Thiện Ác Bất Phân - Chapter 51: Băng tâm
Sau khi xử lý gọn đám cướp đường, ba người lại tiếp tục hành trình hướng về Phủ Thành. Vệt máu loang lổ trên con đường mòn nhanh chóng bị lớp bụi mờ che phủ, nhưng dư âm của cuộc chiến và mùi tanh thoang thoảng trong gió dường như lại kích thích những giác quan vốn nhạy bén của ba con người đặc biệt này, đẩy bầu không khí giữa họ vào một trạng thái vi diệu, pha trộn giữa sự cảnh giác cố hữu và một thứ cảm xúc khác lạ đang nhen nhóm.
Giang Tử Kiều đi giữa hai nữ ám vệ tuyệt sắc, Mị Kiều và Đông Tuyết. Hắn cảm thấy khá hứng thú với chuyến đi bộ "thưởng ngoạn" này. Không có sự gò bó của xe ngựa, hắn có thể ung dung ngắm nhìn cảnh núi non hùng vĩ, sông suối uốn lượn, cảm nhận sự tự do mà hắn hằng khao khát. Đồng thời, sự hiện diện của hai mỹ nhân với tính cách trái ngược hoàn toàn bên cạnh cũng mang đến những "gia vị" đầy kích thích. Hắn biết, dưới lớp vỏ bọc ám vệ, họ vẫn là những người phụ nữ, có những cảm xúc, những phản ứng riêng mà hắn rất tò mò muốn khám phá, đặc biệt là Đông Tuyết – tảng băng ngàn năm mà hắn đã có dịp "nếm thử" vị ngọt đêm nào.
Con đường ngày càng khó đi, có những đoạn phải lách qua khe đá hẹp hoặc leo qua những thân cây đổ ngang đường. Mị Kiều, với thân thủ của sát thủ, di chuyển nhẹ nhàng uyển chuyển, thỉnh thoảng lại cố tình tạo ra những tư thế khêu gợi khi leo trèo, chiếc váy bó sát để lộ đường cong nóng bỏng, ánh mắt không quên liếc nhìn Tử Kiều đầy tình tứ. Nàng như con hồ ly tinh đang không ngừng giăng lưới tình.
Đông Tuyết thì vẫn giữ vẻ lạnh lùng, động tác gọn gàng, dứt khoát. Nhưng khi đi qua một đoạn đường trơn trượt vì rêu phủ, nàng hơi loạng choạng. Tử Kiều đi ngay sau, theo phản xạ đưa tay ra đỡ lấy eo nàng. Lòng bàn tay hắn ấm áp áp vào vòng eo thon thả, rắn chắc, cách một lớp vải vẫn cảm nhận được sự đàn hồi đáng kinh ngạc. Có lẽ do quán tính, tay hắn hơi trượt lên một chút, ngón tay cái "vô tình" chạm nhẹ vào phần dưới mềm mại của bầu ngực bên sườn nàng.
Đông Tuyết khựng lại trong giây lát, cơ thể hơi cứng lại. Một cảm giác xa lạ nhưng không hoàn toàn khó chịu truyền đến từ nơi tiếp xúc. Nàng không đỏ mặt như lần trước ở Thạch Gia Thôn, nhưng đôi mắt lạnh như băng khẽ nheo lại, lướt nhanh qua khuôn mặt Tử Kiều một cái sắc lẻm như cảnh cáo, rồi nhanh chóng gỡ tay hắn ra, tự mình đứng vững. "Đa tạ Quân sư đã giúp đỡ," giọng nàng vẫn đều đều, không chút biểu cảm, nhưng Tử Kiều tinh ý nhận ra vành tai nàng thoáng chút hồng nhẹ.
Hắn mỉm cười trong lòng. Quả nhiên, băng sơn cũng có lúc tan chảy, dù chỉ là một chút. Sự kiềm chế và phản ứng tinh tế này của nàng lại càng khiến hắn thấy thú vị hơn.
"Không có gì, nàng cẩn thận một chút," hắn đáp lại, giọng tự nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra.
Mị Kiều đi phía trước quay lại, nhìn thấy cảnh đó, nàng cười khúc khích đầy ẩn ý: "Tuyết Nhi muội muội đúng là được Quân sư ưu ái quá nhỉ? Đi đứng cũng phải có người đỡ tận tình như vậy."
Đông Tuyết không thèm đáp lại lời trêu chọc, chỉ lẳng lặng đi tiếp, nhưng bước chân dường như nhanh hơn một chút.
Đi thêm một đoạn, đến chỗ con dốc khá cao, Tử Kiều lại có cớ để "giúp đỡ". Hắn đi phía sau Đông Tuyết, khi nàng đang chú ý bước lên những bậc đá trơn, bàn tay hắn lại "vô tình" đặt lên phần mông tròn trịa, săn chắc của nàng, dùng lực đẩy nhẹ một cái để giúp nàng lên dốc. Cảm giác đàn hồi, nảy nở dưới lòng bàn tay thật sự rất tuyệt vời.
Lần này, Đông Tuyết không quay lại ngay. Nàng chỉ dừng bước trong một phần nghìn giây, cơ thể hơi căng lên, rồi lại tiếp tục bước đi như không có gì, nhưng Tử Kiều có thể thấy rõ tấm lưng nàng thẳng tắp hơn, có chút gì đó cứng nhắc. Hắn biết nàng đang cố gắng kìm nén sự khó chịu hoặc bối rối.
Hắn lại cười thầm. Trêu chọc tảng băng này quả thực rất vui. Hắn muốn xem giới hạn của nàng ở đâu, muốn thấy nàng bộc lộ nhiều cảm xúc hơn nữa.
Mị Kiều đi bên cạnh, huých nhẹ vào tay hắn, thì thầm đủ hai người nghe: "Quân sư... người đúng là biết cách 'chăm sóc' ám vệ quá nhỉ? Cẩn thận không Tuyết Nhi nổi giận lại dùng kiếm với người đấy."
"Nàng ấy sẽ không làm vậy đâu," Tử Kiều nháy mắt đáp lại, tỏ vẻ tự tin. Hắn hiểu, dù Đông Tuyết có khó chịu đến mấy, thân phận ám vệ và có lẽ cả chút tình cảm phức tạp nào đó sẽ không cho phép nàng làm tổn thương hắn.
Hành trình cứ thế tiếp diễn với những màn "vô tình" đầy chủ ý của Tử Kiều nhắm vào Đông Tuyết. Khi thì hắn giả vờ đi sát lại để tránh một cành cây, vai chạm vào vai nàng, cánh tay cọ nhẹ vào bên ngực nàng. Khi thì hắn đưa bình nước cho nàng, ngón tay lại "lỡ" chạm vào mu bàn tay mềm mại. Mỗi lần như vậy, Đông Tuyết đều có những phản ứng rất nhỏ: một cái nhíu mày thoáng qua, một hơi thở hơi gấp hơn, một ánh mắt lạnh lùng liếc nhanh, hoặc đôi khi chỉ là sự im lặng cứng nhắc hơn thường lệ. Nàng không hề tỏ ra yếu đuối hay quá ngượng ngùng, nhưng sự phòng bị và cả một chút bối rối tinh tế đó lại càng khiến Tử Kiều thích thú muốn trêu ghẹo hơn.
Buổi trưa, họ lại tìm một nơi kín đáo dưới tán cây rậm rạp bên bờ suối để nghỉ chân.
Lần này, Mị Kiều quyết định phải "dạy" cho Đông Tuyết một bài học, hoặc đơn giản là muốn độc chiếm sự chú ý của Tử Kiều một cách trắng trợn hơn.
Trong khi Đông Tuyết đang ngồi tựa gốc cây, nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng điều hòa hơi thở và cảm xúc sau những màn trêu ghẹo của Tử Kiều, Mị Kiều đã lặng lẽ ngồi xuống sát bên cạnh hắn.
"Quân sư," nàng nói nhỏ, giọng đầy vẻ nũng nịu. "Đi đường mệt quá... người có cách nào giúp thiếp... tỉnh táo hơn không?"
Tử Kiều nhìn nàng, rồi lại liếc nhanh về phía Đông Tuyết đang nhắm mắt nhưng vành tai lại hơi động đậy. Hắn cười tà: "Cách thì có nhiều... không biết nàng muốn thử cách nào?"
"Cách nào... khiến người ta phải rên rỉ vì sung sướng ấy," Mị Kiều đáp lại, ánh mắt lúng liếng nhìn thẳng vào hắn, rồi lại liếc về phía Đông Tuyết đầy thách thức.
Rồi không đợi Tử Kiều trả lời, nàng quay người lại, đối mặt với hắn, từ từ quỳ xuống giữa hai chân hắn. Nàng ngước nhìn hắn đầy mời gọi, rồi từ từ đưa tay kéo khóa quần hắn xuống. Dương vật to lớn, nóng hổi của hắn bật ra, đã hơi cương cứng vì những kích thích trước đó.
"Quân sư quả nhiên lúc nào cũng sẵn sàng..." Mị Kiều cười khúc khích, rồi không một chút ngần ngại, cúi đầu xuống, dùng đôi môi đỏ mọng và chiếc lưỡi điêu luyện của mình bao trọn lấy nó.
Âm thanh mút mát chùn chụt đầy dâm mỹ vang lên trong không gian yên tĩnh, như cố tình để người thứ ba phải nghe thấy.
Đông Tuyết đang nhắm mắt, nghe thấy tiếng kéo khóa quần và những âm thanh ướt át sau đó, cơ thể lập tức căng cứng lại. Nàng biết rõ Mị Kiều đang làm gì. Nàng không cần mở mắt cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Một cảm giác khó chịu, pha lẫn tức giận và cả... sự tò mò kỳ lạ lại dâng lên trong lòng nàng. Tai nàng nóng bừng, hơi thở trở nên không đều. Nàng cố gắng tập trung vào việc điều hòa nội tức, phớt lờ những gì đang diễn ra, nhưng những âm thanh kia cứ như kim châm vào tai, vào tâm trí nàng.
Mị Kiều ra sức phục vụ Tử Kiều. Nàng dùng hết kỹ năng của mình, từ bú mút mạnh mẽ đến liếm láp nhẹ nhàng, từ dùng lưỡi đảo quanh đầu khấc đến dùng tay vuốt ve gốc rễ và hai hòn bi. Nàng làm tất cả một cách công khai, không hề che giấu, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Tử Kiều đang rên khe khẽ, ánh mắt đầy vẻ tự hào và khiêu khích.
Tử Kiều cũng hoàn toàn thả lỏng, tận hưởng sự phục vụ tuyệt vời của Mị Kiều. Hắn cố tình thở dốc lớn hơn một chút, tay đưa lên vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt lại không quên liếc về phía Đông Tuyết đang ngồi im như tượng đá. Hắn muốn xem phản ứng của nàng.
Đông Tuyết vẫn nhắm mắt, nhưng hai bàn tay đặt trên đầu gối đã siết chặt lại thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Đôi môi mỏng mím chặt. Dù cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng sự run rẩy rất nhẹ của cơ thể và hơi thở ngày càng gấp gáp đã tố cáo sự bất ổn trong lòng nàng. Và nếu Tử Kiều có thể nhìn xuyên qua lớp váy trắng kia, hắn sẽ thấy nơi hạ thân của nàng, dù chủ nhân đang cố gắng kìm nén, cũng đã bắt đầu phản ứng lại một cách không thể kiểm soát, trở nên ẩm ướt, nóng ran vì sự kích thích gián tiếp nhưng quá mức trần trụi này. Cảm giác ghen tuông, khó chịu hòa quyện với sự xấu hổ vì phản ứng của chính cơ thể mình khiến nàng như muốn phát điên.
Cuối cùng, khi Tử Kiều sắp đạt đến đỉnh điểm, hắn ra hiệu cho Mị Kiều dừng lại. Hắn không muốn giải quyết ngay tại đây, hắn muốn giữ lại sự khao khát cho cả hắn và có lẽ cả... người đang ngồi kia nữa.
Mị Kiều có chút tiếc nuối nhưng cũng hiểu ý, nàng liếm nhẹ lên đầu dương vật hắn lần cuối rồi mới ngẩng lên, dùng khăn tay lau sạch miệng và giúp hắn chỉnh lại y phục. Nàng quay sang nhìn Đông Tuyết vẫn đang nhắm mắt, nở một nụ cười đầy ẩn ý và chiến thắng.
Khi Tử Kiều đứng dậy, vươn vai tỏ vẻ thoải mái, hắn nói lớn: "Nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta lên đường tiếp thôi!"
Đông Tuyết lúc này mới từ từ mở mắt. Nàng không nhìn Tử Kiều hay Mị Kiều, chỉ lặng lẽ đứng dậy, khuôn mặt vẫn lạnh như băng nhưng đôi má lại phớt hồng, ánh mắt nhìn xuống đất, tránh ánh nhìn của hai người kia. Nàng lẳng lặng đi trước, bước chân nhanh hơn hẳn lúc trước, như muốn thoát khỏi bầu không khí ám muội này càng sớm càng tốt.