Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 19:

Leslie không ngừng quần lượn trên không trung, hắn muốn xác định vị trí của Levi, suy tính làm cách nào để có thể mang cậu ta cùng trở về. Nhưng thực tế, trong lòng Leslie rất rõ ràng, hoàn toàn không có cách nào để hắn có thể mang Levi đã bị bắn rơi trở về.

“Thượng úy Leslie Okinawa! Cậu phải lập tức rút lui kh���i chiến trường! Đây là mệnh lệnh!”

Trong loa truyền tin vọng đến thanh âm của Thượng tướng Montel, Leslie khẽ nhíu mày.

Khi Levi bị bắn trúng, trong khoảnh khắc hắn đã quên mất cách mình phải bay, cứ như thể đất trời đảo lộn, mọi thứ mất kiểm soát.

Ý nghĩ duy nhất khiến hắn khôi phục tinh thần chính là – Tôi phải bảo vệ cậu ta.

“Không, tôi không thể trở về.” Leslie dứt khoát cự tuyệt mệnh lệnh của Thượng tướng.

Nơi Levi rơi xuống là phía tây của khu quặng mỏ, khi không quân K11 và St. Louis rút lui, nơi này đã trở thành lãnh địa của kẻ xâm lược. Nghĩ đến hậu quả Levi sẽ phải gánh chịu nếu bị bỏ lại nơi đây, Leslie căn bản không dám tưởng tượng.

“Nếu cậu quay về điểm xuất phát, tôi còn có biện pháp cứu Levi. Nếu cậu không quay lại căn cứ, cùng lắm thì cậu cùng Levi đi gặp Thượng Đế.” Giọng nói nho nhã, trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, mang theo phong thái tự tin và bình tĩnh.

“Anh là ai?” Leslie cau mày, hắn chưa bao giờ dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.

“Claude Sean. Tôi sẽ không để phi công của “Thuần sắc thục nữ” cứ như vậy biến mất.”

“Là anh?” Leslie nhướn mày, Claude đã cho hắn một tia hy vọng. Hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đánh cược rằng Claude chắc chắn có thể cứu Levi, “Được, tôi tin anh một lần. Nhưng nếu Levi…”

“Nếu Levi chết, người đau khổ sẽ không chỉ có mình cậu, toàn bộ khu Z chúng tôi đều phải gánh chịu một cái giá rất lớn. Cậu có sáu giây để thoát khỏi vòng vây địch.”

Thông báo ngắt. Leslie nhìn thoáng qua vị trí Levi rơi xuống lần cuối, chửi thề một câu “Mẹ nó – ”, sau đó nhanh như chớp thoát khỏi vòng vây địch.

Claude trong phòng chỉ huy cúi đầu nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói: “Quả nhiên trong sáu giây đã phá vỡ vòng vây. Chuẩn bị súng nguyên tử.”

“Súng nguyên tử?” Miller ở một bên cao giọng, “Anh đang chuẩn bị cho nổ tung toàn bộ khu vực khai thác sao?”

“Không có thời gian giải thích cho cậu.” Biểu cảm của Claude lạnh lẽo dị thường.

Ba phút trước, Morris dùng giọng điệu vô tội nói cho Claude biết: “Hiện tại có một tin xấu và một tin tốt muốn nói cho cậu.”

Claude căn bản không có hứng cãi nhau với Morris, vì anh đang phải trải qua một cuộc chiến nội tâm. Anh muốn đè nén sự sốt ruột, áp chế sự bất an trong lòng, muốn đem toàn bộ tâm tư đặt lên “Thuần sắc thục nữ”. Nhưng thực tế, hình ảnh Levi quay lưng rời đi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một cơn ác mộng.

“Tin xấu là phi cơ chiến đấu của Levi đã bị bắn rơi – trên trung tâm quặng mỏ…” Morris còn chưa nói hết, đồng tử Claude đã co rút lại.

“Uy… tôi còn chưa nói hết mà. Tin tốt là khoang cứu hộ đã khởi động, cậu có hai mươi phút để đi cứu hắn!” Morris khoanh tay nhìn Claude một tay ném chiếc máy tính đi. Tiếng va chạm và hỏa lực trên bầu trời quyện lẫn vào nhau, một nỗi sợ hãi không thể giải thích dâng lên.

Chạy ra khỏi khu Z, anh dùng con đường ngắn nhất chạy thẳng tới đỉnh của trung tâm chỉ huy.

Mọi người trong phòng chỉ huy đang bận rộn triệu hồi các phi cơ chiến đấu, Thượng tướng Montel cúi đầu nhắm mắt, Miller khẽ nhếch môi, tựa hồ chưa thể tiếp thu sự thật.

“Tình hình như thế nào?” Claude nhìn một đoàn phi cơ chiến đấu đang quay về điểm xuất phát, sự nôn nóng trong lòng bỗng lạnh xuống.

“Levi…” Miller không biết phải trình bày như thế nào.

“Phi cơ của hắn rơi ở vị trí nào?” Thanh âm Claude như thường, hỏi một quân nhân liên lạc bên cạnh. Đối phương nhanh chóng báo cáo tọa độ.

“Khoang cấp cứu của Nguy cơ màu xanh chịu nhiệt được bao nhiêu?” Hai tay Claude đặt trên bảng điều khiển, ánh mắt không chút dao động.

“Hai đến ba ngàn độ.” Nhìn Claude bình tĩnh, tâm trí mờ mịt của Miller lấy lại lý trí.

“Bắt đầu sử dụng súng nguyên tử, mục tiêu là khu quặng mỏ.” Thanh âm của Claude rất trấn định, nhưng dường như không ai thấy ngón tay anh đang run rẩy.

Khi Miller và những người ở phòng chỉ huy đang cảm thấy bất khả tư nghị với mệnh lệnh này, Thượng tướng Montel hạ lệnh: “Kích hoạt súng nguyên tử, mục tiêu trung tâm quặng mỏ, phải bắn ra trong một phút.”

Miller hít sâu một hơi, dần hiểu ra nguyên nhân Claude làm vậy. Khu quặng kia chắc chắn sẽ bị kẻ xâm lược chiếm cứ, nếu vậy thì giữ lại cũng không có tác dụng gì. Nếu phải cứu Levi trong hai mươi phút, không… phải giải quyết chiến sự trong thời gian ngắn nhất, thì chỉ có súng nguyên tử. Nhiệt độ cao nhất của súng nguyên tử là ba ngàn độ, vừa đúng giới hạn chịu nhiệt cao nhất của khoang cấp cứu. Nhưng thông thường, cho dù là chiến tranh cũng chưa từng có một quan chỉ huy nào hạ lệnh sử dụng súng nguyên tử, bởi sau vụ nổ, khu vực đó sẽ hoàn toàn biến thành hoang mạc.

Lúc này, Levi đang trợn tròn mắt chờ đợi trong khoang thuyền tối đen. Điều này làm cậu nhớ lại trước đây đã từng trải qua một lần bị mù. Tuy cậu đã tận lực che giấu sự hoang mang của mình, thậm chí còn tự an ủi trong lòng rằng dù sao mình cũng là Thiếu úy, dù xuất ngũ cũng không cần phải lo chuyện cơm áo.

Nhưng sâu trong nội tâm, cậu hiểu được, so với bị mù thì việc không thể tiếp tục lái “Thuần sắc thục nữ” càng làm cậu đau đớn tuyệt vọng hơn.

“Tôi chỉ có hai mươi phút thôi sao…” Levi cảm thán. Cậu biết mình không có cách nào thoát thân, cậu sẽ bị kẻ xâm lược bắt làm tù binh.

“Bọn chúng sẽ làm gì tôi? Giải phẫu tôi ư?” Levi lắc đầu, “Đừng, chi bằng tôi tự sát cho rồi.”

Cậu có chút hối tiếc, vì sao trong khoang cứu hộ không có súng. Nếu có súng, ít ra cậu còn có thể tự sát.

“Ai nói khoang cứu hộ dùng để bảo vệ phi công chứ? Rõ ràng là để nhặt xác chúng ta thì có.” Levi hít một hơi. Nếu đã không có súng để tự sát, như vậy ít ra cũng phải cho cậu một điếu thuốc để hút. Phi công của phi cơ chiến đấu đòi hỏi sức khỏe rất cao, vậy nên hút thuốc là lệnh cấm. Levi nghĩ sau khi xuất ngũ, việc đầu tiên cậu làm là hút một điếu thuốc, bởi nam diễn viên trong phim khi ngón tay kẹp điếu thuốc thật sự rất có khí chất.

Ngẩng đầu, cậu không thể biết thời gian còn lại của mình là bao lâu. Màn đêm khiến cậu ngột ngạt.

Suy nghĩ bắt đầu ngao du, cậu chợt nhớ đến trước đây khi mình đứng dưới cửa sổ của Leslie. Khi ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt nghiêng của hắn thì tim đập thình thịch. Cậu đem cơm trưa của mình đến trước mặt đối phương, Leslie chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường.

Khi Leslie bị những đứa lớn tuổi hơn bắt nạt, chính mình lại ngây ngô đứng ra bảo vệ hắn, bị đánh đến ba mẹ cũng nhận không ra. Trong khi đó, Leslie chỉ đeo túi lên lưng xoay người bước đi, còn mình chỉ có thể vừa chịu những nắm đấm của người khác, vừa nhìn bóng lưng lạnh lùng của hắn qua khe hở giữa đám người. Thời điểm đó, cậu mới hiểu được, thì ra một người có thể không cần tính toán gì hết mà trả giá vì một người khác.

Giống như hôm nay, sức phán đoán của cậu thuận theo bản năng, xông lên đỡ đạn cho Leslie.

Cậu không biết Leslie vẫn là một tiểu vương tử kiêu căng như vậy, đối với mọi sự trả giá của mình chỉ lộ ra một biểu tình thờ ơ lạnh lùng.

Mà điều bi thảm nhất là, Levi cảm thấy mình hy sinh không phải vì để bảo vệ một nữ quân nhân trong lòng, mà là người… được rồi, miễn cưỡng xem như là chiến hữu đi.

Ít ra là một quân nhân, vì chiến hữu mà hy sinh là một kiểu vinh quang. Tuy là trong từ điển của Levi, đây là “cứt”.

Khoang cứu hộ chưa từng có tiếng động bỗng bị chấn động mãnh liệt. Levi vươn tay sờ đỉnh khoang thuyền, nháy mắt phải rút tay về.

Chuyện gì thế này?

Tâm Levi vốn đã lặng như nước nay lại bất ngờ khẩn trương lên. Không lẽ sau khi kẻ xâm lấn bắt được khoang cứu hộ, liền muốn cho nó nổ tung?

Đừng đừng đừng… cậu thà ngạt thở mà chết sau hai mươi phút chứ không muốn thành đối tượng nghiên cứu của đám ngoại tộc ghê tởm kia!

Nên làm gì bây giờ? Làm sao bây giờ?

Cũng tại cái tên Claude kia, anh ta không nên điều chỉnh “Thuần sắc thục nữ”! Nếu mình lái “Thuần sắc thục nữ” xuất chiến nói không chừng sẽ không có chuyện phiền phức như này!

Ngay tại đây, cậu – Levi Vampell sẽ hi sinh, nguyền rủa tên kia sẽ không tìm được phi công nào vĩ đại như mình!

Khoảnh khắc đó, trái tim Levi chợt đau đớn.

Trước mắt cậu hiện ra một vùng biển xanh biếc, mãnh liệt đến không thể khống chế mà bao phủ hết thảy, giống như đôi mắt của Claude, nhấn chìm cậu.

“Tên hỗn đản này… nhất định sẽ gấp rút đi tìm người khác để thay thế tôi.” Levi nghiến răng nghiến lợi, không hề phát hiện nhiệt độ khoang thuyền đã tăng lên, trong không gian nhỏ hẹp đã vượt quá ba mươi lăm độ. Không cần đợi dưỡng khí kiệt quệ, Levi cũng gần như không thể hô hấp.

“Sau đó… sẽ dùng cặp mắt đã nhìn tôi… nhìn những người khác.” Cong khóe miệng, Levi cười khổ, “Cái gì mà ‘Levi cậu là độc nhất vô nhị’. Có trời biết trong lòng anh ta, chỉ có “Thuần sắc thục nữ” mới chân chính là độc nhất vô nhị.”

Trên đời này không có ai là không thể thay thế, Levi hừ lạnh.

“Được rồi, “Thuần sắc thục nữ” đúng là phi cơ chiến đấu tốt nhất tôi từng thấy. Có điều nếu tên kia muốn tìm người khác điều khiển nó, tôi mong đó là Leslie.”

Levi cũng giống như những người khác, cả đời đều sinh sống trong những thành phố kiên cố. Từ trung học đến học viện không quân, cơ hội duy nhất khi cậu được tiếp xúc với thế giới bên ngoài thành trì, cũng chỉ là khi huấn luyện bay.

Mặc dù trong buổi huấn luyện bay ấy, cậu cũng chưa từng mở cửa khoang thuyền. Nếu khoang cứu hộ này thật sự bị kẻ xâm lấn cho nổ tung, như vậy, ít nhất cậu cũng có thể được hít thở không khí bên ngoài thành trì một lần.

Loại không khí này sẽ như thế nào? Có phải sẽ mang theo hương cỏ xanh? Giống như trong những áng văn thơ, có mùi đất ẩm ướt? Nơi này là quặng mỏ… có lẽ mùi vị cũng không dễ ngửi. Sẽ có hương vị của cát đá… chắc là rất khô ráo… Levi mặc sức tưởng tượng. Hơi thở của cậu ngày càng ngắn, đại não bắt đầu mơ hồ.

Đây là triệu chứng thiếu dưỡng khí.

Thật nóng quá… nóng đến không nghĩ đư��c gì…

Ý thức như rơi vào đáy biển sâu, không ngừng chìm sâu, chìm sâu xuống…

Rất nhanh cái gì cũng không nghĩ được.

Trong chốc lát, đỉnh đầu phát ra tiếng cửa bị mở ra, ánh sáng chiếu vào.

“Cậu ấy ở trong này! Nhanh lên! Dưỡng khí!”

Bản chuyển ngữ này chỉ có thể tìm thấy độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free