Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 101:

Quyển 3 - Phi Long Tại Thiên

Lực lượng ngang nhau!

Bốn mắt nhìn nhau, Thiên Vũ lạnh nhạt nói: – Quỷ thì đã sao? Cái danh xưng này cũng không sai đâu, để ta cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!

Gã đưa tay phải lên cao, lòng bàn tay hướng lên trời. Trên đỉnh đầu, Tà Nguyệt Loan Đao lay động rít gào. Thân đao xoáy tít như chong chóng, tạo thành một quầng sáng đỏ rực, bay lượn trong sự khống chế của Thiên Vũ mà phóng ra từng đợt đao mang, cuồn cuộn như hồng thủy tràn đến.

Trước mấy nghìn đệ tử, Thiên Vũ đã thể hiện một khí thế vô cùng oai hùng, bày ra thực lực kinh người, dường như đã mang cái khí phách quét ngang thiên hạ rồi.

Dạ Thánh Vũ khẽ nhíu mày. Dưới sự quan sát của ngàn người như vậy, hắn tuyệt không định mất mặt mà lẩn tránh.

Dạ Thánh Vũ hét vang: – Ai sống ai chết còn chưa biết đâu! Xem ta phá chiêu!

Hắn xoay cổ tay, đoản kiếm theo đó lượn thành vòng tròn. Kiếm quang loang loáng, dày đặc, ngưng tụ thành một thanh kiếm trắng bạc tỏa ra hàn khí rét buốt, đón nhận công kích của Thiên Vũ.

Ngay lập tức, đao mang và kiếm quang va vào nhau trên không trung. Dưới sự thúc đẩy không ngừng của lực lượng cương mãnh từ hai người, chúng đã hình thành một quang cầu to lớn! Và rồi, một tiếng "ầm" như sét đánh vang lên, trong quầng sáng đó, hai thân hình đồng loạt bắn ngược ra sau!

Ngay khi Thiên Vũ vừa chạm chân xuống đất, th��n thể đã nhanh như cắt xoay tròn, loan đao cũng múa tít lên tạo thành vô số đao mang mới, chém thẳng về phía Dạ Thánh Vũ.

Bên kia, Dạ Thánh Vũ vừa đứng vững, mắt thấy đã tránh không kịp, chỉ còn cách vung kiếm lên chém càn một nhát về phía trước, đồng thời thân hình lẹ làng búng ngược lại đằng sau.

Đao mang dày đặc nghìn vạn, như tụ lại mà không hề tiêu tán, uy lực kinh hồn. Đao khí của Tà Nguyệt Loan Đao này thật sự lợi hại, thật sự có cái uy thế của kẻ vô địch!

Đoản kiếm Dạ Thánh Vũ vừa vung lên, ngay lập tức đã đón nhận mấy trăm đao khí như vậy. Dù đã búng người về sau, thì thân thể cũng không khỏi run rẩy, lảo đảo lùi thêm vài bước nữa.

Thiên Vũ cười lạnh, rồi như quỷ mị lướt đến, trong nháy mắt đã xuất hiện trước người Dạ Thánh Vũ, khóe miệng nhếch lên, lộ vẻ tàn khốc.

Như ý thức được nguy hiểm, Dạ Thánh Vũ nheo mắt đầy vẻ hiểm độc, miệng gầm lên một tiếng, chân khí hộ thể lập tức bùng phát, vừa vặn đón một chưởng của Thiên Vũ. Thế nhưng hắn cũng không thể trụ nổi, bị Thiên Vũ đánh lùi thêm ba bước nữa.

Đắc thủ một chiêu, Thiên Vũ thừa thế xông lên. Thân hình lóe lên, hóa thành chín bóng mờ, từ chín vị trí khác nhau cùng lao về Dạ Thánh Vũ.

Dạ Thánh Vũ thấy vậy, khẽ nhún chân một cái, toàn thân vút lên trời cao như pháo hoa thăng thiên. Đồng thời, đoản kiếm trong tay lại bay ra, kiếm quang dạt dào khuếch tán, hình thành vô số hoa sen tuyết, mỹ lệ mà lạnh lẽo rơi xuống.

Giữa võ đài, thân hình Thiên Vũ lập tức bị vây vào trong, thế nhưng vô số chưởng ấn đỏ nhạt ào ào tuôn ra, va chạm với tuyết liên do kiếm khí của Dạ Thánh Vũ tạo thành, vô cùng rực rỡ mà khốc liệt.

Đao mang, kiếm khí tung hoành, dư chấn lan rộng, kình phong rào rạt lấp kín từng tấc không gian xung quanh!

Sau đó, một thân ảnh thoáng chốc biến mất, toàn bộ quang mang rợp trời cũng liền tan vỡ.

Dạ Thánh Vũ hạ thân xuống đất cách Thiên Vũ hai trượng. Hai người đều quay lưng về nhau, tình cảnh thật sự kỳ quái!

Người xem bốn phía lúc này đều kinh hoàng thất sắc bởi lực lượng mà Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ đã bày ra. Đặc biệt là với Thiên Vũ.

Dạ Thánh Vũ nổi danh tại Ngoại môn với biệt hiệu Quỷ Công Tử, thủ đoạn độc địa, thực lực kinh người. Hắn vốn đứng trong hàng năm người mạnh nhất của Ngoại môn, đã sớm có tư cách tấn thăng Nội môn đệ tử, nhưng không hiểu sao vẫn còn ở lại Ngoại môn, không tỏ ra chút gì vội vã tấn chức cả!

Còn Thiên Vũ, gã chỉ là ma mới, gia nhập Ngoại môn chưa được bao lâu, ấy vậy mà có thể đánh ngang tay với Dạ Thánh Vũ, làm sao không khiến mọi người kinh hãi cho được!?

Trong sự im lặng của toàn trường, một cơn gió nhẹ nhàng nổi lên.

Y phục trên người Dạ Thánh Vũ tung bay, lộ ra vài lỗ thủng, đó là do đao mang của Thiên Vũ gây ra.

Mà trên người Thiên Vũ cũng tương tự, toàn thân áo quần rách nát tơi tả, chỉ có điều không thấy máu chảy ra.

Dạ Thánh Vũ chậm rãi xoay người, nhìn Thiên Vũ đầy phẫn nộ: – Cũng có vài phần bản lĩnh! Đao cũng bén đấy..! Có điều, chừng đó thì không đủ!

Thiên Vũ cũng xoay người lại, lạnh lùng: – Đừng vội mừng... Đây chỉ là bắt đầu!

Dạ Thánh Vũ cười gằn: – Được, đã vậy, ngày hôm nay ta sẽ mở mang tầm mắt cho ngươi, để ngươi biết thế nào là uy lực của công pháp Huyền cấp hạ giai, Huyền Băng Quyết..!

Dạ Thánh Vũ tập trung tinh thần, điều hòa khí tức. Quang mang quanh thân hội tụ, từng tầng sương trắng lãng đãng rủ xuống, khí lạnh lan tràn, hình thành một vùng băng tuyết mịt mờ bao trùm mọi vật.

Xong, Dạ Thánh Vũ đột nhiên giơ cả hai tay lên cao, lập tức băng tuyết xoay tròn cuốn đến, tụ lại trên bàn tay hắn, hóa thành một viên băng châu trắng toát. Dưới sự khống chế của Dạ Thánh Vũ, xoay tròn cấp tốc bay về phía Thiên Vũ.

Nhìn chăm chăm vào viên băng châu màu trắng đó, chân khí Hàn Băng Quyết trong người Thiên Vũ lập tức chuyển thành Đại Nhật Quyết. Dưới ánh dương quang rực rỡ chiếu rọi, công pháp này đã mang tới cho gã một khí thế vô cùng uy mãnh và bá đạo.

Thiên Vũ nâng tay phải lên, chân khí lập tức tuôn trào như nước vỡ đê, đổ vào Tà Nguyệt Loan Đao, khiến cho toàn thân nó đỏ lên như máu. Từ mũi đao bắn ra một tia sáng đỏ chói lọi, rít lên rồi lao thẳng về phía viên băng châu trắng.

Trong khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt ��ều đăm đăm nhìn vào viên châu và đao cương, chờ xem kết quả!

Giữa không trung, đao cương và băng châu gặp nhau! Chí âm chí hàn gặp phải Chí cương chí dương, liền phát sinh biến hóa.

Chỉ thấy đao cương lóe lên, băng châu rạng ngời, rồi cả hai đùng đùng nổ vụn, khí lãng khuếch tán, đẩy lùi cả Dạ Thánh Vũ lẫn Thiên Vũ. Trên miệng hai người, một tia máu đã ứa ra.

Dạ Thánh Vũ có chút khó hiểu, lạnh lẽo nhìn Thiên Vũ: – Không ngờ ngươi cũng là Trung cấp Võ sĩ, không những thế còn đạt đến Hoàng cấp Thượng giai.

Thiên Vũ lạnh nhạt: – Ngươi cũng không kém, đáng tiếc, cũng chẳng quá lợi hại!

Dạ Thánh Vũ ngạo nghễ: – Bản công tử tuy là Võ sĩ Sơ Cấp, nhưng là Huyền Cấp hạ giai! Người như ngươi có thể so sánh được sao?

Thiên Vũ cười nhạo: – Vậy à! Thế nãy giờ đánh nhau, kẻ chịu thiệt thòi nhiều hơn là ai ấy nhỉ!

Dạ Thánh Vũ giận quá cười gằn: – Chỉ là ta không muốn đánh toàn lực, ta sẽ cho ngươi biết, chọc giận bản công tử là hành vi ngu xuẩn đến mức nào!

Thiên Vũ lạnh lùng: – Ai ngu xuẩn, còn phải đợi xem! Đ��n đây đi, hôm nay trước mặt mọi người, chỉ một người có thể đứng mà thôi!

Thiên Vũ chậm rãi bước tới, sắc đỏ trên người gã lại rực lên, chân khí lưu chuyển dưới chân, chấn nát vô số đất đá, rồi hút chúng lên xoay quanh người gã!

Mỗi một bước chân, những tảng đá vỡ nát, trôi lơ lửng xung quanh Thiên Vũ chừng ba thước, như vô số hành tinh lấy Thiên Vũ làm mặt trời mà quay vậy, thật sự kỳ ảo!

Đệ tử bốn phía quan chiến vô cùng kinh ngạc. Đến tận lúc này, Thiên Vũ vẫn có thể bộc lộ khí thế và lực lượng như vậy, thật khó mà tin nổi!

Hoa Thanh đứng bên cạnh cô gái đeo mạng, mắt nhìn chăm chú Thiên Vũ, ánh lên nét sung sướng cùng tự hào! Gã xứng đáng là lựa chọn của cuộc đời nàng.

Ngược lại, trong mắt cô gái đeo mạng, lại ướt đẫm lệ… không ai có thể biết lý do vì sao.

Ngô Thiên Hạo và Tần Lạc Xuyên nhăn mặt nhíu mày. Thành tựu của Thiên Vũ khiến bọn họ hết sức vui mừng, thế nhưng nghĩ đến thân phận và bối cảnh của Dạ Thánh Vũ thì không ai trong hai người có thể vui nổi.

Trong đám người, chỉ có Nguyệt Hiểu Nhã khẽ mỉm cười! Biểu hiện của Thiên Vũ đã làm nàng kinh ngạc mừng rỡ, có điều nụ cười của nàng, lại ẩn chứa hàm ý gì?

Nhìn Thiên Vũ bộc lộ khí phách phi phàm, đi tới trước mặt mình, Dạ Thánh Vũ lần đầu tiên trong đời có cảm giác mình bị đè ép!

Hắn cau mày, ngẩng đầu. Hàn khí ùn ùn lưu chuyển quanh thân, mang theo cả một mảnh không gian mờ ảo đầy sương tuyết, lao thẳng đến Thiên Vũ.

Bước đi của Dạ Thánh Vũ không giống như Thiên Vũ chấn nát đất đá, mà lại là kết lại hàn băng, mỗi lần bước đi, đều in sâu dấu chân trên nền băng tuyết!

Cự ly hai trượng, chỉ thoáng chốc đã đối diện. Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ mãnh liệt va chạm, Huyền Hàn Khí và từng tầng đất đá cuồn cuộn lao vào nhau, khói bụi mịt mờ...

Thiên Vũ cười quỷ dị, sát khí trong mắt chợt lóe lên. Tà Nguyệt Loan Đao rít gào, bắn ra, để lại những tàn ảnh đỏ nhạt trong không trung, chém thẳng vào lớp Hàn Băng khí đang phòng hộ quanh Dạ Thánh Vũ, khiến hắn chấn động toàn thân, lảo đảo đứng không vững.

Nhân cơ hội đó, Thiên Vũ liền áp sát, Đại Nhật chân khí cuồn cuộn tuôn trào, như mặt trời chói lọi giữa trưa.

Đồng tử Dạ Thánh Vũ rụt lại, miệng hắn lập tức gầm lên một tiếng. Một chưởng ấn cực lớn do Huyền Băng ngưng tụ, lao nhanh đến, như một ngọn núi băng ập xuống người Thiên Vũ.

Bên ngoài thân Dạ Thánh Vũ lúc này, Tà Nguyệt Loan Đao dội ra, lượn một vòng trên không, sau đó tiếp tục nhắm vào hậu tâm của hắn mà ch��m đến.

Ngay lập tức, Thiên Vũ nghiến răng vận khí, vừa chống lại áp lực từ chiêu thức của Dạ Thánh Vũ, vừa đồng thời khống chế Tà Nguyệt!

Huyền Băng Chưởng của Dạ Thánh Vũ tống thẳng vào lớp hộ thân chân khí của Thiên Vũ, khiến gã phải loạng choạng, hộc ra một ngụm máu.

Còn Tà Nguyệt đã chém vỡ lớp hộ thân chân khí của Dạ Thánh Vũ, xuyên qua lớp phòng ngự của hắn, khiến Dạ Thánh Vũ biến sắc! Tuy Tà Nguyệt bị hộ thân khí nổ tung, chấn văng ra ngoài, nhưng Dạ Thánh Vũ cũng bị áp lực cường đại kia tống bay ngược về phía sau!

Gió lớn rồi cũng dần tan, bụi đất rồi cũng lắng xuống.

Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ lưỡng bại câu thương, không ai có thể chiếm được phần ưu thế!

Thiên Vũ ổn định thân thể, giơ tay thu hồi Tà Nguyệt Loan Đao. Trên tay gã, loan đao lập lòe quang mang đỏ thẫm quỷ dị. – Huyền cấp hạ giai Huyền Băng Quyết bất quá cũng chỉ có thế! Đứng trong năm người mạnh nhất Ngoại môn chỉ e là hư danh mà thôi!

Thiên Vũ hít sâu, vận khí để chữa thương, đồng thời lao thẳng về phía Dạ Thánh Vũ!

Giờ kh��c này, Thiên Vũ không cho phép mình dừng lại, bởi gã biết rõ một đạo lý rằng, tuyệt đối không được cho địch nhân có cơ hội thở dốc. Mặc dù thương thế của Thiên Vũ không nhẹ, thế nhưng khí thế của gã lúc này đang thịnh, trước sau vẫn đang chèn ép Dạ Thánh Vũ.

Nhìn Thiên Vũ không màng thương thế mà lao tới, Dạ Thánh Vũ đầy vẻ hiểm độc cười gằn: – So sự chịu đựng sao? Bản công tử há lại sợ ngươi sao?

Mọi tinh hoa trong từng câu chữ đều hội tụ độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free