Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tiên Ấn - Chương 76: Đan đạo truyền thừa

Mấy ngày sau đó, Nam Môn Phi Vũ không hề đặt chân đến nơi đây.

Tiểu Ức Khổ một mình vất vả làm việc trong linh điền, trong lòng cảm thấy trống vắng khó tả, xen lẫn một chút phiền muộn. Nàng cũng không rõ nguyên nhân vì sao, chỉ thỉnh thoảng ngẩn ngơ nhìn về phương xa.

Trong linh điền, con chồn tiên cũng ủ rũ buồn bã, chỉ thỉnh thoảng vuốt ve chiếc đuôi bông xù của mình.

Trong đình viện, Bạch Mộc Trần đang dìu Ôn Nhã đi dạo một vòng.

“Hiện giờ sắc mặt của phu nhân đã khá hơn nhiều, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa, thương thế mạch luân nhất định sẽ khôi phục hoàn toàn.”

“Ha ha, ta cũng cảm thấy thân thể mình tốt hơn nhiều, tu vi cũng đã khôi phục không ít, đa tạ tiên sinh đã chiếu cố ta mấy ngày qua.”

Trong khoảng thời gian vừa qua, Ôn Nhã có thể cảm nhận rõ rệt trạng thái của mình ngày một tốt hơn, tu vi đã khôi phục đến tám chín phần mười, thực lực ít nhất cũng ngang ngửa Thất phẩm Chân Tiên rồi.

Tại Tiên giới, chỉ có thực lực mới có thể có được tôn nghiêm, có thực lực mới có thể bảo vệ thân nhân của mình.

Nếu ban đầu Ôn Nhã không bị trọng thương, cuộc sống của mẹ con nàng đã không rơi vào cảnh khốn cùng như vậy. Giờ đây thương thế đã dần hồi phục, làm sao nàng có thể không mừng rỡ khôn xiết? Bao nhiêu năm qua phải chịu đựng uất ức, giờ phút này cuối cùng cũng có thể rũ bỏ gánh nặng mà sống tiếp.

“Ân đức của tiên sinh, cả đời này Ôn Nhã không tài nào quên được.”

Nhẹ nhàng lau nước mắt, Ôn Nhã thành kính thi lễ với Bạch Mộc Trần, khiến hắn vội vàng né tránh: “Phu nhân quá khách khí rồi, nếu so với ân cứu mạng của tiểu thư, việc này đâu đáng để nhắc đến. Huống chi, thương thế của phu nhân thuyên giảm, cũng không phải công lao của một mình tại hạ. Mỗi lần chế thuốc, đều do đích thân tiểu thư luyện chế… Tiểu thư đối xử với phu nhân, quả thật vô cùng hiếu thuận!”

“Phải, Khổ nhi là một đứa trẻ rất hiểu chuyện.”

Nhắc đến con gái mình, nét mặt Ôn Nhã tràn đầy yêu thương và tự hào, bất giác nhìn về phía Tiểu Ức Khổ đang ở trong linh điền.

Bạch Mộc Trần gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trầm tư một lát rồi nói: “Có chuyện này, tại hạ muốn thương lượng với phu nhân, cũng là về tiểu thư.”

“Sao!?”

Ôn Nhã nghe vậy khẽ ngẩn người, sau đó lại nghiêm mặt nói: “Tiên sinh có chuyện gì, cứ nói thẳng, đừng ngại.”

“Chuyện là thế này, vài ngày trước tiểu thư có nói với ta, mong muốn được học phương pháp chế thuốc. Mấy hôm nay ta cũng đang suy nghĩ…”

Bạch Mộc Trần tóm lược chuyện này một lần, sau đó nói tiếp: “Thật ra, trước giờ ta vẫn âm thầm quan sát tiểu thư, quả thật nàng có thiên phú trong phương diện luyện chế thuốc. Mà quan trọng nhất, tâm địa của tiểu thư vô cùng thiện lương, tính cách nhẫn nại, làm việc kỹ càng tỉ mỉ, chính là những phẩm chất cần có nhất của một vị Luyện Dược Sư. Vì vậy, ta đã đồng ý với nàng.”

“Không lẽ tiên sinh là Luyện Dược Sư sao…”

Ôn Nhã nhìn về phía Bạch Mộc Trần với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, còn ẩn chứa một vẻ kích động.

Địa vị và đãi ngộ của Luyện Dược Sư ở Tiên giới có thể nói là cực kỳ tốt, các thế lực khắp nơi đều nhất mực chào đón. Nhưng nói về luyện chế đan dược, đâu phải là việc đơn giản ai cũng có thể làm, hơn nữa để bồi dưỡng được một vị Luyện Dược Sư, sự tiêu hao tài nguyên quả thật không ít. Chính vì lẽ đó, nếu không phải đại gia tộc, đại môn phái hay các thế lực lớn, căn bản không thể có được Luyện Dược Sư. Về phần Luyện Đan Sư cao hơn một bậc, chỉ có những tiên tông đại phái mới đủ tư cách sở hữu.

Nam Môn thị tộc có ba vị Luyện Dược Sư, chính là bởi vì gia tộc chiếm giữ dãy núi Cảnh Lan đầy đủ tài nguyên dược liệu. Nếu không, với các thị tộc ngàn năm như bọn họ, đừng nói đến ba vị Luyện Dược Sư, ngay cả một vị cũng khó mà có được.

Nếu Bạch Mộc Trần thực sự là Luyện Dược Sư, chẳng phải là tiền đồ vô lượng hay sao.

“Khụ khụ!”

Bạch Mộc Trần khẽ ho hai tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Nhã: “Phu nhân đã hiểu lầm rồi, tại hạ chỉ biết một ít kiến thức, sao có thể trở thành Luyện Dược Sư được? Chẳng qua ta đọc qua một chút điển tịch, đối với việc luyện chế thuốc cũng biết sơ qua mà thôi.”

Quả thật đây là lời nói thật của Bạch Mộc Trần, từ lúc đặt chân đến Tiên giới đến giờ, hắn chưa từng học phương pháp luyện chế đan dược. Nếu không phải ở khách phòng bồ viên trông coi chăm sóc linh điền, hắn cũng chưa chắc đã đọc qua những tin tức về luyện chế thuốc do Cổ Thiên Hành truyền lại. Thật tình n��u phải tự tay luyện chế, sợ rằng ngay cả trình độ học đồ như Tiểu Ức Khổ cũng không bằng, nhiều lắm thì coi là mới nhập môn, dựa theo cảm giác mà làm thôi.

Dĩ nhiên, ngộ tính của hắn rất cao, nếu không có người hướng dẫn cũng có thể tự tìm ra đạo lý hàm chứa bên trong, cũng sẽ không đến mức làm hại tới mạng người.

“Vậy tiên sinh muốn nói điều gì?”

Ôn Nhã cảm thấy có chút thất vọng, lại có chút nghi hoặc. Đối phương không phải Luyện Dược Sư thì làm sao dạy Tiểu Ức Khổ luyện dược đây? Bạch Mộc Trần chân thành nói: “Tại hạ muốn cho tiểu thư thừa kế đan đạo truyền thừa của một vị tiền bối…”

“Cái gì?!”

Vẻ mặt Ôn Nhã bỗng nhiên biến sắc, sợ hãi đến mức không nói thành lời.

Trong tiên đạo ngũ nghệ, những người có thể nhận được truyền thừa đầy đủ nhất, ít nhất cũng phải là một vị tông sư. Một nhân vật như thế, chỉ sợ ở Thượng Tam Giới cũng là một bậc danh tiếng lẫy lừng, huống hồ trong tiên đạo ngũ nghệ, luyện đan chính là nghề mà tiên sĩ tôn sùng nhất.

Ôn Nhã dám khẳng định, n��u chuyện này không cẩn thận để lộ ra ngoài, Bạch Mộc Trần sẽ trở thành đối tượng mà vô số thế lực điên cuồng tranh đoạt. Giá trị của nó tuyệt đối chẳng kém giá trị của một mỏ khoáng sản.

Qua một hồi lâu, Ôn Nhã vẫn cảm thấy chuyện này quá mức khó tin, đan đạo truyền thừa quý giá đến nhường nào, sao có thể nói đơn giản cho là cho được? Chẳng lẽ có âm mưu gì trong đó hay sao!

Ôn Nhã thừa nhận bản thân mình đã suy nghĩ quá mức tiêu cực, nhưng chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, lại rơi trúng người mình, ai cũng sẽ có cảm giác lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Mãi mới có thể bình tĩnh lại, Ôn Nhã khó nhọc nói: “Tiên… Tiên sinh nói thật hay sao? Ngài đã suy nghĩ thật kỹ rồi chứ?”

Bạch Mộc Trần gật đầu nói: “Nếu đã đem ra thương lượng với phu nhân, tất nhiên tại hạ đã suy nghĩ rất kỹ càng. Tiểu thư có thiên phú luyện chế thuốc, tại hạ lại có được một phần đan đạo truyền thừa, đây chẳng phải vô cùng thích hợp hay sao?”

“Thích hợp sao?”

Ôn Nhã vẫn nghi ngờ: “Nếu có đan đạo truyền thừa, vậy tại sao tiên sinh lại không học tập…”

“Ách!”

Bạch Mộc Trần khẽ ngẩn người, lập tức hiểu được ý tứ của đối phương: “Phu nhân đã quá lo lắng rồi. Đan đạo truyền thừa này tất nhiên tại hạ sẽ học, hơn nữa còn muốn nghiên cứu tìm hiểu đạo lý cơ bản trong đó, nếu không sao dám dạy cho tiểu thư chứ? Nhưng mà ta hy vọng, sau này tiểu thư kế thừa tri thức của vị tiền bối kia, có thể đem nó phát dương quang đại.”

Ôn Nhã trầm mặc, có nằm mơ nàng cũng không dám nghĩ tới, con gái mình có một ngày có thể thừa kế truyền thừa của một vị tông sư về đan đạo. Đồng thời, nàng cũng hiểu được vì sao Bạch Mộc Trần muốn thương lượng với mình. Điều này đồng nghĩa với việc chính nàng phải thay mặt Tiểu Ức Khổ đưa ra lựa chọn, bởi một khi Tiểu Ức Khổ thừa kế truyền thừa của người khác, thì không thể bái nhập sư môn nào khác, hơn nữa còn phải gánh vác trách nhiệm đối với sư môn đó.

Từ lời nói của Bạch Mộc Trần, Ôn Nhã có thể cảm nhận được phần truyền thừa này hết sức nặng nề.

Đúng vậy, quả thật vô cùng nặng nề.

Bạch Mộc Trần đã có sư môn, chính vì vậy hắn không thể đem truyền thừa của Cổ Thiên Hành phát dương quang đại. Cho nên hắn rất hi vọng phần truyền thừa này có thể tiếp tục truyền lưu xuống, không đến mức đoạn tuyệt trong tay hắn. Mà không thể nghi ngờ, Tiểu Ức Khổ là một lựa chọn không tồi. Nhưng chuyện này ảnh hưởng vô cùng trọng đại, phải xem xem mẫu thân nàng quyết định ra sao đã.

“Ôn Nhã thay thế Khổ nhi cảm tạ tiên sinh!”

Đến cuối cùng, Ôn Nhã khó có thể cưỡng lại sự hấp dẫn của đan đạo truyền thừa, thay mặt Tiểu Ức Khổ lựa chọn một con đường đầy cơ duyên nhưng cũng không kém phần hung hiểm.

Ôn Nhã lại bái lạy một lần nữa, lần này Bạch Mộc Trần không hề tránh né, mà hắn thay mặt Cổ Thiên Hành nhận lấy lễ này.

Mọi quyền lợi dịch thuật đối với chương truyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free