Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 293: Nhất kiếm kinh long

“Thiên Khải Tứ Hộ Vệ.” Lô Ngọc Địch khẽ đánh giá thanh trường thương trong tay: “Hồi bé ta cũng từng nghe qua vài truyền thuyết thú vị. Vị trí Thanh Long là Lý Tâm Nguyệt trong Kiếm Tâm hữu nguyệt đúng không? Thanh kiếm trong tay ngươi chắc hẳn là danh kiếm hạng tư thiên hạ, Tâm Kiếm.”

Lôi Vô Kiệt mỉm cười nhìn hắn: “Ngươi hẳn phải thấy vui vì có cơ hội này, được tham gia một trận chiến đã đi vào truyền thuyết!”

“Đúng vậy. Một trận chiến đã đi vào truyền thuyết.” Lô Ngọc Địch tung người nhảy lên, cầm trường thương bổ một thương về phía Lôi Vô Kiệt. “Đại đệ tử Vô Song thành, Lô Ngọc Địch, vô cùng vinh hạnh được nghênh đón kiếm này!”

Trường kiếm của Lôi Vô Kiệt vừa xuất, kiếm tựa du long, một chiêu đã chặn đứng trường thương của Lô Ngọc Địch.

Hắn vẫn đứng yên bất động tại chỗ, trong khi Lô Ngọc Địch lại không nhanh không chậm lùi về hai bước.

“Ta có đôi lời muốn nói. Thứ nhất, dù cùng dùng thương, ngươi chẳng được mấy phần của Thiên Lạc sư tỷ, còn nếu so với tam sư thúc ta thì kém đến vài ngàn lần.”

Lô Ngọc Địch không giận mà bật cười: “Còn lời nào nữa không?”

“Dù cùng là đại sư huynh, ngươi vẫn kém Đường Liên sư huynh của ta quá nhiều!” Lôi Vô Kiệt lại xuất kiếm, kiếm khí cuồn cuộn như nước thủy triều, sương trắng bay lượn.

Lô Ngọc Địch bị đánh trúng liên tục, phải lùi lại phía sau, kinh ngạc thốt lên: “Kiếm pháp này! Không ngờ ngươi đã bước vào Tự Tại Địa Cảnh rồi. Một năm trước ngươi còn cách Kim Cương Phàm Cảnh một quãng xa cơ mà.”

“Thế nên Tuyết Nguyệt thành mới là đệ nhất thành giang hồ, còn Vô Song thành thì chỉ có thể đứng sau lưng chúng ta mà thôi!” Lôi Vô Kiệt ngạo nghễ tuyên bố. Hắn đã bước chân vào giang hồ hơn một năm, tuy từ trước đến nay không phải là người kín đáo nhưng cũng chưa bao giờ bộc lộ hết tài năng của mình. Thế nhưng, hôm nay hắn lại hoàn toàn khác.

Bởi vì, những kẻ này muốn ra tay giết Tiêu Sắt!

“Chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi xưng bá thiên hạ sao?” Lôi Vô Kiệt giơ kiếm chém xuống: “Đúng là nói nhảm!”

Lô Ngọc Địch bị ép phải lùi liên tục về phía sau, nhưng hắn không hề bối rối. Thiên phú võ học của hắn không được tốt, trong số các đệ tử đồng lứa ở Vô Song thành, ngoại trừ Vô Song, ít nhất còn có ba người có võ công xuất chúng hơn hắn, nhưng hắn vẫn được các đệ tử trong thành tôn kính. Bởi vì từ trước đến nay hắn làm việc luôn bình tĩnh, ổn trọng, rất nhiều cao thủ có cảnh giới cao hơn hắn cũng đều chết dưới tay hắn. Trường thương trong tay hắn cuốn thành vòng phòng ngự, dù cho thế công của Lôi Vô Kiệt như thủy triều, tưởng như chiếm ưu thế, nhưng lại không thể làm hắn bị thương mảy may.

“Ngươi đang dùng thương pháp gì vậy, thương pháp rùa đen sao?” Lôi Vô Kiệt cười lạnh nói.

Trường thương của Lô Ngọc Địch vẽ một vòng tròn: “Ngươi nói đúng rồi đấy, thương pháp của ta tên là Huyền Vũ thương. Không giỏi công mà chuyên về thủ.”

“Huyền Vũ ư?” Lôi Vô Kiệt nhảy lên, trường kiếm chém xuống.

Bình Địa Nhất Thanh Lôi.

Bụi đất dấy lên mù mịt, Lô Ngọc Địch khó khăn lắm mới tránh được chiêu kiếm này nhưng trông có vẻ khá chật vật.

Khóe miệng Lôi Vô Kiệt nhếch lên: “Ngươi có xứng không?”

“Bày trận!” Lúc này, Lô Ngọc Địch đã hiểu rằng dù Lôi Vô Kiệt đang phô diễn thực lực Tự Tại Địa Cảnh nhưng thực chất vẫn còn giữ sức. Hắn gầm lên một tiếng, mười mấy đệ tử Vô Song thành đồng loạt rút kiếm bên hông ra. Hơn mười người này không ngờ đều là kiếm sĩ, hơn mười thanh trường kiếm cùng được rút khỏi vỏ, lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo.

Lôi Vô Kiệt chống kiếm xuống đất: “Không đánh lại được thì chơi quần chiến à?”

Hơn mười kiếm sĩ không để tâm đến lời giễu cợt của hắn, đồng loạt nhảy tới, bao vây Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt giơ tay ngoáy tai, búng nhẹ một cái: “Ta ghét nhất là kiếm trận. Côn Luân Kiếm Tiên từng nói, kiếm, vốn dĩ cô độc. Kiếm là cô độc, kiếm khách cũng là cô độc. Kiếm trận là hành vi kéo bè kéo phái, không đủ tư cách.”

Lô Ngọc Địch cười nói: “Ta nghe nói Kiếm Tâm Trủng cũng có kiếm trận gia truyền?”

“Kiếm trận ngàn người của Kiếm Tâm Trủng là để bảo vệ thánh địa Kiếm Trủng vững như thành đồng vách sắt. Cái thứ hoa lá cành của các ngươi có thể sánh được sao?” Lôi Vô Kiệt khinh thường nói: “Đúng là coi trọng mình quá đấy.”

Lô Ngọc Địch lại cười: “Theo tình báo của ta, ngươi không phải là kẻ lắm mồm hay khiêu khích người khác như vậy.”

“Ở bên cạnh cái tên thích châm chọc người khác lâu ngày, thành ra lây một vài thói quen không tốt.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Ta vốn dĩ là một thiếu niên khiêm tốn, lễ độ và nhiệt huyết biết bao.”

“Ngươi đang kéo dài thời gian.” Lô Ngọc Địch chậm rãi nói.

Lôi Vô Kiệt bị nói toạc suy nghĩ trong lòng, tức giận đáp: “Mười mấy người các ngươi vây đánh một mình ta, mà còn không cho ta kéo dài thời gian sao?”

“Vô dụng thôi. Ngoài Vô Song thành chúng ta, còn rất nhiều kẻ muốn tính mạng của hắn. Ngươi làm chậm trễ thời gian của chúng ta chỉ khiến những người khác đến giết hắn sớm hơn mà thôi.” Lô Ngọc Địch nói: “Ít nhất Vô Song thành chúng ta còn cho hắn chết một cách có tôn nghiêm.”

“Có bao nhiêu kẻ muốn giết hắn thì cũng có bấy nhiêu người muốn cứu hắn.” Lôi Vô Kiệt siết chặt kiếm trong tay, nhìn kiếm trận đầy ác ý trước mặt: “Hơn nữa, chỉ một mình ta đã chặn được mười mấy người rồi! Để hắn chết một cách có tôn nghiêm ư, ngươi biết nếu hắn nghe câu này của ngươi, hắn sẽ trả lời ra sao không?”

Lô Ngọc Địch nhướng mày: “Trả lời thế nào?”

Lôi Vô Kiệt thu kiếm về, ưỡn thẳng lưng, phát ra một tiếng rõ rành rành: “Xì!”

“Khởi trận!” Lô Ngọc Địch quát lên chói tai.

Mười mấy thanh trường kiếm đồng loạt hành động theo tiếng hô của hắn.

Khác với thương pháp Huyền Vũ chỉ thủ không công của Lô Ngọc Địch, kiếm trận lần này tấn công ác liệt không ngừng nghỉ.

Âm hiểm tới cực điểm.

Cũng tàn nhẫn tới cực điểm.

Hầu như mỗi chiêu mỗi thức đều nhằm mục đích giết chết đối phương.

“Thứ này vốn được chuẩn bị cho tên bằng hữu của ngươi, nhưng nếu ngươi đã nóng lòng muốn chết đến thế.” Lô Ngọc Địch cười lạnh nói: “Vậy ta tiễn ngươi lên đường trước.”

Tuy kiếm pháp của Lôi Vô Kiệt mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với hơn mười người vây công cùng một lúc, hắn dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, trên người cũng bắt đầu xuất hiện những vết thương. Hắn nhìn vạt áo bị cắt đứt, cười một tiếng: “Nếu tên kia ở đây, chắc chắn sẽ cằn nhằn. Bộ quần áo phượng hoàng lửa rõ tốt mà lại bị làm hư hại đến mức này.”

“Ngươi sắp chết rồi.” Lô Ngọc Địch nhẹ giọng nói.

“Đúng vậy. Nhưng cho dù ta có chết, thì cũng là chết vì bằng hữu!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên nâng kiếm gầm lớn, mười mấy thanh trường kiếm trước mặt lập tức tuột khỏi tay chủ, bay thẳng lên trời. Lôi Vô Kiệt cầm kiếm vung mạnh xuống, ra lệnh cho mười mấy thanh trường kiếm kia chém thẳng xuống đầu các kiếm sĩ Vô Song thành.

Khoảnh khắc ấy, kiếm khí của Lôi Vô Kiệt mạnh mẽ tới mức Lô Ngọc Địch thầm sợ hãi.

Những kiếm sĩ của Vô Song thành vừa rồi còn chiếm thượng phong, giờ đây trường kiếm tuột khỏi tay, sau đó lại bị chính những thanh kiếm đó liên tục đánh trúng đầu gây thương tích, thắng bại lập tức đảo ngược!

“Ngươi có biết thế nào là Tâm Kiếm thực sự không?” Lôi Vô Kiệt đứng trong gió, áo đỏ phấp phới: “Chính là kiếm tâm cường thịnh đến mức có thể ra lệnh cho vạn kiếm. Kiếm của bọn chúng sợ ta, cho nên vốn dĩ không phải đối thủ của ta.”

Lô Ngọc Địch nắm chặt trường thương, cau mày không nói gì.

“Ta đã dùng lá bài tẩy, nhưng ta biết, nếu các ngươi thật sự muốn giết Tiêu Sắt, ít nhất cũng phải phái người kia đến.” Lôi Vô Kiệt nhìn về phía xa, đợi bóng người cõng hộp kiếm, hắn đã chờ đợi ngày bọn họ gặp lại từ rất lâu rồi.

Đúng là đằng xa có một người đang đến, nhưng không phải người hắn tưởng tượng.

Người kia để râu dài, thân hình kiên cường như cây tùng, tay cầm một thanh kiếm không vỏ, nhưng đoạn mũi kiếm đã đứt lìa.

Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu.

Năm xưa bọn họ từng gặp mặt, người này còn tung một kiếm về phía Lôi Vô Kiệt. Lúc đó, Lôi Vô Kiệt chỉ sau khi đỡ một kiếm này đã hôn mê bất tỉnh.

“Sư phụ.” Lô Ngọc Địch cúi đầu nói.

Lúc này, Tống Yến Hồi đang nhìn Lôi Vô Kiệt, như đang suy nghĩ: “Nửa bước Tiêu Dao ư?”

Lôi Vô Kiệt ngạc nhiên một hồi, sau đó học theo giọng điệu của hắn đáp lại: “Nửa bước Kiếm Tiên ư?”

Tuyệt tác văn chương bạn vừa thưởng thức do truyen.free độc quyền cung cấp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free