Thiện Ác Bất Phân - Chương 85: Chapter 85: Đoạn Hồn Cốc
Vân Nhi dậy từ rất sớm, lặng lẽ làm những việc vặt như một cái máy, đôi mắt luôn cố gắng tránh ánh nhìn của Tử Kiều. Nàng giờ đây như con chim non trong tay đại bàng, số phận hoàn toàn phụ thuộc vào lòng thương hại và ý định khó lường của hắn.
Tử Kiều thì lại có vẻ khá ung dung. Sau một đêm nghỉ ngơi, hắn cảm thấy tinh thần đã khá hơn. Hắn quan sát Vân Nhi đang loay hoay với ấm trà, dáng vẻ co rúm vì sợ hãi của nàng lại khiến hắn cảm thấy một sự thỏa mãn quyền lực khó tả. Hắn thích sự phục tùng này, nó làm hắn cảm thấy mình thực sự làm chủ tình thế.
"Vân Nhi," hắn cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn bình thản, nhưng đủ để khiến Vân Nhi giật mình run bắn.
Nàng vội quay lại, cúi đầu: "Dạ... tiên sinh gọi tiểu nữ?"
"Lại đây," hắn ra hiệu nàng đến gần bàn trà nơi hắn đang ngồi.
Vân Nhi ngập ngừng bước tới, không dám ngẩng mặt lên.
"Pha cho ta một ấm trà mới," hắn nói, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt hơi sưng đỏ của nàng. "Dùng loại trà hoa cúc ngươi mang theo từ Lĩnh Nam đi. Ta muốn nếm thử hương vị quê hương của Đoạn Hồn Cốc."
Câu nói tưởng như bình thường nhưng lại như xát muối vào lòng Vân Nhi. Hắn đang nhắc nhở nàng về thân phận đã bại lộ. Nàng cắn môi, cố nén sự tủi nhục, lặng lẽ đi lấy trà cụ và loại trà hoa cúc đặc biệt của môn phái - loại trà không chỉ thơm ngon mà còn có tác dụng an thần nhẹ.
Khi nàng đang cẩn thận dùng nước sôi tráng ấm, Tử Kiều lại lên tiếng, giọng điệu như đang trò chuyện phiếm nhưng thực chất là bắt đầu cuộc "khai thác" thông tin.
"Đoạn Hồn Cốc các ngươi ẩn mình nơi Lĩnh Nam hiểm trở, chắc hẳn phải có nhiều bí thuật độc đáo lắm nhỉ? Ngoài độc dược ra, các ngươi còn sở trường về lĩnh vực nào khác không?" Hắn hỏi, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, ra vẻ tò mò thuần túy.
Vân Nhi tay run run khi rót nước, nàng ngập ngừng đáp: "Dạ... ngoài dụng độc và y thuật chữa trị độc thương, Đoạn Hồn Cốc chúng tiểu nữ còn... còn có một số phương pháp theo dõi và ẩn mình khá đặc biệt, do đặc thù phải sống tách biệt và đề phòng người ngoài ạ."
"Ồ? Theo dõi và ẩn mình?" Tử Kiều tỏ vẻ hứng thú thực sự. "Là những phương pháp thế nào? Có thể nói rõ hơn được không? Biết đâu lại hữu ích cho việc đối phó với Dương Anh sau này." Hắn lại khéo léo lái câu chuyện về mục tiêu chung.
Thấy hắn không còn vẻ trêu đùa hay ép buộc như đêm qua, mà thực sự muốn tìm hiểu để phục vụ "việc lớn", Vân Nhi cũng bớt đi phần nào sợ hãi. Nàng cũng hiểu rằng, muốn hắn giúp đỡ môn phái thì phải thể hiện giá trị của mình.
"Dạ," nàng bắt đầu kể, giọng đã tự tin hơn một chút. "Chúng tiểu nữ có cách dùng các loại phấn hoa hoặc bào tử nấm đặc biệt, không màu không mùi, bám rất dai trên y phục hoặc đồ vật của đối phương. Chỉ cần dùng một loại côn trùng được nuôi dưỡng đặc biệt của Cốc là có thể lần theo dấu vết trong phạm vi khá xa, dù trời mưa hay qua sông suối cũng khó lòng xóa sạch."
"Thú vị đấy," Tử Kiều gật gù. Phương pháp theo dõi này quả thực rất tinh vi, hơn hẳn cách theo dõi thông thường. Hắn thầm nghĩ, nếu dùng cách này để giám sát Dương Anh hoặc Dương Lâm Trường thì hiệu quả sẽ cao hơn nhiều. "Còn cách ẩn mình thì sao?"
"Chúng tiểu nữ có một loại Dịch Dung thuật," Vân Nhi nói tiếp, giọng có phần tự hào hơn. "Tuy không thể thay đổi hoàn toàn dung mạo như trong truyền thuyết, nhưng có thể tạm thời thay đổi màu da, sắc mặt, tạo ra một vài nốt ruồi hoặc vết sẹo nhỏ, kết hợp với kỹ năng hóa trang và thay đổi giọng nói, đủ để qua mắt được những người không quá thân thuộc hoặc trong điều kiện ánh sáng yếu. Thời gian hiệu lực cũng được khoảng vài canh giờ."
"Dịch Dung thuật?" Tử Kiều mắt sáng lên. Đây đúng là thứ hắn cần! Kỹ năng ngụy trang luôn là yếu tố then chốt trong các hoạt động tình báo và ám sát. Dù chỉ là thay đổi nhỏ nhưng cũng đủ để tạo lợi thế bất ngờ.
Tử Kiều ghi nhớ thông tin này. Có lẽ sau này hắn cần phải tìm cách lấy học được kỹ năng dịch dung này. Hắn lại hỏi tiếp: "Ngoài ra, về độc dược, ta biết các ngươi rất giỏi. Có loại độc nào... đặc biệt một chút không? Ví dụ như loại không màu không mùi, phát tác chậm, khó bị phát hiện, hoặc loại khiến người ta nói ra sự thật chẳng hạn?" Hắn cố tình hỏi về loại thuốc nói thật, một thứ mà hắn rất muốn sở hữu.
Vân Nhi hơi ngập ngừng. Đây là những bí mật cốt lõi của môn phái. Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi và đầy quyền lực của Tử Kiều, nàng biết mình không thể giấu diếm.
"Dạ có," nàng nói nhỏ. "Chúng tiểu nữ có một loại gọi là 'Thất Tâm Tán'. Loại này không màu không mùi, tan nhanh trong nước hoặc rượu. Người trúng phải ban đầu không có biểu hiện gì lạ, nhưng sau khoảng nửa canh giờ, tâm trí sẽ trở nên mơ hồ, dễ bị tác động bởi câu hỏi, có thể nói ra những điều thầm kín nhất mà không tự chủ được. Tuy nhiên, sau khi tỉnh lại, họ sẽ không nhớ gì cả, chỉ cảm thấy hơi mệt mỏi. Loại này bào chế rất khó, số lượng có hạn và chỉ Cốc chủ cùng vài trưởng lão mới nắm giữ công thức."
"Thất Tâm Tán..." Tử Kiều lẩm bẩm. Đúng là thứ hắn cần! Nếu có được nó, việc khai thác thông tin từ những kẻ cứng đầu hoặc moi bí mật từ những nhân vật quan trọng sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. "Còn loại độc nào gây ảo giác hoặc khiến người ta mất kiểm soát hành vi không?"
"Cũng có một loại gọi là 'Huyễn Ảnh Hương'," Vân Nhi kể tiếp. "Đây là một loại hương liệu đặc biệt, khi đốt lên sẽ tạo ra làn khói mỏng có mùi thơm rất nhẹ. Người hít phải trong thời gian ngắn sẽ rơi vào trạng thái mơ màng, nhìn thấy ảo ảnh, dễ bị kích động hoặc làm theo những ám thị đơn giản.
Nhưng tác dụng không kéo dài và dễ bị phát hiện nếu người có nội công cao hoặc tinh thần vững vàng."
Tử Kiều gật gù. Các bí thuật của Đoạn Hồn Cốc quả thực rất đa dạng và hữu dụng, không chỉ giới hạn ở độc dược gây chết người. Chúng có thể được ứng dụng linh hoạt trong nhiều tình huống khác nhau: theo dõi, ám sát, thẩm vấn, gây rối loạn...
Hắn đang mải mê suy nghĩ về cách vận dụng những thông tin quý giá này thì Vân Nhi đã pha xong trà, cẩn thận đặt chén trà nóng hổi trước mặt hắn.
"Mời... mời tiên sinh dùng trà."
Tử Kiều nhìn chén trà hoa cúc tỏa hương thơm nhẹ, rồi lại nhìn sang Vân Nhi đang đứng đó, đầu vẫn hơi cúi, dáng vẻ phục tùng nhưng đôi mắt lại thoáng chút lo âu. Hắn biết nàng đang lo sợ hắn sẽ hỏi thêm những bí mật sâu hơn, hoặc sẽ dùng những kiến thức này vào mục đích xấu xa.
Một ý nghĩ trêu đùa lại nảy ra trong đầu hắn. Hắn muốn thử phản ứng của nàng, muốn tiếp tục khẳng định sự kiểm soát của mình.
"Trà này thơm lắm," hắn nói, nâng chén trà lên mũi ngửi. "Nhưng ta lại nghĩ... có lẽ trà sẽ ngon hơn nếu được 'thưởng thức' theo một cách đặc biệt hơn."
Vân Nhi ngẩng lên nhìn hắn, không hiểu ý.
Tử Kiều đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, một ánh mắt đầy ẩn ý và ham muốn không hề che giấu. Hắn vươn người tới, đưa tay ra chạm nhẹ vào chiếc cằm thanh tú của nàng, nâng mặt nàng lên đối diện với mình.
"Lại đây," hắn nói khẽ, giọng trầm khàn. "Ta muốn nàng... dùng miệng mình đút trà cho ta."
"Tiên... tiên sinh?!" Vân Nhi kinh hãi kêu lên, mặt trắng bệch. Hắn... hắn lại muốn làm nhục nàng theo cách này sao?
"Sao vậy?" Tử Kiều nhếch mép cười, ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên đôi môi mềm mại đang run rẩy của nàng. "Cô nương không muốn 'hầu hạ' Quân sư của mình sao? Hay là cô nương nghĩ mình còn có quyền từ chối?"
Lời nói của hắn như dao cứa vào lòng tự trọng vốn đã bị tổn thương của Vân Nhi. Nàng biết mình không thể từ chối. Nàng chỉ là một con tốt thí, một thuộc hạ bất đắc dĩ.
Nước mắt lại bắt đầu lưng tròng, nàng cắn chặt môi đến bật máu, rồi chậm rãi, run rẩy cầm lấy chén trà nóng. Nàng ngập ngừng đưa chén trà lên miệng mình, nhấp một ngụm nhỏ, vị trà thanh mát nhưng trong lòng nàng lại đắng ngắt.
Tử Kiều ngồi đó, nhìn nàng với ánh mắt đầy thích thú của kẻ bề trên đang thưởng thức sự phục tùng của nô lệ. Hắn hơi ngả người ra sau, há miệng chờ đợi.
Vân Nhi nhắm mắt lại, cố gắng gạt đi nỗi nhục nhã đang dâng trào. Nàng tiến lại gần Tử Kiều, rất gần, đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn. Nàng ngập ngừng giây lát, rồi cúi đầu xuống, áp đôi môi mềm mại, ẩm ướt của mình vào môi hắn.
Nàng từ từ truyền ngụm trà ấm nóng từ miệng mình sang miệng hắn. Dòng nước trà mang theo cả vị ngọt của hoa cúc lẫn vị mặn của nước mắt và nỗi tủi nhục của nàng.
Tử Kiều nhắm mắt tận hưởng cảm giác đặc biệt này. Vị trà, hơi ấm từ miệng nàng, sự mềm mại của đôi môi, và cả sự run rẩy vì sợ hãi của nàng... tất cả hòa quyện lại thành một sự kích thích đầy bệnh hoạn nhưng cũng vô cùng quyến rũ đối với hắn lúc này.
Sau khi truyền hết ngụm trà, Vân Nhi vội vàng lùi lại, mặt đỏ bừng, không dám nhìn hắn.
"Thế nào?" Tử Kiều mở mắt, liếm nhẹ môi, cười tà. "Trà có ngon hơn không, Vân Nhi?"
Vân Nhi không đáp, chỉ cúi đầu xuống thấp hơn nữa, hai vai run lên khe khẽ.
Tử Kiều cười ha hả trong lòng. Hắn đã đạt được mục đích của mình. Hắn đã hoàn toàn khuất phục được cô gái này, biến nàng thành một công cụ ngoan ngoãn trong tay hắn, sẵn sàng phục vụ mọi mệnh lệnh và cả những ham muốn của hắn.