Thiên địa mỹ nhân - Chương 154: Cơn Thịnh Nộ Của Hắc Ưng: Phản Kích Trong Bóng Tối
Mùi thuốc lá và rượu mạnh nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện chặt lấy hương xì gà đắt tiền, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc quánh sự tức giận và tuyệt vọng trong văn phòng riêng của Trần Đức Hùng. Tiếng chim hót líu lo từ xa, mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi đất sạch sau cơn mưa đêm vẫn cố len lỏi qua ô cửa kính cách âm, nhưng đều bị nuốt chửng bởi cơn bão trong lòng Hắc Ưng. Trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, giờ đây chi chít những vết nứt, những mảnh pha lê vỡ vụn lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của sự thất bại. Trần Đức Hùng, kẻ tự xưng là Hắc Ưng của Thiên Hải, với khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay vặn vẹo vì phẫn nộ, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên loạn khó tả. Hắn nắm chặt hai tay trên bàn, các đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rắn độc đang ẩn mình dưới lớp da sạm màu.
Tiếng điện thoại reo dồn dập từ khắp nơi trong văn phòng, tiếng bước chân vội vã của các trợ lý, tiếng thì thầm căng thẳng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Một cố vấn cấp cao, với bộ vest Armani thẳng thớm nhưng gương mặt tái mét như tờ giấy, run rẩy bước vào, cúi đầu thấp đến mức không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sát khí của ông chủ. Hắn ta vừa nhận được tin tức nóng hổi, một đòn chí mạng vừa giáng xuống đế chế của Trần Đức Hùng. Mùi cà phê cháy khét từ một chiếc cốc bị đổ vương vãi trên sàn, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
"Thưa sếp," viên cố vấn lắp bắp, giọng nói lí nhí như muốn tan vào không khí, "cổ phiếu của Hoàng Gia đã chạm sàn! Toàn bộ các quỹ liên quan cũng đang chịu áp lực bán tháo chưa từng thấy! Chúng ta đang mất hàng trăm tỷ chỉ trong vài giờ đồng hồ, sếp ạ! Thị trường đang hỗn loạn, không ai biết chuyện gì đang xảy ra!"
Lời nói của viên cố vấn như đổ thêm dầu vào lửa. Trần Đức Hùng đột ngột đứng phắt dậy, chiếc ghế da xoay tròn va vào tường rầm một tiếng. "Cái quái gì đang xảy ra?!" Hùng gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền nhưng cũng run rẩy vì phẫn nộ. Hắn vung tay, chiếc ly pha lê rỗng ruột trên bàn bay thẳng vào tường, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ hơn, tiếng vỡ chói tai xuyên thấu màng nhĩ. "Ai?! Ai dám động vào tao?! Ai dám chọc vào đế chế của Hắc Ưng Thiên Hải này?!" Hắn quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào viên cố vấn, như thể muốn xé nát gã thành từng mảnh. "Ta muốn biết ngay lập tức! Kẻ nào dám!"
Viên cố vấn đổ mồ hôi lạnh, gã chưa bao giờ thấy Trần Đức Hùng mất bình tĩnh đến mức này. "Thưa sếp... chúng tôi đang điều tra... Các lệnh bán tháo đến từ hàng trăm tài khoản khác nhau, được ngụy trang rất kỹ, rất tinh vi. Có vẻ như một thế lực mới, rất bí ẩn, đã ra tay. Chúng tôi nghi ngờ... là một tập đoàn mới nổi mang tên Thiên Long." Cái tên "Thiên Long" vang lên, như một vết xước mới trên bức tường kiêu ngạo của Hùng. Hắn đã nghe cái tên này từ báo cáo trước, nhưng giờ đây nó hiện hữu rõ ràng hơn, như một lời thách thức trần trụi.
Trần Đức Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Hắn không thể để sự hỗn loạn này tiếp diễn. Hắn là Hắc Ưng, là kẻ thống trị, không ai có thể làm lung lay vị thế của hắn. Hắn phải lấy lại kiểm soát. "Ổn định!" Hùng ra lệnh, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. "Ngay lập tức! Huy động mọi nguồn lực, bơm tiền vào thị trường, phong tỏa thông tin! Bất cứ ai dám tung tin đồn thất thiệt, bất cứ kẻ nào dám lợi dụng cơ hội này để trục lợi, hãy cho chúng biết cái giá phải trả!" Hắn đấm mạnh xuống bàn, khiến những mảnh pha lê còn sót lại nảy lên, "Và tìm ra nó! Tìm ra thằng khốn nạn đã gây ra chuyện này! Ta không cần biết nó là ai, ở đâu, nhưng ta sẽ khiến nó phải hối hận vì đã dám động vào Trần Đức Hùng!"
Hắn quay người, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra quang cảnh thành phố Thiên Hải đang nhộn nhịp dưới ánh nắng ban mai. Bên ngoài, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, nhưng bên trong đế chế của hắn, một trận động đất kinh hoàng vừa xảy ra. Cơn thịnh nộ của Hùng không chỉ là sự giận dữ đơn thuần, nó là sự sỉ nhục, là sự tổn thương sâu sắc đến lòng tự tôn của một kẻ đã quen với việc thống trị. Hắn chưa bao giờ thua, và hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng tòa nhà chọc trời, từng con phố tấp nập. "Thiên Long... ngươi đã khơi mào một cuộc chiến mà ngươi không thể thắng," Hùng thì thầm, giọng nói giờ đây trầm thấp và lạnh lẽo đến rợn người, "Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã dám động vào Trần Đức Hùng." Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một quyết tâm sắt đá, một lời thề trả thù tàn độc. Cuộc chơi này, chỉ có kẻ thắng và người thua, và hắn, Trần Đức Hùng, không bao giờ thua. Lời thề này, mang theo mùi của máu và sự tàn bạo, báo hiệu những hành động bạo lực và tấn công trực diện sẽ sớm diễn ra trong thế giới ngầm, biến cuộc chiến kinh tế này thành một cuộc thanh trừng đẫm máu.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ bí ẩn ở khu chung cư Thiên Phúc, một không gian yên tĩnh và có phần tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Căn hộ nằm trong một tòa chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với lớp sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo năm tháng, nhưng bên trong lại được cải tạo hiện đại đến bất ngờ. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công rộng rãi, nơi những chậu hoa lài đang hé nở, tỏa mùi hương dịu nhẹ. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng dường như không thể phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng bên trong. Đôi khi, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang, hay âm thanh nước chảy nhẹ từ một chiếc thác nước mini trong góc phòng, tạo nên một cảm giác thư thái đến lạ lùng. Từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc khuất, mùi trầm hương nhẹ dịu lan tỏa, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại đầy vẻ bí ẩn.
Thanh Long, với vẻ ngoài hoàn hảo, chiều cao trên 1m85, thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện, đang ngồi trước một màn hình lớn, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, chăm chú theo dõi từng biến động trên thị trường chứng khoán. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh nổi bật trên nền áo sơ mi lụa cao cấp, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực, giờ đây lại mang một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, như một vị thần đang nhìn xuống thế giới hỗn loạn dưới chân mình. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thỏa mãn lạnh lùng. Trên ngón tay anh, chiếc nhẫn Thiên Long Ấn trơn nhẵn, lạnh lẽo, như thể đang hấp thụ sự hỗn loạn của thị trường vào trong chính nó.
Bên cạnh anh, Lâm Phong, với vẻ ngoài gầy gò, đeo kính cận, thường mặc áo hoodie đơn giản, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn, liên tục gõ phím, cập nhật dữ liệu. Tiếng bàn phím gõ nhẹ nhàng, đều đặn, như nhịp đập của một cỗ máy chính xác. "Tất cả theo đúng dự kiến, sếp," Lâm Phong báo cáo, giọng nói trầm ổn, đầy tự tin. "Hùng 'Ưng' đang loạn lên thật sự. Mạng lưới ngầm đã báo cáo về việc hắn đang huy động toàn bộ bộ máy để tìm cách cứu vãn tình hình và truy lùng kẻ đứng sau. Các cố vấn của hắn đang cuống cuồng tìm cách bơm tiền vào thị trường, nhưng thiệt hại đã quá lớn, và niềm tin đã mất."
Thanh Long khẽ cười nhếch mép, một nụ cười đầy bí ẩn và quyền uy. "Tốt. Một con thú bị thương sẽ trở nên nguy hiểm hơn. Nhưng cũng dễ đoán hơn." Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của anh vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo một sự tự tin tuyệt đối. Anh biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ. Anh đã lường trước được phản ứng này của Trần Đức Hùng, và đó chính là một phần của kế hoạch lớn hơn.
Anh Hoàng, trợ lý trung thành của Thanh Long, với vẻ ngoài chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, đứng phía sau, sẵn sàng nhận lệnh. Anh ta im lặng quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua màn hình, ghi nhớ từng chi tiết. "Sếp có chỉ thị gì thêm không ạ?" Anh Hoàng hỏi, giọng điệu kiên định.
Thanh Long đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Thiên Long Ấn. "Hãy để hắn vùng vẫy. Chúng ta cần xem hắn sẽ dùng chiêu trò gì để thoát khỏi vũng lầy này. Đặc biệt là cách hắn điều tra. Đó là chìa khóa." Anh quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy thâm ý. "Lâm Phong, tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái của hắn. Không chỉ trên thị trường, mà cả những hoạt động ngầm. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để tìm ra chúng ta. Đó là lúc chúng ta cần phải cẩn trọng nhất."
"Vâng, thưa sếp," Lâm Phong đáp, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, đã sẵn sàng cho những mệnh lệnh tiếp theo. Anh ta hiểu rõ, đây không chỉ là một cuộc chiến kinh tế, mà còn là một ván cờ cân não, nơi mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng. Thanh Long không chỉ muốn đánh bại Trần Đức Hùng, anh muốn bóc trần toàn bộ đế chế tội lỗi của hắn, và "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" vẫn là ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng anh. Anh biết, Trần Đức Hùng sẽ không chỉ dùng tiền để tìm kiếm kẻ tấn công, mà còn dùng đến những cánh tay bẩn thỉu trong thế giới ngầm. Và đó chính là điều Thanh Long đang chờ đợi. Anh muốn kéo Hắc Ưng ra khỏi bóng tối, phơi bày hắn dưới ánh sáng.
Sự điềm tĩnh và phân tích sắc bén của Thanh Long cho thấy anh đã lường trước được phản ứng này và có những bước đi tiếp theo đã được chuẩn bị, báo hiệu cuộc chiến sẽ ngày càng phức tạp và khốc liệt hơn. Mùi trầm hương và hoa lài thoang thoảng trong không khí, dường như xoa dịu đi sự căng thẳng tiềm ẩn. Thanh Long ngả người ra ghế, đôi mắt nhắm hờ. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh lẩm bẩm, một câu nói không đầu không cuối, như thể đang nói với chính mình, hay với một bóng hình vô định nào đó trong tâm trí. Nhưng rõ ràng, đó là lời thì thầm của một người đàn ông đang nắm giữ mọi thứ, và sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục tiêu cuối cùng của mình.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng gay gắt của Thiên Hải hắt qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà Tập đoàn Hắc Ưng, đổ bóng dài lên hành lang. Không khí bên ngoài nóng bức, ngột ngạt, nhưng bên trong phòng họp riêng tư, sự lạnh lẽo còn kinh khủng hơn. Trần Đức Hùng triệu tập một cuộc họp khẩn c���p, gương mặt hắn vẫn còn hằn lên vẻ tức giận và lo lắng, nhưng đã được che giấu kỹ hơn bằng một lớp băng giá tàn nhẫn. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc bàn dài bằng đá cẩm thạch đen bóng loáng phản chiếu hình ảnh méo mó của những gương mặt căng thẳng đang ngồi đối diện. Mùi thuốc lá nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện chặt lấy mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi.
Những cố vấn cấp cao và đàn em thân tín của Trần Đức Hùng đều có mặt, mỗi người đều mang một vẻ mặt lo lắng, cúi đầu thấp, không dám đối diện với ánh mắt sắc như dao của Hắc Ưng. Viên cố vấn ban sáng, dù đã thay bộ vest mới, vẫn không giấu được vẻ xanh xao, run rẩy. Trần Đức Hùng nhìn chằm chằm vào từng người một, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng tâm can họ, tìm kiếm một tia phản bội hay sự yếu kém. Hắn cần một câu trả lời, và hắn cần nó ngay lập tức. Cơn phẫn nộ tột độ đang cố gắng che giấu sự hoảng loạn và sợ hãi ngầm bên trong hắn. Hắn đang phải đấu tranh để giữ vững hình ảnh quyền lực, đồng thời đối mặt với sự bất lực khi bị tấn công từ một đối thủ vô danh.
"Nghe đây!" Trần Đức Hùng lên tiếng, giọng nói không còn gầm gừ mà trở nên trầm thấp, lạnh lẽo, như tiếng vọng từ địa ngục. "Tao không cần biết mày dùng cách gì, bằng giá nào, trong vòng 24 giờ tới, tao muốn biết thằng nào đã làm ra chuyện này! Tao muốn tên, tuổi, địa chỉ, và cả sở thích của nó nữa!" Hắn đập mạnh lòng bàn tay xuống bàn, tiếng "bốp" khô khốc vang vọng trong phòng họp yên ắng đến đáng sợ. "Sử dụng mọi kênh! Từ thị trường cho đến thế giới ngầm! Đào bới từng ngóc ngách! Kiểm tra mọi giao dịch khả nghi, mọi liên hệ bất thường! Ta không tin có kẻ nào có thể ẩn mình mãi được!"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang cúi gằm. "Nếu không... tất cả các người sẽ phải trả giá!" Giọng hắn đột ngột trở nên cao hơn, mang theo một sự đe dọa không thể nhầm lẫn. "Cái giá không chỉ là tiền bạc, mà là máu! Máu của các người, và máu của cả gia đình các người! Rõ chưa?!"
Một làn sóng sợ hãi chạy qua những người có mặt. Mồ hôi túa ra trên trán họ. Họ biết Trần Đức Hùng không nói chơi. Lời thề trả thù của hắn luôn được thực hiện một cách tàn nhẫn và không khoan nhượng. Viên cố vấn cấp cao, người đã gắn bó với Hùng từ những ngày đầu, nuốt khan, cố gắng trấn an ông chủ. "Thưa sếp, chúng tôi sẽ dốc toàn lực. Ngay cả những mối quan hệ cũ trong thế giới ngầm, chúng tôi cũng sẽ kích hoạt. Chắc chắn sẽ có kết quả."
Trần Đức Hùng gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi. "Tốt. Ta muốn nhìn thấy kết quả. Và ta muốn nhìn thấy kẻ đó quỳ gối dưới chân ta, cầu xin sự tha thứ." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào hoàng hôn. Những tia nắng cuối cùng của ngày đổ xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Kẻ đối thủ đã ra tay một cách quá tàn độc và chính xác. Nhưng hắn, Trần Đức Hùng, chưa bao giờ lùi bước. Hắn là Hắc Ưng, và Thiên Hải này, vẫn là lãnh địa của hắn.
"Chuẩn bị cho một cuộc săn lùng," Hùng thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự khát máu. "Một cuộc săn lùng mà con mồi sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi." Lời thề trả thù tàn độc của Trần Đức Hùng báo hiệu những hành động bạo lực và tấn công trực diện sẽ sớm diễn ra trong thế giới ngầm. Việc hắn ra lệnh "sử dụng mọi kênh, từ thị trường cho đến thế giới ngầm" cho thấy hắn sẽ không từ thủ đoạn, kể cả dùng đến các băng đảng và các hoạt động phi pháp để tìm ra Thanh Long. Cuộc chiến giữa Rồng và Ưng, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, tàn khốc hơn, đẫm máu hơn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.