Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chapter 81: Lý Uyển Ân

Sáng sớm, Lão Mã, người đánh xe kiêm ám vệ thầm lặng, đã trở về cùng những thông tin mà Tử Kiều yêu cầu sau một đêm dò hỏi qua mạng lưới tại Thạch Thành.

"Bẩm Quân sư," Lão Mã kính cẩn báo cáo, "Lý Thiết đúng như lời đồn, là người chính trực, hết lòng vì huynh đệ dưới trướng và rất trung thành với cố Tướng quân Trần Ngọc Lạt. Chính vì vậy mà không được lòng Phó tướng Dương Anh, thường bị kiếm cớ gây khó dễ. Gần đây nhất là việc quân nhu bị cắt giảm. Nỗi lo lớn nhất của hắn hiện tại chính là cô em gái Lý Uyển Ân đang phải vất vả mưu sinh bên ngoài. Ngoài giờ trực ở Đông Doanh, hắn ít khi giao du, thỉnh thoảng chỉ uống rượu một mình ở quán Đồng Tâm."

Tử Kiều gật gù. Thông tin này khớp với những gì Uyển Ân đã nói và củng cố thêm kế hoạch của hắn. Giúp đỡ Uyển Ân chính là con đường ngắn nhất để chạm đến trái tim và lòng tin của Lý Thiết.

"Tốt lắm," Tử Kiều nói. "Lão Mã, ngươi chuẩn bị xe ngựa. Chúng ta sẽ ra khu vực cổng Đông thành một chuyến. Vân Nhi, cô chuẩn bị một ít ngân lượng và vài món đồ thông thường, đi cùng ta."

Vân Nhi nghe vậy, người hơi cứng lại. Nàng vẫn chưa hoàn hồn sau đêm bị hắn dùng thủ đoạn bức ép và xâm phạm bằng ngón tay. Phải đi cùng hắn ra ngoài lúc này khiến nàng không khỏi lo sợ hắn lại giở trò gì đó. Nhưng nàng không dám cãi lời, chỉ lặng lẽ cúi đầu vâng dạ rồi chuẩn bị theo lệnh. Ánh mắt nàng nhìn hắn giờ đây không còn sự kính trọng đơn thuần, mà là sự pha trộn phức tạp giữa sợ hãi, căm ghét và một sự phụ thuộc bất đắc dĩ.

Xe ngựa lăn bánh rời khỏi con hẻm nhỏ, hòa vào dòng người tấp nập trên đường phố Thạch Thành. Tử Kiều ngồi trong xe, đối diện là Vân Nhi đang cố gắng thu mình vào một góc, tránh ánh mắt của hắn. Hắn mỉm cười trong lòng. Sự sợ hãi này của nàng chính là thứ hắn muốn thấy, là bằng chứng cho thấy hắn đang dần kiểm soát được nàng.

Hắn cố tình ngồi dịch lại gần hơn một chút, để đầu gối hai người gần như chạm vào nhau. "Vân Nhi cô nương," hắn cất tiếng, giọng ôn hòa giả tạo. "Trông sắc mặt nàng có vẻ không tốt lắm. Đêm qua... ngủ không ngon giấc sao?"

Vân Nhi giật mình, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận khi hắn cố tình nhắc lại chuyện đêm qua. Nàng vội lắc đầu, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám đáp lời.

"Ha," Tử Kiều cười khẽ, đưa tay ra rất tự nhiên, vén lọn tóc mai đang xõa xuống che đi vành tai hơi ửng đỏ của nàng. "Ở đây không phải cứ điểm bí mật nữa, nàng không cần phải quá căng thẳng như vậy. Cứ coi như chúng ta đang đi dạo phố thôi."

Ngón tay hắn ấm nóng lướt nhẹ qua vành tai nhạy cảm của nàng khiến Vân Nhi khẽ rùng mình, cả người cứng lại. Nàng vội quay đầu né tránh, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ van nài xen lẫn cảnh cáo.

Thấy phản ứng của nàng, Tử Kiều càng thêm hứng thú. Hắn thích cái cảm giác trêu đùa, giày vò con mồi đang nằm trong lòng bàn tay mình thế này. Hắn thu tay lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh nhưng lại không giấu được sự bối rối của nàng.

Xe ngựa dừng lại ở một khu chợ nhỏ gần cổng Đông thành, nơi tập trung khá đông binh lính và gia quyến của họ. Không khí có phần ồn ào và hơi hỗn tạp. Tử Kiều bước xuống xe trước, rồi rất "ga lăng" đưa tay ra đỡ Vân Nhi.

Vân Nhi ngập ngừng giây lát rồi cũng đành nắm lấy tay hắn để bước xuống. Bàn tay hắn ấm áp, mạnh mẽ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của nàng, một sự tiếp xúc khiến tim nàng lại đập loạn nhịp. Hắn giữ tay nàng lâu hơn một chút so với cần thiết rồi mới từ từ buông ra, khóe môi lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Họ đi dạo một vòng quanh chợ, giả vờ như đang xem hàng. Tử Kiều cố tình đi sát lại gần Vân Nhi trong đám đông chen chúc, thỉnh thoảng bờ vai lại "vô tình" chạm vào vai nàng, cánh tay lại "lỡ" cọ nhẹ vào bên hông mềm mại của nàng. Mỗi lần như vậy, Vân Nhi lại khẽ giật mình lùi ra, nhưng trong không gian đông đúc này, nàng khó lòng giữ được khoảng cách hoàn toàn. Sự tiếp xúc cơ thể không mong muốn nhưng liên tục này khiến nàng vừa khó chịu, xấu hổ lại vừa cảm thấy một sự kích thích thể xác kỳ lạ đang âm thầm trỗi dậy.

Cuối cùng, họ cũng tìm thấy Lý Uyển Ân đang ngồi co ro bên một gánh hàng thêu nhỏ ở góc chợ, khuôn mặt xinh xắn lộ rõ vẻ mệt mỏi và buồn bã. Hàng của nàng hôm nay có vẻ ế ẩm, lại còn bị mấy tên lưu manh trông có vẻ là lính giải ngũ lượn lờ trêu ghẹo.

"Cô nương xinh đẹp, đồ thêu này bán thế nào? Hay là tối nay về hầu hạ bọn ta một đêm thì bọn ta mua hết cho?" Một tên cười nói tục tĩu.

Uyển Ân mặt tái đi vì sợ hãi, chỉ biết cúi đầu im lặng, cố gắng thu dọn hàng.

Đúng lúc đó, Tử Kiều ung dung bước tới, đứng chắn trước mặt Uyển Ân, giọng nói ôn hòa nhưng lại ẩn chứa uy lực khiến đám lưu manh phải khựng lại.

"Các vị huynh đài, tại hạ thấy Lý cô nương đây có vẻ không muốn tiếp chuyện. Chi bằng các vị đi nơi khác tìm thú vui, đừng làm khó một cô gái yếu đuối làm gì?"

Đám lưu manh thấy Tử Kiều ăn mặc tuy giản dị nhưng khí chất lại không tầm thường, lại thêm Lão Mã đứng phía sau tuy già nhưng ánh mắt sắc lẻm, biết không phải hạng dễ bắt nạt, liền hậm hực chửi thề vài câu rồi bỏ đi.

"Đa... đa tạ công tử..." Lý Uyển Ân ngẩng lên nhìn Tử Kiều, đôi mắt ngấn lệ vì cảm kích và cả tủi thân. Nàng nhận ra người đã cứu mình hôm trước. "Lại phiền đến công tử rồi..."

"Không có gì đâu, Lý cô nương," Tử Kiều mỉm cười. "Chỉ là tiện đường đi ngang qua thôi mà. Sao hôm nay cô nương lại ngồi đây muộn vậy? Hàng bán không được sao?"

Uyển Ân thở dài, buồn bã lắc đầu. "Dạ... mấy hôm nay tình hình khó khăn quá công tử ạ. Huynh trưởng lại đang gặp chuyện không vui trong quân doanh, tiểu nữ muốn cố gắng bán thêm chút hàng đỡ đần huynh ấy mà..."

"Lý huynh gặp chuyện sao?" Tử Kiều giả vờ ngạc nhiên, nhưng trong lòng đã tính toán. "Là chuyện gì vậy cô nương? Có nghiêm trọng không? Nếu có gì khó khăn, cô nương cứ nói, biết đâu tại hạ giúp được gì đó?" Hắn tỏ ra vô cùng chân thành và nhiệt tình.

Uyển Ân nhìn hắn, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng. Nàng ngập ngừng kể lại chuyện Lý Thiết bị chèn ép, bị cắt giảm quân lương, lại còn có nguy cơ bị vu oan. Nàng vừa kể vừa khóc nấc lên vì thương anh trai.

Tử Kiều nghe xong, tỏ vẻ vô cùng phẫn nộ và cảm thông. "Thật quá đáng! Cô nương yên tâm," hắn vỗ nhẹ lên vai nàng an ủi, "Chuyện này tại hạ nhất định sẽ không ngồi yên. Tại hạ tuy sức mọn nhưng cũng có quen biết vài người ở Kinh Thành. Để tại hạ thử tìm cách giúp đỡ Lý huynh xem sao."

Hắn nói, giọng đầy quả quyết, như thể việc giúp đỡ chỉ là chuyện nhỏ. "Nhưng muốn giúp thì trước hết tại hạ cần phải gặp trực tiếp Lý huynh để hiểu rõ ngọn ngành đã. Không biết... cô nương có thể giúp tại hạ hẹn gặp Lý huynh một buổi được không? Chỉ là tại hạ muốn bày tỏ sự ngưỡng mộ và hỏi thăm tình hình thôi."

Lý Uyển Ân nghe hắn nói vậy thì mừng rỡ khôn xiết, gật đầu lia lịa. "Được ạ! Được ạ! Tiểu nữ nhất định sẽ về nói lại với huynh trưởng! Ngài ấy mà biết có người quan tâm như công tử chắc chắn sẽ rất vui! Hay là... tối mai công tử đến tệ xá dùng bữa cơm đạm bạc được không ạ? Lúc đó huynh trưởng cũng đã tan phiên trực rồi."

"Vậy thì tốt quá!" Tử Kiều mỉm cười hài lòng. "Vậy hẹn cô nương và Lý huynh tối mai." Hắn lại lấy ra một ít bạc lẻ, dúi vào tay Uyển Ân. "Đây là chút tâm ý nhỏ, cô nương cầm lấy mua ít đồ ăn ngon về tẩm bổ cho Lý huynh. Đừng từ chối."

Nói rồi, hắn không đợi Uyển Ân kịp phản ứng, đã quay người rời đi cùng Vân Nhi và Lão Mã. Lý Uyển Ân đứng đó, nhìn theo bóng hắn, lòng tràn ngập biết ơn và hy vọng.

Trở về quán trọ, Tử Kiều thầm hài lòng với kết quả. Kế hoạch tiếp cận Lý Thiết đã thành công bước đầu. Giờ chỉ cần chờ đợi cuộc gặp mặt tối mai.

Trong lúc chờ đợi, hắn quay sang nhìn Vân Nhi, người nãy giờ vẫn im lặng đi theo sau, chứng kiến toàn bộ màn kịch của hắn. "Thế nào?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Cô thấy cách ta 'giúp người' có hiệu quả không?"

Vân Nhi khẽ rùng mình trước ánh mắt và giọng điệu của hắn. Nàng biết hắn không chỉ hỏi về việc giúp Uyển Ân, mà còn đang ngầm nhắc nhở về chuyện đêm qua, về việc hắn đã dùng chính sự yếu đuối và hoàn cảnh khó khăn của người khác để đạt được mục đích. Nàng chỉ biết cúi đầu, không dám trả lời.

Tử Kiều cười lạnh. Hắn thích sự sợ hãi và phục tùng này. Hắn bước tới gần Vân Nhi, đưa tay nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Đừng quên thân phận của cô. Cô bây giờ là người của ta. Ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không bạc đãi. Còn nếu dám có ý đồ gì khác..." Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt sắc lạnh đã nói lên tất cả.

Hắn cúi xuống, định đặt lên môi nàng một nụ hôn trừng phạt, một sự khẳng định quyền lực. Nhưng rồi hắn lại dừng lại, nhếch mép cười. "Thôi, để dành lần sau vậy." Hắn buông nàng ra, quay người đi về phòng mình, bỏ lại Vân Nhi đứng đó, người run lên vì sợ hãi và cả một nỗi căm hận đang dần nhen nhóm trong lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free