(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 140: Mũi châm đoạt hồn
Trên bình nguyên, một người mặc áo tím ôm một người mặc áo trắng lao thẳng về phía trước. Lý Hàn Y cảm thấy chân khí toàn thân từ từ hao hụt. Mũi Lê Hoa Châm cuối cùng đã ghim sâu vào cơ thể, phong bế khí môn của cô. Triệu Ngọc Chân giơ tay đặt lên lưng cô, không ngừng truyền chân khí vào cơ thể của Lý Hàn Y, nhưng Lý Hàn Y chỉ khẽ lắc đầu. Cô hiểu rõ tình trạng cơ thể mình hơn Triệu Ngọc Chân: “Vô dụng thôi, muộn mất rồi.”
“Không, không muộn.” Giọng Triệu Ngọc Chân đã hơi khàn: “Ta mang nàng đi tìm đại phu!”
“Chàng ngốc, đại phu nào chữa nổi thương thế như vậy.” Lý Hàn Y cười khổ.
“Dược Vương cốc! Ta mang nàng tới Dược Vương cốc! Chắc chắn Tân Bách Thảo sẽ trị được cho nàng!” Triệu Ngọc Chân đột nhiên nghĩ ra, lập tức vận khí, lao thẳng về phía trước.
“Chàng ngốc, ba mươi năm ròng chàng không xuống núi, làm sao biết Dược Vương cốc ở đâu.” Lý Hàn Y nghĩ thầm, đúng là một đạo sĩ ngốc, làm chưởng giáo mười mấy năm rồi mà vẫn ngốc nghếch như vậy. Nhưng ngay khi dứt lời, cô đã hôn mê bất tỉnh.
Trên núi Lạc Lôi, Tô Mộ Vũ lặng lẽ đứng yên bên cạnh Đại gia trường nhìn bóng người đang lao đi như điên dưới núi. Tạ Thất Đao do dự một chút rồi nói: “Đại gia trường, giờ đuổi theo có lẽ vẫn còn kịp.”
Đại gia trường trầm ngâm nói: “Vừa rồi Triệu Ngọc Chân cưỡng ép thi triển chiêu kiếm Thần Du kia, ta có thể cảm nhận được hắn đã bị phản phệ rất nặng. Nếu chuyến này có thể một lần diệt trừ hai vị kiếm tiên thì còn gì bằng.”
“Vậy thì đuổi?” Ánh mắt Tạ Thất Đao lóe lên vẻ hung ác, bả vai hắn chảy máu không ngừng, nhưng mùi máu càng kích thích sát tính của hắn.
Đại gia trường xoay người, khẽ thở dài: “E là không đuổi được.”
Sau lưng bọn họ, một đạo sĩ mặc trường bào màu trắng cầm phất trần đứng đó. Đạo sĩ có vẻ đã rất già, râu tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt trong trẻo sáng ngời lại toát lên vẻ trẻ trung lạ thường. Đạo sĩ mỉm cười, vung nhẹ phất trần.
Đạo sĩ không nói một lời, gương mặt vẫn mỉm cười hiền lành nhưng ý ngăn cản rất rõ ràng, không lùi nửa bước.
“Thật thú vị, một Đạo Kiếm Tiên xuống núi, một lão thần tiên bước ra khỏi Thiên Khải.” Đại gia trường lạnh lùng nói.
Lão đạo sĩ mặc trường bào màu trắng vung phất trần, trước mặt hắn lập tức xuất hiện một đường ranh giới dài vài chục trượng: “Xin Đại gia trường đừng đi qua vạch này.”
Đại gia trường lui lại một bước: “Đương kim Quốc sư có lệnh, đương nhiên không dám không nghe.”
Ông lão thân phận thật sự chính là Quốc sư Bắc Ly hiện nay, Giám chính Khâm Thiên Giám Tề Thiên Trần. Ông ta vội vàng chấp nhận lời khen tặng này, gật đầu: “Cám ơn Đại gia trường.”
“Chúng ta đi.” Đại gia trường xoay người, bước từng bước về một hướng khác.
Tạ Thất Đao quan sát lão đạo sĩ, người tựa như thần tiên đang đứng trước mắt, nhanh chóng đi theo. Chỉ có Tô Mộ Vũ lộ vẻ cung kính hiếm thấy với Tề Thiên Trần, thậm chí hơi nghiêng người tỏ ý chào rồi mới quay người rời đi.
“Lâu rồi không gặp.” Tề Thiên Trần cũng nghiêng người đáp lễ rồi mới từ từ xoay người, nhìn theo bóng người đã sắp khuất dạng, lẩm bẩm: “Đến trễ thật sao?”
Thành Lạc Tang.
Đây là một tòa thành nhỏ nằm cách núi Lạc Lôi không tới trăm dặm. Một đạo sĩ mặc áo tím ôm một cô gái tuyệt sắc áo trắng chạy vội trên đường.
Đạo sĩ trông rất kỳ lạ, gặp ai cũng hỏi: “Có biết Dược Vương cốc ở đâu không?”
Đương nhiên người trong tòa thành nhỏ này không tài nào biết được Dược Vương Cốc nằm ở đâu, chỉ có thể lắc đầu lia lịa. Cũng có người có lòng tốt thấy thần sắc hắn vội vã, nói cho hắn rằng trong thành gần đây có một vị đại phu đang du ngoạn, có vẻ y thuật rất cao siêu, bất cứ chứng bệnh nguy nan nào, qua tay hắn đều chữa khỏi.
Cho dù hắn không chữa khỏi được cho cô gái này nhưng ít nhất cũng là một đại phu, có lẽ hắn biết Dược Vương cốc ở đâu. Người có lòng tốt bèn nói với hắn như vậy.
Vừa dứt lời, Triệu Ngọc Chân đã lập tức lướt qua bên cạnh hắn, tiến thẳng về phía cuối con đường. Người có lòng tốt kia dụi mắt, ngây ra như phỗng: “Đã là thần tiên rồi, còn cần tìm đại phu làm gì nữa?”
“Đại phu ở đâu?” Triệu Ngọc Chân bước vào quán trà Nam Tương hét lớn.
Mọi người kinh ngạc ngẩng đầu lên, thậm chí có vài văn nhân tao nhã bị tiếng quát này quấy nhiễu không khí yên tĩnh xung quanh, lộ vẻ không vui.
“Đại phu ở đâu?” Triệu Ngọc Chân tiếp tục gầm lên, tiếng gầm khiến cả quán trà rung chuyển, bình trà trên tay Tạ Tuyên lắc lư mấy cái rồi rơi xuống đất, chén trà trên tay các vị khách đang chuẩn bị uống cũng lập tức vỡ tan. Tiểu nhị lảo đảo đứng dậy từ dưới đất, đi tới bên cửa sổ, vỗ vai một thư sinh đang dùng sách che mặt mình, lười biếng phơi nắng: “Tạ tiên sinh, có phải vị đạo trưởng này tới tìm ngài không?”
Thư sinh lấy quyển sách ra ngáp dài một tiếng: “Đạo trưởng cái gì chứ, tiếng gầm này tràn ngập chân khí. Không biết là đến để chữa bệnh hay đến để giết người đây?”
“Ngươi là đại phu à?” Giọng nói vừa rồi còn ở đằng xa đã vút tới trước mặt bọn họ. Tiểu nhị lập tức đứng phắt dậy, bỏ đi như đang chạy trốn.
Thư sinh nhíu mày nhìn Triệu Ngọc Chân, ngây người một lát rồi hỏi: “Triệu Ngọc Chân?”
Triệu Ngọc Chân bị gọi tên cũng sửng sốt, nhưng nhìn trang phục thư sinh cùng cái rương sách to tướng bên cạnh hắn, chần chừ một chút rồi hỏi: “Nho Kiếm Tiên?”
“Sao ngươi lại xuống núi? Còn ôm một cô gái như hoa như ngọc thế này...” Đây là lần đầu tiên Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên và Triệu Ngọc Chân gặp mặt, nhưng hai người đều nhanh chóng nhận ra nhau. Song Nho Kiếm Tiên chưa trò chuyện với vị Kiếm Tiên nổi danh cùng mình được vài câu đã bị cô gái trong vòng tay hắn thu hút.
Khi Tạ Tuyên làm khách tại Bách Hoa hội trong Tuyết Nguyệt thành đã từng nói, Tuyết Nguyệt thành có hai mỹ nhân nhưng trước nay không tới Bách Hoa hội. Một trong số đó mê cờ bạc đến mức đặt cược cả mạng sống, một người khác tính khí quá tệ. Hắn chỉ may mắn gặp được cô gái tính khí quá tệ kia một lần hồi còn trẻ, nhưng sau lần gặp mặt đó dung nhan cô gái ấy đã khắc sâu trong tâm trí hắn, không cách nào quên được. Đã mười mấy năm trôi qua, không ngờ vẻ tuyệt sắc đó vẫn không hề suy giảm.
Tạ Tuyên chỉ kinh ngạc trong chốc lát rồi đứng bật dậy hét lớn: “Lý Hàn Y?”
Triệu Ngọc Chân vội vàng gật đầu: “Tiên sinh có cứu được nàng không?”
Tạ Tuyên đưa tay ra bắt mạch Lý Hàn Y rồi cau mày: “Đường môn, Bạo Vũ Lê Hoa Châm?”
“Đúng! Ta ngăn được hai mươi sáu mũi, nhưng không ngăn được một mũi.”
“Mũi Lê Hoa Châm cuối cùng phong bế khí môn của cô ấy. Hiện giờ chân khí của cô ấy đang không ngừng thất thoát ra ngoài. Nếu không, chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa, thần tiên cũng khó lòng cứu được. Theo ta về nhà ngay, ta phải lập tức ép mũi Lê Hoa Châm kia ra!”
Từng câu chữ trong đoạn văn này là thành quả biên tập tâm huyết từ truyen.free.