Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 25: Thiếu niên ngự kiếm

Tại Tây Thục, có một tòa thành được xưng tụng là nơi hội tụ tinh hoa nhân tài, tài sản sánh ngang một quốc gia, độc nhất vô nhị trên đời, mang tên Vô Song thành.

Khoảng năm trăm năm trước, Tây Thục bị Bắc Ly tiêu diệt. Vô Song thành tuy may mắn giữ được sự tồn tại, nhưng đã mất đi hơn nửa khí vận. Sau này, dù chiến tranh ngưng nghỉ, thành ấy cũng dần khôi phục được tám phần mười uy danh. Thế nhưng, đúng lúc này, trên giang hồ lại nổi lên một Tuyết Nguyệt thành mới, đến cả những thế gia danh môn như Đường Môn, Lôi Gia Bảo cũng cử đệ tử tới bái sư học nghệ. Thành chủ đương nhiệm của Vô Song thành, Tống Yến Hồi, nổi danh với biệt tài ‘một chiêu kiếm cắt đứt làn nước, khiến ngàn con sông cũng ngừng chảy’, vậy mà ba lần tỉ thí kiếm pháp với Nhị tôn chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y, cả ba lần đều bại. Vô Song thành vẫn giữ tên Vô Song, nhưng từ đó không còn ai dám nhắc đến bốn chữ "thiên hạ vô song" nữa.

“Vô Song thành cũng nhúng tay vào vũng nước đục lần này ư?” Đường Liên bước lên một bước, lạnh lùng nhìn người đeo khăn che mặt màu đen.

Người đeo khăn che mặt màu đen kia xuống ngựa, tháo bỏ áo choàng đen ra, tay cầm một thanh trường thương màu bạc: “Lần này Tuyết Nguyệt thành tới đây là nước trong sao?”

“Ngươi muốn cản đường chúng ta?” Đường Liên khinh thường cười một tiếng.

Thủ lĩnh dùng trường thương chỉ vào Vô Tâm trên lưng Vô Thiền: “Chúng ta chỉ muốn hòa thượng này.”

“Nếu ta không giao thì sao?” Đồng tử Đường Liên khẽ co rút.

“Chẳng cần gắng gượng vô ích.” Thủ lĩnh cười lạnh một tiếng: “Đừng tưởng ta không nhìn ra, các ngươi đều đã trọng thương.”

Đường Liên hừ lạnh một tiếng. Tên thủ lĩnh kia nói đúng, sau khi hắn và Vô Thiền giao chiến với Vương Nhân Tôn đã hết sức mệt mỏi, Vô Tâm lại còn bị phế hết võ công, Lôi Vô Kiệt cũng bị thương không hề nhẹ khi phá Bản Tướng La Hán trận, lại thêm Tiêu Sắt không hề biết võ công. Đối mặt với mấy chục cao thủ của Vô Song thành, quả thật không có chút phần thắng nào.

“Vậy các ngươi muốn làm gì? Giết hết chúng ta? Ngươi có tin sau chuyện này Tuyết Nguyệt thành, Đường Môn, Lôi Gia Bảo cùng các tông môn Phật giáo trên thiên hạ, sẽ đồng lòng đạp nát Vô Song thành của các ngươi không?” Đường Liên lạnh lùng nói.

“Chỉ làm bị thương chứ không giết, chúng ta vẫn làm được.” Thủ lĩnh nắm chặt trường thương trong tay.

“Sư huynh, hay là để đệ ra tay.” Người trẻ tuổi kia cũng xuống ngựa, tay xách theo một chiếc hộp dài, h��n mỉm cười lộ ra hàm răng trắng bóc. “Sư huynh ra tay thì không biết bao giờ mới xong. Huynh không vội, chứ đệ còn muốn về Vô Song thành sớm đây.”

Thủ lĩnh khẽ sửng sốt một chút, dường như không hề tức giận vì tiểu sư đệ lại dám cười nhạo võ công của mình, chỉ nhỏ giọng nói: “Chỉ làm bị thương chứ không giết, ngươi nhớ kỹ chưa?”

“Biết rồi, đệ đâu phải đại ma đầu chỉ nghĩ đến chuyện giết người đâu. Nhưng đao kiếm không có mắt, nếu đệ sơ ý không khống chế được, đệ cũng đành chịu thôi.” Người trẻ tuổi cười nói.

Đối mặt với đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, lời nói của thiếu niên mười mấy tuổi này đúng là không coi ai ra gì, nhưng thủ lĩnh kia chỉ gật đầu một cái, lui lại phía sau vài bước.

Đường Liên không nhịn nổi tức giận mắng: “Vô Song thành thật lớn lối! Ngươi tên là gì?”

Người trẻ tuổi lại ngồi xuống đất, đặt hộp kiếm phía trước mình rồi cười nói: “Vô Song.”

“Vô Song?” Mọi người sửng sốt một chút, lấy thẳng tên thành làm tên của mình, so với những lời người trẻ tuổi này nói lúc trước, cái tên ấy mới thật sự là ngông cuồng vô độ.

“Có vấn đề gì không?” Thiếu niên tên là Vô Song hỏi với vẻ vô tội.

Mọi người nhìn nhau, hình như không vấn đề gì thật.

“Nếu không vấn đề gì, vậy ta bắt đầu ra tay đây.” Vô Song mở hộp kiếm ra, bên trong đặt một thanh trường kiếm màu đỏ rực cùng mười hai thanh tiểu kiếm khác.

“Đây là?” Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt. Vốn là kẻ từ bé đã thích nghe đủ loại truyền thuyết giang hồ, đương nhiên hắn từng nghe tới một loại kiếm thuật tên là Ngự Kiếm thuật, không phải cầm kiếm chém giết với người ta mà là điều khiển đồng thời vài thanh phi kiếm. Chỉ khẽ phẩy tay, nói cười mà đoạt mạng người, dễ dàng như tiên nhân hái sao trên trời. Chẳng qua công phu này chỉ tồn tại trong truyền thuyết giang hồ, nghe nhiều mà thấy ít. Nghe nói người có thể sử dụng Ngự Kiếm thuật đã đạt đến cảnh giới kiếm tiên. Thế nhưng thiếu niên trước mắt lại trạc tuổi hắn, Lôi Vô Kiệt lần đầu tiên cảm thấy thất bại nặng nề đến vậy.

“Vân Toa.” Vô Song khẽ gọi một tiếng, ngón tay búng nhẹ vào một thanh kiếm trong hộp, chỉ thấy thanh kiếm ấy lướt một vòng trên không trung rồi bay thẳng về phía Đường Liên.

“Khinh Sương.” Một thanh kiếm bay về phía Vô Thiền.

“Nhiễu Chỉ Nhu.” Một thanh kiếm bay về phía Lôi Vô Kiệt.

“Ngọc Như Ý.” Thanh kiếm cuối cùng bay về phía Tiêu Sắt.

Cuối cùng Đường Liên cũng tin rằng Vô Song trước mặt không phải là kẻ tầm thường. Thanh Vân Toa bay về phía hắn nhanh đến cực điểm, Chỉ Tiêm Nhận trong tay vội vàng vung lên, đỡ được một đòn. Thế nhưng Vô Song kia chỉ vẫy nhẹ ngón tay, thanh Vân Toa này lại tấn công về phía Đường Liên.

Vô Thiền không dám đón đỡ trực diện, vận chân khí toàn thân, cố gắng tạo thành một tấm bình phong bảo vệ quanh người mình và Vô Tâm, ngăn thanh phi kiếm này bên ngoài.

Lôi Vô Kiệt lại cảm thấy đầu óc như nổ tung. Đối đầu với hắn là một thanh phi kiếm được gọi là Nhiễu Chỉ Nhu, thanh kiếm này cũng khó đối phó đúng như cái tên của nó. Lôi Vô Kiệt tung vài quyền đều hụt, chỉ trong chớp mắt thanh phi kiếm này đã lưu lại vài vết thương trên người hắn. Hắn nắm chặt chiếc bọc dài sau lưng, suốt dọc đường đi hắn chưa từng mở ra, giờ phút này rốt cuộc không kìm nén được nữa.

Còn Tiêu Sắt lại tiêu sái chạy đi chạy lại. Hắn có khinh công trác tuyệt, mặc dù không thể ngăn cản phi kiếm như Đường Liên và Vô Thiền, nhưng trong thời gian ngắn cũng không bị thương.

“Phong Tiêu.” Vô Song khẽ gọi một tiếng, ống tay áo vung lên, lại một thanh kiếm nhỏ bay ra, chém đứt mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn đang bay về phía mình thành đôi. Thanh phi kiếm này lượn một vòng rồi bay trở về. Thiếu niên giơ một ngón tay lên, thanh phi kiếm lượn vòng quanh đầu ngón tay hắn. Thiếu niên thản nhiên nói: “Đây là lần đầu tiên khống chế đồng thời cả năm thanh kiếm, các ngươi phải cố gắng mà giao đấu với ta đấy.”

Tiêu Sắt chạy qua chạy lại bên cạnh Lôi Vô Kiệt, gương mặt lại chẳng hề hoảng hốt: “Lôi Vô Kiệt, nghe ta nói này, có phải giờ ngươi đang chán nản lắm không?”

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt vội vàng chật vật đối phó với thanh phi kiếm, đầu đã đầy mồ hôi.

“Cho rằng mình là thiếu niên anh hùng, hành tẩu giang hồ tưởng rằng sẽ vô địch, ai ngờ lại toàn gặp cao thủ lợi hại hơn mình.” Tiêu Sắt nghiêng người, lại né được thanh Ngọc Như Ý kia.

Thật ra trước đó còn đỡ, dẫu sao Minh Hầu Nguyệt Cơ cũng là người thành danh đã lâu trên giang hồ, những gì hòa thượng Vô Tâm sử dụng vốn dĩ không phải võ công. Nhưng chỉ riêng thiếu niên này, xem ra tuổi tác không chênh lệch là bao so với mình nhưng đã là cao thủ có thể nắm giữ được Ngự Kiếm thuật, còn có thể điều khiển cùng lúc năm thanh phi kiếm, đến cả Đường Liên, đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, cũng chẳng làm gì được. Lôi Vô Kiệt lại nghĩ tới chuyện mở chiếc bọc sau lưng. Chiếc bọc đó là do sư phụ dặn riêng, phải đến Tuyết Nguyệt thành, gặp được người ấy mới được mở ra, nhưng hôm nay tình thế lại nguy cấp đến vậy... Lôi Vô Kiệt cắn răng, nhớ lại lời sư phụ dặn, lại thu tay về.

“Đường huynh có cách gì không?” Tiêu Sắt vẫn thản nhiên như đang tản bộ trong sân, lại ung dung đi sang bên cạnh Đường Liên.

“Ngươi không biết võ công nhưng khinh công đúng là xuất thần nhập hóa.” Đường Liên hung dữ trừng mắt nhìn hắn.

“Chẳng qua hắn không muốn giết ta thôi.” Tiêu Sắt thở dài. “Ngươi có thấy không, giữa các ngón tay hắn vẫn còn một thanh nữa. Nếu muốn dốc toàn lực, không chừng hắn còn rút thêm được hai thanh nữa ra. Khinh công của ta có tốt hơn, trốn được một thanh thì liệu có trốn được hai thanh không? Cho nên phiền Đường Liên sư huynh nghĩ cách giải quyết đi.”

“Lúc ở dưới núi giao chiến với Vương Nhân Tôn, ta đã gần hết ám khí rồi. Ngươi muốn ta nghĩ cách, ta nghĩ cách gì đây?” Hiếm khi Đường Liên tức tới nổ phổi như giờ. Hắn đường đường là đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, lại bị một đệ tử trẻ tuổi không biết tên tuổi thuộc Vô Song thành đánh cho không còn cách nào đối phó, trong lòng cũng không kìm được cơn tức giận đang dâng trào.

“Sư huynh, đặt ta xuống.” Vô Tâm đột nhiên lên tiếng.

Vô Thiền sửng sốt nhưng vẫn đặt Vô Tâm xuống: “Sư đệ, ngươi trọng thương chưa lành...”

Ai dè Vô Tâm vừa hạ xuống đất, thân hình chợt lóe lên, không ngờ lại lướt tới bên cạnh Đường Liên. Hắn giơ hai ngón tay búng nhẹ vào thân kiếm Vân Toa, đẩy nó bay ngược về hộp kiếm của Vô Song.

Vô Song hơi ngạc nhiên, ngón trỏ khẽ vẫy, phóng thanh Phong Tiêu ra.

Thế nhưng thân hình Vô Tâm chợt lóe lên, đã xuất hiện bên cạnh Lôi Vô Kiệt. Ngón tay khẽ gẩy một cái, lại khiến thanh Nhiễu Chỉ Nhu đổi hướng, bay ngược về phía Vô Song. Ngay sau đó hắn nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên, lại tránh được thanh Phong Tiêu này.

Cuối cùng thần sắc Vô Song cũng trở nên nghiêm nghị. Thanh Ngọc Như Ý đuổi theo Tiêu Sắt cũng đổi hướng tấn công về phía Vô Tâm. Vô Tâm đột nhiên mở mắt, thanh phi kiếm bay tới cách hắn chỉ có một tấc chợt dừng lại, không sao tiến thêm được dù chỉ một tấc.

Ngón tay của Vô Tâm khẽ vạch một cái, năm thanh phi kiếm cùng bay trở về hộp kiếm.

Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt: “Vô Tâm, chẳng phải ngươi đã phế bỏ hết thần thông trên người rồi ư? Hóa ra là lừa gạt đám lão hòa thượng kia sao?”

“Không, công phu hắn sử dụng lần này không giống những gì trước đây.” Tiêu Sắt cau mày.

Vô Thiền sửng sốt một hồi, sau đó hắn mỉm cười: “Chúc mừng sư đệ.”

“Thần Túc Thông, Thiên Nhĩ Thông, Thiên Nhãn Thông. Đây không phải võ công của La Sát Đường, đây thật sự là Lục Thần Thông của Phật pháp!” Đường Liên thở dài nói.

“Chẳng lẽ đây là từ ma nhập Phật mà sư tôn đã nói? Sư đệ phế bỏ Mật thuật trên người, ngược lại lại gián tiếp tu luyện được Lục Thần Thông của Phật pháp!” Vô Thiền nghi hoặc.

Vô Tâm lắc đầu: “Ta cũng không biết, ngay khoảnh khắc vừa rồi ta đột nhiên cảm thấy trong đầu trở nên thanh tịnh, thân thể bỗng chốc khôi phục được một chút lực lượng. Ta chỉ từng thấy lão hòa thượng sử dụng những loại võ công này khi còn nhỏ. Thế nhưng lúc này lại cảm thấy như đã tu luyện cả ngàn vạn lần vậy...”

“Như vậy cũng tốt.” Tuy Vô Song không biết bọn họ đang nói gì, nhưng đã không còn vẻ lười biếng như vừa rồi. “Cũng phải thú vị một chút mới có thể tiếp tục đánh chứ.”

Vô Tâm bước về phía trước một bước, chỉ là một bước nhưng đã tiến thẳng tới trước mặt Vô Song, giơ tay định chạm vào đầu Vô Song: “Ngươi muốn thú vị ra sao?”

Vô Song đột nhiên cười lớn, chẳng qua trong lúc hắn cười, hộp kiếm trước mắt đã như đóa hoa nở rộ, năm thanh phi kiếm đồng loạt bay vọt tới tấn công ngực Vô Tâm.

Mọi quyền lợi dịch thuật của chương truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free