Thiên địa mỹ nhân - Chương 96: Đột Kích Sào Huyệt: Tiếng Thét Của Mười Năm
Thanh Long đứng bất động bên khung cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm Thiên Hải, nhưng tâm trí anh lại bồng bềnh trôi ngược về một thập kỷ trước. Lời của Bà Ba, những ký ức về An Nhiên, về Linh, tất cả như những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tâm can anh, khơi dậy một vết sẹo cũ kỹ mà thời gian không thể nào chữa lành. Anh cảm thấy Thiên Long Ấn trên cổ tay mình như đang bùng cháy, không phải vì sức mạnh hiện tại, mà vì một nỗi đau quá khứ đang gào thét đòi được giải tỏa. Cuộc đối đầu sinh tử đã cận kề, nhưng để hiểu trọn vẹn sức mạnh và sự tàn nhẫn của Thanh Long hôm nay, người ta phải nhìn lại cái đêm định mệnh mười năm về trước, cái đêm đã biến một chàng trai trẻ thành con rồng căm phẫn, khát khao báo thù.
***
Mười năm trước, Thiên Hải còn chưa khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy của một đô thị hiện đại, mà vẫn mang vẻ hoang sơ, hỗn độn của một thành phố đang vươn mình. Giữa màn đêm u tối, Công Trường Xây Dựng Dự Án 'Tháp Rồng' sừng sững như một con quái vật sắt thép khổng lồ, những giàn giáo cao chót vót vươn mình lên trời, bị gió đêm tạt vào những tiếng ken két rợn người. Ánh đèn pha từ những cần cẩu khổng lồ rọi loang lổ, cắt ngang không gian bụi bặm, tạo nên những bóng ma chập chờn. Mùi xi măng nồng nặc, mùi sắt thép gỉ sét, mùi dầu máy và bụi đất quyện vào nhau, đặc quánh trong không khí lạnh lẽo. Tiếng máy móc gầm gừ từ xa, tiếng búa đập cộp cộp không ngừng nghỉ, tiếng còi xe tải vọng lại từ những con đường đất lầy lội, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và xây dựng. Nhưng đêm nay, xen lẫn những âm thanh quen thuộc ấy, có một sự im lặng đáng sợ, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Trời âm u, gió mạnh rít lên từng hồi như tiếng thú dữ gầm gừ, báo hiệu một đêm không yên bình.
Giữa mê cung giàn giáo, một bóng đen thoăn thoắt di chuyển, nhanh nhẹn và chính xác như một con báo săn mồi. Đó là Thanh Long của mười năm về trước, một chàng trai trẻ với gương mặt vẫn còn vương nét non dại nhưng ánh mắt đã ánh lên sự lạnh lẽo và căm phẫn tột độ. Anh cao ráo, thân hình săn chắc dù chưa được tôi luyện đến mức hoàn hảo như bây giờ, nhưng mỗi cử động đều toát lên một năng lượng tiềm ẩn, một sức mạnh chưa được khai phá hoàn toàn. Mái tóc đen dày dính bết mồ hôi và bụi, khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng thêm phần sắc lạnh dưới ánh đèn pha chớp tắt. Anh mặc một bộ đồ tối màu, đơn giản nhưng ôm sát, thuận tiện cho việc di chuyển.
"Mày sẽ phải trả giá... cho tất cả." Giọng nói thì thầm trong đầu Thanh Long, không phải là một lời hứa, mà là một lời nguyền rủa, một mệnh lệnh khắc sâu vào xương tủy. Anh đã theo dõi nơi này suốt nhiều ngày, thu thập từng mảnh thông tin nhỏ nhất về cái gọi là "sào huyệt" của Huyết Sát Hội. Những kẻ đã gây ra "vết sẹo" không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh.
Một tia sáng đỏ lướt qua tầm nhìn. Tia laser cảm biến. Thanh Long khựng lại, không một tiếng động. Anh cúi thấp người, đôi mắt sắc như dao găm quét qua từng góc khuất. Đây là tầng bảo vệ thứ ba, nơi Huyết Sát Hội đặt những cái bẫy tinh vi hơn để ngăn chặn những kẻ tò mò. Anh nhớ lại lời dặn của một người quen cũ trong thế giới ngầm, rằng Huyết Sát Hội không chỉ có bạo lực mà còn có mưu mẹo, đặc biệt là khi chúng bắt đầu vươn vòi bạch tuộc vào những dự án lớn. Anh đã vô hiệu hóa một phần hệ thống camera, nhưng những cảm biến laser này thì khó nhằn hơn.
Thanh Long nhắm mắt lại, một dòng năng lượng kỳ lạ bắt đầu cuộn trào trong cơ thể anh, chạy dọc theo các kinh mạch. Đó là một thứ sức mạnh mà anh chỉ mới cảm nhận được gần đây, một bản năng nguyên thủy, hoang dã. Khi anh mở mắt ra, thế giới dường như chậm lại, những tia laser đỏ hiện rõ như những sợi chỉ mỏng manh trong không gian. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sự tập trung vào từng giác quan. Anh bắt đầu di chuyển.
Từng bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt như một bóng ma, anh lách qua những khe hở hẹp nhất giữa các tia laser. Đôi khi, anh phải uốn cong người một cách phi thường, đôi khi anh lại nhảy vọt qua một đoạn dài, đáp xuống nhẹ như lông hồng trên thanh giàn giáo mục nát. Cảm giác lạnh lẽo của sắt thép truyền qua lòng bàn tay khi anh bám vào, hơi ẩm của màn đêm luồn vào từng kẽ tóc. Mùi bụi và xi măng bám vào da thịt, nhưng anh không bận tâm. Mục tiêu duy nhất trong tâm trí anh là vượt qua, là tiến vào sâu hơn.
Bỗng, một tiếng động nhẹ thu hút sự chú ý của anh. Hai lính canh, mặc đồ tối màu, vai vác súng ngắn AK cũ kỹ, đang tuần tra. Chúng bước đi thô kệch, tiếng giày ủng cộp cộp vang vọng giữa không gian rộng lớn của công trường. Một trong số chúng đưa tay ra hiệu, ra vẻ chán nản. "Đêm nay yên tĩnh quá, chắc không có con chuột nào dám bén mảng tới." Hắn ta cười khẩy, giọng nói khàn đặc.
Thanh Long nheo mắt. Yên tĩnh? Đó là sự yên tĩnh trước cơn bão. Anh biết mình không thể lùi bước. Năng lượng trong người anh bùng lên mãnh liệt hơn. Anh đợi chúng đi qua một góc khuất, rồi bất ngờ lao ra.
Tốc độ của anh nhanh đến kinh ngạc, gần như vượt qua giới hạn của một con người bình thường. Hai tên lính canh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thậm chí chưa kịp rút súng, đã thấy một bóng đen lao tới. Một cú đá quét ngang mạnh mẽ vào chân tên thứ nhất, khiến hắn mất thăng bằng ngã vật ra. Cùng lúc đó, Thanh Long xoay người, khuỷu tay giáng một đòn trời giáng vào thái dương tên còn lại. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, tiếp theo là tiếng rên rỉ yếu ớt bị bóp nghẹt. Cả hai tên lính canh đổ gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Thanh Long không phí một giây nào. Anh nhanh chóng lôi chúng vào một góc tối, giấu đi. Mùi máu tanh thoang thoảng bắt đầu hòa lẫn vào mùi xi măng, như một lời chào đón nghiệt ngã đến thế giới mà anh sắp dấn thân.
Anh tiếp tục tiến sâu, vượt qua một hàng rào dây thép gai có điện bằng sự khéo léo phi thường. Cảm giác tê dại nhẹ truyền qua đầu ngón tay khi anh vô tình chạm vào một sợi dây thép, nhưng nó không đủ để cản bước anh. Những cái bẫy này, tuy sơ sài, nhưng cũng đủ để làm khó bất kỳ kẻ đột nhập nào không có sự chuẩn bị. Nhưng Thanh Long không phải là bất kỳ kẻ đột nhập nào. Anh là một con rồng đang thức giấc, mang trong mình ngọn lửa căm hờn và quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Tiếng gió rít qua tai anh, như tiếng thì thầm của quá khứ, nhắc nhở anh về lý do anh có mặt ở đây. "Hãy trả giá..."
***
Thanh Long đã tiến sâu vào khu vực kho chứa vật liệu ngầm, nơi ánh sáng càng trở nên yếu ớt và không khí càng thêm nặng nề. Tiếng mưa lất phất bên ngoài giờ đây đã chuyển thành tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, vọng vào không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng vọng của chính bước chân anh. Mùi ẩm mốc, mùi hóa chất từ những thùng sơn, dầu nhớt, xi măng trộn lẫn với một chút mùi tanh thoang thoảng của máu, như một lời cảnh báo về những gì đã và đang diễn ra nơi đây. Bầu không khí tối tăm, lạnh lẽo đến thấu xương, căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cầm tay của Thanh Long là nguồn sáng duy nhất, đôi khi rọi vào những góc khuất, để lộ những chồng vật liệu xây dựng ngổn ngang, những bóng đen bí ẩn và cả những vệt máu khô trên sàn bê tông.
"Dừng lại! Mày là ai? Dám động vào địa bàn của Huyết Sát Hội?!"
Một giọng nói gầm gừ vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đáng sợ. Từ trong bóng tối, một nhóm người xuất hiện. Chúng đông hơn anh dự đoán, khoảng mười người, tất cả đều vạm vỡ, ăn mặc tối màu và cầm trên tay những thanh sắt, gậy gộc, thậm chí là dao găm. Đi đầu là một gã có vóc dáng đồ sộ, khuôn mặt hằn một vết sẹo dài từ trán xuống tận khóe miệng, khiến hắn trông càng thêm hung tợn. Ánh mắt hắn kiên định, đầy vẻ cảnh giác và một chút kiêu ngạo. Đó là Tùng 'Sẹo', một trong những đàn em tinh nhuệ của Huyết Sát Hội, kẻ đang cố gắng chứng tỏ bản thân với cấp trên.
Thanh Long không đáp. Anh chỉ nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt. Động tác của anh là câu trả lời. Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận dòng năng lượng cuộn trào trong người. Lần này, anh không còn là kẻ lén lút nữa, anh là kẻ săn mồi.
Tùng 'Sẹo' nhếch mép cười khẩy. "Gan lớn đấy. Mày nghĩ mày có thể một mình chống lại bọn tao sao?" Hắn ra hiệu, và những tên đàn em lập tức xông lên, như bầy chó săn đói khát.
Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Thanh Long không nói nhiều, anh hành động. Anh né tránh cú vung gậy đầu tiên một cách dễ dàng, rồi tung một cú đá xoáy vào bụng kẻ tấn công. Hắn ta khụy xuống, ôm bụng rên rỉ. Năng lực đặc biệt của Thanh Long, thứ sức mạnh bí ẩn mà anh vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được, bùng nổ. Tốc độ của anh tăng lên đáng kể, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh phi thường, không chỉ là sức mạnh cơ bắp mà còn là sự căm phẫn tích tụ bấy lâu.
Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng khi anh dùng một thanh sắt vụn làm vũ khí tạm thời, chặn đứng những đòn tấn công dồn dập. Tiếng xương gãy khô khốc vang lên khi anh ra đòn hiểm, tiếng rên rỉ, tiếng gào thét bị bóp nghẹt của những kẻ bị thương. Anh di chuyển không ngừng, biến những chồng vật liệu xây dựng thành lá chắn, thành điểm tựa cho những cú nhảy vọt. Một tên lính canh lao tới với con dao găm sáng loáng, Thanh Long chỉ hơi nghiêng người, tránh né. Con dao sượt qua vai anh, rạch một đường nhỏ, nhưng anh không hề nao núng. Anh túm lấy cổ tay hắn, vặn ngược. Tiếng "rắc" chói tai vang lên, con dao rơi xuống sàn bê tông. Thanh Long xoay người, dùng chính cơ thể hắn làm vật cản, hất hắn về phía đồng bọn.
Tùng 'Sẹo' đứng nhìn, ánh mắt từ kiêu ngạo dần chuyển sang kinh ngạc, rồi có chút sợ hãi. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ liều lĩnh, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể một mình chống lại mười tên đàn em được huấn luyện kỹ càng như vậy. Người thanh niên trước mặt hắn không chỉ nhanh, mạnh, mà còn tàn nhẫn, dứt khoát. Hắn không lãng phí một đòn nào, mỗi cú ra tay đều nhắm vào điểm yếu chí mạng, khiến đối thủ không kịp phản ứng. Tùng 'Sẹo' nhận ra, đây không phải là một đối thủ thông thường. Kẻ này mang theo một thứ gì đó lớn hơn cả sự liều lĩnh, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong đôi mắt.
"Đồ khốn!" Tùng 'Sẹo' gầm lên, rút ra khẩu súng ngắn giắt ở thắt lưng. Hắn không còn kiên nhẫn để chơi trò mèo vờn chuột nữa.
Nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Trước khi Tùng 'Sẹo' kịp bóp cò, Thanh Long đã ném một khối gạch vỡ về phía hắn. Khối gạch bay với tốc độ kinh hồn, trúng thẳng vào tay cầm súng của Tùng 'Sẹo', khiến hắn đau điếng, khẩu súng rơi loảng xoảng xuống đất. Thanh Long lao tới, không cho hắn cơ hội phản công. Một cú đấm sấm sét vào bụng, rồi một cú lên gối thẳng vào hàm. Tùng 'Sẹo' loạng choạng, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Hắn ngã vật xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đầy vẻ kinh hoàng và khó tin. Hắn đã nhìn thấy sức mạnh của Thanh Long, một sức mạnh chưa từng có. Một hạt giống nghi ngờ, một sự ngưỡng mộ khó tả bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn, thứ sẽ định hình tương lai của hắn sau này.
Thanh Long thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh. Anh nhìn những kẻ nằm la liệt trên sàn, một số bất tỉnh, một số rên rỉ trong đau đớn. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí càng kích thích bản năng báo thù trong anh. Anh nhặt khẩu súng của Tùng 'Sẹo' lên, kiểm tra băng đạn, rồi ném nó sang một bên. Anh không cần súng. Anh cần đối mặt với kẻ đứng sau tất cả, kẻ đã tạo nên "vết sẹo" của anh.
***
Trong khi cơn bão bạo lực đang quét qua công trường 'Tháp Rồng', tại Trụ Sở Công An Thành Phố, một cơn bão khác cũng đang dần hình thành. Trung úy Minh, khi đó mới chỉ là một sĩ quan trẻ với khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, đang ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tổng hợp những thông tin rời rạc. Tiếng điện đàm xì xèo bị nhiễu liên tục, tiếng gõ phím máy tính lách cách trong căn phòng trực ban yên tĩnh. Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi nặng hạt không ngừng, gió lớn rít lên từng hồi, thi thoảng tiếng sấm chớp xa xa lại rền vang, như tiếng vọng của một thế giới đang hỗn loạn. Mùi cà phê nguội, giấy tờ cũ, và một chút mùi thuốc lá từ đồng nghiệp vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi ẩm ướt của đêm mưa, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng, nhưng cũng đầy sự bất lực.
"Trung úy Minh, lại có một báo cáo nhiễu sóng từ khu vực công trường 'Tháp Rồng'. Hình như có đánh nhau ở đó, nhưng tín hiệu rất chập chờn, không rõ ràng," một sĩ quan trẻ khác báo cáo, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi.
Minh cau mày. Đây không phải lần đầu tiên. Suốt mấy tháng qua, khu vực công trường này đã trở thành điểm nóng của những vụ án bí ẩn, những cuộc giao tranh ngầm giữa các băng đảng. Nhưng mỗi lần anh cử người đi điều tra, mọi thứ đều bị che đậy một cách hoàn hảo. Bằng chứng biến mất, nhân chứng im lặng, hoặc tệ hơn, biến mất không dấu vết. Anh biết rằng có một thế lực nào đó đang cố gắng ngăn cản anh, một thế lực lớn mạnh hơn những gì anh từng tưởng tượng.
"Có thông tin gì về danh tính các đối tượng không?" Minh hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định.
"Không rõ, thưa Trung úy. Chỉ biết là có vẻ một bên là người của Huyết Sát Hội, bên còn lại... rất bí ẩn. Chúng di chuyển rất nhanh, và dường như... rất hiệu quả. Chúng ta không có đủ bằng chứng để xin lệnh đột kích."
Minh thở dài, day nhẹ thái dương. Anh cảm thấy một sự bế tắc khó chịu. Luật pháp là trên hết, nhưng làm sao có thể thực thi luật pháp khi những kẻ tội phạm lộng hành ngay dưới mũi cảnh sát, lại còn có bàn tay vô hình che chắn? Anh biết, Huyết Sát Hội không chỉ là một băng đảng thông thường. Chúng có tiền, có quyền lực ngầm, và có cả những mối quan hệ chính trị, những kẻ sẵn sàng bán rẻ lương tâm để bao che cho chúng. Đây chính là khởi đầu của "Bão Đen" mà anh sẽ phải đối mặt sau này, một cơn bão mà anh cảm thấy đã âm ỉ từ rất lâu.
"Có điều gì đó không ổn ở đây... Mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài của nó," Minh thì thầm, không phải với đồng nghiệp, mà với chính bản thân mình. Anh gõ gõ ngón tay lên bàn, đôi mắt chăm chú nhìn vào bản đồ số trên màn hình, nơi khu vực công trường 'Tháp Rồng' đang nhấp nháy đỏ. "Chúng ta cần phải đào sâu hơn, không thể để chúng lộng hành. Cử một đội trinh sát nhỏ, bí mật tiếp cận khu vực lân cận công trường. Không được manh động, chỉ thu thập thông tin, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào. Bất cứ điều gì cũng có thể là chìa khóa."
Anh biết, việc này rất nguy hiểm, và hy vọng tìm được bằng chứng cụ thể là rất mong manh. Nhưng anh không thể ngồi yên. Lòng nhiệt huyết của một sĩ quan trẻ, khao khát công lý cháy bỏng trong anh. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều tội ác bị che đậy. Anh sẽ không từ bỏ. Dù chỉ là một Trung úy nhỏ bé, anh vẫn sẽ kiên định đứng vững, trở thành một áp lực pháp lý không thể xem thường, một bức tường thành chống lại thế lực đen tối đang cố gắng nuốt chửng thành phố này.
***
Gần sáng, trước bình minh, khi tiếng mưa vẫn ào ạt trút xuống và gió lớn vẫn gào thét, Thanh Long đã vượt qua mọi chướng ngại, tiến đến khu vực văn phòng tạm, trung tâm đầu não của sào huyệt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn vang vọng như tiếng trống trận, tiếng gió rít qua các khe cửa như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Bên trong, không khí đặc quánh mùi thuốc lá, bia rượu còn vương vãi, mùi giấy cũ, mực in, và một chút mùi tanh nồng của máu từ những kẻ bị thương hoặc đã chết trong các trận giao tranh trước đó. Ánh sáng lập lòe từ những bóng đèn tạm bợ, treo chênh vênh trên trần nhà, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên tường. Bầu không khí căng thẳng đến cực độ, hỗn loạn nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn của một sào huyệt tội ác.
Thanh Long quét mắt qua căn phòng, anh thấy những bàn làm việc bừa bộn, những tập tài liệu rải rác. Anh nhanh chóng tìm kiếm, lật tung mọi thứ. Và rồi, anh tìm thấy nó. Một cuốn sổ đen cũ kỹ, bìa da sờn rách, được giấu dưới đáy một ngăn kéo khóa cẩn thận. Anh phá khóa một cách dễ dàng, rút cuốn sổ ra.
"Sổ Đen Huyết Sát."
Anh lướt qua từng trang, ánh mắt sắc lạnh. Trong đó là những ghi chép tỉ mỉ về các phi vụ làm ăn phi pháp của Huyết Sát Hội: những hợp đồng bảo kê, buôn lậu, rửa tiền thông qua các công ty bình phong, những khoản hối lộ khổng lồ cho các quan chức. Và đáng sợ hơn, là những cái tên. Những cái tên quen thuộc từ quá khứ, những cái tên mà anh từng nghe loáng thoáng khi còn bé, những cái tên gắn liền với Tập đoàn Hắc Ưng. Cái tên Trần Đức Hùng xuất hiện nhiều lần, không phải là người trực tiếp ra mặt, nhưng là kẻ giật dây, kẻ đứng sau mọi âm mưu.
Căm phẫn dâng trào, củng cố thêm động cơ trả thù của anh. Đây không chỉ là một băng đảng đơn thuần. Đây là một mạng lưới tội ác phức tạp, có tổ chức, được điều hành bởi một kẻ máu lạnh, một kẻ đã hủy hoại cuộc đời anh mười năm về trước. Những gì anh đang tìm kiếm, không chỉ là bằng chứng, mà là lời giải đáp cho cái "vết sẹo" đã hằn sâu trong tâm hồn anh. Cuốn sổ đen này, dù chỉ là phiên bản sơ khai, đã hé lộ những mối liên hệ ban đầu, sâu sắc hơn giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng, báo hiệu một âm mưu lớn hơn nhiều so với một băng đảng thông thường, và sự hình thành của "Hắc Ưng Mật Mã" sau này.
Thanh Long cẩn thận xé một vài trang tài liệu quan trọng nhất, nhét vào túi áo. Anh không thể mang theo cả cuốn sổ, nhưng những bằng chứng này là đủ để chứng minh một phần sự thật.
Trước mặt anh, một cánh cửa kiên cố, cũ kỹ, được làm bằng thép dày, nằm ẩn mình sau một giá sách đổ nát. Đó chính là căn phòng của thủ lĩnh cấp cao, nơi mà anh tin rằng kẻ đã ra lệnh cho những hành động tàn bạo đêm đó đang ẩn náu.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đặc biệt cuộn trào trong cơ thể, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Đây là khởi đầu... của sự kết thúc của bọn mày." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói lạnh lẽo và đầy thù hận. "Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm, và tao sẽ là người đòi lại công bằng." Anh chạm tay vào nắm đấm cửa bằng kim loại lạnh lẽo. Một tiếng 'cạch' khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, như tiếng súng lệnh cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
Cuộc đối đầu cuối cùng đã đến.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.