Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 131: Chuyện giang hồ

Dưới chân núi Lạc Lôi, một cỗ xe ngựa lặng lẽ rời đi.

Cô gái áo đỏ vẫn ôm thi thể khôi ngô đó, ánh mắt thờ ơ dõi theo chiếc xe khuất dần. Cô gái áo tím quyến rũ cũng cau mày, gương mặt đầy vẻ thất thần.

“Xương Ly chết dưới tay đệ tử Lôi Môn, cách tốt nhất để trả thù cho hắn là giết sạch toàn bộ Lôi Môn.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng họ. Đại gia trường Ám Hà, vận trường bào đen, mặt nạ bạc, từ phía sau bước tới, khẽ ôm lấy vai hai cô gái.

Nước mắt Tô Hồng Tức rốt cuộc cũng tuôn rơi, bả vai Tô Tử Y cũng run rẩy.

“Sát thủ không nên khóc vì đồng bọn đã chết. Cả đời Xương Ly đã giết mấy trăm người, thế nhưng bản thân hắn chỉ chết có một lần. Tính thế nào cũng là có lời.” Đại gia trường vỗ nhẹ lên vai các cô: “Đừng khóc nữa, hãy an táng Tô Xương Ly ở đây.”

Nhưng Tô Hồng Tức và Tô Tử Y vẫn không nhịn được rơi lệ. Tô Hồng Tức nức nở nói: “Ta muốn mang Xương Ly về Ám Hà.”

“Dưới núi Lạc Lôi có sông Vô Sinh, ngươi hãy thả Xương Ly vào dòng sông đó, nó sẽ dẫn hắn về nhà. Cho dù thân thể không thể về tới Ám Hà, linh hồn hắn cũng sẽ tìm được đường về.” Đại gia trường trầm giọng nói.

“Mối thù này, chúng ta nhất định phải báo!” Tô Tử Y lau sạch nước mắt, hung dữ nói.

“Được lắm. Vậy thì giết sạch Lôi gia bảo, giết sạch Tuyết Nguyệt Thành, giết sạch trọn cả Thiên Khải Thành. Giết tới khi khắp thiên hạ chỉ còn lại Tô thị nhà chúng ta mà thôi.” Đại gia trường rút tay về, ánh mắt lạnh băng.

Tô Hồng Tức và Tô Tử Y ngừng khóc, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“Các ngươi chỉ biết ta là Đại gia trường, thế nhưng Đại gia trường cũng từng là con cháu của ba nhà. Ta họ Tô, tên thật là Tô Xương Hà, là anh của Tô Xương Ly.” Đại gia trường xoay người bước lên núi, giọng nói không chút cảm xúc: “Cho nên cơn phẫn nộ của ta còn nặng hơn các ngươi nhiều.”

“Nếu đã vậy, hãy để lửa giận của Ám Hà thiêu rụi toàn bộ Bắc Ly đi.”

Trong chiếc xe ngựa đang lăn bánh xa dần, Tiêu Sùng ngồi đối diện Tiêu Cảnh Hà, Huyền Đồng lặng lẽ ngồi một bên, vươn tay ra ngoài cửa sổ. Một con bồ câu đưa thư từ xa bay tới, đậu xuống tay hắn.

“Cảnh Hà, lần này ngươi quá mạo hiểm.” Cuối cùng Tiêu Sùng cũng mở lời, giọng vẫn rất ôn hòa.

“Hoàng huynh,” Tiêu Cảnh Hà cúi đầu không nói gì, đoạn lại tiếp lời: “Cảnh Hà đã quá kích động, xin huynh thứ tội.”

Tiêu Sùng lắc đầu: “Ta không trách ngươi. Chỉ có điều dẫu biết ngươi đang giúp ta leo lên ngôi vị hoàng đế, ta vẫn mong ngày ta ngồi trên ngai vàng, ngươi sẽ kề vai sát cánh cùng ta. Đến lúc đó, ta s��� phong ngươi làm Bình Thiên Vương, thiên hạ cũng sẽ truyền tụng tên tuổi của ngươi. Ngươi sẽ là vương gia vĩ đại nhất Bắc Ly từ khi lập quốc tới giờ, ngang hàng thiên tử, sánh vai với ta!”

Tiêu Cảnh Hà ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Sùng, ánh mắt nóng bỏng. Tuy đôi mắt Tiêu Sùng bị dải lụa trắng che khuất, nhưng khoảnh khắc đó hắn vẫn cảm nhận được hoàng huynh cũng đang nhìn mình đầy trịnh trọng.

“Cảnh Hà chắc chắn sẽ không phụ kỳ vọng của hoàng huynh.” Tiêu Cảnh Hà trầm giọng nói.

Tiêu Sùng cười đáp: “Chúng ta vốn là huynh đệ, Cảnh Hà, ngươi đừng lúc nào cũng nghiêm túc như vậy.”

Tiêu Cảnh Hà gãi đầu: “Hoàng huynh, không phải Cảnh Hà nghiêm túc, là do hoàng huynh luôn nói chuyện nghiêm túc như vậy.”

Tiêu Sùng cười một tiếng, hỏi Huyền Đồng bên cạnh: “Huyền Đồng, trong thư viết gì?” Lúc này Huyền Đồng vừa đọc xong tờ giấy kia, đang định cất đi. Mặc dù hai mắt Tiêu Sùng đã mù, nhưng vẫn như thấy rõ động tác của hắn, vừa vặn hỏi ngay lúc này.

Huyền Đồng vội vàng đáp: “Chuyến đi Tây Vực của bệ hạ đã kết thúc, Người đang trên đường trở về. Chúng ta phải lập tức lên đường, phải về Thiên Khải trước khi bệ hạ về tới.”

“Khi bệ hạ đi về phía tây, Lan Nguyệt Hầu giám sát quốc sự. Toàn bộ Thiên Khải, trừ ta luôn giả bệnh không ra ngoài, các vị hoàng tử khác có dị động gì không?” Tiêu Sùng hỏi.

“Không có, những hoàng tử khác, kẻ ra triều vẫn ra triều, người uống rượu vẫn uống rượu, kẻ săn bắn vẫn săn bắn như thường lệ. Trừ Xích Vương Tiêu Vũ, hắn cũng cáo ốm không ra ngoài, đã hơn một tháng nay.” Huyền Đồng đáp.

“Xích Vương Tiêu Vũ, tên vương gia thơ rượu ấy à? Ngày nào hắn cũng ăn chơi chè chén, ta thấy hắn bệnh thật rồi.” Tiêu Cảnh Hà cười khinh thường.

“Tiêu Cảnh Hà, đừng coi thường Xích Vương.” Tiêu Sùng lắc đầu nói.

“Sao nào? Trong số hoàng tử tuy chỉ có hai người các vị được phong vương, thế nhưng hoàng huynh là dựa vào tài trí của bản thân, còn Tiêu Vũ kia dựa vào cái gì? Chẳng qua là ỷ vào mẫu thân của mình được phụ hoàng sủng ái, thế nhưng một ả đàn bà không rõ lai lịch và một tên vương gia thơ rượu, người trong Thiên Khải Thành có ai xem trọng hắn đâu?” Tiêu Cảnh Hà cau mày nói.

“Có một số việc không nên dựa vào vẻ bề ngoài. Xích Vương Tiêu Vũ là kẻ địch rất đáng sợ.” Tiêu Sùng trầm giọng nói: “Hơn nữa câu vừa rồi ngươi nói sai rồi. Không chỉ hai chúng ta là hoàng tử được phong vương, ngươi quên mất người quan trọng nhất.”

“Vĩnh An Vương?” Tiêu Cảnh Hà thầm kinh hãi: “Nhưng chúng ta đã nói thân phận của hắn cho Ám Hà. Hoàng huynh, huynh nói xem Ám Hà có giết hắn không? Còn nữa, bọn họ có tính toán gì khác không?”

“Không biết. Hắn cùng thiếu niên của Lôi Môn giết người của Ám Hà Tô gia, bọn họ đã kết thù không chết không thôi. Ám Hà là tổ chức chú trọng lợi ích, nhưng có một số việc tuyệt đối không thể thỏa hiệp, dẫu sao những chuyện đó liên quan tới mấu chốt liên kết toàn bộ Ám Hà. Đại gia trường đã có ý giết bọn họ, ta có thể xác nhận.” Ngón tay Tiêu Sùng gõ nhẹ lên ghế.

“Đại gia trường, người đó….” Tiêu Cảnh Hà đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

“Một người rất đáng sợ.” Tiêu Sùng thở dài: “Kết giao với một tên ma quỷ như vậy không biết là may mắn hay bất hạnh. Đúng rồi, Huyền Đồng, bên phía sư phụ có tin tức gì không?”

“Nộ Kiếm Tiên tiền bối vốn định tới Đường Môn gặp Lão thái gia Đường. Thế nhưng theo tin tức từ Đường Môn, Nộ Kiếm Tiên vẫn chưa đến đúng hẹn và hành tung của ông vẫn còn là một ẩn số.” Huyền Đồng đáp.

Tiêu Sùng bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Đại sư phụ luôn tùy hứng như vậy. Nếu ông ấy đã ra tay, mọi chuyện chắc chắn sẽ không có sơ hở. Nhưng ngay cả khi ông ấy vắng mặt, Đường Môn và Ám Hà đã liên thủ, lại bất ngờ ra tay thế này, chắc cũng không có vấn đề gì lớn. Đợi trận đại chiến trên núi kết thúc, ba vị thành chủ Tuyết Nguyệt Thành một mất tích, một chết, chỉ còn lại một người, quân cờ Vô Song Thành cũng đã đến lúc hành động rồi.”

“Bọn họ giết chết được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên thật sao?” Tiêu Cảnh Hà hỏi.

“Tam lão Đường Môn, hai vị gia chủ Ám Hà, thêm cả Đại gia trường đáng sợ kia nữa. Cho dù là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên cũng khó thoát khỏi cửa tử, trừ phi có thần tiên hạ phàm cứu giúp.” Tiêu Sùng thở dài một tiếng, đột nhiên trịnh trọng nói: “Huyền Đồng, giờ chúng ta lập tức trở về Thiên Khải! Chạy không dừng vó, phải về sớm hơn bệ hạ bảy ngày!”

“Vì sao?” Tiêu Cảnh Hà không hiểu.

“Ngươi đừng bao giờ nghĩ mình có thể nắm được hành tung của phụ hoàng. Người luôn luôn nhạy bén hơn tưởng tượng của chúng ta. Đến lúc đó chắc chắn Người sẽ đột nhiên giá lâm tại Thiên Khải. Người sẽ không chờ đợi chúng ta, mà Người muốn biết rằng khi mình vắng mặt ở Thiên Khải, liệu tòa thành đó, đất nước đó có còn nằm gọn trong lòng bàn tay mình hay không!” Tiêu Sùng cao giọng nói: “Về Thiên Khải, còn chuyện giang hồ cứ giao cho giang hồ thôi!”

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free