(Đã dịch) Tiên Ấn - Chương 118 : Cô độc cùng trầm mặc
Bên trong một mảnh hỗn độn, một tia sáng nhỏ dần dần lan tỏa.
Bóng tối bị xua tan, sự khủng bố được trấn áp, khiến đầu óc Vân Tố chợt trở nên thanh tĩnh hơn một chút.
Từ thuở nhỏ, nàng đã không cha, chẳng bao lâu sau mẹ cũng qua đời, rồi bị đồng môn xa lánh, trưởng bối đối xử lạnh nhạt.
Mười năm kết đan, trăm năm thành Thiên Tiên, ngàn năm đạt Đại La, thời gian của nàng chỉ vỏn vẹn là tu hành mà thôi.
Tình đời ấm lạnh, nỗi ưu phiền sầu muộn, niềm vui hay nỗi đau đều không biết tỏ bày cùng ai, chỉ còn lại sự cô độc và trầm mặc kéo dài!
. . .
Vân Tố chậm rãi mở mắt, những suy nghĩ rối ren vẫn vương vấn trong đầu, mang theo chút mê mang, chút ưu phiền.
"Tỉnh rồi ư?"
Một giọng nói nhẹ nhàng lọt vào tai. Vân Tố đứng dậy, chậm rãi quay đầu, chỉ thấy cách đó không xa một gã nam tử đang tĩnh lặng ngồi. Nụ cười hài lòng của hắn in vào mắt nàng, khiến người ta chợt có cảm giác yên bình. Chẳng qua, lúc này Vân Tố dường như đã mất hồn, nên vẫn giữ thái độ trầm mặc.
"Vân Tố cô nương, hiện giờ cô cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không khỏe không?"
. . .
Nàng vẫn trầm mặc.
"Ha ha, Vân Tố cô nương cứ yên tâm, nơi đây rất an toàn."
. . .
Nàng vẫn trầm mặc như cũ.
"Nếu cô nương không muốn nói chuyện, cứ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, tại hạ xin cáo lui. . ."
Bạch Mộc Trần không thất vọng cũng không miễn cưỡng. Sau khi tự mình châm một đoạn Ngưng Thần Mộc nhỏ, hắn liền chuẩn bị rời khỏi căn phòng.
"Đây là nơi nào?"
"Ách!"
Bạch Mộc Trần nghe Vân Tố cất lời, vẻ mặt nao nao, đoạn lại ngồi xuống: "Nơi đây chính là biệt viện trong Tàng Thư Lâu của Nam Môn thị tộc, bình thường không có ai đến quấy rầy."
"Nam Môn thị tộc?"
Thấy Vân Tố lộ vẻ nghi hoặc, Bạch Mộc Trần liền kiên nhẫn giải thích: "Nam Môn thị tộc là một thị tộc nhỏ trên dãy núi Cảnh Lan thuộc Tây Phượng Lân, chịu sự quản hạt của Thiên Vi Phủ. Cô nương chưa từng nghe đến cũng là chuyện bình thường."
"A. . ."
Vân Tố lạnh nhạt đáp lời: "Nói như vậy thì ta vẫn còn ở Phượng Lân Châu thuộc Nhất Trung Thiên."
"Đúng vậy, nơi này vẫn là Phượng Lân Châu thuộc Nhất Trung Thiên."
Bạch Mộc Trần gật đầu, đoạn tâm tình có hơi nặng nề. Hiện giờ hắn có thể khẳng định Vân Tố chính là một trong hai nhân vật chính trong trận chiến Kim Tiên năm đó, còn thân phận của người đối địch e rằng càng không hề đơn giản. Bởi vậy, thân phận của Vân Tố cực kỳ mẫn cảm, một khi việc này bị tiết lộ ra ngoài, đừng nói mẹ con Ôn Nhã, mà ngay cả Nam Môn thị tộc cũng đều phải chịu liên lụy.
. . .
Cả hai người đều có tâm sự riêng, nên đều giữ im lặng, không nói gì.
Một lúc sau, Vân Tố dường như nhớ ra điều gì: "Ngươi tên là Bạch... Mộc Trần?"
"Ha ha, mới gặp mặt một lần mà cô nương còn nhớ rõ tại hạ."
Bạch Mộc Trần cười khổ vuốt mũi, không khỏi nhớ lại tình cảnh hai người gặp mặt lần đầu tiên. Khi ấy, hắn đang tu hành trong "Tàn Thư Tập" của Cổ Thiên Hành thì Vân Tố đột nhiên hàng lâm, mang theo uy thế của Đại La Kim Tiên, cùng với thân phận tôn quý, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Khó có thể hiểu tại sao mình chỉ là một tiên nô mà có thể được đường đường Đại La Kim Tiên nhớ rõ.
Đáng lẽ Bạch Mộc Trần phải vui mừng đắc ý mới phải, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng hắn không một chút kích động nào, ngược lại còn có chút buồn rầu vô cớ.
"Là ngươi đã cứu ta ư?"
Giọng nói của Vân Tố rất bình thản, khuôn mặt nhìn như hòa nhã nhưng lại mang theo một tia lạnh lùng, xa cách ngàn dặm.
Bạch Mộc Trần lơ đễnh, lắc đầu nói với vẻ lạnh nhạt: "Thực tình mà nói, cô nương cũng không hẳn là do tại hạ cứu. Ta tin rằng với thần thông của cô nương, dù không có tại hạ hỗ trợ, cô nương cũng sẽ tự mình tỉnh lại, không phải sao? Nếu thật sự muốn nói đến sự giúp đỡ, thì là Ôn Nhã phu nhân cùng Ức Khổ tiểu thư đã giúp cô nương tìm được một nơi yên thân."
"Ân tình chính là ân tình, Vân Tố sẽ ghi nhớ trong lòng."
Dứt lời, Vân Tố ngồi khoanh chân, nhắm mắt lại, đưa tâm thần chìm vào trong cơ thể.
Bạch Mộc Trần thấy vậy, vốn không định tiếp tục quấy rầy, nhưng hắn lại do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi: "Vân Tố cô nương, ta biết cô có thể không muốn trả lời, nhưng ta vẫn muốn hỏi một chút, Cổ tiền bối... hiện giờ thế nào rồi? Có mạnh khỏe không?"
. . .
Vân Tố không trả lời, không biết nàng có nghe thấy hay không.
"Tại hạ sẽ đợi đến ngày cô nương trả lời. Vậy xin không quấy rầy cô nương nghỉ ngơi nữa, tại hạ xin cáo lui."
Bạch Mộc Trần thở dài trong vô vàn thất vọng, sau đó lặng lẽ rời đi.
Đợi sau khi Bạch Mộc Trần rời đi, Vân Tố mới khẽ mở mắt, xuyên qua khung cửa sổ nhìn bóng dáng xa xa, suy nghĩ xuất thần.
. . . ————————————
Bức màn chiến tranh trong dãy núi Cảnh Lan rốt cuộc đã được vén lên. Nam Môn thị tộc cùng ba đại tiên phủ tranh đấu kịch liệt, hầu như mỗi ngày đều có không ít thương vong.
Vừa mới bắt đầu, ba đại tiên phủ tuy rằng cảm thấy kinh ngạc trước sự phản kích sắc bén của Nam Môn thị tộc, nhưng cũng không thấy ngoài ý muốn. Dù sao cũng là một thị tộc mấy ngàn năm, nếu không có chút năng lực chống cự nào thì bọn họ cũng sẽ chẳng tin.
Nhưng mà trong các cuộc chiến đấu kế tiếp, ba đại tiên phủ nhất thời bắt đầu cảm thấy tối tăm mặt mũi.
Từng đạo hàn mang bay vùn vụt, phòng ngự của pháp y bình thường căn bản không thể ngăn cản, không chết cũng thành tàn phế!
Từng quả cầu lửa nóng rực nổ mạnh, khiến cho trận hình hoàn hảo chỉ trong khoảnh khắc đã bị đánh cho liêu xiêu, quân lính tan rã!
Chuyện gì thế này!?
Một thị tộc nhỏ bé mà có thể tổ chức thế công cường đại như vậy ư!?
Cho dù tiên sĩ của ba đại tiên phủ có tu vi cao, nhưng làm sao có thể chống đỡ được cuồng oanh loạn tạc như vậy, khiến thương vong không ngừng tăng cao.
Ngược lại, dưới sự yểm hộ của trận pháp, số lượng tử vong của Nam Môn thị tộc lại cực kỳ nhỏ bé, khiến cho chín vị Thiên Tiên như Liễu Đạo Tề cũng đều phải xuất thủ. Dù vậy, Nam Môn thị tộc vẫn đứng sừng sững như cũ, căn bản không bị dao động chút nào.
Mà chuyện khiến cho bọn người Liễu Đạo Tề càng đau đầu hơn lại còn ở phía sau.
Không biết từ khi nào, phía phụ cận bên ngoài Nam Môn thị tộc đột nhiên xuất hiện một đám tiên sĩ lai lịch không rõ. Tu vi đám tiên sĩ này có cao có thấp, thủ đoạn khác nhau, hoặc ẩn núp đánh lén, hoặc ngăn chặn quấy rầy, một kích không trúng lập tức rút lui, không hề ham chiến. Bọn họ luôn trăm phương nghìn kế quấy rầy bố cục của ba đại tiên phủ, ảnh hưởng đến thế công của ba đại tiên phủ, khiến cho bọn người Liễu Đạo Tề không thể làm gì.
Bởi vậy, theo thời gian càng ngày càng kéo dài, ba đại tiên phủ chẳng những không cảm thấy thoải mái, ngược lại áp lực càng lúc càng lớn, có cảm giác như đang lâm vào vũng bùn vậy.
. . .
Tại khoảng sân phía trước Tàng Thư Lâu.
Con chồn tiên nhỏ đang lặng lẽ nằm sấp dưới bóng cây đại thụ, hai con mắt tò mò nhìn về phía bên cạnh.
"Đan đạo vi tâm, thiên địa vi niệm, vạn linh chú thân, hóa kiếp thành thần. . ."
"Dĩ đan nhập đạo, tiện thị dĩ tâm nhập đạo, đan nhục trúc kỳ căn, đan lực chính kỳ cơ, đan linh hóa kỳ thần, đan hỏa luyện kỳ tâm. . ."
"Đan hữu danh, trường vu vạn cổ, đan hữu linh, dung vu vạn vật, đan hữu tình, ký vu vạn linh. . ."
. . .
Bạch Mộc Trần tỉ mỉ giảng giải những vấn đề quan trọng trong đan đạo cho tiểu Ức Khổ, đồng thời truyền thụ cảm ngộ của chính mình cho nàng.
Thượng cổ đan đạo, hướng thẳng đến căn nguyên.
Càng đi sâu vào giảng giải, tiểu Ức Khổ càng nhíu chặt lông mày, có đôi khi thậm chí cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Mỗi lúc như thế, Bạch Mộc Trần lại dừng lại, để tiểu Ức Khổ tự mình lĩnh hội cảm ngộ. Lão sư chính là lão sư, có thể dẫn đường, chỉ ra phương hướng cho đệ tử, có thể chỉ ra sai lầm của đệ tử nhưng không thể lý giải "đạo lý" thay cho đệ tử.
"Bạch tiên sinh. . ."
Ôn Nhã từ xa xa vội vàng bước đến, thấy tiểu Ức Khổ đang chăm chú suy nghĩ liền không quấy rầy.
"Ra mắt phu nhân. . ."
Bạch Mộc Trần tiến lên chào, Ôn Nhã liền dẫn hắn sang một bên.
"Bạch tiên sinh, thiếp vừa đi tìm hiểu tin tức, nghe nói lần này ba đại tiên phủ chết rất nhiều người. Xem ra chẳng bao lâu nữa thì thị tộc có thể giải trừ nguy cơ, tiên sinh quả là thần cơ diệu toán a!"
Ôn Nhã tràn đầy vui sướng, nhịn không được khen ngợi Bạch Mộc Trần một hồi.
"A. . ."
Bạch Mộc Trần gật đầu với vẻ lạnh nhạt, không tỏ vẻ cao hứng, mà cũng không tỏ vẻ lo lắng.
Thấy tình hình như vậy, Ôn Nhã không khỏi nghi hoặc: "Sao thế, chẳng lẽ tiên sinh không vui sao? Nói gì thì nói, thị tộc an toàn nghĩa là chúng ta cũng có thể yên ổn không ít."
"Phu nhân nghĩ hơi nhiều rồi. Không phải tại hạ mất hứng, chỉ có điều. . ."
Dừng một chút, Bạch Mộc Trần khẽ cười rồi nói: "Đây chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi. Thế lực của ba đại tiên phủ đâu chỉ có một chút như trước mắt. Hiện giờ Nam Môn thị tộc có thể đứng vững trước thế công của ba đại tiên phủ, rồi phản kích mãnh liệt đối với đối phương, nhưng không có nghĩa là Nam Môn thị tộc có đủ thực lực để chống lại ba đại tiên phủ. Nếu đối phương hướng lên trên xin giúp đỡ, thì chuyện Nam Môn thị tộc bị diệt vong chỉ là trong khoảnh khắc mà thôi."
"A! Này. . ."
Ôn Nhã cả kinh trong lòng, lúc này mới phát hiện rằng mình suy nghĩ quá đơn giản: "Vậy... Vậy tình huống hiện giờ như thế... sẽ càng chọc giận ba đại tiên phủ hơn chăng?"
Bạch Mộc Trần nhìn bầu trời xám xịt rồi nói: "Không có việc gì đâu. Tình huống hiện giờ rất tốt. Muốn đạt được quyền lợi đối thoại công bằng, thì nhất định phải xuất ra thực lực tương ứng, nếu không tất cả đều là nói suông mà thôi."
"Phu nhân yên tâm, nguy cơ là nguy hiểm nhưng cũng là cơ hội. Tin rằng đám người gia chủ bọn họ đều đã có tính toán rồi."
Nghe Bạch Mộc Trần an ủi, sầu lo trong lòng Ôn Nhã vơi đi không ít, lúc này nàng mới chuyển đề tài sang chuyện khác.
Toàn bộ bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mời quý độc giả theo dõi. ———————————— Chương trình ủng hộ Thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện