(Đã dịch) Tiên Ấn - Chương 115: Nhân quả báo ứng
Trong lúc Bạch Mộc Trần đang bế quan, tiên dân trong các khu vực linh điền cũng bắt đầu di dời chỗ ở với quy mô lớn.
Tại Tịnh Viễn Cư dưới Vọng Thiên Phong.
Lúc này, Ôn Nhã và tiểu Ức Khổ đang vội vàng thu hoạch linh quả trong linh điền, còn con chồn nhỏ thì nằm trên hàng rào, thỉnh thoảng cất tiếng kêu nôn nóng, như muốn trút bỏ sự bất an trong lòng.
Kể từ lần nói chuyện trước với Bạch Mộc Trần, Ôn Nhã và tiểu Ức Khổ liền không còn làm việc nữa mà chỉ lặng lẽ đợi ở nhà theo dõi sự biến chuyển của thế cục. Đáng tiếc, tình hình lại phát triển theo chiều hướng ngày càng tệ hơn, nhất là khi thị tộc quyết định thu hẹp trận tuyến, bỏ mặc các khu vực linh điền, khiến Ôn Nhã không khỏi hoảng sợ.
... Áp lực cái chết đè nặng lên tâm trí, khiến người ta khó chịu vô cùng.
Một lát sau, hai mẹ con đã thu hoạch xong linh quả liền trở về phòng thu thập vật dụng cần thiết, chuẩn bị rời khỏi nơi đây.
"Mẹ, chúng ta cũng đi mười hai ngọn núi sao?"
"Không, trước đây Bạch tiên sinh đã nói với mẹ rồi, trong thị tộc cũng không hề ổn định, một khi có tình huống gì thì chúng ta hãy đến Tàng Thư Các tìm hắn, sau đó hắn sẽ sắp xếp cho chúng ta."
"A, tuyệt quá! Vậy là chúng ta lại có thể ở cùng với đại thúc."
"Đúng vậy đúng vậy, con nha đầu này!"
Ôn Nhã thấy vẻ mặt của con gái vui sướng thì cũng mỉm cười hưởng ứng, lúc này nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi phần nào.
Chẳng biết bắt đầu từ khi nào, Bạch Mộc Trần đã hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của mẹ con nàng. Có đôi khi, tiểu Ức Khổ luôn vâng lời Bạch Mộc Trần, khiến mẫu thân Ôn Nhã cũng không khỏi ghen tị, nhưng sâu thẳm trong lòng nàng lại thản nhiên chấp nhận điều ấy.
Đương nhiên, từ một phương diện khác mà nói, Ôn Nhã thực sự vô cùng cảm kích tình yêu thương và sự dạy dỗ của Bạch Mộc Trần dành cho con gái mình. Bởi vì mỗi lần nàng nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của tiểu Ức Khổ, lại càng cảm thấy mình không phải là một người mẹ đủ tư cách, những năm gần đây ngoài thù hận và khổ cực, dường như nàng chưa bao giờ mang lại cho con gái mình chút hạnh phúc nào.
"Đúng rồi! Suýt chút nữa đã quên..."
Tiểu Ức Khổ thu dọn đồ đạc lỉnh kỉnh xong thì bỗng nhớ ra điều gì đó: "Mẹ à, vị tỷ tỷ trong căn nhà nhỏ kia thì sao bây giờ? Nàng còn chưa tỉnh đúng không?"
"Đúng vậy, còn chưa tỉnh, cũng không biết khi nào thì nàng có thể tỉnh."
Ôn Nhã do dự một lúc rồi vẫn quyết định nói: "Nếu vậy thì chúng ta sẽ mang theo cô nương ấy, dù sao đến chỗ Bạch tiên sinh thì nội đường chắc cũng sẽ không ngăn cản."
"Vâng."
Tiểu Ức Khổ gật đầu liền muốn đi vào sắp xếp, nhưng chính lúc này thì bên ngoài truyền đến một giọng nói trong trẻo.
...
"Ôn Nhã phu nhân có ở nhà không?"
Một thị nữ mặc áo trắng đang đứng trước cổng viện, thần sắc có vẻ hơi sốt ruột.
"Ồ, ngươi là người của Cung quản sự?" (quản sự - quản lý các công việc nội bộ như kiểu quản gia)
Ôn Nhã vội bước ra, hỏi với vẻ hơi nghi hoặc: "Chẳng biết cô nương tìm ta có chuyện gì?"
Thị nữ vội vàng nói: "Cung quản sự có lệnh, hiện tại thị tộc đang trong tình cảnh hỗn loạn, thân là người thị tộc phải dốc sức tận tâm, cho nên sai tôi thông báo đến các tộc nhân đang rảnh rỗi ở các nơi nhanh chóng đến nội đường báo danh, mong phu nhân đừng chần chừ, nếu không Cung quản sự trách tội thì tôi không gánh vác nổi."
"Cái gì? Đến nội đường báo danh?"
Ôn Nhã rùng mình, trong lòng có chút hoang mang.
"Phu nhân nhanh lên nhé, tôi còn phải thông báo cho những người khác nữa nên tôi xin đi trước."
Không đợi Ôn Nhã đáp lại, thị nữ kia vội vàng xoay người rời đi.
"Này..."
Ôn Nhã lấy lại tinh thần, không khỏi nhíu mày.
Tình hình hiện tại của nội đường chắc chắn đang rất rối ren, lúc này mà đến đó tất nhiên sẽ bị sai khiến như tạp dịch, nhưng nếu không qua đó thì khó tránh khỏi bị người ta chỉ trích, bàn tán. Dù sao thị t��c đúng là đang trong thời kỳ đặc biệt, tất cả phải đặt sự ổn định của thị tộc lên hàng đầu, nếu đắc tội bọn Cung quản sự thì e rằng hậu họa khôn lường.
"Mẹ, chuyện gì thế?"
Tiểu Ức Khổ từ trong phòng đi ra, Ôn Nhã nói với vẻ bất đắc dĩ: "Không có gì, Cung quản sự bắt đi làm tạp dịch thôi mà... Ức Khổ ngoan, con cứ thu dọn đồ đạc cho cẩn thận, cái gì có thể mang thì cứ mang, sau đó hãy đưa vị tỷ tỷ kia đến chỗ Bạch tiên sinh trước, rồi mẫu thân sẽ đến tìm các con."
"A, thế cũng được."
Nói với tiểu Ức Khổ vài câu xong, Ôn Nhã liền không chút chần chừ mà bước nhanh về phía nội đường.
... Trong căn nhà nhỏ, Vân Tố vẫn lặng yên nằm trên giường như cũ.
Hơn ba năm rồi, năm tháng cứ lặng lẽ trôi qua nhưng thời gian đã để lại quá nhiều dấu vết nơi đây.
"Đại tỷ tỷ, sao còn không tỉnh nhỉ?"
Tiểu Ức Khổ đứng lặng bên giường, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia u buồn: "Thật ra, tuy rằng Bạch đại thúc chưa bao giờ nói nhưng ta biết hắn vẫn luôn lo lắng cho ngươi, ta đoán ngươi chắc hẳn là m��t người rất quan trọng với Bạch đại thúc, thật hy vọng ngươi có thể tỉnh lại sớm một chút..."
"Mẫu thân, Bạch đại thúc, đại tỷ tỷ, chồn nhỏ ... À, còn có cả Nam Môn Phi Vũ đáng ghét kia nữa... ."
"Mọi người có thể ở cùng một chỗ, thật là tốt!"
"Ta cũng sẽ cố gắng, ta muốn khiến mẫu thân vui vẻ, cho Bạch đại thúc yên tâm... ."
... Tiểu Ức Khổ vừa thu dọn đồ đạc, vừa thì thào nói một mình.
"Bùng!"
Đúng lúc này, ba bóng người phá vỡ mái nhà, từ trên trời giáng xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào tiểu Ức Khổ, vừa nhìn đã biết không có ý tốt.
"A! Các... Các ngươi là ai! ?"
Tiểu Ức Khổ thét lên một tiếng kinh hãi, lùi vội về góc tường, tay trái giấu ở sau lưng, lặng lẽ làm một động tác nhỏ, đồng thời rút chủy thủ bên hông giơ ngang trước ngực.
"Xèo xèo ——."
Con chồn nhỏ chui qua cửa sổ vào, đứng trên vai tiểu Ức Khổ, nhe răng trợn mắt về phía ba vị khách không mời mà đến.
"Hắc hắc, mụ đàn bà Ôn Nhã đáng ghét kia không có ở đây mà con nhỏ này thế mà còn dám phản kháng!"
"Nghe nói nha đầu kia đã kết thành Kim Đan, tư chất cũng không tồi, đáng tiếc là mệnh bạc, ha hả."
"Thôi được rồi, đừng nói những lời vô ích này nữa, hãy làm chính sự trước đi."
Ba người mang theo khăn che mặt, cố ý đè thấp giọng nói, hiển nhiên là không muốn để lộ thân phận.
"Hỏng rồi!"
Tiểu Ức Khổ thấy ba người chuẩn bị động thủ, nhất thời luống cuống, chẳng nghĩ ngợi gì, dùng hết sức ném mạnh chủy thủ ra ngoài... .
"Xuy!"
Chủy thủ thoáng lóe lên, rồi bắn thẳng đến.
Một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé mà dám động thủ trước mặt Chân Tiên, quả thực là châu chấu đá xe, thật không biết tự lượng sức!
Ba người mỉm cười lạnh lùng, vô cùng khinh thường.
Đúng lúc người cầm đầu đang chuẩn bị vung tay đánh bay chủy thủ ra thì chủy thủ đột nhiên chuyển hướng một cái rồi vọt tới phía người bên trái... .
Tốc độ so với vừa rồi còn muốn nhanh hơn ba phần, người nọ căn bản không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy lồng ngực tê buốt thì chủy thủ đã đâm vào! Tiếc rằng Chân Tiên dù sao vẫn là Chân Tiên, cường độ tiên th�� của họ đâu dễ bị một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé phá vỡ ... Chỉ thấy chủy thủ đâm vào thân thể vài tấc thì không thể đâm vào tiếp được nữa.
Dù là như thế thì người nọ cũng đau đớn không thôi!
"A! Đau quá! Đồ khốn... Tiểu tiện nhân này có gì đó cổ quái!"
"Lão tam, ngươi không sao chứ!"
Người cầm đầu cau mày, hàn quang trong mắt chợt lóe lên: "Nha đầu đáng ghét, muốn chết!"
"Ba!"
Một bàn tay hung hăng giáng mạnh xuống mặt tiểu Ức Khổ, nàng vô lực kháng cự rồi ngã vật xuống đất.
"Chi!"
Con chồn nhỏ ra sức công kích cũng đồng dạng bị đánh nằm hấp hối trên mặt đất.
"Tiểu tiện nhân, dám làm ta bị thương, nếu không có người muốn ngươi còn sống thì giờ này ta đã lột da ngươi rồi!"
Lão tam tiến lên một bước, bóp cổ tiểu Ức Khổ, sau đó nhấc lên không trung, nàng giãy giụa một lát rồi dần dần kiệt sức.
"Các ngươi là đồ bại hoại! Mẹ ta cùng Bạch đại thúc sẽ không tha cho các ngươi !"
Trong ánh mắt tiểu cô nương lóe lên vẻ quật cường và hoảng loạn, thậm chí ngập tràn phẫn nộ, chỉ duy nhất không có sự e ngại hay nao núng.
Lão tam thấy vậy càng tức giận hơn nữa, lại hung hăng tát thêm một cái: "Tiểu tiện nhân, câm miệng cho ta, tuy rằng bây giờ còn không thể lấy mạng ngươi, nhưng có tin ta có thể đánh ngươi tàn phế không? Ngươi yên tâm, mẹ ngươi cùng thằng tiện nô đó chẳng bao lâu nữa cũng sẽ giống ngươi thôi, hắc hắc hắc!"
...
"Đại ca, trong này còn một cô gái nữa, xử lý thế nào đây?"
"Hắc hắc, đây là nha hoàn nhà Ôn Nhã sao? Thực ra cũng rất có linh khí, đáng tiếc nửa sống nửa chết."
"Đừng nói nhiều nữa, nhanh xử lý xong cô gái đó rồi rời đi, kẻo đêm dài lắm mộng."
"Ừ, ta sẽ hủy diệt thân thể nàng trước, sau đó diệt thần hồn."
Ba người đều là những kẻ tàn nhẫn, lão nhị bên phải tụ lực tung một chưởng vào đầu Vân Tố để hủy thân diệt hồn nàng.
"Dừng tay, đừng làm tổn thương đại tỷ tỷ... Đồ bại hoại các ngươi!"
Tiểu Ức Khổ giãy giụa hết sức, cố gắng điều khiển tâm niệm để liên lạc với túi trữ vật... .
Năm đạo tiên phù từ trong túi trữ vật bay ra, trong nháy mắt dung hợp vào làm một và sinh ra từng đợt dao động kịch liệt!
"Điệp Phù thuật? !"
"Hỏng rồi, là Bạo Liệt Phù! Nha đầu đó lại... ."
Lời còn chưa dứt, một âm thanh tựa như sấm nổ vang vọng khắp khu vực linh điền.
"Bùng!"
"Oanh —— "
... .
"Chuyện... Chuyện gì thế?"
"Sao lại thế này, không lẽ là kẻ địch bên ngoài đã xông vào sao!"
"Không thể nào, hộ sơn đại trận vẫn còn đó mà!"
"A! Không đúng, dường như là nhà Ôn phu nhân bị nổ tung... ."
"Cái gì? Thật sự bị nổ sao? Không có chuyện gì xảy ra chứ?"
"Mau đi xem một chút!"
"Đi."
... .
Tiếng nổ mạnh bất ngờ khiến khu vực linh điền nhất thời rơi vào hỗn loạn.
Nhìn thấy Tịnh Viễn Cư gặp biến cố, không ít tiên dân có quan hệ tốt với mẹ con Ôn Nhã đều đổ dồn về Tịnh Viễn Cư để xem xét tình hình.
... .
Căn nhà nhỏ nổ tung và sụp đổ, bụi mù tràn ngập khắp nơi.
"Khụ khụ khụ... Đồ khốn!"
"Con mẹ nó, thật sự là quá bất cẩn rồi, chút nữa thì chết trong tay một con nhóc!"
"A? Nha đầu kia đâu, không lẽ bị nổ chết rồi sao!"
"Cái gì? Nhanh tìm xem!"
... .
Ba huynh đệ rốt cuộc đều có tu vi Chân Tiên, tuy nhất thời bất cẩn mà chịu thiệt, mặt mày lấm lem bụi đất, nhưng thực tế lại không hề bị thương tổn gì. Ngược lại, tiểu Ức Khổ chẳng qua chỉ có tu vi Kim Đan, nổ mạnh như thế e rằng đã tan xương nát thịt.
Ba người vội vàng tìm khắp mọi nơi, chỉ thấy bên trong bụi mù có một thân ảnh ẩn hiện.
"Đại thúc... Bọn họ đều là những kẻ khốn nạn!"
Tiểu Ức Khổ rúc vào lòng người kia, trong giọng nói ngập tràn sự uất ức.
"Tiểu thư đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu."
Người tới đúng là Bạch Mộc Trần, sau khi nhận được "Cảm Ứng Phù" của tiểu Ức Khổ thì hắn liền lập tức đến, may mà tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đã cứu được tiểu Ức Khổ. Chỉ có điều, sự hung hiểm vừa rồi khiến Bạch Mộc Trần cảm thấy tim đập thình thịch, nếu hắn chậm nửa bước thì e rằng một sinh mệnh nhỏ bé đã tan biến.
Xem ra, về sau cần chuẩn bị thêm cho tiểu nha đầu này nhiều thủ đoạn bảo toàn sinh mạng hơn mới được.
Bạch Mộc Trần nh�� nhàng vỗ lưng tiểu Ức Khổ, ánh mắt lạnh nhạt dừng lại trên ba huynh đệ, hiện lên một tia lạnh lùng và sát ý.
Lập tức, một luồng uy thế mênh mông nổi lên bao phủ cả ba người trong đó.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì? ! Đừng xằng bậy... ."
"Bạch Mộc Trần, ngươi chẳng qua chỉ là tiện nô... ."
"Ngươi dám!"
Dưới sự áp chế của thần hồn có thể sánh ngang Thiên Tiên thì ba huynh đệ không thể cử động, nỗi sợ hãi trong lòng bị phóng đại đến vô cùng.
Bao nhiêu năm rồi, đã thật lâu rồi Bạch Mộc Trần không sinh sát tâm, hắn suýt nữa đã nghĩ mình sẽ không còn cảm giác này nữa, nhưng dường như trời cao đang vô tình nhắc nhở hắn, cái cảm giác đau xót khi mất đi thân hữu, mất đi tất cả này... Hắn không muốn chịu đựng nữa!
Bạch Mộc Trần thật sự đã gặp rất nhiều trường hợp các thế lực trong gia tộc đấu đá nội bộ với nhau. Bất kể thượng giới hay hạ giới, bất kể phàm nhân hay tiên nhân, mấy ai có thể buông bỏ quyền thế, buông bỏ lợi ích?
Bạch Mộc Trần không hề có ý định nhúng tay vào chuyện bên trong Nam Môn th��� tộc, chỉ hy vọng tại thời khắc thị tộc nguy nan thì một số người có thể biết an phận một chút... Đáng tiếc, hắn đã đánh giá quá cao thủ đoạn và năng lực của Nam Môn Tiêu Viễn, hoặc là đã quá xem thường mâu thuẫn nội bộ của Nam Môn thị tộc, ngay cả vào thời điểm mấu chốt này mà vẫn có kẻ không nhịn được ra tay.
Bởi vậy có thể thấy thị tộc dù cường đại đến mấy cũng không thể chống lại sự xói mòn của thời gian, sự mục nát từ bên trong mới là nguyên nhân căn bản dẫn đến suy bại của thị tộc.
"Ngươi... Ngươi không thể giết chúng ta!"
"Đúng vậy, chúng ta là con cháu thị tộc, chúng ta có huyết mạch của thị tộc... ."
"Tiện nô cắn chủ, ngươi... ngươi... ngươi muốn hồn phi phách tán!"
"A! Đừng... Đừng giết ta! Cầu xin ngươi đừng giết ta, ta đầu hàng, đừng... đừng giết ta!"
Giãy giụa! Oán độc! Hối hận! Cầu xin! Tuyệt vọng!
Ba huynh đệ dưới uy hiếp của tử vong đâu còn chút kiêu ngạo nào của thị tộc nữa, chỉ cần có thể sống sót, bọn họ không màng đến tôn nghiêm, không màng đến thể diện. Khoảnh khắc này, bọn họ mới thấu hiểu nỗi sợ hãi cái chết của chính mình. Khoảnh khắc này, bọn họ mới biết cái chết đáng sợ đến nhường nào.
Sắc mặt Bạch Mộc Trần vẫn lạnh lùng như cũ, không thay đổi chút nào.
Đang lúc hắn chuẩn bị xuất thủ thì một luồng hàn ý thổi quét tới, bất ngờ khiến ý niệm của hắn trở nên hơi trì trệ.
... Trên giường gỗ, một thân ảnh mảnh dẻ chậm rãi bay lên, hàn ý lạnh như băng cũng theo đó mà tràn ngập khắp nơi.
"Vân Tố cô nương!"
Bạch Mộc Trần che chở tiểu Ức Khổ, khó khăn chống lại sự xâm thực của dòng khí lạnh, khóe miệng mang theo một nụ cười khổ. Hắn không ngờ Vân Tố lại tỉnh dậy vào lúc này, càng không ngờ uy áp vô thức của đối phương lại đáng sợ đến vậy.
Đại La Kim Tiên, cho dù bản thân trọng thương thì cũng không thể xem thường được!
"Xuy!"
Hai mắt Vân Tố bỗng nhiên mở ra, một tia hàn mang dài một tấc bắn ra: "Các ngươi, đáng chết!"
Giọng nói êm ái như điệu nhạc nhưng lạnh như sương.
Từng chữ vừa dứt, ba huynh đệ liền nhất thời bị đóng băng.
Khi chữ "Chết" vừa thốt ra, ba pho tượng băng liền tan biến như bụi trong không khí.
... .
Sự biến mất không tiếng động ấy, khiến một nỗi kinh hoàng vô cớ dấy lên.
Đó là một đôi mắt như thế nào, ánh mắt Bạch Mộc Trần vừa khẽ nhìn vào liền cảm thấy linh hồn mình cũng sắp bị đóng băng.
"Là ngươi! ?"
Vân Tố dường như nhận ra Bạch Mộc Trần, ánh mắt lạnh nhạt khẽ dừng lại, sau đó thu hồi lại khí thế và lại nằm xuống giường và lâm vào hôn mê.
... .
Chỉ hai hơi thở ngắn ngủi tựa như vừa trải qua ranh giới sinh tử, khiến người ta có ảo giác như mộng ảo.
Sau khi xác nhận Vân Tố đã hôn mê trở lại, Bạch Mộc Trần lại nhìn đám bụi lơ lửng trong không khí, ba huynh đệ cứ thế tan thành tro bụi, hắn không khỏi nhớ đến thuyết nhân quả của nhà Phật.
Tham lam là nhân, được mất là quả.
Tư dục là nhân, thiện ác là quả.
Thù hận là nhân, sinh tử là quả.
Nhân gieo ngày trước, quả gặt hôm nay.
Nghĩ một lúc, sát khí trong lòng Bạch Mộc Trần vơi đi không ít, thậm chí không muốn tiếp tục truy cứu xem kẻ chủ mưu đằng sau ba ng��ời này là ai, dù trong lòng hắn đã đoán được phần nào.
... .
Tịnh Viễn Cư đã xảy ra động tĩnh lớn đến vậy, không ít tiên dân và tuần vệ đều tề tựu đến.
Vừa rồi hàn ý trong nháy mắt kia suýt chút nữa khiến mọi người hồn bay phách lạc nên trong lòng mỗi người đều dấy lên vô vàn phán đoán.
Trong tình cảnh đó, Bạch Mộc Trần đành phải ra mặt tùy tiện ứng phó vài câu, sau đó mang theo tiểu Ức Khổ và Vân Tố đang hôn mê rời đi.
... . Bản dịch này được thực hiện riêng cho truyen.free, kính mong độc giả thưởng thức tại đây.