(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 39:
Chu Anh Kiệt cười kỳ dị, thản nhiên nói: “Một khi đã đắc tội với Tiêu Nguyên Quân, mà ngươi lại không có chỗ dựa, thì tuyệt nhiên không còn chỗ cho ngươi tại Thiết Thạch Trấn nữa đâu. Ta tìm ngươi vì ta và Tiêu Nguyên Quân có đôi chút xích mích. Ngươi có thể khiến hắn chịu thiệt lớn như vậy, ta tự nhiên rất mừng rỡ, bởi vậy muốn xem rốt cuộc ngươi là hạng người nào!”
Thiên Vũ nghe vậy, cau mày, trầm ngâm nói: “Ta là người không có bối cảnh, ai lại cam lòng vì ta mà đắc tội với Tiêu Nguyên Quân đây? Cho dù là ngươi cũng e rằng chỉ coi ta là một quân cờ. Lúc cần thì chiếu cố ta đôi chút, khi không cần sẽ chẳng ngại một cước đá văng ta.”
Chu Anh Kiệt nghe vậy, nụ cười chợt cứng lại, vẻ hơi bực mình: “Ngươi lợi hại đấy, chỉ thoáng chốc đã đoán biết được.”
Thiên Vũ tự giễu nói: “Tiêu gia vốn là một trong ba đại gia tộc của Thiết Thạch Trấn, ta đắc tội với Tiêu Nguyên Quân chẳng khác nào đắc tội với nhà họ Tiêu. Ai sẽ vì một kẻ không quyền không thế như ta mà lao vào gánh chịu hiểm nguy ư? Điều này ngay cả kẻ ngốc cũng có thể nhìn thấu.”
Chu Anh Kiệt sắc mặt lạnh lùng, hừ lạnh một tiếng: “Đôi khi làm người không nên quá thông minh, bằng không sẽ đoản mệnh. Thấy ngươi có công trừng trị Tiêu Nguyên Quân, ta sẽ cho ngươi chút thời gian suy nghĩ. Ít nhất, đi theo ta, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi.” Nói đoạn, Chu Anh Kiệt đứng dậy phẩy tay áo, rời đi.
Thiên Vũ vẫn giữ vẻ mặt không chút biến đổi, lặng lẽ ngồi đó. Vô số ánh mắt chế giễu từ bốn phía đổ dồn về phía chàng. Hiển nhiên, tất cả mọi người ở đây đều đã nghe được cuộc đối thoại của hai người, vậy nên nhìn dáng vẻ của Thiên Vũ, cũng chẳng tỏ ra kinh ngạc chút nào.
Tựa hồ không để ý tới ánh mắt chế giễu của mọi người, Thiên Vũ im lặng trầm tư. Sự xuất hiện của Chu Anh Kiệt tuy chưa gây ra chuyện gì xấu, nhưng mâu thuẫn đã bắt đầu nhen nhóm.
Nghĩ đến tình cảnh trước mắt của mình, Thiên Vũ cảm thấy trong lòng vô vàn áp lực. Bị người khác khi dễ, đương nhiên không phải bất cứ ai cũng có thể chịu đựng được.
Hôm nay, Thiên Vũ đã nhận định rõ ràng. Mặc kệ mình quy phục ai, đối phương cũng sẽ không thật lòng giúp đỡ, mục đích đơn giản chỉ là lợi dụng mà thôi.
Trong tình cảnh này, Thiên Vũ thà rằng một mình gánh vác, còn hơn tiếp nhận sự bố thí của người khác.
Cười khẩy một tiếng, Thiên Vũ cảm thấy trong lòng thanh thản nhẹ nhõm lạ thường. Nếu đã không có lựa chọn nào khác, vậy thì tử chiến đến cùng!
Nghĩ như vậy, Thiên Vũ lại càng thêm hạ quyết tâm đi đến Ác Lang Cốc. Chàng muốn dựa vào đôi tay của mình để bảo vệ tôn nghiêm và xây dựng vị thế.
Đứng dậy, Thiên Vũ rời khỏi phòng ăn, trực tiếp đi đến sân bãi khai thác quặng, bắt đầu lịch trình luyện lực hằng ngày.
Bởi vì đã quyết tâm, ý chí Thiên Vũ lại càng thêm kiên định. Chàng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hai tay xách hai thùng gỗ, phóng như bay, như một kẻ điên, chạy đi chạy lại không ngừng nghỉ, nhằm vượt qua cực hạn thể lực của bản thân.
Nhiều ngày rèn luyện đã khiến Thiên Vũ nắm được đôi chút kỹ xảo. Chàng biết rằng sau khi mình thoát lực, Tâm Hỏa sẽ gia tốc thiêu đốt, hấp thụ năng lượng từ kinh mạch rồi chuyển hóa thành lực lượng mà Thiên Vũ có thể vận dụng, từ đó tăng cường thực lực của chàng.
Qua buổi trưa, Thiên Vũ đã chạy được ba mươi lượt và cũng đã ba lần thoát lực. Thành tích như vậy cũng khiến kẻ khác phải kinh ngạc, đồng thời cũng khiến họ nhìn thấy được tiềm lực nơi Thiên Vũ.
Buổi tối sau khi dùng cơm xong, Thiên Vũ liền trở về phòng, chuẩn bị hành trình.
Hiện giờ chàng không thể chờ thêm một khắc nào, định ngay đêm nay chạy đến Ác Lang Cốc, tranh thủ diệt vài con Thanh Lang, đổi lấy chút Ngân Tệ.
Trường đao Thiên Vũ dùng luyện tập ban ngày đã bị Trịnh Vân thu hồi. Trước mắt chàng chỉ còn thanh mộc đao và cây chủy thủ đã mua hôm nọ. Chúng hiện được chàng cất giữ trong Huyễn Linh Giới.
Bởi vì vật phẩm không nhiều lắm nên Thiên Vũ nhanh chóng chuẩn bị ổn thỏa. Một mình ngồi trên giường, từ Huyễn Linh Giới lấy ra một phong thư.
Đây là phong thư mà ngày đó đích thân Vân Báo đã nhờ chàng chuyển cho Vân Nguyệt Nhi.
Nay đã không cần chuyển đi nữa, nhưng đây là vật phẩm duy nhất của Vân Báo mà chàng còn lưu giữ. Bởi vậy chàng vô cùng quý trọng.
Nhìn phong thư quen thuộc ấy, Thiên Vũ thấp giọng thì thào: “Môn chủ, người trên trời có linh thiêng, nhất định phải phù hộ cho con, để con thuận lợi sớm ngày đạt được thực lực, có thể báo thù rửa hận cho người và tiểu th��.”
Ngồi yên lặng một hồi lâu, Thiên Vũ mới cất phong thư đi, đứng dậy tiến lại gần cánh cửa, cẩn thận quan sát động tĩnh bên ngoài.
Lúc này phần lớn đệ tử Thiết Thạch Phân Đường đã rời đi. Để lại một không gian tĩnh mịch pha lẫn chút âm u.
Thiên Vũ quan sát một hồi rồi nhẹ nhàng mở cửa, quan sát xung quanh thêm lần nữa, sau đó mới rời khỏi phòng, lập tức phóng về phía đại môn chính.
Đến đây được hơn hai mươi ngày, Thiên Vũ sớm đã xác định rõ vị trí Ác Lang Cốc. Cốc này ở phía Bắc dãy núi Thiết Lĩnh, cách Thiết Thạch Phân Đường chừng mười hai, mười ba dặm.
Thiên Vũ lợi dụng đêm tối rời khỏi trấn Thiết Thạch, thẳng hướng Bắc mà tiến.
Mặc dù đây là lần đầu chàng đi, nhưng Ác Lang Cốc lại là nơi có rất nhiều người từng tới. Bởi vậy rất dễ dàng tìm được đường, chàng chỉ việc men theo đó mà đi. Sau nửa canh giờ, chàng đã đến gần Ác Lang Cốc.
Từ xa, Thiên Vũ đã nghe thấy vô số tiếng sói tru, trong lòng liền có chút căng thẳng. Nhưng nghĩ đến mục đích của chuyến đi, chàng đánh bạo lần mò tiến vào.
Khi đến bên ngoài Ác Lang Cốc, Thiên Vũ trước tiên tìm một chỗ kín đáo để ẩn nấp. Âm thầm quan sát địa hình bốn phía xung quanh, chàng mới phát hiện ra Ác Lang Cốc này vốn được ba mặt núi vây quanh, đích thực là một tuyệt cốc. Chỉ có một lối rất nhỏ để đi vào, nhưng không gian bên trong lại khá rộng rãi.
Trên trời, Ánh trăng sáng hờ hững chiếu rọi ngân quang khắp nơi.
Trong cốc, bầy ác lang đang gào rú, vô số tiếng gầm gừ liên miên không ngớt, khiến lòng Thiên Vũ hốt hoảng bất an.
Trước khi đến, Thiên Vũ không biết tình hình cụ thể ra sao, hoàn toàn dựa vào tưởng tượng, cho rằng nhiều lắm chàng cũng chỉ có thể gặp ba đến năm con Thanh Lang.
Nhưng đến giờ Thiên Vũ mới chợt tỉnh ngộ. Trong Ác Lang Cốc này, có vô số sói dữ sinh sống. Tối hôm nay không hiểu sao chúng lại càng đông đúc, tụ tập thành đàn. Chàng lựa chọn lúc này xông vào chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.
Khẽ than một tiếng, Thiên Vũ cười khổ lắc đầu, định quay đầu rời đi.
Ai ngờ lúc này đột nhiên vang lên tiếng sói tru thê thảm chấn động khắp Ác Lang C���c. Khiến Thiên Vũ cảm thấy có gì đó không đúng.
Bị sự tò mò thôi thúc, Thiên Vũ len lén bò tới thám thính.
Dưới ánh trăng, trong Ác Lang Cốc, một bóng đen đang tung hoành giữa bầy sói dữ. Thân pháp nhanh nhẹn như điện, uyển chuyển như cá bơi trong nước, không chút trở ngại nào.
Thiên Vũ thấy thế lập tức sửng sốt, hai mắt trợn to. Chỉ thấy thân pháp của bóng đen phiêu dật, tựa như cành liễu trước gió. Đồng thời, quanh thân thỉnh thoảng lóe lên những vòng đao sáng loáng, tựa như ác ma đang nhe răng cười, hướng về bầy sói mà đoạt mạng. Vô số thi thể Thanh Lang chất đống trên mặt đất, hòa cùng tiếng rên rỉ khắp nơi.
"Thật là một cao thủ lợi hại, quả thực quá cường đại!"
Lần đầu tiên nhìn thấy một nhân vật như vậy, Thiên Vũ mặc dù không thấy rõ hình dáng của bóng đen, nhưng cũng nhìn ra được người này có thực lực cực mạnh. Đao pháp sắc bén như thế, phỏng chừng ngay cả Trịnh Vân cũng phải thua kém vài phần.
Với thực lực hiện tại của Thiên Vũ thì bóng đen kia chính là nhân vật lợi hại nhất mà chàng từng thấy. Trong lòng chàng tự nhiên không khỏi trỗi dậy cảm giác sùng bái hâm mộ.
Dưới ánh trăng bàng bạc, trong Ác Lang Cốc, người và sói đang đại chiến.
Ánh đao của bóng đen thần bí sắc lẻm như điện, tung hoành bốn phía, tựa như lưỡi đao đòi mạng, lại tựa như một đám mây bạc, rất nhanh tiến sâu vào Ác Lang Cốc.
Thiên Vũ trốn ở một nơi kín đáo gần đó, chàng nhìn không chớp mắt, trong lòng nhiệt huyết sôi trào. Đối với võ công của bóng đen kia, chàng bội phục sát đất.
Đột nhiên, sâu trong Ác Lang Cốc vang lên một tiếng sói tru rung chuyển cả trời đất. Sóng âm mạnh mẽ dội tới, khiến khí huyết Thiên Vũ cuộn trào, vô cùng khó chịu.
Tất cả tinh hoa của câu chuyện này đã được Truyen.Free cẩn thận chuyển ngữ.