Thời Khắc Vương Giả - Chương 13: Chapter 13: Vào trận
Xin chào mọi người! Chiến đội Lãng Thất hiện đang tuyển thành viên!
Chỉ cần dẫn bừa một người qua đường gà mờ, chúng tôi cũng có thể đánh bại chiến đội Hoàng Triều!
Vậy nên là……
Hãy cùng lập một nhóm? Để cày rank?
Chỉ cần bạn quan tâm, mọi thứ đều không thành vấn đề!
Hãy mau đến tham gia cùng chúng tôi! Liên lạc với chúng tôi qua……
Một tập giấy dày là tờ rơi quảng cáo chiêu mộ thành viên của chiến đội Lãng Thất, Hà Ngộ nhìn lướt qua, ánh mắt liền rơi vào năm chữ, "Người qua đường gà mờ".
“Người qua đường gà mờ?” Hà Ngộ nhìn Cao Ca, những từ này chắc chắn là nói về cậu nhỉ?
“Chất liệu quảng cáo thôi.”, Cao Ca giải thích, Chu Mạt ở một bên luống cuống, sợ rằng chuyện này sẽ làm Hà Ngộ khó chịu, vừa mới vào đã rời khỏi nhóm.
Hà Ngộ không nói gì nữa mà nhìn về phía Hà Lương.
“Ăn no rồi thì đi tham gia hoạt động với chiến đội đi.”, Hà Lương cười.
Hà Ngộ gật đầu.
Một đội ba người? Người qua đường gà mờ? Những điều này thực ra không quan trọng đối với cậu ấy, cuối cùng cậu có thể cố gắng hết sức một lần vì Vương Giả Vinh Diệu rồi, đây mới là điều quan trọng nhất đối với cậu.
“Em phải làm thế nào đây?”, Hà Ngộ đứng dậy, nhặt một xấp tờ rơi và hỏi.
"Trước tiên cậu hãy đi dán trên tất cả bảng tin của trường trước đã, sau đó có thể đến ký túc xá sinh viên phát một ít, tôi đã đăng bài trên diễn đàn sinh viên rồi, cũng thuê seeding đăng lại nữa." Cao Ca nói.
“Seeding?”, Hà Ngộ vô cùng ngạc nhiên.
“Tâm huyết lắm đúng không?”, Cao Ca nói.
Hà Ngộ nhìn về phía... đồng đội Chu Mạt, thần sắc trên gương mặt anh ta là một biểu cảm bất lực quen thuộc.
“Vậy em phải làm gì bây giờ?”, Hà Ngộ hỏi.
“Ừm… bởi vì cậu vẫn là sinh viên năm nhất nên tôi sẽ đưa cậu đi dán bảng tin tiện thể làm quen với khuôn viên trường luôn.”, Cao Ca nói.
“Được rồi.”, Hà Ngộ gật đầu, sau đó nhìn Hà Lương, “Anh ơi, em đi trước đây.”
“Chúng ta không xem thi đấu nữa sao?”, Chu Mạt đang xem dở trận thứ hai chuẩn bị bắt đầu trên TV, nghe Hà Ngộ nói mình chuẩn bị đi, trên mặt cậu lộ ra vẻ quyến luyến không nỡ rời xa.
“Có xem vẫn vậy thôi.”, Cao Ca trừng mắt nhìn cậu ta nói, sau đó quay sang Hà Lương, nhanh chóng thay đổi sắc mặt, lộ ra nụ cười ngọt ngào: “Tạm biệt, thầy Hà.”
Chu Mạt để lộ ra vẻ xấu hổ, sau khi gật đầu lia lịa với Hà Lương thì cậu vội vàng rời đi cùng Hà Ngộ và Cao Ca.
Sau khi nhìn ba người rời khỏi căn tin, ánh mắt Hà Lương quay trở lại chương trình phát sóng. Trong ván đấu thứ hai, chiến đội Thiên Trạch chơi lại các lối chơi cũ của mình, chiến đội Nhất Thời Quang cũng có những điều chỉnh tương ứng, nhưng hiệu quả không được như ý muốn. Cuối cùng, chiến đội Thiên Trạch nắm quyền chủ động, xạ thủ Trương Thời Trì lớn lên nhanh chóng dẫn dắt chiến đội tấn công, mặc dù không áp đảo như trận trước nhưng cuối cùng anh ta đã mang về chiến thắng cho chiến đội Thiên Trạch. Thiên Trạch chiến thắng hai trận liên tiếp đánh bại quán quân mùa giải thi đấu trước Nhất Thời Quang và nhận được một khởi đầu thuận lợi cho mùa giải mới. Trương Thời Trì cũng đã giành được MVP trong cả hai trận đấu, trong cuộc phỏng vấn sau thi đấu, anh ta bị vây chặt như nêm cối. Trước trận đấu, mọi người đều coi Chu Tiến, người đã bỏ lỡ trận chung kết năm ngoái là điểm nhấn đáng xem, cuối cùng thì Trương Thời Trì mới là người lọt vào mắt xanh.
Kỹ thuật của Trương Thời Trì đã xuất sắc, thái độ lại khiêm tốn, hiếm khi khoe mẽ, phong thái này cũng được anh ta đưa lên sân khấu. Về cơ bản anh ta có thể thể hiện ổn định ở mức 30% trong các trận đấu của Thiên Trạch, nhưng lại có rất ít khoảnh khắc khiến mọi người ấn tượng sâu sắc. Sự thể hiện của Trương Thời Trì có lẽ chỉ được thể hiện qua nhiều màn góp nhặt.
Nhưng hai trận đấu ngày hôm nay thì khác. Đặc biệt là trong ván đầu tiên, Tôn Thượng Hương, lấy tiền đè thế trận, sau khi dùng chiêu một Pháo Đạn Đột Kích lộn nhào thì bắn thường một phát, ngay cả các tướng đỡ đòn phía đối diện cũng bay một nửa thanh máu, các tướng máu giấy liên tục bị hạ gục nhiều lần, mỗi lần hội trường trào lên những tiếng hoảng sợ là một lần đối thủ hoàn toàn bị hạ gục. Lúc này, phóng viên hỏi về cảm xúc của anh ta, nhưng Trương Thời Trì đối diện với máy ghi hình lại có vẻ không quá phấn khích, anh ấy cảm ơn người đi rừng Du Á Trung và người hỗ trợ Tôn Manh, sau cùng nói rằng Tôn Thượng Hương có được lượng tiền chiếm ưu thế như vậy đều là sự phát huy bình thường mà thôi.
"Vậy thì Trương Thời Trì, bạn có thể cho tôi biết mục tiêu của bạn trong mùa giải này không?", Lúc này có một phóng viên hỏi.
"Mục tiêu? Cái này còn phải nói nữa sao? Đương nhiên là chức vô địch.", Trương Thời Trì vốn không nói nhiều, nghe thấy câu hỏi này thì hoàn toàn tự tin nói không chút nghĩ ngợi.
Vâng, tất cả đều vì chức vô địch.
Hà Lương lặng lẽ đứng lên. Mặc dù đã khuyên Hà Ngộ đừng để ý đến quá khứ, nhưng khi nhìn thấy chiến thuật của Thiên Trạch, trong chốc lát anh vẫn muốn biết tại sao trước đây mọi người không thử phương pháp này.
Nhưng khi nghe câu trả lời của Trương Thời Trì, anh cảm thấy không cần thiết.
Tại sao? Lý do chính là - chức vô địch. Mà bản thân anh đúng là vẫn chưa đủ tốt.
……
……
Trương Thời Trì của chiến đội Thiên Trạch phát ngôn bừa bãi: Mục tiêu là chức vô địch.
Trong thời đại internet, phỏng vấn vừa kết thúc vài phút, tin tức đã được đăng ngay lên mạng. Chu Mạt đang lướt tin tức liên quan đến trận thi đấu này nên đã nhìn thấy ngay.
“Trương Thời Trì phát ngôn bừa bãi, mục tiêu là chức vô địch!”, cậu đọc tiêu đề cho Cao Ca và Hà Ngộ nghe.
"Trương Thời Trì? Phát ngôn bừa bãi à? Lại là tiêu đề thu hút sự chú ý, Trương Thời Trì mà là một người ăn nói tùy tiện như vậy sao?", Cao Ca nói.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”, Chu Mạt vừa nói vừa lướt qua nội dung cụ thể của tin tức.
Cao Ca liếc nhìn Hà Ngộ bên cạnh, sau khi rời khỏi căng tin, Hà Ngộ vẫn nói rất ít, dáng vẻ nặng nề băn khoăn, sau khi nghe tiêu đề, lúc này vẻ mặt của cậu càng thêm lay động.
“Cậu đang nghĩ về trận thi đấu ban nãy à?”. Cao Ca hỏi.
“Chuyện này… tôi chỉ đang nghĩ về lối chơi này của Thiên Trạch thôi.”, Hà Ngộ nói.
“Có phải cậu muốn biết rốt cuộc giữa lối chơi này của Thiên Trạch và lối chơi mà cậu tưởng tượng để anh trai mình làm chủ lực cái nào tốt hơn phải không?”, Cao Ca nói.
“Vâng.”, Hà ngộ gật đầu.
“Muốn biết vấn đề này cách tốt nhất là chứng minh trong thi đấu, nhỉ?”, Cao Ca nói.
"Sao cơ?"
“Đánh một trận, cách nào dành được chiến thắng thì sẽ là tốt hơn, chỉ đơn giản vậy thôi.
”, Cao Ca nói.
"Cách này... cách này vẫn chưa đủ để xác minh lối chơi nhỉ? Thực ra có nhiều khía cạnh cần xem xét, chẳng hạn như kỹ năng của người chơi. Người chơi bình thường không thể đạt được hiệu quả như lối chơi của đội chuyên nghiệp, nên cách này không chứng minh được lối chơi đó có phải thất bại hay không! ”, Hà Ngộ nói.
"Vì vậy, hãy khiến bản thân trở nên mạnh hơn. Hãy sử dụng phong cách chơi mà cậu đồng tình nhất và liên tục dành chiến thắng, cho đến ngày cậu có thể tự mình đánh bại năm đối thủ, lúc ấy mà có người nói với cậu rằng đây là game đồng đội, cậu có thể phỉ nhổ vào mặt bọn nó.”, Cao Ca nói.
“Nói vậy có hơi cường điệu không?”, Chu Mạt nói.
“Vậy tôi chơi cá nhân không chơi đồng đội được không?”, Cao Ca nói.
"Không được đâu. Cho dù đồng đội của bà không đi chung, thì bét nhất họ cũng sẽ giúp bà dọn lính để câu kéo thời gian. Nếu họ đều núp bụi, một mình bà có dọn được lính cả ba đường không?", Chu Mạt nói.
"Việc dọn lính cả ba đường ư? Nếu một mình tôi cũng làm được thì sao.", Cao Ca nói.
"Đầu trận không có tiền, không dọn được lính nhanh như vậy thì sao?”, Chu Mạt nghiêm túc nói.
"Ông nhất định phải tranh luận với tôi vậy à? Ông có muốn solo với tôi một trận không?", Cao Ca nói.
“Đừng cãi nhau, tôi hiểu ý của chị.”, Hà Ngộ dở khóc dở cười khuyên nhủ hai người.
“Hiểu ý là được rồi.”, Cao Ca không tiếp tục tranh luận về vấn đề có một không hai này nữa. “Ước mơ mà không đạt được thành tựu cũng chẳng có nghĩa lý gì, làm anh hùng bàn phím thì ai mà biết được chứ? Hãy đứng trên sàn đấu, trực tiếp đối mặt với đối thủ, cậu sẽ tìm thấy câu trả lời mà cậu muốn biết. "
Đứng trên sàn đấu...
Hà Ngộ lúc trước cũng đã từng có ý nghĩ như vậy, nhưng lúc này, trái tim cậu không chỉ vững vàng mà càng thêm rõ ràng. Những gì cậu phải làm không chỉ là tìm ra câu trả lời, mà là viết ra câu trả lời bằng chính nỗ lực của mình.
“Chị nói đúng, cảm ơn chị.”, Hà Ngộ nói với Cao Ca.
“Trước tiên đừng kích động, trình độ hiện tại của cậu vẫn còn cách rất xa, rất xa.”, Cao Ca nói.
“Tất nhiên tôi biết điều này, tôi sẽ luyện tập chăm chỉ.”, Hà Ngộ nói.
"Như vậy là tốt nhất. Đừng nghĩ rằng chúng tôi chỉ là một nhóm hoạt động nhỏ trong trường mà xem nhẹ. Tôi không thể chấp nhận những người không cố gắng nghiêm túc", Cao Ca nói.
“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng luyện tập.”, Hà Ngộ mỉm cười.
“Cùng nhau cố gắng.”, Chu Mạt nghe vậy thì kích động không giải thích được, lúc này cậu bắt đầu đến gần hùa theo.
“Vậy hai người cũng muốn thi đấu chuyên nghiệp à?”, Hà Ngộ hỏi.
“Nếu có cơ hội, tôi không phản đối.” Cao Ca nói.
“Chắc chắn rồi.”, Hà Ngộ nói.
“Các giả định là vô nghĩa.”, Cao Ca nói.
“Đây không phải là một giả định, đây là một ước mơ.”, Hà Ngộ nói.
“Nhưng ước mơ cũng vô nghĩa, chỉ thái độ nỗ lực và nghiêm túc mới có thể thôi.”, Cao Ca nói.
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”, Hà Ngộ bất lực nói, Chu Mạt ở bên cạnh cũng gửi cho cậu một nụ cười gượng gạo bất lực, nhưng sau đó lại biến thành một nụ cười khích lệ.