(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 155: Sát cơ đêm trước
Đêm trước Anh Hùng yến.
Toàn bộ Lôi gia bảo đèn đuốc sáng choang, mọi người tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc ngày mai. Một ngàn vò rượu ngon được mấy chục chiếc xe ngựa tấp nập vận chuyển vào bên trong. Tổng quản Lôi gia bảo, Lôi Thiên Ngân, lau mồ hôi lạnh trên trán, lớn tiếng quát: “Nhanh lên một chút cho ta! Nhanh lên! Làm trễ nải bữa tiệc ngày mai, không ai trong số c��c ngươi gánh nổi trách nhiệm đâu!”
“Thiên Ngân.” Một giọng nói trầm trầm vang lên gọi hắn.
“Ai gọi ông đây? Không thấy ông đây đang bận à?” Giữa tiếng người ồn ã, Lôi Thiên Ngân không nghe rõ giọng nói kia, lập tức quay đầu lại càu nhàu.
“Khổ cực rồi.” Người nọ cười nhẹ một tiếng, khoanh tay trong áo.
Lôi Thiên Ngân mỉm cười nói: “Môn chủ, Thiên Ngân thất lễ rồi.”
“Từ khi ta trở thành Môn chủ, đã lâu rồi Lôi gia bảo không náo nhiệt như vậy.” Lôi Thiên Hổ tiến đến bên cạnh Lôi Thiên Ngân, nhẹ giọng nói.
“Môn chủ không phải người thích phô trương mà.” Lôi Thiên Ngân vừa nói vừa lớn tiếng hét: “Rượu kia không để ở đây. Sai rồi, sai rồi! Chuyển sang bên kia cho ta!”
“Thực ra, ta đoán trong lòng mọi người đều đang ngầm oán trách phải không? Thiên Ngân, mấy ngày nay ngươi rất cực khổ, nhưng đã lâu rồi ta không thấy ngươi nói chuyện phấn khởi như vậy.” Lôi Thiên Hổ chậm rãi nói.
Lôi Thiên Ngân lau mồ hôi, cười nói: “Ta là một quản gia, mặc dù lúc bình thường luôn than phiền phức, than mệt, nhưng cũng phải có dịp làm những chuyện lớn thế này mới thấy mình có chút thành tựu. Võ công của ta không tốt, không thể trở thành anh hùng, nhưng làm người tổ chức Anh Hùng yến cũng không tệ.”
“À phải rồi, Thiên Ngân. Mấy hôm nay có tin tức gì về Lôi Vô Kiệt không?” Lôi Thiên Hổ đột nhiên hỏi.
Lôi Thiên Ngân lắc đầu: “Ngài đang nói tới đệ tử của Lôi Oanh ư? Vốn dĩ, ngay cả Lôi Oanh, một vị trưởng bối không thuộc nhánh chính, cũng không có tư cách tham gia Anh Hùng yến. Nhưng Môn chủ đã đặc biệt cho phép, ta cũng đã phái người ra ngoài tìm hắn từ lâu, nhưng vẫn bặt vô âm tín.”
“Ta hiểu rồi.” Lôi Thiên Hổ gật đầu: “Khách khứa ngày mai đều đã vào trong trang viên nghỉ ngơi cả rồi chứ?”
Các đại thế gia Giang Nam ngày mai mới tới. Còn các đại sư Thiếu Lâm tự, các đạo trưởng núi Võ Đang đều đã vào trong trang viên nghỉ ngơi. Ba tháng trước, Tuyết Nguyệt thành có gửi thư báo rằng đại đệ tử Đường Liên sẽ về Đường môn trước rồi mới tới Lôi gia bảo. Ta đoán chắc cậu ấy sẽ đi cùng Đường môn. Lần này Đường môn thật sự nể tình, Đường lão thái gia đích thân tới. Tuy nhiên, trước đó Tuyết Nguyệt thành cũng gửi thư đến, nói rằng có một vị khách thần bí nữa cũng sẽ tới. Chẳng lẽ là Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân?”
“Sao vậy, muốn gặp Bách Lý Đông Quân à?”
“Tửu Tiên trong truyền thuyết, người được xưng tụng là đệ nhất thiên hạ, đương nhiên là muốn gặp rồi.” Lôi Thiên Ngân gãi đầu: “Dù sao chúng ta cũng là một trong những minh hữu lớn nhất của Tuyết Nguyệt thành, chỉ phái một đại đệ tử tới có phải hơi lạnh nhạt không?”
“Vị khách thần bí chắc là Lý Hàn Y.” Lôi Thiên Hổ nói.
“Lý Hàn Y? Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y ư? Ta cứ tưởng nếu không phải Bách Lý Đông Quân thì cũng là Thương Tiên Tư Không Trường Phong chứ. Chẳng phải Lý Hàn Y vẫn luôn bế quan trên Thương Sơn luyện kiếm, mấy năm liền không ra khỏi thành một bước sao?” Lôi Thiên Ngân ngây người nói.
“Sao nào, không muốn cô ấy đến à?” Lôi Thiên Hổ hỏi.
“Cái này thì không... Dù sao cũng là một trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, ngày thường chúng ta đâu có dịp gặp được. Chỉ có điều...” Lôi Thiên Ngân chép miệng, nhìn sang bên phải: “Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên mà tới thật, vị bên trong kia...”
“Chuyện này không cần Tổng quản nhọc lòng.” Lôi Thiên Hổ cao giọng cười lớn, vỗ vỗ lên vai Lôi Thiên Ngân rồi quay lưng rời đi.
Lôi Thiên Ngân kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn thấy Lôi Thiên Hổ cười lớn đến vậy. Trong ấn tượng của hắn, vị Môn chủ trẻ tuổi này rất khác với Môn chủ tiền nhiệm. Lôi Thiên Hổ tính cách trầm tĩnh ít nói, trước nay chưa từng nổi giận nhưng cũng rất ít khi cười. Mấy năm qua, tuy Lôi gia bảo vẫn vững vàng trên vị trí thế gia đệ nhất Giang Nam, nhưng không thể khuấy động phong vân như mười năm trước nữa. Thế nhưng hôm nay, Lôi Thiên Hổ đột nhiên cười lớn, ánh sáng bùng lên trong mắt hắn khiến Lôi Thiên Ngân cũng phải kinh ngạc.
“Ngày hưng thịnh trở lại của Lôi gia bảo sắp tới rồi.”
Trong khi đó, trên con đường, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Diệp Nhược Y đang thúc ngựa phóng như bay. Sau khi hai người của Bách Hiểu đường xuất hiện, tất cả sát thủ của Ám Hà ��ều biến mất không còn tung tích.
“Tiêu Sắt, hai bằng hữu này của ngươi giỏi thật đấy!” Lôi Vô Kiệt khen.
Tiêu Sắt cau mày: “Đó là vì hiện giờ Ám Hà chỉ muốn cản đường chúng ta, không phái sát thủ chân chính. Tại sao bọn họ lại nhất quyết ngăn cản chúng ta như vậy? Chẳng lẽ Lôi gia bảo sắp xảy ra chuyện gì lớn?”
Trong lòng Lôi Vô Kiệt căng thẳng, không thể cười nổi nữa, quay sang hỏi Đường Liên: “Đại sư huynh, bao lâu nữa mới đến nơi?”
“Còn khoảng chừng...” Đường Liên cau mày suy nghĩ.
“Không cần nghĩ nữa.” Diệp Nhược Y vung roi ngựa, vọt lên dẫn đầu: “Bất kể còn bao lâu nữa, chỉ cần chạy liên tục, bất kể ngày đêm, dốc hết sức khả năng của chúng ta là được.”
Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, cũng vung roi theo sau: “Diệp cô nương nói chí phải!”
Tiêu Sắt thúc ngựa tới bên cạnh Đường Liên nói: “Đường Liên, trong số những kẻ có ý đồ bất chính với Lôi gia bảo lần này, ngoại trừ Ám Hà, ngươi nghĩ Đường môn có ra tay hay không?”
“Ta không biết!” Đường Liên lắc đầu.
“Vậy nếu Đường môn ra tay, ngư��i sẽ lựa chọn ra sao?” Tiêu Sắt lại hỏi.
“Ta sẽ ngăn chuyện này xảy ra!” Đường Liên nghiêm mặt đáp.
“Được.” Tiêu Sắt khẽ hô một tiếng: “Đi!”
“Mau mau mau, chuyển số rượu này vào kho cho ta. Cất xong mọi người về nghỉ ngơi đi. Mai đừng để Lôi gia bảo chúng ta mất mặt đấy!” Lôi Thiên Ngân lớn tiếng hét.
“Rõ!�� Các đệ tử trẻ tuổi cười đáp.
“Tứ Nhất, Lạc Kiều. Hôm nay hai người các ngươi chịu khó một chút, phụ trách gác đêm.” Lôi Thiên Ngân chỉ tay vào hai đệ tử trẻ tuổi nói.
Hai đệ tử kia vội vàng gật đầu: “Vâng.”
Sau đó, Lôi Thiên Ngân và các đệ tử khác đều lục tục rời đi, chỉ còn hai đệ tử phụ trách gác đêm canh giữ trong sân, đề phòng có kẻ đột nhập. Nhưng bọn họ không hề hay biết, trong góc sân có một vài cái bóng lặng lẽ tiến vào.
Những con nhện đỏ li ti từ từ lẻn vào trong sân. Trong bóng đêm dày đặc như vậy, không thể thấy rõ chúng. Chúng thận trọng bò từng chút một tới bên những vò rượu, miệng khẽ hé mở. Một giọt chất lỏng trong suốt rơi vào trong vò rượu.
Không màu không vị, ngay cả Lĩnh Nam Ôn gia, tộc có độc thuật đệ nhất thiên hạ, cũng không thể phát hiện ra. Đó chính là Tiên Hà Lộ.
Nó không thể khiến người ta chết vì trúng độc, nhưng chỉ một giọt này đủ khiến công lực tan biến, trong vòng hai canh giờ không thể động đậy.
Trên sườn núi cách Lôi gia bảo không xa, một cô gái trong bộ váy dài đen quyến rũ đang đứng đó. Sau lưng cô là vài nữ tử cũng mang vẻ yêu kiều không kém. Những cô gái này vung tay lên, khiến vạt váy dài bay phất phới, những con nhện nhỏ không ngừng bò ra từ dưới váy.
Ám Hà Mộ gia, Mộ Vũ Mặc.
Bản chuyển ngữ này, từ những dòng đầu tiên cho đến lời cuối, đều thuộc về truyen.free.