(Đã dịch) Thường Ngày Hệ Huyết Tộc - Chương 39: Cá mập
Một lúc lâu sau, họ đã có mặt trên bãi cát.
"Cá của ta..."
Tô Ảnh xoa mặt, trơ mắt nhìn biển cả.
Nắm đấm của Cửu gia thật uy lực, thậm chí còn mạnh hơn cả Wilbert thánh Michael.
Lạc Cửu Thiên ôm cánh tay, sắc mặt đen như mực.
"Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra thế?" Vân Đóa hỏi.
Lạc Cửu Thiên trầm mặc, Tô Ảnh cũng không muốn tự chuốc lấy xấu hổ.
Đám nam sinh mười bảy, mười tám tuổi, trong đầu một nửa là bột nhão, một nửa là những suy nghĩ "màu vàng". Vừa rồi, Tô Ảnh nhất thời "rút não", trộn lẫn hai thứ đó vào với nhau cũng chẳng có gì kỳ lạ. Chuyện cậu ta thỉnh thoảng làm ra mấy hành vi ngớ ngẩn như vậy là hết sức bình thường.
"Thôi được rồi, chúng ta đi mua chút đồ uống đã, lát nữa quay lại đây." Vân Đóa nói, lôi kéo Triệu Linh Lung quay người.
Hai người vừa quay người, liền bị một chàng trai chặn lại.
"Này, các mỹ nữ, bên tôi đang chơi bóng chuyền bãi biển, hơi thiếu người. Mấy cô có muốn tham gia không?"
Người chặn đường là một chàng trai có vóc dáng khá ổn, trông chừng hai mươi tuổi. Cách đó không xa, ba chàng trai khác cũng đang nhìn về phía này.
Bắt chuyện.
Đây đích thị là một màn bắt chuyện "chính hiệu".
"Đánh bóng chuyền?" Vân Đóa liếc nhìn chàng trai kia một cái, nếu chỉ đơn thuần đánh bóng chuyền thì cô cũng không phản đối: "Được thôi."
Sau đó nàng nhìn về phía Tô Ảnh cùng Lạc Cửu Thiên: "Các cậu đánh bóng chuyền không?"
"Đánh chứ sao."
Tô ��nh quay mặt đi chỗ khác, chàng trai kia lúc này mới nhận ra bên này còn có cả nam giới.
"À ừm... bên tôi chỉ có bốn người thôi."
Triệu Linh Lung nhíu mày, giơ tay nói: "Tôi không thạo thể thao lắm, thôi tôi không chơi đâu, để tôi đi mua nước cho mọi người."
"Vậy được." Chàng trai cười có chút miễn cưỡng.
Rất rõ ràng, đối phương chính là mang tâm lý bắt chuyện, tán tỉnh con gái đến, bất quá dù sao cũng là bờ biển, loại chuyện này cũng rất bình thường.
"Vừa vặn bốn đấu bốn, chơi thôi." Vân Đóa nhìn chàng trai kia nói.
"Không cần chia đội sao?" Chàng trai kinh ngạc: "Bên các cô có tới ba nữ sinh lận."
Vân Đóa liếc mắt một cái, chỉ chỉ sau lưng Tô Ảnh: "Chỉ mình cậu ta là đủ rồi, chúng tôi chỉ tham gia cho đủ số thôi."
Chàng trai nhìn vóc dáng của Tô Ảnh, rồi lại nhìn xuống bụng mình, lờ mờ có vài đường cơ, trong lòng không khỏi có chút ghen tỵ.
"Vậy được, vậy thì chơi thôi." Có lẽ muốn thể hiện phong độ quý ông, chàng trai ném quả bóng chuyền sang: "Các cô phát bóng trước đi."
Tô Ảnh ra dáng dân chuyên.
Thái đ��� của cậu ta cũng điềm nhiên như vậy, giống hệt lần đầu gặp Lạc Cửu Thiên.
"Vậy tôi phát bóng đây..."
Tiếp nhận quả bóng chuyền đối diện ném tới, cầm trong tay ước lượng, sau đó, Tô Ảnh đem bóng chuyền cao cao quăng lên.
Bành!!!
Một tiếng "Bành" đinh tai nhức óc vang lên, quả bóng chuyền bay sượt qua mặt một chàng trai. Chàng ta chỉ cảm thấy một trận cuồng phong gào thét, mặt liền nóng bỏng, đau nhói.
Mấy người còn lại sửng sốt trong giây lát, sau đó trợn mắt nhìn nhau.
"Vẫn là bóng của chúng ta." Lạc Cửu Thiên đưa tay đòi bóng, phá tan sự im lặng của mọi người.
"Ồ..." Chàng trai phía sau vội vàng đi nhặt bóng, rồi ném về phía Tô Ảnh.
Mấy giây sau...
Bành!!!
Quả bóng chuyền rơi xuống đất, khiến những hạt cát bắn tung tóe lên cao hơn nửa mét.
Phía đối diện hoàn toàn sững sờ.
Ngay sau đó, mấy quả bóng nữa lại bay ra ngoài. Mấy chàng trai kia dường như không chịu nổi nữa, bèn tìm cớ rời đi.
"Sao cậu đánh tàn bạo thế?" Vân Đóa cười gian. "Thấy con gái bên mình bị bắt chuyện nên khó chịu à?"
Tô Ảnh nghĩ nghĩ: "Cô nói thế, hình như đúng là có một phần nguyên nhân đấy."
"Cậu còn biết ghen tuông cơ à?" Vân Đóa hiếu kỳ: "Vậy còn nguyên nhân khác thì sao?"
"Cá bị ném đi."
Vân Đóa: "..."
"Tôi mua nước xong rồi!" Triệu Linh Lung cầm theo túi đồ đi về phía này, vừa đến gần, cô cũng sững sờ: "Mấy người kia đâu rồi?"
Vân Đóa chỉ vào Tô Ảnh: "Bị Tô Ảnh đánh cho chạy mất rồi."
"Sao lại đánh người nữa rồi?" Triệu Linh Lung hỏi.
"Không phải, dùng bóng đánh thôi." Vân Đóa lắc đầu cảm thán: "Mấy cú phát bóng của cậu ta, cứ như đạn pháo vậy..."
Triệu Linh Lung: "..."
"Thật là... Chuyện gì dính dáng đến Tô Ảnh cũng trở nên chẳng còn chút thú vị nào để nói."
Cô tiện tay ném cho Tô Ảnh một chai nước, Triệu Linh Lung oán giận nói: "Lần trước đi triển lãm Anime cũng y hệt thế này."
"Lỗi tại tôi chứ gì ~" Tô Ảnh nhún vai.
"Hay là mình chơi súng nước đi?" Trương Đồng Mộ Tuyết đề nghị. "Như vậy còn an toàn hơn một chút..."
Vừa nhìn thấy những cú phát bóng vừa rồi của Tô Ảnh, cô đại khái đã hiểu trước ��ó cậu ta đã cứu mình như thế nào.
Vân Đóa thấy đề nghị của Trương Đồng Mộ Tuyết hay hơn, bởi vì đây đại khái là trò chơi duy nhất mà cô có khả năng thắng được Tô Ảnh và Lạc Cửu Thiên.
Mấy người đi chọn mua súng bắn nước. Tô Ảnh tiện đường mua một chiếc kính râm đeo vào, trong tay giơ khẩu súng bắn nước, ngẩng đầu nhìn ra biển, vừa nhìn vừa hô: "Vân Đóa nhìn này! Tớ cos Tiểu Lý Tử!"
Vân Đóa: "Mẹ nó thiểu năng..."
Lạc Cửu Thiên mua một khẩu súng bắn nước cỡ siêu lớn, loại có bình chứa nước gắn kèm. Đổ đầy nước vào là cậu ta bắt đầu điên cuồng bơm áp lực, rồi phun thẳng vào mấy người kia. Ba cô gái không ngừng thét lên, Triệu Linh Lung dứt khoát lao thẳng xuống nước.
"Nhìn chiêu Cô Nhi Tác của ta đây, đỡ lấy đi! Hừ!"
Tô Ảnh hất tay lên, một luồng sức mạnh khổng lồ lướt qua mặt nước, tạo ra một bức tường nước cao hơn hai mét, chặn đứng đợt bắn phá từ khẩu súng nước của Lạc Cửu Thiên.
Triệu Linh Lung thò đầu ra khỏi mặt nước, trong miệng nhổ ra một ngụm nước biển, mặt không cảm xúc nhìn Tô Ảnh: "Tôi cảm giác mình vừa bị một con sóng lớn lật tung... Cậu ta thật sự là con người sao?"
Mấy người đang chơi vui vẻ, đột nhiên, trên mặt biển xa xa vang lên một tràng tiếng thét.
"Có cá mập!"
Những nhân viên cứu sinh cưỡi mô tô nước điên cuồng thổi còi, tiếng còi inh ỏi vang vọng khắp mặt biển.
"Sao bãi tắm lại có cá mập được?" Vân Đóa sắc mặt trắng nhợt. "Chẳng phải đã có lưới chắn cá mập rồi sao?"
"Hay là lưới chắn cá mập bị lọt?" Tô Ảnh nghĩ nghĩ.
Lạc Cửu Thiên phản ứng rất nhanh, xô đẩy ba cô gái chạy lên bờ: "Mau lên bờ đi!"
Mấy người chạy vội lên bờ. Lạc Cửu Thiên nheo mắt nhìn ra mặt biển, mười chiếc vây cá mập đen sì đang lởn vởn. Đó mới chỉ là những cái trên mặt nước thôi.
"Ối——" Vân Đóa xoa xoa cánh tay: "Thấy mà sởn cả da gà."
"Sao lại có nhiều cá mập thế này?" Triệu Linh Lung không thể tin nổi. "Cho dù lưới chắn cá mập bị lọt, cũng không thể nhiều đến thế này chứ..."
"Có thể là chúng ngửi thấy mùi máu chăng." Trương Đồng Mộ Tuyết suy đoán: "Có thể là có vết thương nào đó..."
"Nhiều cá mập thế này, chắc hẳn vết thương đó phải là đại xuất huyết rồi..." Vân Đóa lắc đầu.
"Biết đâu là ai đó đến "đại di mụ" rồi?" Tô Ảnh đưa ra phỏng đoán của mình.
"Đến kỳ mà còn ra biển chơi nước ư? Ai lại ngốc đến thế?" Triệu Linh Lung liếc một cái. "Sao cậu không nói là Ma Cà Rồng nào đó ra tắm nắng còn đáng tin hơn một chút."
Tô Ảnh: "..."
Lạc Cửu Thiên: "..."
Hai người liếc nhau, bỗng thấy hơi chột dạ không hiểu vì sao.
"Chưa bao giờ tôi ra biển mà lại gặp cá mập thế này, đúng là lần đầu tiên trong đời." Triệu Linh Lung cười tủm tỉm, vừa đi vừa quay phim. "Lần này về thể nào cũng có chuyện để mà kể lể."
Những dòng văn này được biên tập bởi truyen.free, nơi lưu giữ tinh hoa của truyện Việt.