Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 202: Thừa vân hóa long

Nghe Tiêu Sắt nói ba chữ ‘thuốc tráng dương’, gương mặt Mộc Xuân Phong cũng hơi ửng đỏ. Hắn ho nhẹ một tiếng: “Cái này, nói trắng ra thì đúng như lời Tiêu Sắt.”

“Bệnh này khó chữa lắm à?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc nói.

Tiêu Sắt lắc đầu nói: “Ngươi còn trẻ, không hiểu đâu.”

Đường Liên cau mày: “Thật ra ta nghe cũng không hiểu.”

Tiêu Sắt bất đắc dĩ giang hai tay: “Hóa ra chỉ mình ta hiểu sao? Các ngươi như vậy khiến ta thấy thật lúng túng, thực ra ta chỉ hiểu biết rộng một chút thôi.”

Mộc Xuân Phong thở dài nói: “Đại ca ta tuổi đã không còn trẻ, ông trời phú cho tính cách phong lưu, nhưng thời trẻ không biết cách tiết chế nên giờ thân thể không được tốt. Ta đã mời rất nhiều danh y tới, ban đầu có chút tác dụng nhưng sau đó tình hình càng ngày càng nghiêm trọng. Ta tra khắp các sách cổ, tìm được một vị thuốc cần ba loại mật rắn: Kim Tuyến, Ngân Y, và Thiết Lưu Ly. Muốn gom đủ thì phải tới đảo Tam Xà. Ta bèn hỏi mượn phụ thân một chiếc thuyền dài Tuyết Tùng, một mặt là để chữa bệnh cho gia huynh, mặt khác cũng giống ba vị đây, muốn tận mắt chứng kiến cảnh đẹp tuyệt mỹ trên thế gian.”

“Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly?” Đường Liên trầm ngâm nói: “Kim Tuyến xà dễ tìm, Ngân Y xà khó tìm, còn Thiết Lưu Ly, đây là loại rắn gì?”

“Đảo Tam Xà chia làm đảo Kim Xà, đảo Ngân Xà và đảo Lưu Ly. Thiết Lưu Ly ở trên đảo Lưu Ly. Nghe nói đó là một con rắn lớn cực dài, đã sống tới vài trăm năm, chỉ chờ ngày cưỡi mây hóa rồng.” Khi nhắc tới đảo Tam Xà, hai mắt Mộc Xuân Phong đột nhiên sáng bừng lên: “Ta rất muốn thấy nó.”

“Muốn ba chúng ta giúp ngươi không thành vấn đề.” Tiêu Sắt lười biếng nói: “Nhưng ta có một yêu cầu.”

Mộc Xuân Phong cười nói: “Cứ nói đừng ngại.”

“Sau khi đến đảo Tam Xà, giúp ngươi lấy được ba loại mật rắn, ngươi sẽ về chứ?” Tiêu Sắt hỏi.

Mộc Xuân Phong nói: “Lần này ra biển, nếu đã đến đảo Tam Xà thì đương nhiên phải bắt thêm chút Kim Tuyến xà về. Không dối gạt ba vị, để vào được vùng cấm hải này chúng ta cũng phải tốn không ít bạc cho quan phủ. Thanh Châu Mộc gia, xưa nay chưa từng làm ăn lỗ vốn.”

“Được, ba người chúng ta sẽ giúp ngươi lấy được ba loại mật rắn Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly. Nhưng sau đó ngươi phải cho ta mượn một chiếc thuyền nhỏ ra biển, chờ ta bảy ngày rồi quay về.” Tiêu Sắt nói.

Mộc Xuân Phong kinh ngạc: “Ba vị định đi đâu?”

“Ngươi định quản à?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Cái này, Mộc mỗ đương nhiên không có ý đó. Chỉ có điều xung quanh đảo Tam Xà chỉ toàn biển cả, không có chỗ nào để đặt chân. Ngươi chỉ đi bảy ngày, ta e là không kịp. Hơn nữa phía đông đảo Tam Xà là một tử địa, sóng ngầm rất mạnh, cho dù là thuyền dài Tuyết Tùng cũng khó lòng vượt qua, huống chi là một chiếc thuyền nhỏ.” Giọng điệu của Mộc Xuân Phong rất thành khẩn: “Ta chỉ lo lắng thôi.”

Tiêu Sắt mỉm cười hỏi: “Xem ra Mộc huynh học thức uyên bác, am tường sách cổ. Vậy trong sách cổ có nói khung cảnh bên ngoài đảo Tam Xà ra sao không?”

Mộc Xuân Phong suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đô đốc Đông Cập hải thành tiền triều từng viết trong ‘Đông Hành Hải Vực Chí’ rằng phía ngoài đảo Tam Xà là một tử địa. Nơi đó không sóng không gió, người thường không thể qua nổi, thuyền không thể đi đến cùng, có tốn cả đời cũng chẳng thể tiến thêm một tấc, là điểm cuối cùng của biển cả. Sách cổ ‘Sơn Hải Đồ Chí’ thì nói nơi đó là điểm cuối của thế giới, dẫn tới một vách đá sâu không thấy đáy, nước biển tập trung chảy thẳng xuống đó, cuộn xiết tới mức tóe lửa, thiêu đ�� cả bầu trời. Nhưng một quyển sách cổ khác ‘Thiên Phong Dã Lục’ lại nói, nơi đó có chúng tiên tới chầu, vạn phật cúi chào, là nơi ở của tiên nhân tuyệt thế.”

“Bất luận là trường hợp nào cũng đáng để xem thử.” Tiêu Sắt nói.

“Nhưng phải trả giá rất lớn.” Mộc Xuân Phong nói tiếp.

“Nếu sau bảy ngày ta vẫn chưa về, ngươi có thể lái thuyền đi.” Tiêu Sắt ngáp một cái. “Được hay không được, trả lời đi.”

Mộc Xuân Phong đi tới cạnh bàn, nhấc bình trà lên rót cho mình một chén. Hắn liếc nhìn võ sĩ mặc giáp một cái rồi nói: “Được.”

“Được, mấy ngày nữa thì ra biển?” Tiêu Sắt hỏi.

“Đợi thêm ba ngày, triệu tập đủ người bắt rắn xong, ta sẽ lên đường.” Mộc Xuân Phong nói.

“Được, vậy ba ngày sau gặp lại.” Tiêu Sắt xoay người đi ra ngoài, Đường Liên và Lôi Vô Kiệt ôm quyền với Mộc Xuân Phong rồi đi theo.

“Đợi đã.” Mộc Xuân Phong khẽ gọi.

“Sao vậy? Ngươi đổi ý à?” Tiêu Sắt xoay người.

“Mộc mỗ chỉ tò mò, vừa rồi nghe hai vị thủ hạ của ta nói vị Lôi huynh đây nội lực thâm hậu có thể khiến Kim Tuyến xà cũng sợ hãi né tránh. Còn vị Đường huynh kia lại tinh thông ám khí, kỹ thuật sử dụng Long Tu châm như thần. Vậy chẳng hay Tiêu huynh có bản lĩnh gì?” Mộc Xuân Phong vẫn mỉm cười nhìn Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt kéo mũ trùm đầu xuống: “Ta không có bản lĩnh gì.”

“Hả?” Mộc Xuân Phong nhướn mày một cái.

“Nhưng hai người bọn họ đều nghe lời ta.” Tiêu Sắt ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén: “Sao nào?”

“Rất tốt.” Mộc Xuân Phong gật đầu.

Sau khi ba người đi từ trên thuyền xuống, Đường Liên hỏi: “Tên Mộc Xuân Phong này đáp ứng sảng khoái như vậy? Liệu hắn có vấn đề gì không?”

“Sẽ không.” Tiêu Sắt lắc đầu.

“Sao lại nghĩ vậy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt cười lạnh một tiếng: “Ta gặp nhiều loại công tử nhà có tiền như vậy rồi. Tự cho là thanh thoát phong độ, khí độ bất phàm, nghe ta nói muốn gặp cảnh tuyệt mỹ trên biển bèn như gặp tri kỷ móc hết ruột gan ra. Hắn không có tâm cơ gì, rất dễ lừa. Ta đang nghĩ, lúc về có nên lừa ít tiền của hắn không đây.”

Lôi Vô Kiệt lúc đầu gật gù, sau ��ó càng nghĩ càng cảm thấy lời này không đúng, như đang ám chỉ mình vậy. Mãi tới khi hắn nghe thấy câu ‘lừa ít tiền của hắn’ mới bừng tỉnh hiểu ra: “Tiêu Sắt, có phải ngày trước ngươi cũng nghĩ về ta như vậy không?”

“Lần đó thứ cho ánh mắt ta vụng về, nhìn sai mất rồi.” Tiêu Sắt lạnh lùng liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái: “Vốn tưởng ngươi chỉ có trang phục nghèo nàn, hóa ra ngươi nghèo thật.”

“Nhưng tìm được thuyền ra biển cũng tốt rồi.” Đường Liên nói: “Nếu dựa theo kế hoạch trước, phải lẻn vào thuyền quan đi biển, sau đó cướp thuyền giữa đường, như vậy sẽ gây động tĩnh quá lớn.”

Ba người vừa đi vừa nói, lại về trong chợ cá. Chỉ thấy Trân Châu vẫn ngồi thẫn thờ bên quầy, thấy ba người đi tới lập tức nhảy cẫng lên: “Các ngươi về rồi à, có nhận được cái việc tệ hại kia không?”

“Việc tệ hại?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, tiếp đó gật đầu: “À à à, được.”

“Chúc mừng chúc mừng.” Bạn hàng trong chợ cá nghe vậy rối rít chúc mừng, mừng cho ba người này nhận được việc tốt, ánh mắt đầy vẻ ao ước. Dù sao thù lao cũng khoảng hai mươi lượng vàng, bọn họ vất vả hơn mười năm mới dành dụm được.

Đường Liên hỏi Trân Châu: “Con cá chấm xanh kia còn không?”

Trân Châu chỉ vào chậu gỗ bên cạnh: “Chỉ còn lại mình nó, để lại cho các ngươi đấy.”

“Vậy tối nay nấu canh cá ăn đi, coi như chúc mừng một chút.” Đường Liên cười nói.

“Được, tới nhà ta đi.” Trân Châu ngẩng đầu, gương mặt đầy ý cười.

Tiêu Sắt như có suy nghĩ, liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái rồi gật đầu: “Được.”

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free