Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên địa mỹ nhân - Chương 62: Hóa Giải Đòn Phủ Đầu: Cái Giá Của Chiến Thắng

Cơn bão điên cuồng gào thét suốt đêm, xé toạc màn đêm bằng những tia sét chói lòa và tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận. Nhưng bên trong căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc, một cơn bão khác còn dữ dội hơn vừa mới đi qua, để lại bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi. Không gian được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn mang nét cổ xưa với bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo và một cánh cửa gỗ không rõ dẫn đi đâu, giờ đây lại thấm đẫm mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt và mùi mồ hôi lạnh. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng dường như chẳng thể xuyên thấu được bức tường im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Thanh Long đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp kính mờ hơi nước, nhìn ra cảnh vật đang dần hiện rõ trong ánh rạng đông xám xịt. Gương mặt anh góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng mím chặt, hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được sự quyết đoán. Thân hình săn chắc, cao hơn 1m85 của anh dường như càng thêm sừng sững trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, như một pho tượng được tạc từ đá, ẩn chứa sức mạnh phi thường. Anh đã thức trắng đêm, dõi theo từng biến động nhỏ nhất trên thị trường tài chính, từng dòng dữ liệu nhảy số liên tục trên màn hình máy tính của Lâm Phong.

Lâm Phong, với cặp kính cận trượt nhẹ xuống sống mũi, vẫn đang gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn xé tan sự tĩnh mịch. Ánh mắt anh ta lanh lợi, nhanh nhẹn, nhưng giờ đây lại hằn sâu quầng thâm và sự kiệt sức. Cố gắng ổn định lại hơi thở, giọng anh ta khàn đặc vì căng thẳng và thiếu ngủ: "Chúng ta... chúng ta đã thành công, Sếp Long. Kế hoạch thâu tóm của Hắc Ưng đối với Công ty Vận tải Biển Đại Dương đã bị phá vỡ. Chúng không kịp trở tay khi Long Thịnh tung đòn quyết định. Chúng ta đã gây ra một cú sốc lớn, một sự hỗn loạn đúng như anh mong muốn."

Thanh Long quay lại, ánh mắt anh như dao, xuyên thẳng vào Lâm Phong. "Thành công? Hay chỉ là một chiến thắng Pyrros? Thiệt hại... bao nhiêu?" Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy uy lực, mỗi từ như một nhát búa đóng vào không khí. Anh hiểu rõ cái giá của sự mạo hiểm. Một chiến thắng vang dội đôi khi cũng để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa. "Long Thịnh đã phải trả giá thế nào cho canh bạc này?"

Lâm Phong nuốt khan, ngón tay anh ta ngừng gõ phím. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng. "Long Thịnh... đã phải huy động toàn bộ nguồn lực dự trữ, thậm chí là bán một phần nhỏ cổ phần chiến lược ở vài công ty con để có đủ vốn đánh sập giao dịch của Hắc Ưng vào phút chót. Cổ phiếu của chúng ta đã lao dốc không phanh trong vài giờ đồng hồ, tạo ra một cơn hoảng loạn nhỏ. Chúng ta đã mất... khoảng 20% giá trị thị trường trong một đêm." Anh ta thở hắt ra, như trút được gánh nặng. "Nhưng quan trọng hơn, chúng ta đã khiến Hắc Ưng không thể nuốt trọn Vận tải Biển Đại Dương. Chúng đã phải rút lui, ít nhất là trong phi vụ này."

Thanh Long nhắm mắt lại, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng đầy chua chát thoáng qua trên gương mặt anh. 20% giá trị thị trường, đó là một con số khổng lồ, một vết thương sâu cho Long Thịnh. Nhưng anh biết, đó là cái giá phải trả để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn, để Hắc Ưng không thể mở rộng vòi bạch tuộc kiểm soát thêm một tài sản chiến lược nữa. "Tốt," anh nói, giọng dứt khoát. "Vậy là chúng ta đã ngăn chặn được một đòn phủ đầu. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu."

Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, và Hồng Liên bước vào. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô giờ đây dường như đang run rẩy vì kiệt sức. Làn da trắng xanh của cô càng thêm tái nhợt, mái tóc đen dài rũ rượi. Chiếc áo bó sát thường ngày của cô rách một mảng lớn ở vai, lộ ra một vết thương bầm tím, rướm máu. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn không mất đi sự cảnh giác. Mùi thuốc sát trùng trở nên đậm hơn khi cô tiến vào.

Thanh Long nhìn thấy cô, ánh mắt anh lập tức trở nên phức tạp. Vừa là sự lo lắng, vừa là sự khâm phục, và cả một chút giận dữ vì cô đã mạo hiểm bản thân đến mức này. "Hồng Liên!" Anh bước nhanh đến, đỡ lấy cô khi cô gần như mất thăng bằng. Bàn tay anh chạm vào làn da lạnh lẽo của cô, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ.

Cô khẽ dựa vào anh, một tiếng thở dốc khó nhọc thoát ra khỏi đôi môi mỏng. "Sếp Long... tôi đã về." Giọng cô nhỏ nhẹ, yếu ớt, nhưng đầy kiên quyết. Cô đưa tay ra, đặt một chiếc USB màu đen, thiết kế đơn giản nhưng chứa đựng cả một thế giới bí mật, lên bàn. "Đây là những gì tôi thu thập được." Sau đó, cô ngã quỵ xuống, không còn chút sức lực nào để chống đỡ.

Thanh Long đỡ lấy cô, cơ thể cô mềm nhũn trong vòng tay anh. Anh nhìn vết thương trên vai cô, một vết rách sâu do một vật sắc nhọn gây ra. "Cô bị thương," anh nói, giọng trầm xuống, ẩn chứa sự tức giận. "Chuyện gì đã xảy ra?"

Hồng Liên hít một hơi sâu, cố gắng tập trung. "Hắc Ưng... chúng không chỉ là một tập đoàn tài chính, Sếp Long. Chúng có chân rết khắp nơi, sâu hơn 'Bão Đen' rất nhiều. Tôi đã thâm nhập vào mạng lưới nội bộ của chúng, gieo rắc những thông tin sai lệch, gây ra sự hỗn loạn như anh chỉ thị. Nhưng chúng... chúng rất nhanh. Khi tôi định rút lui, một đội đặc nhiệm của chúng đã ập đến. Tôi phải chiến đấu để thoát thân." Cô ngừng lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào anh, dường như muốn truyền tải một thông điệp vô hình. "Chúng... chúng biết cả về cô ấy."

Tim Thanh Long thắt lại. "Cô ấy? Ai?" Anh biết rõ Hồng Liên không bao giờ nói thừa một lời.

"An Nhiên," Hồng Liên thì thầm, giọng cô yếu ớt. "Có vẻ như chúng đã theo dõi anh từ lâu. Chúng có thông tin về tất cả những người thân cận với anh, đặc biệt là những người phụ nữ. Chúng... chúng muốn dùng họ để uy hiếp anh."

Lời nói của Hồng Liên như một gáo nước lạnh tạt vào Thanh Long. Anh đã lường trước được sự trả đũa, nhưng không ngờ chúng lại nhắm vào những người anh yêu thương một cách trực diện và tàn độc đến vậy. Gương mặt anh trở nên căng thẳng tột độ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên ngọn lửa giận dữ. "Chết tiệt!" Anh nghiến răng. Anh ôm lấy Hồng Liên, nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế sofa. "Lâm Phong, hãy liên hệ với bác sĩ riêng của tôi ngay lập tức. Sau đó, lập tức tăng cường an ninh cho tất cả những người phụ nữ có liên hệ với tôi. Không được bỏ sót một ai!"

Lâm Phong gật đầu lia lịa, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi lẫn lo lắng. Anh ta nhanh chóng rút điện thoại, vừa gõ số vừa nhìn chiếc USB trên bàn. "Chiếc USB này... chứa gì vậy, Hồng Liên?"

"Bằng chứng. Bằng chứng về mối liên hệ bất hợp pháp của chúng với ban quản lý Công ty Vận tải Biển Đại Dương, những động thái rửa tiền, thao túng thị trường mà chúng đã thực hiện trong quá khứ. Và đặc biệt là những thông tin liên quan đến 'Bão Đen'," Hồng Liên nói, giọng vẫn yếu ớt nhưng đầy quyết đoán. "Tôi đã gieo mầm nghi ngờ vào hệ thống của chúng, và tôi tin rằng, những thông tin trong đây sẽ giúp chúng ta truy ra gốc rễ của Hắc Ưng." Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn kiệt sức.

Thanh Long vuốt nhẹ mái tóc đen dài của Hồng Liên, ánh mắt anh đầy vẻ trân trọng và biết ơn. "Cô đã làm rất tốt, Hồng Liên. Hãy nghỉ ngơi đi. Phần còn lại, cứ để tôi lo." Anh quay sang Lâm Phong, ánh mắt anh đã trở lại vẻ sắc lạnh, quyết đoán của một vị vua. "Lâm Phong, phân tích toàn bộ dữ liệu trong chiếc USB đó. Tôi muốn biết từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng bỏ qua bất cứ thứ gì, dù chỉ là một địa chỉ IP hay một dòng mã khó hiểu. Đây chính là Hắc Ưng Mật Mã, và chúng ta sẽ giải mã nó."

Lâm Phong gật đầu, lao vào công việc với một quyết tâm mới. Tiếng gõ phím lại vang lên dồn dập, mạnh mẽ hơn trước. Căn phòng, dù còn nặng mùi thuốc sát trùng và sự mệt mỏi, giờ đây đã bừng lên một luồng sinh khí mới, luồng sinh khí của cuộc chiến. Thanh Long nhìn Hồng Liên đang chìm vào giấc ngủ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày đang dần xua đi màn đêm. Anh biết, cái giá của chiến thắng này không hề nhỏ, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Những gì Hồng Liên nói về An Nhiên, về việc Hắc Ưng nhắm vào những người phụ nữ thân cận, càng củng cố thêm quyết tâm sắt đá trong anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, như một lời thề nguyền. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và không ai có quyền động vào những gì thuộc về ta."

***

Sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu len lỏi qua những tán cây xanh mướt của quán Cà Phê 'Thức', xua đi chút u ám còn sót lại sau trận bão đêm. Không gian quán được thiết kế hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần, kết hợp với nhiều cây xanh nhỏ, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và đầy riêng tư. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng mà Thanh Long vừa trải qua. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, làm dịu đi phần nào sự mệt mỏi trong tâm trí anh.

Thanh Long ngồi đối diện Lão Gia Trần, người vẫn giữ vẻ bình thản, thâm trầm như thường lệ. Mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Thanh Long, như thể có thể đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng anh. Lão Gia Trần đang nhấp một ngụm trà nóng, làn khói mỏng lượn lờ trước mặt ông, tạo nên một vẻ huyền ảo, thâm thúy.

Thanh Long đặt tách cà phê xuống, ánh mắt anh nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh đã kể cho Lão Gia Trần nghe về những gì đã xảy ra đêm qua: canh bạc tử thần của Long Thịnh, sự tổn thất về tài chính, và đặc biệt là những thông tin Hồng Liên thu thập được, cùng vết thương của cô. "Hắc Ưng... chúng không chỉ nhắm vào kinh tế, Lão Gia. Chúng tấn công vào cả những mối quan hệ của cháu. Chúng biết về An Nhiên, về những người phụ nữ khác. Chúng đang cố gắng dùng họ để uy hiếp cháu." Giọng Thanh Long trầm xuống, ẩn chứa sự tức giận và lo lắng. Anh cảm thấy một sự bất lực khó tả khi những người anh yêu thương bị kéo vào cuộc chiến này.

Lão Gia Trần đặt tách trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên. Ông nhìn Thanh Long, ánh mắt ông sâu thẳm như m��t hồ nước cổ xưa, ẩn chứa vô vàn kinh nghiệm và sự từng trải. "Bão Đen không chỉ cuốn đi tiền bạc, mà còn cuốn đi niềm tin, Long à. Hắc Ưng là những kẻ biết lợi dụng sự hỗn loạn nhất. Cái bóng của chúng đã gieo rắc từ rất lâu rồi, không chỉ trong thế giới kinh doanh, mà còn sâu hơn, trong cái gọi là 'thế giới ngầm' mà con người thường sợ hãi nhắc đến."

Ông khẽ thở dài, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt phúc hậu. "Con nghĩ rằng con đã thành công trong việc phá vỡ kế hoạch của chúng. Đúng vậy, con đã làm được. Nhưng con có hiểu không, Thanh Long? Đối với những kẻ như Hắc Ưng, một dự án thất bại chỉ là một hạt cát nhỏ trong sa mạc rộng lớn của chúng. Mục tiêu của chúng không phải là một phi vụ thâu tóm đơn lẻ, mà là kiểm soát toàn bộ dòng chảy, toàn bộ hệ thống."

Thanh Long im lặng lắng nghe, từng lời của Lão Gia Trần như một mũi kim châm vào tâm trí anh. Anh nhận ra rằng mình vẫn còn quá non nớt khi đánh giá quy mô và sự tàn độc của Hắc Ưng. "Cháu đã đánh giá thấp chúng," anh thừa nhận, giọng nói đầy sự hối tiếc. "Cháu đã nghĩ rằng chúng chỉ là một tập đoàn tài chính lớn mạnh, nhưng chúng còn hơn thế nữa."

Lão Gia Trần gật đầu. "Đúng vậy. Hắc Ưng không phải là một tập đoàn. Nó là một đế chế ngầm, một mạng lưới vươn xa hơn con tưởng. Chúng không chỉ dùng tiền để mua chuộc, mà còn dùng quyền lực, dùng nỗi sợ hãi, thậm chí là những bí mật đen tối nhất để kiểm soát. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn sự kiểm soát tuyệt đối. Và 'Bão Đen' này chính là cơ hội vàng để chúng củng cố đế chế của mình, thâu tóm những gì còn sót lại từ sự hỗn loạn."

Ông nhìn Thanh Long, ánh mắt đầy vẻ thâm trầm. "Con đã đi một nước cờ táo bạo, và thành công trong việc gây ra hỗn loạn cho chúng. Đó là một thành tựu đáng nể. Nhưng đồng thời, con cũng đã tự đặt mình vào tầm ngắm của chúng một cách trực diện nhất. Cái giá của sự chú ý từ Hắc Ưng không hề rẻ, Long à. Con đã thấy vết thương của Hồng Liên, đó mới chỉ là khởi đầu. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để trả đũa, để làm suy yếu con, và để bảo vệ bí mật của chúng."

"Bí mật?" Thanh Long hỏi, ánh mắt anh lóe lên sự tò mò. Anh nhớ lại lời của Hồng Liên về "Hắc Ưng Mật Mã" và những thông tin liên quan đến "Bão Đen".

"Mọi đế chế đều có một trái tim, một bí mật cốt lõi để duy trì sự tồn tại của mình," Lão Gia Trần nói, giọng ông trầm hơn. "Với Hắc Ưng, bí mật đó nằm sâu trong lịch sử của chúng, liên quan đến nguồn gốc của 'Bão Đen' và những gì chúng đã làm để tạo ra và duy trì sự hỗn loạn này. Chúng không chỉ lợi dụng 'Bão Đen'; có lẽ, chúng chính là những kẻ đã gieo mầm cho nó. Những tài liệu của Hồng Liên có thể là chìa khóa để con tìm ra trái tim đó."

Thanh Long siết chặt tay. "Vậy cháu phải làm gì bây giờ, Lão Gia? Cháu không thể lùi bước. Cháu không thể để chúng động vào những người phụ nữ của cháu, không thể để chúng thao túng cả Thiên Hải này." Câu nói của anh chứa đựng một sự mạnh mẽ, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta sẽ không bao giờ để bất cứ ai cướp đi chúng."

Lão Gia Trần mỉm cười nhẹ. "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa, Long à. Con đã gây ra một vết rách lớn trong mạng lưới của Hắc Ưng. Bây giờ, con cần phải kiên nhẫn, chờ đợi vết rách đó lan rộng, và thu thập thêm thông tin. Con cũng cần phải củng cố phòng tuyến của mình, không chỉ về tài chính mà còn về an ninh cá nhân. Những người phụ nữ của con, họ không chỉ là điểm yếu, họ còn là sức mạnh của con. Hãy bảo vệ họ, và họ sẽ là động lực để con chiến thắng."

Ông nhìn Thanh Long, ánh mắt ông truyền đi một thông điệp mạnh mẽ. "Cuộc chiến này sẽ dài hơi, và nó sẽ đòi hỏi con phải đánh đổi nhiều thứ, không chỉ tiền bạc mà còn cả tinh thần. Con phải học cách cân bằng, Long à. Giữa đế chế và trái tim. Đừng để quyền lực làm con mờ mắt, và đừng để dục vọng làm con mất đi sự tinh tế. Một người đàn ông mạnh mẽ là người có thể kiểm soát được cả hai."

Thanh Long gật đầu, lời của Lão Gia Trần vang vọng trong tâm trí anh. Anh hiểu rằng, con đường phía trước còn đầy chông gai, và anh sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho tham vọng của mình. Anh đã thành công trong việc hóa giải đòn phủ đầu của Hắc Ưng, nhưng cái giá phải trả quá lớn, và anh vừa mới nhận ra quy mô thực sự của thế lực ngầm này. Anh đứng dậy, cúi đầu chào Lão Gia Trần. "Cháu hiểu rồi, Lão Gia. Cháu sẽ không phụ lòng tin của Người."

***

Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ. Gió mạnh rít lên từng hồi, luồn lách qua những thiết bị thông gió và ăng-ten trên sân thượng tòa nhà Sky Tower. Thanh Long đứng một mình trên sàn bê tông rộng, tay vịn vào lan can kính bảo vệ, nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang lên đèn rực rỡ bên dưới. Từ độ cao này, mọi thứ dường như trở nên nhỏ bé, nhưng anh biết, ẩn chứa trong những ánh đèn lấp lánh kia là vô vàn âm mưu, toan tính và những cuộc chiến không ngừng nghỉ. Tiếng còi xe từ xa vọng lên mơ hồ, tiếng máy điều hòa trên mái nhà rì rầm, tạo nên một bản giao hưởng cô đơn của đô thị. Mùi không khí cao, đôi khi là mùi kim loại nóng, quẩn quanh khứu giác anh, mang theo một chút lạnh lẽo.

Anh đã thành công hóa giải đòn phủ đầu của Hắc Ưng, cứu vãn Long Thịnh khỏi một cú đánh chí mạng. Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Anh đã mất đi một phần đáng kể giá trị thị trường, và quan trọng hơn, anh đã đặt những người thân yêu vào vòng nguy hiểm. Lời của Hồng Liên về An Nhiên, về việc Hắc Ưng nhắm vào những người phụ nữ của anh, cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Anh cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc, một sự bất lực khi nhận ra rằng quyền lực của anh, dù lớn đến mấy, vẫn không thể bảo vệ hoàn toàn những người anh yêu thương khỏi những kẻ tàn độc như Hắc Ưng.

Anh rút điện thoại ra, kiểm tra. Hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Anh lướt qua, ánh mắt anh dừng lại ở một tin nhắn từ An Nhiên. "Anh biến mất cả ngày. Em lo lắm, Long à. Hay anh đã quên em rồi?" Dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng chứa đựng sự lo lắng, có chút trách móc và cả một nỗi buồn man mác. Thanh Long cảm thấy trái tim mình thắt lại. Anh đã quá tập trung vào cuộc chiến, quá tập trung vào việc bảo vệ đế chế, mà quên mất rằng, có những người đang chờ đợi anh, đang cần sự quan tâm của anh.

Anh tiếp tục lướt, một tin nhắn khác từ Mỹ Ngọc. "Long Thịnh đang gặp khủng hoảng truyền thông. Anh cần có mặt ở đây. Tôi không thể làm mọi thứ một mình." Giọng điệu của Mỹ Ngọc sắc sảo, dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi và áp lực. Cô là một nữ doanh nhân mạnh mẽ, nhưng ngay cả cô cũng không thể một mình gánh vác mọi thứ. Thanh Long cảm nhận được sự xa cách, sự căng thẳng đang len lỏi vào mối quan hệ của anh với những người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời anh.

Thanh Long siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Anh thở dài, một làn khói trắng mỏng thoát ra trong không khí se lạnh. "Cuộc chiến này... nó đang lấy đi của mình quá nhiều," anh độc thoại nội tâm. Anh đã nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để cân bằng mọi thứ, để vừa xây dựng đế chế, vừa bảo vệ tình yêu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự non nớt của mình. Cái giá của quyền lực, của sự kiểm soát, đôi khi là sự cô đơn và những tổn thất không thể lường trước trong các mối quan hệ cá nhân.

Gió mạnh thổi tung mái tóc đen dày của anh, mang theo cái lạnh của độ cao. Thanh Long nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn đường bắt đầu nối tiếp nhau, tạo thành những dòng sông ánh sáng rực rỡ. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn sâu sắc bao trùm lấy mình, nỗi cô đơn của một người đàn ông phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, phải đưa ra những quyết định tàn khốc, và phải đối mặt với những hệ lụy không ngờ.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt sắc bén của anh, vẫn không hề có sự lùi bước. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng không chỉ là một đối thủ kinh doanh, chúng là một thế lực ngầm, một cái bóng đã gieo rắc từ rất lâu, như lời Lão Gia Trần đã nói. Và để đối phó với chúng, anh cần phải mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn, và khôn ngoan hơn.

Anh vuốt điện thoại, nhìn lại tin nhắn của An Nhiên và Mỹ Ngọc, rồi cất nó vào túi. "Ta sẽ bảo vệ các em," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyết tâm, "cho dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì." Anh sẽ không để Hắc Ưng biến những người phụ nữ của anh thành điểm yếu. Anh sẽ biến họ thành động lực, thành nguồn sức mạnh để anh tiếp tục chiến đấu.

Trời đã tối hẳn, thành phố Thiên Hải giờ đây là một biển ánh sáng rực rỡ dưới chân anh. Thanh Long đứng thẳng người, ánh mắt anh nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây đen vẫn còn vương vấn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu. Anh sẽ không chỉ phá vỡ kế hoạch của Hắc Ưng, anh sẽ tìm ra trái tim của đế chế ngầm này, và khi đó, anh sẽ không ngần ngại nghiền nát nó, để Thiên Hải này, mãi mãi là của anh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free