(Đã dịch) Tiên Ấn - Chương 36: Nam Môn gia chủ
Vọng Thiên Phong nằm trong dãy núi Cảnh Lan.
Đỉnh núi phía tây là nơi sinh sống của trưởng chi Nam Môn, con cháu chi thứ nếu chưa được triệu tập thì tuyệt đối không được đặt chân vào.
Khác với nơi ở của các chi thứ trên mười hai ngọn núi khác, nơi ở của trưởng chi trên Vọng Thiên Phong chỉ có ba tòa trang viên rộng lớn, cổ kính và tao nhã, nằm song song tạo nên một khung cảnh hài hòa. Tòa lâu vũ chính giữa là tổ trạch của Nam Môn thị tộc.
...
Lúc này, tại tổ trạch, hai phu nhân xinh đẹp đang cắt tỉa cành lá trong vườn hoa, xung quanh có linh tước bay lượn, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.
"Muội muội xem kìa, năm nay cúc vàng nở rộ thật nhiều, mật hoa trong nhụy đã sắp tràn ra ngoài rồi."
Vừa nói chuyện, một vị phu nhân dùng ngón trỏ chấm một giọt mật ở nhụy hoa rồi đưa lên miệng nếm, sau đó nở nụ cười thỏa mãn.
Vị phu nhân này tên là Mai Tinh, chính là con gái của Mai gia thuộc Thiên Vi Phủ, cũng là nữ chủ nhân của Nam Môn thị tộc.
Còn vị phu nhân kia chính là nhị phu nhân của Nam Môn thị tộc, cũng là mẫu thân của Nam Môn Phi Vũ – Tân Dung.
Tân Dung không phải xuất thân danh gia vọng tộc mà chỉ là một đệ tử ưu tú của một tiên môn hạng trung. Bởi vì gia cảnh tầm thường, Tân Dung tất nhiên không thể sánh bằng Mai Tinh có gia thế hiển hách, vì thế cuộc sống trong Nam Môn thị tộc có phần gian nan. Cũng may tính cách Tân Dung hòa nhã, không tranh giành với ai nên Mai Tinh mới không chèn ép nàng.
Trên thực tế, Mai Tinh căn bản không cần chèn ép bất cứ ai. Với địa vị của gia tộc nàng tại Thiên Vi Phủ, trong toàn Nam Môn thị tộc, ai dám đối đầu? Ngay cả gia chủ Nam Môn thị tộc đôi khi cũng phải nhường nhịn nàng ba phần.
"Tỷ tỷ, gần đây Võ Thính Đường làm việc có phần bất thường, hành tung của vài vị trưởng lão cũng bí ẩn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Tân Dung vừa nhíu mày lo lắng vừa giúp Mai Tinh thu hái mật hoa.
Vốn dĩ Tân Dung không có tư cách hỏi han chuyện trong gia tộc, chẳng qua những ngày gần đây nàng thường cảm thấy bất an nên mới không nhịn được mà cất lời hỏi.
"Quả thật đã xảy ra chút chuyện..."
Mai Tinh cũng không giấu giếm mà nói thẳng: "Hơn mười năm về trước, ba đại thị tộc chúng ta phái người thâm nhập dãy núi Cảnh Lan để thăm dò, vô tình phát hiện một mỏ quặng nhỏ. Đáng tiếc lúc đó đội ngũ ba đại thị tộc gặp phải mãnh thú nên toàn quân bị diệt, chỉ truyền lại được chút ít tin tức mà thôi. Lúc ấy gia chủ ba đại thị tộc đã phong tỏa mọi tin tức rồi âm thầm phái người đến điều tra, nhưng nơi sâu trong núi vô cùng hung hiểm, những người được phái đi đa phần là đi không trở lại..."
"Cái gì cơ!? Lại có chuyện như vậy sao?!"
Tân Dung vô cùng kinh hãi, bởi vì nàng hiểu rõ ý nghĩa của một mỏ quặng nhỏ. Có thể đó là vô số tài phú, nhưng cũng có thể là tai họa khôn lường. Hèn chi nàng lại cảm thấy bất thường. Bí mật động trời như vậy đâu phải ai cũng hay biết, cho dù nàng là nhị phu nhân của thị tộc đi chăng nữa!
"Tỷ tỷ nói cho ta biết những điều này, e rằng gia chủ hắn..."
Tân Dung dừng tay, trong lòng hơi bất an. Đột nhiên biết được một bí mật lớn như vậy, làm sao nàng có thể bình tĩnh cho được?
Mai Tinh nhìn ra tâm tư của đối phương, vì thế nhẹ nhàng trấn an: "Muội muội đừng lo, chuyện này tuy cơ mật nhưng hiện tại đã được giải quyết xong rồi. Dù có nói cho muội thì gia chủ cũng sẽ không có ý kiến gì."
"Giải quyết rồi sao?"
"Ừm."
Mai Tinh cười gật đầu: "Nơi sâu trong núi quả thật khó đi, nhiều năm qua ba đại thị tộc chúng ta tổn thất không hề nhỏ. Mãi cho đến gần đây chúng ta mới mở được một con đường, chẳng qua sau khi thăm dò kỹ lưỡng, chúng ta phát hiện mỏ khoáng kia vô cùng khổng lồ, bao trùm cả một dãy núi!"
"Bao... bao trùm cả một dãy núi, đó chẳng phải là cả một mỏ khoáng lớn sao!?"
Tân Dung lại một phen kinh hãi. Nếu vẻn vẹn chỉ là một mỏ quặng nhỏ thì ba đại thị tộc còn có khả năng chiếm giữ, nhưng nguyên một mỏ khoáng lớn thì giá trị của nó tuyệt đối không thể đo lường được. Chỉ cần một chút tin tức phong phanh bị lộ ra, ba đại thị tộc có khả năng gặp họa diệt tộc ngay lập tức!
"Đúng vậy, đúng là một mỏ khoáng, hơn nữa còn là mỏ khoáng huyền kim."
Mai Tinh mỉm cười đắc ý, tiếp tục nói: "Mỏ khoáng khổng lồ như thế đương nhiên không phải ba đại thị tộc chúng ta có thể nuốt trôi. Cho nên bản phu nhân đã nhờ Thiên Vi Phủ phủ chủ đứng ra mời Thái Nhất Tông đến, mà giờ phút này Vô Song đang đàm phán với người của Thái Nhất Tông tại chợ Cảnh Lan. Tin rằng không bao lâu nữa sẽ có tin tức truyền về."
"Thì ra là vậy!"
Tân Dung bừng tỉnh ngộ, đồng thời cũng cảm thấy yên tâm trong lòng.
Đã có Thiên Vi Phủ cùng Thái Nhất Tông nhúng tay vào thì ba đại thị tộc sẽ bớt đi áp lực rất nhiều.
...
Trong khi hai người đang trò chuyện phiếm, đột nhiên có một đạo linh quang nhỏ từ trên trời bay thẳng vào tay Mai Tinh.
"Vụt!"
Thấy Mai Tinh tiếp nhận đạo linh quang, Tân Dung nhìn qua thấy đó là một bức thư màu đỏ, trên đó có một đạo bí văn mà phải có thủ pháp đặc biệt mới có thể mở ra được.
"Tỷ tỷ, đây là gì vậy?"
"Là tin tức Vô Song truyền về, chắc là đã có kết quả đàm phán rồi!"
Mai Tinh trả lời qua loa rồi dùng bí thuật mở bức thư ra, sau đó rót thần thức vào trong đó.
"Ồ!?"
Đọc qua nội dung trong bức thư, Mai Tinh đầu tiên rùng mình, sau đó trên mặt lộ vẻ vừa sợ hãi vừa vui mừng.
"Tốt lắm, tốt lắm, Vô Song quả nhiên không làm ta thất vọng."
Nhìn thấy Mai Tinh kích động như vậy, Tân Dung hiếu kỳ hỏi: "Tỷ tỷ, đó là tin tức tốt sao?"
"Đương nhiên là tin tức tốt..."
Mai Tinh đang muốn trả lời thì một bóng người xuất hiện trong trang viên.
"Mai nhi, Dung nhi, các ngươi đang nói chuyện gì, tin tức gì tốt vậy?"
Giọng nói trầm ấm vừa cất lên thì một nam tử trung niên hơi gầy bước tới chỗ hai nàng.
Có thể xuất hiện ở đây mà không chút kiêng dè, lại có thể thân thiết với hai vị phu nhân như vậy thì ngoại trừ gia chủ đương nhiệm của Nam Môn thị tộc, Nam Môn Tiêu Viễn, còn có thể là ai khác nữa?
"Mai Tinh ra mắt phu quân."
"Tân Dung ra mắt phu quân."
Hai nữ đồng loạt thi lễ, Tân Dung nhỏ nhẹ nói: "Bẩm phu quân, tỷ tỷ nói Vô Song truyền về tin tức tốt."
"Đúng vậy!"
Mai Tinh gật đầu, cười nói đầy tự hào: "Chuyện mỏ khoáng đã đàm phán xong xuôi, lần này quả nhiên Vô Song không làm chúng ta thất vọng."
"Ồ! Kết quả ra sao?"
Trong mắt Nam Môn Tiêu Viễn sáng rực, ông vuốt vuốt chòm râu nhỏ trên cằm.
Mai Tinh đưa bức thư lên rồi nói: "Mỏ khoáng bị Thái Nhất Tông chiếm bảy thành, Nguyễn gia chiếm hai thành, ba đại thị tộc cùng bốn gia tộc lớn mỗi bên đều chiếm nửa thành."
"Mới nửa thành ư? Xem ra ta đã coi thường dã tâm của bọn họ rồi."
Nam Môn Tiêu Viễn nhíu mày, lập tức cầm lấy bức thư: "Người ta mạnh hơn, không thể không cúi đầu."
Nụ cười của Mai Tinh vẫn không hề giảm bớt, nàng tiếp tục nói: "Phu quân còn chưa nghe hết đâu. Tuy rằng ba đại thị tộc chúng ta chỉ chiếm nửa thành mỏ khoáng, nhưng chúng ta lại tranh thủ được mười suất đệ tử Thái Nhất Tông! Đây chính là chuyện còn có lợi hơn so với lợi ích từ mỏ khoáng. Chỉ cần thiết lập được quan hệ với Thái Nhất Tông thì tại Tây Phượng Lân này sẽ không có ai dám động đến ba đại thị tộc chúng ta nữa."
"Quả thực là như vậy!"
Nam Môn Tiêu Viễn vội vàng rót ý niệm vào trong bức thư thì thấy nội dung miêu tả bên trong giống hệt những gì Mai Tinh nói.
"Tốt lắm! Lần này Vô Song làm rất tốt! Ha ha ha —— "
Nam Môn Tiêu Viễn vô cùng sảng khoái, Mai Tinh cùng Tân Dung cũng nhìn nhau mỉm cười.
Mười suất đệ tử của Thái Nhất Tông đối với ba đại thị tộc mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt tày trời, thậm chí có thể nói là thay đổi vận mệnh của thị tộc. Có Thái Nhất Tông hậu thuẫn thì việc trở thành thế gia vạn năm cũng không còn là ảo tưởng xa vời nữa.
...
Sau một hồi hưng phấn qua đi, Nam Môn Tiêu Viễn dần dần tỉnh táo trở lại.
Dù Thái Nhất Tông cho ba đại thị tộc mười suất đệ tử nhưng phân phối mười suất đệ tử này ra sao cũng là vấn đề khiến người ta đau đầu. Nếu xử lý không tốt, nói không chừng còn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến mối quan hệ giữa ba đại thị tộc.
"Xem ra, ta cần phải nói chuyện với hai gia tộc kia mới được."
...
Quyền chuyển ngữ riêng của thiên truyện này thuộc về truyen.free.