(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 289: Một mình về Thiên Khải
Khi Tiêu Sắt chạy đến, Long Nhĩ đang ngồi trên bậc thang trước cửa, người đầy vết máu. Cây đàn cổ đặt bên cạnh cũng đã tàn tạ tới không thể tả nổi. Thấy bóng người xuất hiện trước mặt, cô lập tức giơ kiếm, ngẩng đầu nhìn lên.
“Long Nhĩ, sao rồi?” Tiêu Sắt nhìn cô hỏi.
“Là Ám Hà.” Long Nhĩ nói chậm rãi, giọng cô khản đặc, nghe chói tai.
“Ngươi ở Tuyết Nguyệt thành thì rất an toàn. Nhưng không phải ai cũng may mắn được bảo vệ như ngươi. Có bao nhiêu người muốn giúp ngươi thì lại có gấp mười lần số đó muốn bọn họ chết. Tiêu Sở Hà, ngươi không trốn được đâu!” Long Nhĩ giận dữ nói: “Ngươi chỉ có thể cầm binh khí lên, phản kháng. Đó là vận mệnh của ngươi! Ngươi không thể trốn tránh!”
Ngay lúc này cửa vào bị đẩy ra. Tư Không Trường Phong bước từ trong ra, hắn thở dài nói: “Ngươi cũng bị thương không nhẹ đâu, gào lớn như vậy sẽ làm vết thương rách ra đấy.” Nhưng Long Nhĩ không hề để ý tới hắn. Lúc này Tư Không Trường Phong mới nhớ ra, Long Nhĩ tuy có thể đọc khẩu hình, thậm chí đã trải qua bao nhiêu gian nan để học cách nói, nhưng nếu nói sau lưng, cô vẫn không thể nghe thấy. Cho nên hắn đi tới, vỗ vai Long Nhĩ một cái.
Long Nhĩ xoay người, thấy Tư Không Trường Phong mỉm cười nói: “Coi như cứu được mạng hắn rồi, nhưng nếu muốn xuống giường thì phải mất đến mấy tháng nữa. Thời gian tới, xem ra ngươi phải ở lại Tuyết Nguyệt thành rồi.” Long Nhĩ sững sờ một lúc, nhỏ giọng nói “Cám ơn” rồi quay vào.
Tư Không Thiên Lạc cũng đã chạy tới, thấy Tiêu Sắt đứng đó, hờ hững bất động.
“Thật ra không phải ngươi muốn trốn tránh mà là thời cơ còn chưa tới.” Tư Không Trường Phong nói, rõ ràng hắn đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của họ, giờ đang trấn an Tiêu Sắt.
“Thật ra cô ấy nói không sai.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói: “Có bao nhiêu người muốn giúp ta thì lại có gấp mười lần số đó muốn bọn họ chết. Năm xưa khi ta rời khỏi Thiên Khải, đã có rất nhiều người phải bỏ mạng. Trong số đó có thư đồng lớn lên cùng ta, có cả sư phụ ta là Cung Mã. Họ đã chết vì ta rời đi. Vậy lần này, ta trở về Thiên Khải sẽ có bao nhiêu người phải chết?”
“Ngươi khác.” Tư Không Trường Phong nói.
Tiêu Sắt lắc đầu, xoay người đi khỏi: “Không, ai cũng giống nhau cả thôi.”
Đường môn.
Đường Liên Nguyệt là Đường lão thái gia đương nhiệm của Đường môn, nhưng hắn không hề già yếu, dáng vẻ cũng chẳng giống một thái gia. Tuy nhiên, xét về uy vọng, hắn chẳng hề kém cạnh Đường lão thái gia tiền nhiệm chút nào. Bởi vì khi Song Đao Diệp Tự doanh với hàng ngàn người xông tới, hắn đã một thân một mình buộc họ phải rút lui. Hơn nữa, trong Kim Bảng mới nhất của Bách Hiểu đường, hắn nằm trong Quan Tuyệt bảng, xếp thứ ba, uy thế còn vượt qua Lôi môn một bậc. Cho nên, tuy trước nay hắn sống như bị giam lỏng trong Đường môn, nhưng tất cả đệ tử Đường môn hôm nay đều tin tưởng và phục tùng hắn.
Ngoại trừ đệ tử đắc ý nhất của hắn, người từng đứng bên cạnh hắn, Đường Liên.
“Sư phụ.” Đường Liên ngồi đối diện với hắn, nhìn vị sư phụ mà y vẫn luôn khó dò này, chậm rãi nói: “Con đã ở Đường môn hơn một tháng rồi nhưng người vẫn chưa nói cho con câu trả lời mà con mong muốn. Rốt cuộc Đường môn bây giờ đứng về phía Tuyết Nguyệt thành hay tiếp tục ủng hộ vị Bạch Vương trong Thiên Khải thành?”
“Đường môn không can thiệp vào tranh đấu triều đình, đây là quy củ đã mấy trăm năm nay. Lão thái gia không tuân theo, vì diệt Lôi Gia Bảo mà nghe lời Bạch Vương, thậm chí không tiếc liên thủ với Ám Hà. Cho nên cuối cùng, không chỉ lão thái gia bỏ mạng, mà Lôi Gia Bảo cũng coi chúng ta là kẻ thù không đội trời chung, Tuyết Nguyệt thành cũng không còn tin tưởng chúng ta nữa, và chúng ta lại kết thù sâu đậm với Ám Hà. Chúng ta còn vô tình đắc tội với Lão Tự Hào Ôn gia, Kiếm Tâm Trủng. Tuy hành động cuối cùng của Đường Trạch đã giúp Đường môn chúng ta không đến mức không thể tồn tại trên giang hồ, nhưng tình hình hiện tại vẫn rất tệ.” Đường Liên Nguyệt nói: “Với Tuyết Nguyệt thành, cho dù chúng ta muốn kết minh lần nữa thì Ôn gia và Lôi môn cũng sẽ không đồng ý. Cho dù lão thái gia bây giờ là ta, nhưng trong mắt họ, Đường môn vẫn là môn phái mà họ muốn tiêu diệt. Bạch Vương, giờ đây chúng ta đã kết thù với Ám Hà, hắn chỉ có thể chọn một trong hai bên. Nhưng hắn biết ta sẽ không chọn hắn, bởi vì ta là bạn cũ của Lang Gia Vương. Hơn nữa ta đã nói rồi, Đường môn không can thiệp vào tranh đấu triều đình, đây là quy củ đã có từ hàng trăm năm nay. Lão thái gia làm sai, ông ấy đã nhận trừng phạt rồi. Nhưng ta sẽ không tiếp tục sai lầm đó.”
Đường Liên cau mày suy nghĩ rồi nói: “Cho nên sư phụ, người định không giúp bên nào?”
“Ngay cả bản thân còn khó tự bảo vệ, nói gì đến chuyện giúp hay không giúp ai?” Đường Liên Nguyệt lắc đầu.
“Nhưng...” Đường Liên do dự nói: “Con...”
“Ta nói rồi, Đường môn không can thiệp vào tranh đấu triều đình, nhưng nếu có một hai người Đường môn tham gia, thì lại là chuyện khác. Ví dụ như ta ngày xưa, hay như con bây giờ.” Đường Liên Nguyệt cười nói: “Con cứ làm việc tùy tâm là được, không cần lo cho Đường môn. Dù sao ngày xưa khi hành sự, ta cũng có để ý đến Đường môn đâu.”
“Một mình con...” Đường Liên nhỏ giọng nói.
Đường Liên Nguyệt lắc đầu: “Sau này con sẽ hiểu, tới Thiên Khải, không phải cứ nhiều người ra tay là hữu dụng. Huống chi con không hề đơn độc. Ngày xưa ta có nhiều bằng hữu như Lang Gia Vương, Lý Tâm Nguyệt, Lôi Mộng Sát, bây giờ con cũng vậy. Chắc con cũng biết tin tức từ Thiên Khải thành gửi về, thời điểm con đặt chân đến tòa thành đó đã không còn xa nữa.”
“Đồ nhi...” Đường Liên cúi đầu nói: “Tu��n lệnh.”
Tuyết Nguyệt thành.
Nhĩ Hải.
Nhĩ Hải không phải biển mà là một cái hồ lớn. Hình dáng hồ rất giống một vành tai nhỏ nên được gọi là ‘Nhĩ’. Tuy nhiên, vì dân chúng trong thành vốn sống ở đất liền, chưa từng thấy biển, nên họ lại gọi hồ là ‘Hải’ theo tưởng tượng về biển của mình. Từ đó mà có tên Nhĩ Hải.
Theo truyền thuyết, Thương Sơn và Nhĩ Hải nối liền nhau. Thời cổ, có một nàng công chúa của đế vương vừa thành hôn, người chồng xuất chinh đánh giặc, ra trận mười mấy năm không quay về. Những binh sĩ trở về đều nói phò mã đã chết, vì vậy công chúa khóc suốt ngày suốt đêm, cuối cùng nước mắt chảy thành sông, tạo nên Nhĩ Hải. Lúc này, tuổi thọ của công chúa cũng gần cạn, nhưng ngay lúc đó, phò mã lại trở về. Ngày gặp nhau cũng là ngày vĩnh biệt, phò mã đau đớn đến mức không muốn sống, lớn tiếng thề với trời rằng mình muốn hóa thành núi để bảo vệ biển. Từ đó trở đi, hai người đời đời kiếp kiếp bầu bạn cùng núi sông, cho nên có Nhĩ Hải và Thương Sơn gắn liền với nhau mãi mãi.
Lúc này, trên bầu trời là một vầng trăng tròn vành vạnh như gương, dưới Nhĩ Hải cũng phản chiếu một vầng trăng vàng khổng lồ. Sắc trời, áng mây, trăng sáng và nước hồ hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
“Đây là Nhĩ Hải Nguyệt ư, quả đúng là cảnh đẹp.” Tiêu Sắt lẩm bẩm. Đã hơn một năm kể từ lần đầu tới Tuyết Nguyệt thành, nhưng đây là lần đầu tiên hắn được chiêm ngưỡng cảnh đẹp đến thế.
“Phong, hoa, tuyết, nguyệt, đều đã thấy, cũng nên đi thôi.” Tiêu Sắt xoay người, huýt sáo, con ngựa Dạ Bắc, vẫn luôn đi theo hắn từ Tuyết Lạc Sơn Trang, chạy tới. Tiêu Sắt khẽ tung mình lên ngựa, quay đầu lại nhìn phía sau rồi vung roi.
Nhanh chóng phóng đi.
Một người một ngựa, rời thành, phi thẳng tới Thiên Khải.
Từ đầu, đây đã là chuyện của cá nhân ta, không cần ai bảo vệ ta.
Ta, Tiêu Sắt. Một mình về Thiên Khải.
Bản dịch thuật này là thành quả của truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.