(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 192: Khí khái thiếu niên
Thiên Khải Tứ Thủ Hộ.
Đây là một danh hiệu đã lâu rồi không được nhắc tới. Nhưng năm xưa, chính bốn người này đã che chở cho Minh Đức Đế, khi đó còn là Tam Vương Tử, sát phạt đến tận bên ngoài Bình Thanh điện, cuối cùng đoạt được chiếu thư từ tay Ngũ Đại Tổng Quản. Còn người đứng đầu Tứ Thủ Hộ, vị Thanh Long trấn giữ phương Đông, lại là người duy nhất mang tiếng "phản bội" trong Thiên Khải Tứ Thủ Hộ. Năm đó, Lý Tâm Nguyệt dưỡng kiếm bảy ngày rồi xuất quan, một mình một kiếm đã áp chế mười sáu cao thủ từ phủ đệ, buộc họ phải tới trước pháp trường. Cuối cùng, nàng đơn độc đối đầu với Tứ Đại Tổng Quản nhưng vẫn kiên quyết không lùi bước, Tâm kiếm của nàng một đường bức thẳng đến đài của Thiên Tử.
Sau ngày hôm đó, Bạch Hổ rời khỏi Thiên Khải, Huyền Vũ và Chu Tước không trở lại. Không còn ai nhắc tới danh hiệu Thiên Khải Tứ Thủ Hộ nữa.
“Thanh Long.” Lan Nguyệt Hầu nhìn thanh Tâm kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt: “Ngươi là gì của Lý Tâm Nguyệt?”
"Gia phụ Lôi Mộng Sát, gia mẫu Lý Tâm Nguyệt, gia tỷ Lý Hàn Y." Lôi Vô Kiệt đáp.
Lan Nguyệt Hầu chạm tay lên chuôi đao: “Đều là tên tuổi vang danh đương thời, vậy chẳng hay vị tiểu huynh đệ này tên gì? Có nổi danh như vậy không?”
“Ta tên Lôi Vô Kiệt, vô trong Vô Pháp Vô Thiên, kiệt trong kiệt ngạo bất tuân.” Lôi Vô Kiệt dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén: “Lôi Vô Kiệt trong Lôi gia bảo!”
“Đư��c.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu, tay nắm chặt chuôi đao: “Năm đó ta may mắn được gặp Mộng Sát huynh. Người như huynh ấy, sinh ra một nam nhi kiệt xuất như vậy cũng là lẽ thường tình.”
Diệp Nhược Y để ý tới hành động của Lan Nguyệt Hầu, cô biết mặc dù Lan Nguyệt Hầu rất ít khi xuất thủ nhưng luôn được đồn đại là cao thủ đệ nhất trong hoàng tộc họ Tiêu. Với tình hình của Lôi Vô Kiệt hiện tại, cho dù khí thế mạnh mẽ hơn nữa cũng không phải đối thủ của hắn. Cô vội vàng mở miệng nói: “Vô Kiệt, ta chỉ muốn xem thương thế của Tiêu Sắt ra sao thôi. Có chuyện gì thì chờ Tiêu Sắt tỉnh lại rồi bàn bạc kỹ hơn.”
Lôi Vô Kiệt lắc đầu, giọng nói kiên định: “Nếu chỉ có một người đến thì còn có thể nói chuyện. Hôm nay, không chỉ Lan Nguyệt Hầu mà cả Đại tướng quân Trung Quân cũng đều có mặt ở đây. Vậy thì nếu không muốn chậm chân hơn đối phương, lúc này chính là thời cơ tốt nhất để hành động. Ai nấy đều như sói như hổ, làm gì có chuyện bàn bạc kỹ càng được nữa.”
Vô Tâm và Tạ Tuyên đứng ngoài cửa nhìn nhau, hai người lúc này đang khá ung dung, thảnh thơi, đều mỉm cười. Tạ Tuyên lắc đầu: “Xem ra vẫn chưa đọc ‘Vãn Lai Tuyết’ rồi.”
Diệp Khiếu Ưng cũng mở miệng: “Hiền chất, xin hãy tránh ra. Ngươi là con trai của đại ca, đương nhiên ta sẽ bảo vệ chu toàn cho ngươi, không để người khác làm ngươi bị thương. Nhưng người bên trong có thân phận đặc thù, ta buộc phải mang hắn đi.”
Lan Nguyệt Hầu cười nhạt: “Đại tướng quân định làm trái ý chỉ của Bệ hạ sao?”
Diệp Khiếu Ưng cau mày: “Ý chỉ của Bệ hạ ư? Vậy e rằng trên người Lan Nguyệt Hầu đã có thánh chỉ của Bệ hạ rồi. Xin hãy lấy ra cho Diệp Khiếu Ưng này xem qua.”
Đồng tử Lan Nguyệt Hầu chợt co rụt lại: “Diệp Khiếu Ưng, ngươi thật to gan.”
Diệp Khiếu Ưng cười lớn nói: “Thế nhân đều gọi ta là Nhân Đồ, ngươi nghĩ gan ta có đủ to không?”
“Vậy như tiểu huynh đệ này nói đi, xem tốc độ của ai nhanh hơn.” Lan Nguyệt Hầu chẳng buồn để ý đến Diệp Khiếu Ưng nữa, xoay người bước về phía Lôi Vô Kiệt.
Tâm kiếm cắm dưới đất khẽ ngân vang không ngừng.
Lòng bàn tay của Lôi Vô Kiệt bắt đầu đổ mồ hôi, ngay khoảnh khắc Lan Nguyệt Hầu bước tới, hắn cảm thấy một luồng khí thế như dời núi lấp biển đang ép tới.
Diệp Khiếu Ưng cũng rút song đao của mình ra, nghĩ thầm: ‘Nếu giờ mà giao chiến với Lan Nguyệt Hầu chắc chắn sẽ lưỡng bại câu thương. Phải chờ sau khi Lan Nguyệt Hầu vượt qua Lôi Vô Kiệt hẵng xuất thủ làm ngư ông đắc lợi. Nhưng tuyệt đối không thể để Lan Nguyệt Hầu làm con trai của đại ca bị thương.’
Lan Nguyệt Hầu lại bước tới một bước, đã rút nửa thanh đao khỏi vỏ.
Lại có một bóng áo đen vụt qua bên cạnh hắn!
Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, thân thể hơi nghiêng sang, ra chưởng đánh về phía người nọ. Người nọ khẽ nghiêng người tránh né, đẩy nhẹ tay phải, ấn nửa thanh đao Lan Nguyệt Hầu vừa rút ra trở lại vào vỏ. Lan Nguyệt Hầu lại xuất chưởng đánh tới, người nọ đã nhanh chóng lui lại vài bước, lướt đến bên thanh Tâm kiếm, đứng cạnh Lôi Vô Kiệt.
“Đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.
“Vị tiểu huynh đệ này là ai?” Lan Nguyệt Hầu tỷ thí qua một chiêu v���i hắn, biết tuy người này tuổi tác không lớn nhưng đã có tu vi vô cùng thâm hậu.
“Huyền Vũ.” Đường Liên đứng thẳng người, chậm rãi nói: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, vị trí trấn giữ phương Bắc.”
Một cô gái cầm thương bạc nhảy tới bên cạnh bọn họ, cô gãi đầu: “Ta đâu phải Thủ Hộ gì. Vô Kiệt sư đệ, ta có đứng đây được không?”
“Đương nhiên là được rồi, đương nhiên là được rồi.” Thấy các sư huynh sư tỷ cũng tới làm chỗ dựa cho mình, Lôi Vô Kiệt vui vẻ ra mặt.
Lan Nguyệt Hầu cau mày, quay sang nhìn Diệp Khiếu Ưng.
Thân phận Huyền Vũ, người trấn giữ phương Bắc của Thiên Khải là ai, đương nhiên hắn biết rõ. Khác với Lý Tâm Nguyệt, người này vẫn còn sống rất tốt, hơn nữa, hắn hiểu rõ hơn ai hết, người này khó đối phó đến mức nào.
“Ngươi là đệ tử của Đường Liên Nguyệt?” Lan Nguyệt Hầu quay sang hỏi.
“Đệ tử Đường Liên, dưới trướng Đường môn Đường Liên Nguyệt, đồng thời là đệ tử của Bách Lý Đông Quân thành Tuyết Nguyệt.” Đường Liên chắp tay cúi người, không thiếu chút lễ nghi nào. ���Kính chào Lan Nguyệt Hầu.”
“Lai lịch quả thật không nhỏ?” Lan Nguyệt Hầu hừ lạnh nói: “Thậm chí còn lấy danh Bách Lý Đông Quân ra nữa à?”
“Vậy thêm cả ta nữa.” Vô Tâm mỉm cười đi tới, thanh Tâm kiếm chỉ khẽ lay động rồi lập tức yên tĩnh trở lại, như thể không hề có địch ý với hắn. “Ngày trước, ngươi đã che chắn trước mặt ta như vậy. Hôm nay, đến lượt ta đứng trước mặt các ngươi.”
“Tiểu hòa thượng.” Lôi Vô Kiệt nhẹ giọng gọi.
“Gọi tông chủ.” Vô Tâm xoay người, tăng bào màu trắng bay phất phới.
Lan Nguyệt Hầu lại nói: “Đúng là quên béng ngươi mất rồi. Đừng tưởng ta không nhìn ra thân phận của ngươi. Để giữ tôn nghiêm hoàng tộc Tiêu, ta không vạch trần kẻ đứng sau lưng ngươi, nhưng tốt nhất là ngươi đừng nhúng tay vào chuyện này.”
“Ngươi sai rồi.” Vô Tâm lắc đầu mỉm cười: “Sau lưng ta không có người. Ta là một hòa thượng, sau lưng chỉ có Phật Đà.”
“Được lắm!” Cuối cùng Lan Nguyệt Hầu cũng rút thanh trường đao dài quá khổ của mình ra khỏi vỏ. “Đã nhiều năm rồi ta chưa được thấy khí khái thiếu niên như vậy. Nhưng ta được người ta nhờ vả, nhất định phải mang người bên trong về Thiên Khải. Ta đã hứa với người đó rồi.”
“Tâm kiếm!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên thét lên, Tâm kiếm từ dưới đất bay vút lên, vững vàng nằm gọn trong tay hắn.
Không khí hết sức căng thẳng.
“Dừng tay!” Một giọng nói trong trẻo chợt vang lên, chỉ thấy Hoa Cẩm, vốn đang ngồi bên thành giường thi châm cho Tiêu Sắt, vội chạy tới, đẩy đám người Lôi Vô Kiệt sang một bên, đứng chắn giữa hai nhóm người đang cầm kiếm, chống nạnh, tức tối nói: “Bệnh nhân của ta còn chưa khỏi hẳn các ngươi đã đòi cướp người rồi. Được, ngươi cướp đi, cướp đi. Cướp xong ngươi có tin không, chỉ ba ngày thôi là khiến người ta chết giữa đường rồi?”
“Vậy cướp cả ngươi theo luôn.” Lan Nguyệt Hầu lập tức thu hồi sát ý, mỉm cười nói với cô bé đang phừng phừng tức giận.
“Cướp ta cũng vô ích.” Hoa Cẩm đột nhiên khẽ cúi đầu, ủ rũ nói. “Ta không chữa được.”
“Cái gì?” Ai nấy đều thầm kinh hãi.
Văn bản này được chuyển ngữ và hiệu đính bởi truyen.free, mong bạn đọc tôn trọng bản quyền.