(Đã dịch) Thố Tử Tất Tu Tử (Thỏ nhất định phải chết) - Chương 419: Đây là Tương Phi trúc?
Lão già lừa đảo trực tiếp tuôn một câu: "Cút!"
Tần Thọ nghiêng đầu nói: "Ngươi xác định không lấy ra rồi?"
Lão già lừa đảo kiên định gật đầu.
Tần Thọ thở dài nói: "Thằng khỉ này, giao cho ngươi đấy!"
Tôn Ngộ Không khiêng Kim Cô bổng tiến đến, lão già lừa đảo quả quyết móc ra một đoạn trúc ngọc bích, trên thân trúc lấm tấm những giọt nước mắt màu máu, rồi ném thẳng cho Tần Thọ.
Tần Thọ cười hắc hắc nói: "Thằng khỉ này, bảo ngươi đi giải quyết, ngươi móc cái thứ này ra làm gì? Nào nào nào, anh em tốt, ngồi xuống nói chuyện nào. Lão lừa đảo… Khụ khụ, Thái Hư chân nhân, mời ngồi, đừng nóng giận, ha ha..."
Lão già lừa đảo lúc này chẳng còn hứng thú nào, chỉ đăm đăm nhìn Hoa Trọng Nghiêu. Hắn luôn cảm thấy lão nhân này khá quen, nhưng nghĩ mãi không ra đã gặp ở đâu.
Hoa Trọng Nghiêu liếc nhìn đoạn trúc trong tay Tần Thọ, lắc đầu nói: "Giả."
"Không có khả năng!"
Tần Thọ còn chưa lên tiếng, lão già lừa đảo đã nhảy dựng lên.
Tần Thọ cũng gật đầu phụ họa: "Huynh đài, chuyện này thật sự khó có thể tin. Ngươi bảo là đồ ăn trộm thì ta tin, chứ bảo là đồ giả thì ta không tin! Lão gia hỏa này chẳng có tài cán gì khác, mỗi cái tài lừa gạt thì cũng tàm tạm, coi như nửa cái tổ tông. Hắn lừa người thì chẳng có gì lạ, chứ để hắn bị lừa thì ta không tin."
Lão già lừa đảo nghe vậy, liếc Tần Thọ một cái, hắn cũng không biết con thỏ chết tiệt này là đang khen hay đang mắng mình nữa.
Hoa Trọng Nghiêu ha ha cười nói: "Ta nói là giả thì chính là giả. Huyết trúc chân chính, không có dáng vẻ như vậy."
Lão già lừa đảo vẫn cứng miệng nói: "Không phải như vậy, thì là loại nào?"
Hoa Trọng Nghiêu mỉm cười nhấc ấm trà lên tự rót một chén nước, lão già lừa đảo lập tức nhướng mày. Lúc nãy hắn cầm ấm lên rõ ràng đâu có nước, sao giờ lại có rồi?
Tần Thọ cũng nhíu mày, rõ ràng hắn đã uống nước từ trong ấm, sao lão già này rót ra lại là trà?
Tần Thọ, lão già lừa đảo, Tôn Ngộ Không ba người liếc mắt nhìn nhau một cách bản năng, thầm biết, lão nhân này không phải người thường!
Không phải người thường, vậy là người gì?
Tu sĩ? Tiên nhân? Yêu ma quỷ quái?
Mặc kệ là cái gì, với nhãn lực của cả ba người thì ít nhất cũng phải nhìn ra được chút manh mối chứ!
Hỏa Nhãn Kim Tinh của Tôn Ngộ Không đâu phải để trưng cho vui!
Thế nhưng ngay cả Tôn Ngộ Không, cũng nhìn không ra bất kỳ manh mối nào!
Lão già lừa đảo, kẻ vốn luôn có tài nhìn người lại chuyên đi lừa gạt khắp nơi, cũng khẽ lắc đầu, tỏ vẻ không nhìn thấu được.
Người mà cả ba không nhìn thấu, thì đúng là có phần đáng sợ!
Tần Thọ bỗng nhiên vỗ trán một cái, mồ hôi lạnh trên đầu chảy ròng ròng!
Hoa Trọng Nghiêu? Hoa Trọng Nghiêu?
Ta tào!
Đọc ngược lại chẳng phải là Diêu Trọng Hoa sao?! Mẹ nó, gã này là Thuấn Đế a!
Lão già lừa đảo cũng sực tỉnh, quả không hổ là lão lừa đảo giang hồ lâu năm, đối mặt Thuấn Đế, hắn vẫn cứ vững vàng ngồi yên không nhúc nhích! Cũng không biết là do bị dọa cho cứng đờ, hay là thật sự bình tĩnh.
Ngược lại là Tôn Ngộ Không, không sợ trời không sợ đất, trời đều dám đánh đi lên, huống chi là một tôn đại đế?
Vả lại con khỉ này tuổi đời còn ít, tuy nói đã có bốn trăm năm, nhưng bốn trăm năm đó hoặc là ở trên núi tu luyện, hoặc là bị đè dưới tảng đá, không thấy ánh mặt trời, nên kiến thức còn kém xa con thỏ.
Đúng là người không biết không sợ là vậy, cho nên hầu tử chẳng có chút phản ứng nào, nếu có chăng thì chỉ là đôi chút hiếu kỳ mà thôi.
Con thỏ thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng khắp người, nhất là khi nghĩ đến những lời hắn đã nói với lão đầu kia trước đó, hắn từng lớn tiếng đòi làm tổ tông người ta...
Tần Thọ xoa xoa mồ hôi trên trán, nhìn cái vẻ mặt tựa cười mà không phải cười của Hoa Trọng Nghiêu, hắn biết lão nhân này không giận.
Tần Thọ vội ho một tiếng nói: "Ừm, già..."
Tần Thọ lúng túng, hắn bỗng nhiên không biết xưng hô đối phương thế nào.
Gọi lão huynh? Không được rồi, hắn vừa gọi người ta là huynh đệ.
Gọi lão đệ? Chắc chắn vừa ra khỏi sơn môn, sẽ bị tử tôn của Hữu Ngu thị đánh chết.
Gọi lão tiền bối? Chẳng phải là chỉ rõ, tự mình đã biết thân phận đối phương rồi sao? Vạn nhất người ta đang chơi trò bịt mắt bắt dê, nếu bị vạch trần thân phận mà khó chịu, cho hắn một cái tát, e rằng hắn cũng khó lòng chịu nổi.
Càng nghĩ, cuối cùng con thỏ này vẫn phát huy tinh thần lưu manh cố hữu, cứng cổ, trong lòng tự nhủ: Mặc kệ cái gì thì kệ đi, thỏ gia ta cứ thế mà gọi!
Thế là Tần Thọ nói: "Huynh đài..."
Lời này vừa nói ra, Tôn Ngộ Không đang lúc nhét Kim Cô bổng vào tai, chút nữa thì vì dùng sức quá mạnh mà làm Kim Cô bổng đâm thẳng vào đầu...
Lão già lừa đảo thì càng ngã lăn ra đất, hoảng hốt đứng dậy nói: "Khụ khụ... Ngươi vừa mới nói cái gì?"
Nghe nói như thế, Tần Thọ ngược lại là có chút cảm tạ lão già lừa đảo này.
Lão già lừa đảo tai thính mắt tinh, chạy trốn so với ai cũng nhanh, lão gia hỏa này chắc chắn không thể không nghe rõ Tần Thọ vừa mới nói cái gì. Hiện tại cố ý giả ngu làm bộ ngơ ngác, vờ như Tần Thọ đang nói chuyện với mình, là đang bảo vệ Tần Thọ.
Bất quá với cái tính tình ngông nghênh của Tần Thọ, đã nghĩ thông thì sẽ làm tới cùng, ai cũng không cản được.
Tần Thọ nghĩ rất rõ ràng, đã lần đầu tiên đối phương không đánh chết hắn, vậy thì cứ tiếp tục gọi như vậy. Về sau, ai mà dám vênh váo với hắn, hắn sẽ nói thẳng anh ta là Thuấn Đế!
Về sau liền có núi dựa.
Nếu như Thuấn Đế không đồng ý, vậy thì nhận lỗi là xong.
Thuấn Đế không phải là người có đức độ lan khắp thiên hạ sao? Hắn không tin một người có đại đức lại chấp nhặt với một con thỏ như hắn.
Nghĩ đến đây, Tần Thọ lại nhịn không được run lẩy bẩy, đức? Đại đức?
Tần Thọ theo bản năng nghĩ đến vị sư phụ trên trời kia cả ngày nói đạo lý, nếu như Thuấn Đế cũng là loại người đức độ lan khắp thiên hạ, dùng đức phục người, Tần Thọ đột nhiên cảm thấy mình bất cứ lúc nào cũng có th�� bị đánh chết...
Bất quá Tần Thọ vẫn cứng cổ nói: "Ta nói chuyện với huynh đài của ta, không có nói với ngươi."
Sau đó Tần Thọ không cho lão già lừa đảo cơ hội quấy rầy nữa, trực tiếp hỏi Hoa Trọng Nghiêu: "Huynh đài, ngươi nói đây là giả, vậy cái thật thì trông thế nào?"
Hoa Trọng Nghiêu nhéo nhéo sợi râu, cười nói: "Các ngươi chờ một lát."
Nói xong, Hoa Trọng Nghiêu đi vào nhà gỗ.
Hắn vừa bước vào, lão già lừa đảo liền một phát túm ngực Tần Thọ, nhưng lông quá dày, không túm được.
Lão già lừa đảo đành phải nắm chặt lỗ tai thỏ của Tần Thọ, từng chữ một nói: "Con thỏ chết tiệt, ngươi biết hắn là ai không?"
Tần Thọ gật đầu.
Lão già lừa đảo tiếp tục truyền âm nói: "Ngươi biết mà còn dám loạn gọi? Ngươi gọi hắn là huynh đệ? Vậy ngươi chẳng phải là tổ tông của Diêu Bá Phù sao? Ngươi có tin là vừa ra khỏi cửa này, Diêu Bá Phù sẽ tìm ngươi liều mạng không?"
Tần Thọ lại phớt lờ nói: "Vậy làm thế nào? Trước đó đã gọi rồi, chẳng lẽ nửa đường còn hối hận không nhận nợ? Dù sao đã làm thì làm rồi, chuyện khác tính sau. Ừm, cũng có thể là chuyện ai nấy lo, không liên quan gì đến nhau. Đương nhiên, hắn mà tìm ta liều mạng, ta cứ nhận hắn làm tổ tông! Ta còn không tin, hắn thật sự dám khi sư diệt tổ!"
Lão già lừa đảo nghe nói như thế, trong chốc lát cũng không nói nên lời. Dựa theo sự hiểu biết của hắn về Diêu Bá Phù, đó là một người vô cùng hiếu thuận.
Nếu như Thuấn Đế thật sự nhận con thỏ, thì Diêu Bá Phù hoàn toàn có thể gọi hắn một tiếng tổ tông. Nghĩ đến đây, lão già lừa đảo lại còn có chút hưng phấn, tâm tư ranh mãnh, không kìm được ý muốn ra ngoài xem phản ứng của Diêu Bá Phù.
Đến lúc đó, kết quả tốt nhất chính là hắn sẽ là bằng hữu của tổ tông Diêu Bá Phù; kém cỏi nhất, hắn cũng có thể nhìn thấy Diêu Bá Phù đánh cho con thỏ này một trận tơi bời.
Dù sao thì, bất kể kết quả ra sao, hắn đều không lỗ vốn.
Đang lúc lão già lừa đảo đắc ý tính toán tương lai thì, cửa phòng mở ra, Hoa Trọng Nghiêu cầm trong tay một cây gậy trúc đen sì đi ra, đặt ở trên mặt bàn, nói: "Đây mới là Tương Phi trúc."
Nhìn cây Tương Phi trúc đen sì, còn bốc khói kia, Tần Thọ cũng không dám vươn tay ra sờ, mà dùng Huyết trúc của lão già lừa đảo chọc thử, kết quả Tương Phi trúc bên trên rụng không ít tro đen.
Tần Thọ nhịn không được hỏi: "Huynh đài, có phải bình thường ngươi dùng thứ này để nhóm lửa không?"
Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free.