(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 31: Đăng Thiên các
Hôm sau, Lôi Vô Kiệt bị tiếng sáo đánh thức. Tiếng sáo khi bổng khi trầm, khơi gợi nỗi buồn khó tả, khiến hồn vía hắn như lạc vào giấc mộng, bay về tòa Lôi gia bảo danh trấn thiên hạ. Trong giấc mộng ấy, hắn thấy một sân lớn, nơi một căn nhà nhỏ rách nát tọa lạc, có một người trung niên áo xám đang ngồi. Người đó rất gầy, da dẻ tái nhợt, đang lật xem một quy��n sách cổ. Dường như đột nhiên nhận ra trước mặt có người, người trung niên liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt giận dữ: “Ngươi về đây làm gì!” Lôi Vô Kiệt lập tức tỉnh lại.
Hắn đứng dậy xoa trán, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Tiêu Sắt vẫn ngồi trên mái hiên. Nhưng không phải thổi sáo mà là nhặt một chiếc lá vô danh, đặt lên miệng thổi một khúc ca. Tiêu Sắt thấy Lôi Vô Kiệt tỉnh giấc, khẽ vung tay, chiếc lá kia theo làn gió bay đi, rồi hắn tung người nhảy từ nóc nhà xuống.
“Tỉnh rồi à?” Tiêu Sắt hỏi nhỏ.
“Ông chủ kia đâu?” Lôi Vô Kiệt nhìn khắp xung quanh, không thấy người đàn ông ria mép đâu cả.
“Ông chủ ra khỏi thành rồi, hắn nói món Mạnh Bà Thang của mình còn thiếu một vị thuốc dẫn rượu, muốn tới tiên sơn ngoài biển khơi tìm kiếm.” Tiểu nhị bước vào sân sau, mỉm cười nói với bọn họ.
“Vậy ông chủ kia...” Lôi Vô Kiệt nhíu mày. “Rốt cuộc là ai?”
Tiêu Sắt vỗ vỗ lên vai hắn: “Người ta giúp ngươi mở ba cửa Hỏa Chước thuật liên tiếp, dù sao cũng là cao nhân, lại còn là người tốt. Nghĩ nhiều vậy làm gì?”
Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Cũng đúng. Đi thôi, tới leo Đăng Thiên các.”
Tiêu Sắt trợn mắt với hắn: “Không ăn sáng đã đòi đi rồi à?”
“Đúng đúng đúng.” Lúc này Lôi Vô Kiệt mới nhận ra bụng mình trống rỗng, vội vàng gật đầu. Hai người tạm biệt tiểu nhị, đi ra khỏi quán rượu Đông Quy, tìm một quán bánh bao nghi ngút khói ở ven đường. Tiêu Sắt gọi hai lồng bánh bao, hai bát sữa đậu nành rồi thản nhiên nói: “Sau ngày hôm nay chúng ta phải đường ai nấy đi rồi. Bữa sáng cuối cùng này, ta mời ngươi.”
“Tiêu huynh, ngươi nói câu này nghe buồn quá.” Lôi Vô Kiệt uống một ngụm sữa đậu nành, chỉ cảm thấy một làn nước ấm chảy xuống dạ dày, thoải mái khôn tả.
“Không buồn, không buồn.” Tiêu Sắt buông chén xuống nhìn Đăng Thiên các phía xa. “Chỉ cảm thấy đường trở về thật xa xôi, đi chuyến này lại chỉ vì năm trăm lượng bạc...”
Sắc mặt Lôi Vô Kiệt cứng đờ lại, có vẻ hắn đã đoán ra tiếp theo Tiêu Sắt định nói gì.
“Chặng đường này còn phải đi biết bao nhiêu quãng đáng lẽ chẳng phải đi, còn thiếu chút nữa mất cả tính mạng mới có chút tiền lãi như vậy, hay là tính ngươi tám trăm...”
“Ăn no rồi, ta đi leo các đây!” Lôi Vô Kiệt nuốt chửng vội một cái bánh bao, ôm lấy túi đồ chạy về phía Đăng Thiên các.
Tiêu Sắt mỉm cười, uống một ngụm sữa đậu, không nói gì thêm.
Tiểu nhị bên cạnh vắt khăn lông lên vai, nhìn thiếu niên áo đỏ hào khí ngập trời đi về phía Đăng Thiên các kia, lắc đầu: “Lại một tên không biết trời cao đất dày.”
“Hả?” Tiêu Sắt nhìn sang phía hắn.
“Đăng Thiên các này, bao nhiêu tên giang hồ lão luyện khổ luyện mấy chục năm còn không leo lên nổi, huống chi một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như hắn?” Giọng nói của tiểu nhị lộ rõ vẻ khinh thường.
Tiêu Sắt móc một thỏi bạc nhỏ ra: “Không thì chúng ta đánh cược nhé?”
“Đánh cược nhé?” Tiểu nhị ngạc nhiên.
“Đánh cược xem cái tên kia lên được mấy tầng.” Tiêu Sắt chỉ tay về bóng lưng của Lôi Vô Kiệt.
“Được, đánh cược ra sao.” Tiểu nhị nghe vậy hứng thú hỏi.
“Ta đặt cược hắn...” Tiêu Sắt nghiêm túc nhìn tiểu nhị. “Có thể lên tầng mười sáu.”
Tiểu nhị sửng sốt một hồi, sau đó phá ra cười, thầm nghĩ vị khách này đúng là bị hơi nóng hun cho hỏng cả đầu rồi, tặng không cho mình một thỏi bạc.
Còn lúc này, một người ăn mặc như thư đồng đang dắt một con ngựa già nua, yếu ớt, trên con ngựa là một thư sinh áo trắng mặt mũi thanh tú mang theo một rương sách. Hai người chậm rãi đi về phía Đăng Thiên các.
“Tiểu sư thúc, người mặc áo đỏ kia hình như cũng định leo lên các.” Giọng nói thư đồng có vẻ trách móc: “Ai bảo sáng nay ngươi ngủ nướng, giờ có người tranh mất rồi kìa.”
Thư sinh kia cười ngượng ngập: “Nhỡ đâu tên kia vừa lên đã bị đánh xuống thì sao?”
“Chẳng phải tiểu sư thúc ngươi nhận được chân truyền của sư tổ, biết Vọng Khí thuật à? Ngươi có thể thử nhìn khí tức của thanh niên này, xem xem có thể lên được mấy tầng?” Thư đồng lắc đầu theo hướng Lôi Vô Kiệt.
Thư sinh vung nhẹ cánh tay lên, đánh giả vờ vào đầu thư đồng: “Đã bảo gọi công tử cơ mà, đừng có gọi tiểu sư thúc.”
Thư đồng lại như bị đánh thật, ôm đầu nói: “Lúc về chắc chắn ta sẽ nói với sư tổ!”
Thư sinh kia chẳng buồn bận tâm tới hắn, ngẩng đầu mỉm cười nhìn về phía Lôi Vô Kiệt: “Vị thiếu niên này à, ta đoán hắn có thể leo được...” Thư sinh đột nhiên ngừng nói, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
“Sao vậy?” Thư đồng quay lại nhìn hắn.
Một lúc lâu sau thư sinh mới thở dài một tiếng: “Phi Hiên à, xem ra hôm nay bản công tử ngủ một giấc, đúng là dậy muộn mất rồi.”
Còn lúc này trong quán bánh bao nghi ngút khói, Tiêu Sắt hơi cau mày, gõ nhẹ lên mặt bàn, trầm ngâm nói: “Núi Thanh Thành?”
Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng đã đến dưới Đăng Thiên các. Chính giữa là một cổng lớn dẫn vào bên trong, vài đệ tử thế gia ăn mặc lộng lẫy đang thảnh thơi bước vào. Bên cạnh đó là một cửa nhỏ, nơi dẫn lên các tầng trên. Một người trẻ tuổi đang ngồi ở bậc cửa ngáp ngắn ngáp dài, vừa nhai bánh bao to, miệng lẩm bẩm: “Hôm nay đúng là xui xẻo, tới phiên mình giữ cái tòa các rách này, lại còn là tầng một. Không biết phải đánh bao nhiêu tên ngu ngốc không biết tự lượng sức mình đây.” Hắn nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu, nhìn Lôi Vô Kiệt nói: “Tiểu tử, ngươi tới leo các à?”
Lôi Vô Kiệt gật đầu.
Người trẻ tuổi kia ‘hừ’ một tiếng khinh thường: “Chờ ta ăn xong cái bánh bao này đã.”
Lôi Vô Kiệt cũng chẳng nóng nảy, chỉ mỉm cười bước tới bên cạnh người trẻ tuổi rồi ngồi xuống.
Người trẻ tuổi cảm thấy có thiện cảm với Lôi Vô Kiệt. Hắn thường xuyên gặp những kẻ vũ phu vừa tới đã kêu gào đòi đánh đấm, chẳng có ai nhẹ nhàng lịch sự đợi hắn như vậy, toàn là những kẻ vừa đến đã giơ tay đòi động thủ ngay tắp lự. Lôi Vô Kiệt ung dung tự tại như vậy, thậm chí toát lên phong thái của một công tử thế gia.
“Ài, ta mới bái làm môn hạ của Tuyết Nguyệt thành ba tháng, nhưng đây đã là lần thứ sáu tới phiên ta giữ cái tòa các rách này, hôm nay còn phải chịu khổ ngồi tầng thứ nhất nữa.” Người trẻ tuổi vừa ăn bánh bao vừa thở dài.
Lôi Vô Kiệt nhíu mày nói: “Các ngươi thay phiên nhau giữ các à?”
“Đúng vậy.” Người trẻ tuổi kia liếc Lôi Vô Kiệt một cái. “Tới chuyện này mà ngư��i cũng không biết còn đòi tới leo các. Năm tầng đầu tiên dành cho đệ tử nhập môn chưa đầy một năm. Từ tầng sáu đến tầng mười là đệ tử nhập môn từ một năm trở lên. Tầng mười một đến mười bốn là đệ tử nhập môn ba năm trở lên. Còn tầng mười lăm do các trưởng lão trấn giữ. Tầng mười sáu ư? Tuyết Nguyệt thành có tới mấy chục người còn lợi hại hơn cả trưởng lão giữ các, chẳng ai biết sẽ tới phiên ai. Dù sao thì mấy năm nay cũng chỉ có một người leo được tới tầng mười sáu, và khi ấy Tam Thành chủ đã đích thân ra mặt.”
“Đệ tử nhập môn chưa đầy một năm đã được giữ các rồi à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
“Đương nhiên rồi, Tuyết Nguyệt thành là đâu chứ. Ta mới tới ba tháng thì đã sao? Đám vũ phu tự xưng rèn luyện mười năm hai mươi năm trên giang hồ cũng chẳng đủ trình đánh với ta. Không phải tiểu ca ta đây khoác loác, nếu không sinh ra trong thế gia võ lâm có một tấm danh thiếp vàng son, đừng nghĩ tới chuyện leo Đăng Thiên các này nếm mùi thất bại. Đừng nói tới tầng mười hai bái làm môn hạ trưởng lão, ta còn chẳng thấy ai leo được năm tầng!” Cuối cùng người trẻ tuổi cũng đã ăn gần hết bánh bao, hắn nhìn Lôi Vô Kiệt có vẻ tiếc nuối. “Ngươi ấy, trông mặt thì giống công tử thế gia, nhưng lại chẳng có mệnh của công tử thế gia. Không thì nghe lời khuyên của tiểu ca, đi đi.”
“Đi mấy ngàn dặm mới tới nơi này, không nỡ bỏ đi như vậy.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu.
Người trẻ tuổi chép miệng một tiếng: “Cũng là người kiên trì. Ngươi tên gì? Tuy chỉ chốc lát nữa thôi có lẽ ngươi sẽ bị ta đánh ngã, nhưng dù sao cũng là một lần gặp gỡ, sau này hành tẩu giang hồ, tiểu ca sẽ giúp đỡ cho ngươi.”
“Lôi Vô Kiệt.”
“À, Lôi Vô...” Người trẻ tuổi không ăn nốt được miếng bánh bao cuối cùng, hắn trợn tròn hai mắt: “Họ Lôi nào?”
Lôi Vô Kiệt đứng dậy, phủi bụi trên người, cười vang: “Chính là Lôi mà ngươi nghĩ đến đấy.”
Má ơi, là đệ tử thế gia thật à, còn là một trong những đại thế gia khó dây vào nhất nữa. Nhưng đáng lẽ ra tên đệ tử Lôi môn này nên đi theo con đường chính thênh thang bên cạnh chứ? Vào Đăng Thiên các trêu chọc ta làm gì! Người trẻ tuổi hốt hoảng đứng dậy: “Tại hạ Tạ Yên Thụ, đến từ Lĩnh Nam Tạ gia.”
Lôi Vô Kiệt gật đầu cười với hắn: “Ăn xong bánh bao rồi à?”
Tạ Yên Thụ nuốt nốt miếng cuối cùng rồi gật đầu: “Vâng!”
“Vậy ta leo các đây.” Lôi Vô Kiệt bước lên phía trước một bước.
Tạ Yên Thụ thầm nghĩ c�� thua trận cũng không thể đánh mất thể diện được, cho dù ngươi có là đệ tử Lôi môn thì sao, dù sao ta cũng luyện đao ở Tuyết Nguyệt thành ba tháng, chẳng lẽ lại sợ ngươi sao. Hắn cũng hùng hổ bước tới một bước: “Muốn leo lên các, phải bước qua...”
Lôi Vô Kiệt không đợi hắn nói xong, xuất một quyền đấm ra, đánh hắn bay thẳng ra ngoài.
“... người ta trước đã...” Tạ Yên Thụ gượng gạo nói nốt lời giữa không trung, sau đó ngã rầm xuống đất, bóng áo đỏ kia hoàn toàn không hề do dự bước qua người hắn.
Lôi Vô Kiệt bắt đầu leo lên các.
Vừa mới đặt chân vào các, hắn đã leo thẳng mười tầng!
Trong nội thành của Tuyết Nguyệt thành, một đệ tử trẻ tuổi mồ hôi nhễ nhại chạy về phía Tuyết Hải các, hét lớn: “Không hay rồi! Không hay rồi!”
“Có gì không hay.” Một nam tử hơn vài tuổi bước ra khỏi các, nhíu mày. Những đệ tử khác nghe tiếng hét cũng ùa ra.
“Có người... có người leo lên các.” Đệ tử trẻ tuổi kia thở hổn hển đáp.
Mọi người nghe vậy lập tức buông lời trách mắng: “Nói thừa, ngày nào chẳng có người leo lên Đăng Thiên các, có gì đáng kinh ngạc.”
“Nhưng người này... leo liền mười tầng!”
Mọi người ồ lên: “Mười tầng? Người giữ tầng mười hôm nay chính là Hàn sư huynh! Chẳng lẽ là tiền bối võ lâm đến khiêu chiến, đánh bại được cả Hàn tiền bối cơ à?”
“Không phải, không phải tiền bối gì, hắn nói mình chỉ mười bảy tuổi.”
“Cái gì? Mười bảy tuổi?” Mọi người hai mặt nhìn nhau, đang muốn hỏi kỹ nhưng đột nhiên lại cùng im lặng. Đệ tử tới báo tin đang buồn bực, quay người lại rồi lập tức cúi đầu theo: “Đại sư huynh...”
Đường Liên mặc một bộ áo đen, không trách mắng hắn mà chỉ hỏi: “Người ngươi nói có gì đặc biệt không?”
“Khởi bẩm sư huynh, hắn mặc một bộ áo đỏ, cầm theo một cái bọc dài, tự xưng... tự xưng là người của Lôi gia bảo.” Đệ tử trẻ tuổi bẩm báo sự thật.
“Quả nhiên là hắn.” Đường Liên trong lòng khẽ động, khẽ động người, đã lướt nhanh về phía Đăng Thiên các.
“Đại sư huynh làm vậy là... định tự mình giữ các?”
“Nếu là đại sư huynh thì giữ tầng nào?”
“Công phu của đại sư huynh chỉ kém các trưởng lão một bậc, nếu đại sư huynh tới thì...”
“Là tầng thứ mười bốn!”
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc tại nguồn chính thức.