Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 2:

“Cái gì? 'Thuần Sắc Thục Nữ'? Cậu đừng có giỡn! Hệ thống điều khiển của chiến cơ ấy vô cùng phức tạp, tốc độ của nó còn sánh ngang với phi thuyền của quân xâm lược! Căn bản không một phi công nào có thể khống chế nổi nó! Phải chăng chiến cơ ấy thực sự nằm ngoài tầm kiểm soát của nhân loại?” Thượng tướng Montel nhíu mày. “Tôi biết 'Thuần Sắc Thục Nữ' là tâm huyết của toàn thể các cậu, hơn nữa chế tạo nó hao tổn tài lực tương đương với việc xây dựng hai thành phố! Nhưng tôi không muốn mạo hiểm tính mạng của bất cứ phi công nào để thử nó cả!”

“Mạo hiểm? Như vậy thì sao chứ?” Ánh mắt Claude thâm thúy. “Hơn nữa nhân loại đã thừa nhận năng lực của mình luôn vượt xa tưởng tượng của bản thân kia mà. Hãy nhìn thanh niên tên Levi kia xem, cậu ấy đã điều khiển chiến cơ với tốc độ chỉ bằng 90% phi thuyền của người ngoài hành tinh mà vẫn đánh bại được chúng!”

Montel thở dài. “‘Thuần Sắc Thục Nữ’ là kiệt tác của cậu, hẳn cậu là người hiểu rõ nó nhất. Có lẽ tôi không nên nghi ngờ quyết định của cậu.”

Levi được đưa vào một phòng bệnh, sau nhiều đợt điều trị liên tục, nhiệt độ cơ thể cùng chức năng sinh lý dần dần khôi phục bình thường. Nhưng do mệt mỏi quá độ khiến cậu vẫn ngủ say.

Cửa phòng bệnh mở ra, Claude hai tay đút túi đi tới.

Anh yên lặng nhìn từng đường nét trên gương mặt trẻ trung anh tuấn ấy, hàng lông mày bướng bỉnh, khóe môi hơi cong đầy bất cần. Mới trẻ tuổi như vậy, nhưng liên tục điều khiển chiến cơ ở tốc độ cực cao, có thể phát huy công năng của ‘Nguy Cơ Màu Xanh’ đến cực hạn, khiến toàn bộ Căn cứ Không quân K11 gần như được chứng kiến một kỳ tích.

“Sao tôi lại có thể bỏ sót người ưu tú như vậy chứ?” Claude nở nụ cười tự giễu. “Hoặc có lẽ ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ chính là vì cậu mà tồn tại.”

Lúc này, một nam tử trẻ tuổi đeo kính hầm hầm tiến đến. “Claude! Tôi nghe nói anh muốn giao ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ cho cái tên nhóc ranh này điều khiển ư?”

“Suỵt –” Claude ra hiệu im lặng với người vừa đến. “Miller, cậu ấy cần nghỉ ngơi.”

Nói xong, anh khẽ khàng mà tao nhã rời khỏi phòng bệnh.

Miller theo sát phía sau anh, trông vô cùng khó chịu. “Nói tôi biết, mọi điều anh nói với Thượng tướng Montel đều là trò đùa! ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ đã hao tổn rất nhiều tâm huyết của mọi người! Tôi tuyệt đối không muốn giao nó cho một thằng nhóc con không có chút kinh nghiệm!”

“Tên c��u ấy là Levi – Vampell.” Claude làm như không thấy lửa giận trong mắt Miller.

“Được rồi, mặc kệ cậu ta là Levi – Vampell hay ai cũng vậy! Anh rốt cuộc đã xem qua tư liệu của cậu ta chưa?” Miller đặt một tập hồ sơ trước mặt Claude. “Thành tích cậu ta trong học viện không quân cũng chỉ vừa đạt tiêu chuẩn! Xem đánh giá kỹ thuật điều khiển chiến cơ đi – ‘lộn xộn’, ‘không hề có tinh thần hợp tác đoàn thể’, ‘không để ý hành trình bay’, cậu ta cũng không giỏi bắn, tỉ lệ trúng mục tiêu cũng chỉ 60%! Chỉ vừa đủ đạt tiêu chuẩn mà thôi!”

“Hiệu suất làm việc của Miller quả nhiên phi thường cao.” Claude cười nhẹ cầm lấy tập hồ sơ, vẻ mặt thú vị. “A, xem này, ông nội cậu ấy từng là thành viên đội bay phun thuốc trừ sâu, bà ngoại thì từng mở trạm máy cày. Quả nhiên là gen di truyền, chẳng trách cậu ấy điều khiển chiến cơ thuần thục đến vậy.”

“Claude –” thanh âm Miller đề cao. “Tôi không phải đang nói giỡn đâu!”

“Thả lỏng – thả lỏng – Miller, vì sao phải khẩn trương như vậy?” Claude khẽ cười. “Levi có thể ngồi vào ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ hay không, cậu ấy còn phải vượt qua thí nghiệm mô phỏng. Nếu cậu ấy cũng giống như những phi công trước đây, chỉ cần buồn nôn hoặc năng lực thích ứng thần kinh không đủ, tôi sẽ không giao ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ cho cậu ấy.”

“Nhưng mà….” Miller còn muốn nói gì đó, Claude đã tự nhiên xoay người.

“Miller, tôi nghĩ cậu cũng không hy vọng vĩnh viễn không ai có thể điều khiển được ‘Thuần Sắc Thục Nữ’. Phải biết rằng nếu nó không được bay lên bầu trời, thì cũng chỉ là một thứ bỏ đi mà thôi.” Thanh âm Claude vang vọng trong hành lang, dư âm còn đọng lại bên bóng dáng trầm tư của Miller.

Hai ngày sau đó, Levi tỉnh dậy. Cậu không đủ kiên nhẫn để các bác sĩ kiểm tra từ đại não đến tim xong xuôi, liền tuyên bố chính thức rời khỏi phòng bệnh.

Chuyện quan trọng Levi phải làm là đi tìm chiến cơ của mình, cậu muốn bay về trụ sở chính.

Dọc đường đi, cậu liên tiếp nhận được những nghi thức đặc biệt và vô số ánh nhìn chăm chú. Tất cả mọi người từ sĩ quan đ���n nhân viên công tác của căn cứ không quân đều nhìn cậu mà lộ ra biểu tình tán thưởng, nhưng Levi một đường vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền.

“Làm sao vậy, chẳng lẽ cậu không thích được người khác quan tâm và khâm phục sao?” Giọng nói mang chút trêu chọc vang lên. Levi xoay người, nhìn thấy nam tử mặc một thân quân phục nhưng vẫn không che giấu được vẻ tao nhã tài trí.

Levi nhếch miệng cười, hai tay đút túi, vạt áo T-shirt cũng bị vén góc. “Không thích.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi là một tên học trò cá biệt, lúc nào cũng bị người khác phê phán. Mà ánh mắt của mấy vị giáo viên học viện phi hành thì luôn luôn chú ý tới học sinh ngoan ngoãn mà thôi. Tôi quen với việc người khác xem mình như không khí rồi.” Levi vẻ mặt khinh thường, vừa mới xoay người bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt hờ hững biến thành bộ dạng hung tợn. “A – tôi nhận ra giọng của anh rồi! Anh chính là kẻ chết tiệt đã bắn quả tên lửa Alpha đó đúng không? Cũng là người thiết kế cái chiến cơ vô dụng kia! Thiếu chút nữa thì nó đã nướng chín tôi rồi!���

“Vậy cậu muốn có chiến cơ tốt hơn không?” Claude dùng ánh mắt thú vị thưởng thức biểu tình của Levi.

“Thật hả?” Ánh mắt Levi sáng rực, chồm tới trước mặt anh. “Trên đời này còn có chiến cơ nào tốt hơn ‘Nguy Cơ Màu Xanh’ sao? Nhưng tôi… chết tiệt thật – một chút hứng thú cũng không có!”

Nói xong, Levi không chút luyến tiếc xoay người về phía chiến cơ của mình. Nó vừa mới được sửa chữa qua, sáng bóng lộng lẫy hết sức.

“Tại sao lại phải rửa sạch chứ, tôi thích một vẻ phong trần bụi bặm, có chút lôi thôi của nó, như vậy mới đúng chất đàn ông.” Cả mặt Levi đều dán chặt lên thân chiến cơ, giống như nhìn thấy người tình của mình vậy.

“Cậu không thể dùng nó để bay về trụ sở ban đầu đâu!” Claude đi tới, khẽ dựa lên thân chiến cơ.

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi sẽ không phê chuẩn cho bất cứ ai cấp thiết bị tiếp nhiên liệu cho chiến cơ này.” Bàn tay nhẹ vỗ lên cánh chiến cơ, ý cười trên mặt Claude có vài phần xấu xa.

“Vì cái gì chứ? Tôi thực sự ‘cảm kích’ các người, khi đồng đội tôi bị tiêu diệt hết mà không một chiến cơ nào đến tiếp ứng, lại còn mở cửa thành đón tôi vào. Nhưng tôi có quyền quay về trụ sở chính của mình!” Levi căm ghét cái cảm giác bị người khác thao túng như vậy, ánh mắt cũng bắt đầu nghiêm túc lạnh lùng.

“Vì tôi có một lệnh điều động dành cho cậu ngay đây.” Claude không nhanh không chậm lấy ra một tờ giấy trong túi, mở ra trước mặt Levi. “Cậu đã chính thức trở thành thành viên của Căn cứ Không quân K11. Ngoài ra, quân hàm của tôi là Thiếu tướng, cậu mới chỉ là Thượng sĩ mà thôi. Từ nay về sau ngoại trừ phải kính lễ với tôi, cậu còn phải tuân thủ mọi mệnh lệnh tôi đưa ra.”

“Cái gì?” Levi mở to hai mắt tiếp nhận cú sốc. “Vậy phiếu bánh ngọt của tôi thì tính sao đây? Nó chỉ đổi được ở căn cứ của tôi thôi đó! Cả đống mô hình chiến cơ tôi đã kỳ công sưu tầm nữa, nếu không quay về thì chắc chắn sẽ bị cái tên bạn cùng phòng độc chiếm! Còn Lily yêu dấu của tôi à! Nàng đã hứa sẽ đích thân xuống bếp làm bít tết chờ tôi trở về. Chúng tôi sẽ cùng dùng bữa dưới ánh nến, sau đó c��n tận hưởng một đêm nồng cháy nữa chứ…”

“Đầu tiên, Căn cứ Không quân K11 của chúng ta ngoài phúc lợi phiếu bánh ngọt ra, còn cung cấp phiếu giặt đồ, thẻ tập thể hình và ký túc xá đơn miễn phí cho cậu. Tôi dám cam đoan trong vòng một tháng cậu sẽ không dùng hết phiếu bánh của mình, và tháng kế tiếp sẽ có phiếu mới cho cậu. Thứ hai, về phần mô hình chiến cơ, tôi chỉ có thể thông báo cho cậu, rất tiếc là cậu sẽ phải sưu tập lại từ đầu rồi. Thứ ba, về cô tiểu thư Lily đáng yêu kia, tôi tin rằng trừ cậu ra, nhất định còn rất nhiều phi công khác muốn cùng nàng dùng bữa tối dưới ánh nến, và thêm một đêm nồng cháy hoàn hảo đó.” Claude nghiêng mặt ghé sát vào Levi, hơi thở hai người nhẹ nhàng lướt qua má nhau.

Mặc dù Claude cố ý tạo ra bầu không khí ám muội giữa hai người để trêu chọc Levi, nhưng cậu dường như chẳng hề nhận ra, chỉ cười lạnh nói: “Còn chuyện quan trọng nhất tôi vẫn chưa nói, tôi thực sự ghét anh!”

“Đáng tiếc điểm này không thể giải quyết được. Sáng mai, cậu đến trụ sở huấn luyện khu Z trình diện t��i, đúng chín giờ.”

“Tôi không muốn đi, anh làm thế nào?” Levi vẫn giữ nguyên vẻ mặt không thỏa hiệp.

“Vậy cậu sẽ không có phiếu bánh ngọt, phiếu giặt đồ, thẻ tập thể hình miễn phí, không có phòng riêng cách âm, cũng chẳng có chiến cơ. Quan trọng nhất là, tôi sẽ vĩnh viễn không cho cậu cơ hội hẹn hò với Lily, Lucy hay bất cứ nữ nhân nào khác đâu.”

Levi không nói gì, chỉ ngửa mặt lên trời khinh bỉ.

Hiệu suất làm việc của Căn cứ K11 nhanh đến giật mình. Levi làm thủ tục đổi căn cứ xong rồi mặc một bộ quân phục mới, đi theo nữ sĩ quan đến phòng ký túc xá.

“Nếu không phải biểu hiện hôm đó của cậu quá xuất sắc, ai cũng không tin nổi cậu có thể hưởng thụ đãi ngộ như một Thượng úy đâu.” Nữ sĩ quan tên là Cathy. Bộ quân phục cứng nhắc không thể che giấu đường cong duyên dáng của nàng, chiếc váy xẻ cao càng tôn lên đôi chân thon dài.

Dọc đường đi, cậu dáng vẻ thích thú ngắm nhìn đôi chân dài của Cathy, đi thẳng tới cửa ký túc xá.

“Nhìn cái gì đấy?” Cathy buồn cười hỏi.

“Ngắm cảnh đẹp nhất của Căn cứ K11.” Levi mở miệng mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh.

“Cảm ơn.” Trước khi vào cửa, Cathy đưa xấp phiếu bánh ngọt đến trước mặt cậu. “Đây là phúc lợi của cậu. Thiếu tướng Claude Sean nói rằng, trước khi trao những phần phúc lợi khác, vẫn nên đưa phiếu bánh ngọt này cho cậu trước.”

“Không sao Cathy, kỳ thật tôi không thích bánh ngọt, tôi tặng cho cô được không?” Levi chống cửa, dự định tiếp tục bắt chuyện cùng Cathy.

“Cậu thật đáng yêu.” Cathy cười, khẽ chạm ngón tay lên trán cậu. “Nếu không ngại thì cậu đem phiếu giặt đồ tặng cho tôi luôn đi. Ngoài ra, tôi không thích đàn ông nhỏ tuổi hơn mình.”

Levi nhún vai đóng cửa, xoay người nhìn phòng ở dành cho mình, lại mở miệng mắng: “Nơi ở của một người mà cần gì lớn đến thế? Lãng phí không gian quá, thật thối tha!”

Suốt buổi chiều, vân tay, giọng nói, mống mắt cùng dữ liệu của Levi đã được nhập vào hệ thống khóa cửa, thậm chí cậu còn có thể sử dụng hệ thống âm thanh cá nhân để thanh toán bữa ăn tại phòng ăn.

Tất cả những điều này có vẻ thật hoàn hảo, nhưng lại khiến Levi cảm thấy uể oải. Cậu gọi một phần mực chiên giòn và bia, vô cùng buồn chán ngồi ăn, rồi ngắm nhìn mấy cô gái trẻ tuổi ngồi cạnh. Rất nhanh, nhờ vẻ ngoài anh tuấn và sự dí dỏm của mình, cậu đã trò chuyện rất vui vẻ với hai cô gái. Buổi tối trở về ký túc xá đi ngủ, cậu rõ ràng đã quẳng lời Claude nói với mình lên tận Mặt Trăng…

Mọi bản quyền nội dung dịch thuật của chương này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free