội đan tiên thú.”
Tiêu Thần vui vẻ khoác vai tên mập và nói: “Cứ yên tâm đi, tiên thú tam phẩm trong Đầm Lầy Sương Đỏ này dễ giết hơn Thiên Tiên nhiều. Chúng không có pháp bảo, thủ đoạn không nhiều, chỉ số thông minh cũng không cao, nên chỉ cần mỗi lần bố trí kỹ càng thì chắc chắn gặp một giết một.”
“Ừ, ta cũng thấy thế.”
Trần Tịch gật đầu đồng ý.
Nghe ba huynh đệ nói lời này, Phong Thần Ỷ Mộng cùng lão Vũ và đám hộ vệ hoàn toàn ngây người.
Buôn bán nhiều năm như vậy mà đây vẫn là lần đầu tiên họ nghe có người nói tiên thú tam phẩm rất dễ giết, còn "gặp một giết một" nữa chứ. Nếu như lời này mà lọt vào tai các Tiên Sĩ bên ngoài, e rằng họ sẽ nhảy dựng lên tát chết cả bọn.
Trong cùng thời điểm đó, tại một huyệt động u ám xa xôi ở Tây Phượng Lân, một thiếu niên tiên nô gầy gò như que củi đang ngơ ngác cầm một đoạn gỗ màu vàng.
Hắn đã thử nghiệm không dưới một trăm lần, tìm kiếm hơn trăm loại linh vật để thay thế Tiên Chủng, nhưng tiếc là cuối cùng đều thất bại.
Một lần, một lần, rồi lại một lần thử nghiệm, nhưng đều lần lượt thất bại. Thế nhưng, thiếu niên vẫn kiên định vô cùng. Giờ phút này, hắn đang cầm trong tay một đoạn linh mộc, vốn là thứ mà hắn hao phí hơn ba tháng mới vất vả tìm được.
Khác với các linh vật trước kia, đoạn gỗ này chẳng những cứng cỏi, hơn nữa còn tràn ngập linh tính. Mà điều quan trọng là vân gỗ này do trời sinh, vô cùng thích hợp để tụ linh.
Sau khi hạ quyết tâm, thiếu niên nắm chặt linh mộc trong tay và làm theo từng bước trong phương pháp tu luyện mà 《Tiên Ấn》 ghi chép lại.
Thời gian dần dần trôi qua.
Ba ngày sau, trong huyệt động đột nhiên truyền ra từng đợt dao động dị thường, trong đó mơ hồ nghe thấy tiếng hô lớn đầy phấn khích của thiếu niên. Tiên Giới vạn vạn năm qua có hàng tỉ Tán Tiên, từ xưa đến nay chưa từng thiếu những nhân vật tài hoa kinh diễm.
Thực lực của những người này có lẽ vô cùng nhỏ yếu, nhưng trong một lĩnh vực nào đó thì bọn họ lại có thể biểu hiện ra sức tưởng tượng cùng sự sáng tạo vô tận. Vận mệnh có thể nô dịch thân thể họ nhưng không thể nô dịch được tư tưởng của họ. Vì thế, khi những tư tưởng này hội tụ lại, sẽ bộc phát ra một lực lượng chưa từng có từ trước đến nay.
Sự hưng thịnh của một loại sự vật này đại biểu cho sự suy bại của một loại sự vật khác. Đây là quy luật thay thế của vạn vật, cho đến nay cũng không có sự vật nào có thể tồn tại vĩnh cửu.
Hạt giống Bạch Mộc Trần gieo xuống năm xưa, giờ đây rốt cuộc đã đơm hoa kết trái.
Toàn bộ bản dịch này là một công trình trí tuệ thuộc về truyen.free.