(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 9: . Tỉnh lại
Trong căn phòng tồi tàn, bốn bức tường gỗ đã mục nát, lớp rêu đen đậm bám từ nền đất lên cao vài thước. Đồ đạc trong phòng chẳng có bao nhiêu. Ngẩng đầu nhìn lên, mái nhà lợp bằng cỏ dại và bùn trát trộn lẫn trông thật xập xệ, tiêu điều.
Cách giường chừng nửa trượng, là một bức tường đất đổ nát dài vài trượng, trông còn tươm tất hơn so với những bức tường gỗ mục nát phía cuối nhà. Vì thời gian đã quá lâu, trên vách tường đã xuất hiện vài vết nứt dài. Từ những vết nứt đó, lấp ló vài chiếc áo cũ kỹ và một chiếc tủ gỗ cũng đã sờn. Đối diện không xa cách đó vài bước chân, một tấm chiếu rơm trải trên đất càng tô đậm thêm vẻ nghèo nàn của nơi này.
Két... Một bóng người đẩy cửa bước vào. Cánh cửa cũng chẳng khá khẩm hơn những đồ vật khác là bao, nên khi mở ra, nó phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người.
- Ca, huynh đã ngủ say suốt ba ngày rồi, giờ vẫn còn muốn ngủ tiếp không chịu dậy nghe muội mắng sao? Huynh làm thế thì ai chơi lại huynh chứ!
Âm thanh dỗi hờn vọng sau cánh cửa. Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong căn nhà. Một tiểu nữ chừng mười lăm tuổi, hai tay cẩn thận nhẹ nhàng bê một chậu nước đặt xuống bàn. Đặt chậu nước xuống bàn, tiểu thiếu nữ mới thở phào nhẹ nhõm. Hơi cúi người, nàng vắt chiếc khăn, tiếng nước lách cách. Nàng xót xa nhìn nam nhân đang nằm bất động trên giường, đã ba ngày trôi qua mà vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Lâm Ngọc Nhi – biểu muội của Lâm Vũ.
Nàng hậm hực vắt chiếc khăn khô, lau từng vết thương trên thân thể yếu ớt của Lâm Vũ, người đang được băng bó khắp nơi. Nhìn cảnh tượng ấy, nàng không khỏi nặng lòng buồn rầu. Miệng thì nói hậm hực bực tức, nhưng đôi mắt nàng đã đỏ hoe vì đau xót, tràn ngập vẻ buồn bã.
- Ca ơi là ca, sao huynh cứ phải khổ sở đến mức này chứ? May mà Lâm Nguyệt tỷ thấy huynh cứu về, mẫu thân lo lắng vay tiền tìm đại phu chữa trị, may mắn được Như cô giúp đỡ, nếu không thì Ngọc Nhi và mẫu thân đã phải chứng kiến cảnh huynh nằm trên bàn thờ ngắm gà rồi, huynh biết không! Yếu mà còn thích đòi ra gió.
Nghĩ tới đây nàng chợt dừng tay, đôi mắt long lanh đọng hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng bật khóc òa lên, gục mặt vào người Lâm Vũ đang nằm im bất động, bởi vì nàng chợt nghĩ đến việc ca ca ra nông nỗi này một phần là tại mình, đáng ra nàng nên ngăn cản ca mình đi xa nhà.
Nói đến Lâm Vũ, hắn chính là nam nhân đang bị băng bó nằm trên giường, thân thể không còn chỗ nào lành lặn. Nhìn vô số dải băng trắng quấn khắp người thật thê thảm, có vài dải băng trắng ố vàng trông không còn ra hình dạng ban đầu, phảng phất tỏa ra một ít mùi ẩm mốc.
Ngọc Nhi tự trách mình ngu ngốc nói nhỏ, nàng biết ca ca mình phải trải qua những gì. Nghe nói vì gốc Linh chi mà bị tên Lâm Tiếu đánh cho suýt mất mạng, ra nông nỗi thê thảm. Sau khi được đại phu khám chữa, dù đã thoát khỏi cơn nguy kịch tính mạng, dù đã tai qua nạn khỏi, nhưng về vấn đề tiền thuốc men... May thay, được đường cô Lâm Kính Giang, thân cô của Lâm Vũ giúp đỡ, nếu không bọn họ chẳng biết kiếm đâu ra tiền để chi trả.
- Ca, huynh đừng ngủ thêm nữa kẻo thành heo đấy! Ngọc Nhi không cần thứ gì hết! Ngọc Nhi chỉ cần ca sống thôi... Huynh mau tỉnh dậy đi.
Khi Ngọc Nhi đang khóc lớn, Lâm Vũ nằm trên giường mặt nhăn nhó khó chịu, bởi trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng kỳ lạ như đang rơi xuống vực thẳm. Phía trước là cô gái hôm nọ đang ôm thanh hắc đao xuyên qua ngực mình, từng giọt máu nhuốm đỏ cả y phục trắng. Sau đó, nàng nở nụ cười với hắn, để lại một khoảng trắng lóa. Cùng lúc đó, ký ức từ nhỏ và vô số ký ức khác hợp nhất làm một, tràn về như nước lũ.
“Đừng, Diễm Nhi!!!!! Phù!”
Lâm Vũ, mặt vẫn còn non nớt, bật dậy đầy hoảng sợ sau ba ngày nằm bất động. Người hắn trần truồng, ngồi bật dậy, mồ hôi vã ra ướt đẫm. Hắn chính là Lâm Vũ hôm nọ bị tên thiếu gia ngông cuồng đánh cho suýt chết.
Ngọc Nhi đang khóc thấy vậy giật mình như gặp ma, sợ hãi lùi ra sau va vào bàn làm đổ cả xô nước xuống đất. Khuôn mặt yếu đuối của Ngọc Nhi vội vã lau nước mắt, thay vào đó là cái bĩu môi cố tỏ ra mạnh mẽ. Thực ra, nàng đang chìm trong đau buồn thương xót cho ca mình, đột nhiên Lâm Vũ tỉnh dậy như người chết sống lại vậy.
“Có nhất thiết phải tỉnh dậy mà làm quá vậy không, dọa người ta đang khóc vui lắm hả?” Ngọc Nhi thầm mắng lớn.
Lâm Vũ đang ngồi trên giường, thắc mắc một cách khó hiểu. Hắn nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt mà không thể hiểu nổi. Chẳng phải ban nãy hắn đang rơi xuống vực sao?
- Ca tỉnh rồi sao? May quá! Mặc dù có hơi ngốc một chút khi gọi nhầm tên muội là Diễm Nhi.
Lâm Vũ ngẩng đầu nhìn giọng nói trong trẻo phát ra từ thiếu nữ xinh đẹp chừng mười bốn, mười lăm tuổi, với hai bím tóc tết, gương mặt đáng yêu của tuổi mới lớn xuất hiện trước mặt. Nàng đang sờ trán hắn, rồi khắp thân thể xem vết thương có nặng không. Kỳ lạ thay, những vết thương hôm qua vẫn còn giờ lại biến mất. Lâm Vũ nhìn tiểu nữ gọi hắn là ca, đang tỏ vẻ mặt xa lạ.
- Cô là ai vậy? Sao ta lại ở đây? Đây là đâu?
Ban đầu, Lâm Vũ còn đang ngơ ngác với những tạp niệm về một tiện nữ dân dám hại hắn. Thế nhưng nhìn Ngọc Nhi gọi hắn là ca, đang tỏ vẻ mặt hoảng hốt, hắn muốn thúc giục nội công nhưng lại cảm thấy cánh tay như muốn đứt dây chằng. Vừa thắc mắc hỏi thì đã ăn cú BỐP!!!
Từ đâu một nắm đấm giáng mạnh vào đầu hắn, xem ra cú này đau thấu trời rồi! Cũng phải thôi, chính người thân mà lại hỏi câu ngớ ngẩn như vậy. Với bản tính cục súc của Ngọc Nhi, nàng không thể chịu đựng được.
- Huynh bị người ta đánh đến mức mất trí nhớ hả Lâm Vũ? Hức... Huynh có sao không?
Tiểu nữ mới vài phút trước còn mít ướt, giờ đã thay đổi chóng mặt, trở nên nghiêm túc, vừa đánh vừa lại gần xoa đầu hắn, thổi thổi như nâng niu bảo bối. Tự dưng ca nàng hỏi thế khiến cô nàng sợ hãi, tưởng huynh ấy bị đánh tới mức mất trí, nghĩ tới ca ngốc mất trí nhớ thì chữa kiểu gì đây.
“Tiện nữ dám đánh bổn tọa, không thể n��o, sao ta lại không cảm nhận chút tu vi nào hết?” Lâm Vũ muốn vênh mặt lên, nhìn Lâm Ngọc Nhi đầy oán giận, chỉ có điều là hắn phải cố kìm nén trong lòng, sợ đối thủ hạ sát. Điều đáng lo là hắn cố gồng hết các cơ mạch nhưng lại cảm thấy như một người khuyết tật. Cố gắng giữ bình tĩnh, hắn lập tức quan sát toàn bộ khung cảnh xung quanh, kết hợp với suy luận:
- Lâm Vũ? Khoan đã, có gì đó không đúng. Tiểu dân nữ này gọi ta là Lâm Vũ.
Hắn ngồi trên giường lẩm bẩm cái tên đó, cố gắng nhớ ra danh tính bản thân. Hình ảnh đột nhiên xuất hiện: cảnh hắn đang đi bán gốc Linh Chi và bị Lâm Tiếu đánh cho thừa sống thiếu chết.
“Diễm Nhi, đây là... Hóa ra là vậy, là do miếng ngọc này nhưng sao ngọc bội này giúp ta chuyển sinh được?” Lâm Vũ trầm tư suy nghĩ, nỗi đau nhói lại ùa về khi nhớ đến Diễm Nhi hi sinh trước mặt mình. Hắn cũng một phen bất ngờ, phải nói rằng việc chuyển kiếp trong lịch sử đại lục Tân Kỳ không phải là hiếm. Nhiều cường giả có thực lực đỉnh cao vẫn có khả năng làm được, nhưng việc khi chuyển sinh có nhớ được nhiều ký ức hay không thì còn chưa chắc. Về chuyện tại sao Lâm Vũ có thể trọng sinh, đến cả bản thân hắn cũng không biết.
“Theo ta biết vẫn có nhiều cường giả chuyển sinh nhớ được ký ức kiếp trước, nhưng muốn khôi phục trí nhớ thì vô cùng khó khăn và gian nan. Chuyện công lực, hà khí hay võ kỹ, công pháp biến mất hoàn toàn là lẽ thường, còn đa số thì biệt tích, sống cuộc đời như mới. Nói đúng hơn, ta đích xác có vài phần may mắn chăng?” Lâm Vũ nghĩ tiếp.
Chuyển kiếp là sự chuyển sinh của một linh hồn, từ thể xác này sang một thể xác khác. Bắt đầu khi một người vừa nằm xuống và linh hồn chuyển giao sang một thân xác mới lọt lòng. Nói đơn giản, thứ quan trọng nhất của con người là linh hồn. Khi một thực thể chết đi, không có nghĩa là linh hồn sẽ chết. Nói cách khác, chuyển kiếp giống như một dạng du hành thời gian vậy. Điều bất cập duy nhất là việc khi ban đầu sinh ra, kẻ chuyển kiếp sẽ bắt đầu cuộc đời như một người mất trí nhớ. Khác gì một thân xác hai tính cách?
Khi hắn nghĩ đến ý tưởng này, hắn không dám đề cập ra cho người khác biết. Nếu không, nhất định sẽ khiến mọi người nơi đây nghi ngờ. Một tiểu hài tử phế vật miệng còn chưa khô mùi sữa, thế mà dám mơ tưởng đến cường giả, đến những ý nghĩ xa vời mà ngay cả một người bình thường cũng chưa dám nghĩ đến. Dẫu sao, cẩn trọng vẫn là trên hết. Hắn cần phải biết rằng, Lâm Vũ này là một kẻ trọng sinh.
Tóm lại, việc Lâm Vũ (tức Mệnh Chỉ) có được ký ức liên quan đến miếng ngọc bội và cũng nhờ một phần từ cái tên thiếu gia Lâm Tiếu đó.
- Ờm... Ngọc Nhi phải không nhỉ? Cho ca hỏi mình đang ở triều đại nào, năm nào của Tân Kỳ Đại Lục? Muội có biết triều Nguyễn Lý không?
“Điều cần bây giờ là ta phải xác định tình thế, bố cục hiện tại của đại lục. Khi chưa thể biết rõ, tốt nhất vẫn nên ẩn mình, hành sự cẩn trọng để tránh rắc rối không đáng có.” Lâm Vũ hỏi gài Ngọc Nhi, trong lòng vừa hay bày mưu tính kế, ghi nhớ luôn cú gõ đầu này, có cơ hội sẽ trả. Không phải bản thể này không có ký ức, mà là hai ký ức với dung lượng quá lớn đang xảy ra xung đột. Lâm Vũ xác định hiện tại hắn phải có thông tin của thời đại này, có điều, tin tức về kiếp trước hắn bằng mọi giá không thể để lộ ra bề ngoài, dù bất kỳ ai cũng không thể được biết.
Ngọc Nhi thấy Lâm Vũ hỏi như thế thì mừng rỡ đến ứa nước mắt, khẽ cười nhí nhảnh rồi nói vui vẻ.
- Tưởng huynh bị mấy tên khốn khiếp đánh mất trí rồi chứ, hứ, dù thế vẫn chưa bình thường hẳn!
Biểu cảm không kém phần đáng yêu, nàng lướt nhìn Lâm Vũ, tay chống hông, vừa hậm hực nhưng lại cảm thấy may mắn khi ca ngốc của mình chưa mất trí nhớ, cho dù huynh ấy mới tỉnh dậy hơi điên điên một chút, hỏi linh tinh chuyện gì đâu không.
Cô biểu muội này mà biết thân phận thật của hắn thì không biết sẽ có biểu cảm ra sao?
- Nói cho huynh nhớ nè, chúng ta đang ở Chân Nam Đế Quốc, gia tộc ta ở thành Dương Nam. Hứ, cái gia tộc gì chứ, đối xử với gia đình ta cay nghiệt như vậy, hận không thể giết chết rồi ném cục phân vào bọn chúng. Còn triều Nguyễn Lý ư? Muội không biết!
Lâm Vũ giật mình cười khổ, lập tức chú tâm vào lời nói của Ngọc Nhi, giờ có điều hắn đã quên mất bối cảnh gia đình mình nghèo khó đến mức nào. Mới biết Ngọc Nhi tư chất thông minh, đáng tiếc lại không được học hành gì cả. Bản thân hắn cũng không ngoại lệ. Việc Ngọc Nhi dù vắt óc suy nghĩ mà không biết cũng không có gì lạ.
Lâm Vũ thì vừa nghe vừa suy nghĩ, hắn lẩm bẩm:
- Chân Nam Đế Quốc? Không biết nằm ở nơi nào trên đại lục. Cái này bổn tọa đành phải tìm hiểu một phen.
Cuộc sống của Lâm Vũ dù gì cũng chỉ lủi thủi quanh quẩn trong thành Dương Nam, đối với Chân Nam Đế Quốc thì đó là một khái niệm mà hắn chưa nắm được thông tin gì. Ngọc Nhi nhìn ca ca mình đang lẩm bẩm, tưởng huynh ấy bị tên Lâm Tiếu đánh lú đầu rồi cũng nên. Tiểu thiếu nữ đang tuổi lớn này đâu có biết Lâm Vũ thật ra là một con người khác.
- Nếu huynh muốn biết có thể đến Bảo Đan Lâu tìm hiểu một chuyến. À, ngay cả gia tộc ruột thịt còn đối xử với gia đình chúng ta như vậy thì chuyện bước chân vào nơi xa hoa đó... thôi, ca tỉnh lại là tốt rồi! Để muội xuống bếp làm cháo hầm để huynh bồi bổ, huynh cứ tĩnh dưỡng đi nhé!
Ngọc Nhi cười cay đắng, dù vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Nàng nghĩ Lâm Vũ ngơ ngác có thể do di chứng, cũng không muốn làm phiền thêm nữa. Nói xong, Ngọc Nhi liền chào Lâm Vũ, sau đó ra ngoài đóng cửa lại để huynh ấy tĩnh dưỡng. Lâm Vũ liền cười thầm, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn đã nhìn thấu tâm trạng của Ngọc Nhi:
- Ngoan đấy! May mà có muội muội đối xử với bổn tọa tốt đẹp như vậy! Trông mạnh mẽ nhưng lại có trái tim ấm áp, yếu đuối. Yên tâm, kiếp này đã là người thân của ta, bổn tọa sẽ bù đắp, không để ngươi chịu thiệt thòi.
Hắn nhìn căn nhà tồi tàn, liếc sang góc xó cuối nhà có tấm chăn trải trên nền đất. Phải chăng ba hôm nay, vì hắn mà cả mẫu thân và biểu muội của mình phải ngủ dưới đất?
- Chẳng có mùi đan dược tuyệt phẩm nào ở đây cả. Nghĩ lại, kiếp này có phụ mẫu, biểu muội yêu thương ta tốt biết bao! Trước kia, người thân của ta chỉ có mỗi Diễm Nhi và lão sư đối tốt với ta như vậy. Mà thôi, trước tiên xem nội khí thế nào đã. Không biết kiếp này ta khắc khổ tu luyện bao năm, xem thành quả ra sao. Sau đó, ta sẽ tu luyện, rời khỏi nơi đây, nghe ngóng tình hình đại lục, vừa điều tra lai lịch ngọc bội này, vừa lấy lại những gì đã mất trong tay. Hiện giờ không biết có nguy hiểm rình rập đang chờ đợi, nên ưu tiên phải làm việc thận trọng, an toàn là trên hết.
Lâm Vũ lúc này cũng không ngờ kiếp này lại có một muội muội tốt như vậy và cảnh ngộ éo le đến thế. Bỏ qua vấn đề đó, hắn cất ngọc bội vào trong túi. Lâm Vũ chắc chắn sẽ điều tra làm rõ vật này. Hắn bắt đầu vận nội khí kiểm tra, nhìn trước mắt, kinh mạch bé như sợi bún, thậm chí đơn hà khí còn chưa tụ nổi khiến hắn lắc đầu ngao ngán. Ngay cả linh căn cơ bản mà mỗi người tu luyện đều có, hắn cũng không có nốt.
- Người đời dù là bình thường cũng có chút khí hà trong kinh mạch, còn ta thì một chút cũng không có, bị gọi là phế vật cũng không oan. Linh căn đơn giản mà ai cũng có, vậy mà hắn không có nổi một chút. Không ngờ kiếp này bổn tọa lại yếu đến mức tư chất quá tệ, không thể sánh bằng người khác. Kinh mạch yếu nhược nhìn mà nản lòng... Đó là với ai chứ, với ta thì mấy đứa tôm tép đó còn non lắm. Xem còn nhớ ký ức về võ kỹ và công pháp nào không đã.
Hắn cũng cạn lời với trường hợp này, nhưng nhớ tới cảnh thê tử của mình tự bạo trước mắt, mà hắn chỉ có thể nhìn một cách bất lực, trong lòng Lâm Vũ không khỏi cay đắng. Dù mệt mỏi đến mấy, sự quyết tâm vẫn được đẩy lên cao trào. Lâm Vũ lục lại trí nhớ thì kêu lên đau đớn, nỗi đau kinh khủng tựa như bị hàng vạn chiếc búa đồng thời đập vào đầu.
- Không ngờ mặc dù chuyển kiếp có ngọc bội thần bí này bảo vệ, ký ức vẫn bất lực không nhớ hết được, mà muốn có được võ kỹ Tứ Nguyệt Tinh cao cấp là điều bất khả thi.
Toàn bộ nội dung truyện được bảo hộ bản quyền và chỉ phát hành tại truyen.free.