Thiên địa mỹ nhân - Chương 192: Mặt Hồ Gợn Sóng: Buổi Hội Ngộ Đầy Xa Cách
Thanh Long vươn tay, chạm nhẹ vào Thiên Long Ấn, cảm nhận sự ấm áp của nó dường như đang lan tỏa vào lòng bàn tay anh. Một tiềm năng mới, một sự thay đổi tinh vi trong cảm nhận về sức mạnh của bản thân, dường như đang trỗi dậy trong anh. Đó không chỉ là sức mạnh chiến đấu hay trí tuệ kinh doanh, mà là khả năng kết nối, khả năng yêu thương, khả năng kiến tạo một cuộc sống viên mãn không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người phụ nữ trong cuộc đời anh.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh lại thì thầm, nhưng lần này, giọng nói anh chứa đựng nhiều sự dịu dàng và quyết tâm hơn. "Và Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh sẽ không chỉ kiến tạo một thành phố, mà còn kiến tạo một cuộc sống, một hạnh phúc thực sự. Anh sẽ đối mặt với những vết sẹo, chấp nhận chúng như một phần của con người mình, và dùng chúng làm động lực để bước tiếp. Cuộc hành trình tìm kiếm sự an yên, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, có lẽ, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và anh, Thanh Long, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, dù có bất kỳ giông bão nào đang chờ đợi anh phía trước.
***
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ lớn, nhuộm vàng cả không gian phòng khách rộng lớn của Biệt Thự Vùng Ngoại Ô. Những bức tường màu kem, điểm xuyết bằng các đường phào chỉ tinh xảo, phản chiếu ánh sáng cuối ngày, tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại. Trần nhà cao vút, với chùm đèn pha lê rực rỡ đang chờ được thắp sáng, càng làm tăng thêm sự sang trọng, nhưng cũng có một chút gì đó xa cách, tráng lệ đến khó gần. Thanh Long, trong bộ vest lụa màu than chì vừa vặn, đứng giữa căn phòng, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng chi tiết nhỏ. Anh tự tay chỉnh lại bình hoa thủy tinh chứa đầy những đóa lily trắng tinh khôi đặt trên bàn trà trung tâm, nhẹ nhàng vuốt ve từng cánh hoa mềm mại, cố gắng xua đi chút hồi hộp đang len lỏi trong lồng ngực. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ, và xa hơn một chút là tiếng máy cắt cỏ đều đều từ khu biệt thự lân cận, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng yên bình, đối lập hoàn toàn với sự xáo động trong lòng anh.
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Anh đã dốc hết tâm huyết để chuẩn bị cho buổi tối này, một buổi tối mà anh hy vọng sẽ là khởi đầu cho một chương mới, không chỉ của riêng anh mà còn của những người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Anh đã chiến thắng những cuộc chiến khốc liệt nhất, đã gây dựng nên một đế chế vững chãi, nhưng anh biết, cuộc chiến của trái tim, của những cảm xúc phức tạp, mới là thử thách khó khăn nhất. Mùi hoa lily thoang thoảng, xen lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương gỗ quý từ đồ nội thất, khiến không khí trở nên trong lành và dễ chịu hơn, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn sự căng thẳng đang lớn dần trong anh.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Anh Hoàng?" Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Anh không quay đầu lại, vẫn chăm chú ngắm nhìn những cánh hoa.
Anh Hoàng, trong bộ vest đen lịch lãm, đứng cách đó vài bước, cung kính cúi đầu. Anh ta luôn là một trợ thủ đắc lực, tỉ mỉ và chu đáo trong mọi công việc. "Dạ, thưa sếp. Mọi thứ đã được sắp xếp chu đáo theo ý sếp. Bàn ăn đã bày biện xong xuôi, món ăn đã sẵn sàng. Các cô ấy sẽ đến trong ít phút nữa." Giọng Anh Hoàng rõ ràng, chuyên nghiệp, không chút thừa thãi. Anh ta cảm nhận được sự căng thẳng của Thanh Long, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh, chuyên nghiệp.
Thanh Long khẽ gật đầu, một nụ cười nửa miệng đầy suy tư thoáng hiện trên môi. "Tốt lắm. Anh có thể lui đi, tôi muốn có chút thời gian yên tĩnh trước khi họ đến."
Anh Hoàng không nói thêm lời nào, lặng lẽ rời đi, để lại Thanh Long một mình trong không gian rộng lớn. Thanh Long hít thở sâu, cố gắng trấn an bản thân. Anh đi vòng quanh phòng khách, từng bước chân nhẹ nhàng trên tấm thảm Ba Tư dày dặn. Anh chạm vào những bức tranh nghệ thuật treo trên tường, những món đồ trang trí tinh xảo, tất cả đều toát lên vẻ đẹp đắt tiền, nhưng đêm nay, chúng dường như không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh, một cảnh tượng hùng vĩ và quen thuộc. Anh là người đã kiến tạo nên trật tự mới cho thành phố này, người đã nắm giữ vận mệnh của nó. Nhưng đối với vận mệnh của những trái tim đang chờ đợi anh, anh lại cảm thấy mình mong manh hơn bao giờ hết.
Anh nhớ lại những lời của Bà Ba, về hạnh phúc không nằm ở những gì mình có, mà ở những gì mình cảm nhận được. Anh đã có quá nhiều, nhưng liệu những người phụ nữ đó có cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm chân thành của anh không? Hay chỉ là sự bỏ bê, sự bận rộn không ngừng trong những cuộc chiến tranh giành quyền lực? Anh đã từng là một kẻ chinh phục, một người kiến tạo. Giờ đây, anh muốn trở thành một người bảo vệ, một người vun đắp. Nhưng để làm được điều đó, anh phải đối mặt với những vết sẹo, những tổn thương mà có lẽ anh đã vô tình gây ra, hoặc đã bỏ mặc trong suốt thời gian qua.
Anh dừng lại trước chiếc gương lớn, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Vẻ ngoài hoàn hảo, thân hình săn chắc, đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Anh đã trải qua quá nhiều, đã nhìn thấy quá nhiều máu và nước mắt. Những vết sẹo vô hình hằn sâu trong tâm hồn anh, và anh biết, những người phụ nữ của anh cũng không khác. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một nỗi niềm riêng mà anh cần phải thấu hiểu. Buổi tối này, không phải là một bữa tiệc mừng chiến thắng, mà là một lời xin lỗi ngầm, một lời mời gọi để hàn gắn. Anh muốn họ cảm nhận được sự chân thành của anh, muốn họ biết rằng, dù anh có là bá chủ của Thiên Hải, thì trái tim anh vẫn luôn hướng về họ. Anh khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt đầy kiên định. Anh đã sẵn sàng.
Tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, như một tín hiệu khởi đầu. Tim Thanh Long khẽ thắt lại. "Họ đến rồi," anh thầm nghĩ, một cảm giác vừa mong đợi vừa lo lắng xen lẫn. Anh tự tin đối mặt với kẻ thù, nhưng lại có chút bối rối khi đối mặt với những mỹ nhân đã trao trọn trái tim cho anh. Anh bước đến cửa, hít một hơi thật sâu, và nở một nụ cười ấm áp, tự nhiên nhất có thể.
Cánh cửa mở ra, và như một thước phim quay chậm, từng bóng hồng tuyệt sắc bước vào, mang theo những hương thơm đặc trưng của riêng mình, và cả những cảm xúc ngầm mà anh có thể cảm nhận được bằng trực giác nhạy bén của mình.
Đầu tiên là Mỹ Ngọc. Cô xuất hiện trong chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, ôm sát cơ thể thanh mảnh nhưng đầy đặn, tôn lên đường cong quyến rũ. Mái tóc đen dài được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thon và bờ vai ngọc ngà. Đôi mắt phượng sắc bén của cô lướt qua Thanh Long, rồi nhanh chóng lướt qua căn phòng, không dừng lại quá lâu ở bất kỳ điểm nào. Nụ cười của cô thanh lịch, nhưng không chạm đến đáy mắt, ẩn chứa một sự kiêu hãnh và cả một chút lạnh lùng xa cách. Mùi hương nước hoa Chanel No.5 cổ điển, sang trọng, nhưng cũng đầy quyền lực tỏa ra từ cô.
"Thanh Long," cô chào, giọng nói rõ ràng, rành mạch, có chút khách sáo. "Anh đã chuẩn bị thật chu đáo."
Thanh Long tiến đến, khẽ nắm lấy tay cô, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc. "Mỹ Ngọc, em đến rồi. Anh rất vui." Anh cố gắng truyền vào cái chạm một chút ấm áp, một chút chân thành, nhưng dường như nó không thể xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu sa của cô.
Tiếp theo là Kim Anh. Cô diện một bộ suit màu kem hiện đại, áo sơ mi lụa trắng bên trong, toát lên vẻ mạnh mẽ, chuyên nghiệp nhưng vẫn không kém phần gợi cảm. Mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, tôn lên vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh nhìn kiên định, có chút dò xét, như muốn đọc thấu tâm can anh. Hương thơm của nước hoa Jo Malone Lime Basil & Mandarin, tươi mát nhưng cũng đầy mạnh mẽ, phảng phất quanh cô.
"Anh Long," Kim Anh gật đầu nhẹ, giọng nói dứt khoát. "Trông anh có vẻ đã hồi phục rồi." Câu nói nghe như một lời chào hỏi đơn thuần, nhưng Thanh Long cảm nhận được một chút gì đó sắc bén, một câu hỏi ẩn ý về sự bình yên mà anh đã tìm thấy, hay chỉ là vẻ ngoài.
Rồi Hồng Liên. Cô bước vào như một bóng ma, gần như không gây ra tiếng động. Chiếc váy đen bó sát, kín đáo nhưng vẫn tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, linh hoạt và đầy nguy hiểm của cô. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ những đường nét thanh tú nhưng sắc lạnh trên gương mặt. Đôi mắt đen láy của cô lướt qua Thanh Long, rồi lướt qua Mỹ Ngọc và Kim Anh, ánh nhìn không biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ, một nỗi cô đơn mà chỉ Thanh Long mới có thể cảm nhận được. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, mùi hương nhẹ nhàng của hoa nhài, thanh khiết nhưng cũng đầy ma mị, thoang thoảng quanh cô.
Thanh Long cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình tỏa ra từ cô, một bức tường vô hình ngăn cách. Anh biết, Hồng Liên đã chịu quá nhiều tổn thương, và việc tiếp cận trái tim cô không hề dễ dàng.
Cuối cùng là Tiểu Linh. Cô xuất hiện như một làn gió xuân, mang theo sự trong sáng, ngọt ngào. Chiếc váy voan trắng thêu hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên được cài một chiếc kẹp hình bướm nhỏ xinh. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn Thanh Long với sự lo lắng và cả một chút ngượng ngùng, như một cô gái nhỏ sợ hãi trước những người lớn. Hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng, thuần khiết và thanh khiết, tỏa ra từ cô.
"Anh Long..." Tiểu Linh khẽ gọi, giọng nói trong trẻo, có chút ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh lặng. "Anh... anh khỏe không ạ?" Cô bé là người duy nhất không giấu được sự lo lắng chân thành.
Thanh Long cố gắng nở một nụ cười ấm áp nhất có thể, gật đầu trấn an cô bé. "Anh khỏe. Cảm ơn em, Tiểu Linh."
Không khí trong phòng khách trở nên kỳ lạ. Bốn mỹ nhân đứng cách nhau một khoảng vừa phải, ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, rồi lại nhanh chóng rời đi, không ai nói thêm lời nào. Sự hiện diện của Thanh Long, lẽ ra phải là trung tâm, nhưng lại trở thành một điểm tựa căng thẳng, nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh, hoặc cố gắng tránh né anh. Tiếng dao dĩa lách cách khi Thanh Long mời mọi người vào bàn ăn, âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong sự im lặng nặng nề.
Thanh Long ngồi vào vị trí chủ trì, đối diện với anh là Mỹ Ngọc, bên phải là Kim Anh, và bên trái là Hồng Liên và Tiểu Linh. Bàn ăn được bày biện sang trọng với những món ăn tinh tế, hương vị quyến rũ tỏa ra, nhưng dường như không ai thực sự có hứng thú. Thanh Long cố gắng khơi gợi câu chuyện.
"Mỹ Ngọc, Thiên Long dạo này thế nào rồi? Em có vẻ bận rộn hơn trước nhiều." Anh bắt đầu, giọng điệu thân mật nhất có thể.
Mỹ Ngọc khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt lướt qua anh, rồi nhìn vào đĩa thức ăn. "Vẫn vậy, mọi thứ vẫn theo kế hoạch. Anh không cần lo lắng." Giọng cô lạnh nhạt, có chút xa cách, như một báo cáo công việc khô khan. Cô không dùng từ ngữ thừa thãi, mỗi câu nói đều có mục đích, và mục đích của câu này dường như là để giữ khoảng cách.
Thanh Long cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Anh biết cô bận rộn, nhưng cách cô nói khiến anh cảm thấy mình là người ngoài cuộc, không phải là người đàn ông mà cô từng tin tưởng và yêu thương. Anh quay sang Kim Anh, cố gắng tìm kiếm một phản ứng khác.
"Kim Anh, công việc ở công ty luật có thuận lợi không? Anh nghe nói em vừa thắng một vụ kiện lớn."
Kim Anh đặt nĩa xuống đĩa, tạo ra một tiếng động nhỏ sắc bén. "Anh Long, anh có vẻ đã tìm được bình yên rồi nhỉ? Sau tất cả..." Ánh mắt cô sắc bén, có ý chất vấn, như thể muốn hỏi anh đã phải trả giá bao nhiêu cho cái "bình yên" đó, và liệu nó có thực sự xứng đáng hay không. Có một chút gì đó của sự hoài nghi, và cả một chút ghen tuông ngầm trong ánh mắt cô. "Em vẫn ổn, công việc vẫn tiến triển. Anh không cần quan tâm nhiều đâu."
Thanh Long cảm thấy khó xử. Anh muốn quan tâm, nhưng sự quan tâm của anh lại bị đẩy lùi, bị chất vấn. Anh nhìn sang Tiểu Linh, cô bé đang cúi đầu ăn, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tiểu Linh, món này ngon lắm ạ. Anh... có khỏe không?" Cô bé hỏi nhỏ nhẹ, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành và cả một chút sợ hãi. Cô là người duy nhất không có vẻ gì là giận dỗi hay chất vấn, chỉ đơn thuần là lo lắng cho anh.
Thanh Long mỉm cười nhẹ nhàng với Tiểu Linh. "Anh khỏe, cảm ơn em. Em ăn đi, món này là món em thích nhất mà." Anh gắp một miếng tôm hùm sốt bơ tỏi vào đĩa của cô bé, cố gắng làm dịu đi không khí.
Hồng Liên, từ đầu bữa đến giờ, chỉ im lặng quan sát. Cô khẽ nhấp rượu vang, ánh mắt lướt qua Thanh Long, rồi lại lướt qua Mỹ Ngọc, Kim Anh, và Tiểu Linh. Không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng Thanh Long cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy qua khi ánh mắt cô chạm vào anh. Cô như một bức tượng băng, đẹp đẽ nhưng khó chạm tới, ẩn chứa một bí mật sâu kín mà anh chưa thể nào lý giải. Mùi hoa nhài phảng phất từ cô, giờ đây lại mang một vẻ cô độc, u buồn.
Thanh Long liên tục rót rượu, gắp thức ăn cho mọi người, cố gắng phá vỡ sự im lặng, cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng, thân mật. Nhưng mọi nỗ lực của anh dường như đều vô ích. Những lời chào hỏi gượng gạo, những câu trả lời ngắn gọn, những ánh mắt dò xét, và sự im lặng đáng sợ của Hồng Liên, tất cả đều khiến trái tim anh nặng trĩu. Anh cảm nhận rõ ràng những vết rạn nứt sâu sắc, những khoảng cách vô hình giữa anh và mỗi người phụ nữ, và cả giữa họ với nhau. Đây không phải là một bữa tối của sự hàn gắn, mà là một bữa tối của sự đối mặt với những tàn tích cảm xúc sau chiến tranh. Anh đã chiến thắng một cuộc chiến lớn, nhưng lại thất bại thảm hại trên chính mảnh đất của tình yêu và sự gắn kết. Mỗi lần anh nhìn vào đôi mắt của họ, anh lại thấy một phần của chính mình bị mất mát, bị bỏ quên.
Bữa tối kéo dài trong sự căng thẳng và gượng gạo. Thanh Long cảm thấy như mình đang tham gia vào một vở kịch mà anh không biết kịch bản, và mọi người đều đang diễn một vai mà họ không muốn đóng. Khi bữa ăn kết thúc, không ai nán lại quá lâu. Mỹ Ngọc là người đứng dậy đầu tiên, cô vẫn giữ thái độ thanh lịch nhưng xa cách. "Cảm ơn anh vì bữa tối, Thanh Long. Tôi có việc cần giải quyết." Cô nói, không nhìn thẳng vào anh, và bước đi nhẹ nhàng, mang theo mùi nước hoa sang trọng và sự kiêu hãnh của riêng mình. Thanh Long chỉ kịp gật đầu, cảm thấy một sự thất vọng tràn ngập.
Kim Anh cũng đứng dậy sau đó không lâu. "Anh Long, tôi có hẹn. Chúc anh một buổi tối vui vẻ." Giọng cô vẫn thẳng thắn, nhưng không còn sự chất vấn gay gắt như trước, thay vào đó là một sự dứt khoát, gần như là buông xuôi. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến mắt, rồi quay lưng bước đi, mang theo sự mạnh mẽ và cá tính của mình.
Tiểu Linh là người cuối cùng rời đi. Cô bé nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy lo lắng, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. "Anh Long... anh giữ gìn sức khỏe nhé." Cô bé nói nhỏ nhẹ, rồi cúi đầu chào, rụt rè bước ra khỏi phòng, mang theo sự trong sáng và nỗi ưu tư của riêng mình.
Hồng Liên vẫn im lặng cho đến phút cuối cùng. Cô đứng dậy, không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Thanh Long, ánh mắt sắc lạnh lướt qua anh, rồi biến mất vào màn đêm. Mùi hoa nhài vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một nỗi ám ảnh, một sự nhắc nhở về những bức tường vô hình mà cô đã dựng lên xung quanh mình.
Sau khi tiễn các mỹ nhân ra về, mỗi người một vẻ, một sự xa cách đến đau lòng, Thanh Long đứng lặng một mình giữa căn phòng khách rộng lớn. Những ánh đèn pha lê đã được thắp sáng, rọi xuống không gian lộng lẫy, nhưng lại không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã cố gắng, đã hy vọng, nhưng buổi tối này lại là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã bỏ quên, những trách nhiệm anh chưa gánh vác trọn vẹn. Anh đã thắng tất cả, nhưng lại thua trên chính mảnh đất của tình yêu và sự gắn kết.
Anh bước lên sân thượng, nơi gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Thành phố Thiên Hải lung linh ánh đèn dưới chân anh, một cảnh tượng mà trước đây anh luôn cảm thấy tự hào, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn trong lòng anh. Anh tựa vào lan can, nắm chặt Thiên Long Ấn trong tay. Vật phẩm quyền lực nhất, biểu tượng của đế chế mà anh đã xây dựng, giờ đây dường như cũng trở nên lạnh ngắt.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một bầu trời rộng lớn và vô tận. Những ngôi sao lấp lánh như những ánh mắt dò xét, như đang hỏi anh, liệu anh có thực sự tìm được hạnh phúc, hay chỉ là một kẻ chinh phục cô độc trên đỉnh cao quyền lực? Anh đã chiến thắng một cuộc chiến lớn, nhưng lại thất bại trong việc hàn gắn những mối quan hệ thân cận nhất. Anh nhận ra rằng vết thương lòng của các mỹ nhân, cũng như chính anh, sâu sắc hơn anh tưởng rất nhiều. Buổi tối này không phải là một khởi đầu, mà là một lời nhắc nhở đau đớn.
"Ta đã thắng tất cả, nhưng lại thua trên chính mảnh đất của tình yêu và sự gắn kết. Phải làm sao để hàn gắn những vết nứt này?" Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói anh khẽ rung lên trong gió đêm. Anh cảm thấy một sự giằng xé dữ dội giữa trách nhiệm cá nhân, mong muốn mang lại hạnh phúc cho tất cả và hiện thực phũ phàng của sự xa cách. Nỗi sợ hãi về sự cô đơn và mất mát tình cảm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu ưu tư, bao nhiêu nuối tiếc. "Hạnh phúc... có lẽ không đơn giản như ta nghĩ." Lời của Bà Ba lại văng vẳng bên tai, giờ đây mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đã có quá nhiều, nhưng anh cảm nhận được gì? Ngoài gánh nặng, ngoài trách nhiệm, ngoài những vết sẹo không ngừng nhức nhối?
Thanh Long nắm chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay anh. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh có đủ quyền lực, đủ tiền bạc, anh có thể mang lại hạnh phúc cho những người anh yêu thương. Nhưng bây giờ anh nhận ra, hạnh phúc không thể mua được bằng quyền lực hay tiền bạc, nó phải được xây dựng từ sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và tình yêu chân thành. Anh nhận ra rằng anh không thể giải quyết mọi thứ trong một buổi gặp mặt chung chung như thế này. Mỗi mỹ nhân đều có một vết thương lòng hoặc một sự hiểu lầm riêng cần được anh thấu hiểu và xoa dịu. Anh cần phải tiếp cận từng người một cách riêng biệt và chân thành, lắng nghe những gì họ muốn nói, và cả những gì họ không thể nói. Đặc biệt là Hồng Liên, sự im lặng và ánh mắt của cô cho thấy cô có thể là người giữ nhiều bí mật hoặc tổn thương nhất, đòi hỏi anh phải có cách tiếp cận đặc biệt.
Thanh Long nhìn xuống Thiên Long Ấn, ánh mắt kiên định dần trở lại, nhưng giờ đây nó không phải là sự kiên định của một chiến binh trên chiến trường, mà là của một người đàn ông quyết tâm đối mặt với thử thách cảm xúc. Anh đã từng là một kẻ chinh phục, một người kiến tạo. Giờ đây, anh muốn trở thành một người bảo vệ, một người vun đắp. Anh sẽ không bỏ cuộc. Những vết nứt này có thể sâu sắc, nhưng anh tin rằng tình yêu và sự chân thành của anh có thể hàn gắn chúng. Cuộc hành trình tìm kiếm sự an yên, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, có lẽ, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và anh, Thanh Long, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, dù có bất kỳ giông bão nào đang chờ đợi anh phía trước, dù đó là giông bão của chiến trường hay giông bão của trái tim. Anh sẽ không chỉ kiến tạo một thành phố, mà còn kiến tạo một cuộc sống, một hạnh phúc thực sự, cho chính mình và cho những thiên địa mỹ nhân của anh.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh lại thì thầm, nhưng lần này, giọng nói anh không còn chứa đựng sự dịu dàng hay quyết tâm đơn thuần, mà là một lời hứa hẹn, một lời thề nguyện khắc sâu trong tâm khảm. Anh sẽ không để mất họ một lần nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.