Thiện Ác Bất Phân - Chapter 106: Vụng trộm
Quay lại Phủ Thành, nơi những con sóng ngầm của quyền lực và dục vọng vẫn không ngừng cuộn chảy. Tại Thành chủ phủ, Đại Hùng, người con rể hữu danh vô thực của Thành chủ Triệu Khang, đang sống những ngày tháng ê chề, nhục nhã. Hắn mang tiếng là người nối dõi của Thành chủ (do Triệu Như Nguyệt chưa có con trai), được ở trong phủ đệ cao sang, nhưng thực chất lại bị cả nhà vợ coi thường, khinh ghét. Người vợ xinh đẹp thì công khai thông dâm, cha vợ thì nhu nhược, mẹ vợ và đám gia nhân thì luôn tìm cách chì chiết.
Chiều tối hôm đó, sau một bữa ăn nặng nề trong phủ với không khí căng thẳng như thường lệ, Đại Hùng cảm thấy lòng mình trĩu nặng như đeo đá. Nỗi uất hận, bất lực và cô đơn dày vò tâm can hắn. Hắn không muốn quay về căn phòng lạnh lẽo nơi người vợ trên danh nghĩa có thể đang ở đó hoặc không, hắn chỉ muốn tìm một nơi để giải tỏa.
"Phải rồi, Đại Ngưu!" Hắn lẩm bẩm. Gã huynh đệ đồ tể cục mịch nhưng chân thành là người duy nhất ở cái Phủ Thành này mà hắn còn có thể tìm đến để uống vài chén rượu, nói vài lời thật lòng.
Nghĩ vậy, Đại Hùng lặng lẽ rời khỏi Thành chủ phủ bằng cửa hông, cố gắng tránh né ánh mắt của đám gia nhân. Hắn rảo bước trên con đường quen thuộc, hướng về phía con hẻm nhỏ nơi Đại Ngưu sinh sống. Gió đêm se lạnh thổi qua không làm dịu đi được ngọn lửa bức bối trong lòng hắn.
Con đường dẫn đến nhà Đại Ngưu phải đi ngang qua khu biệt viện dành cho các tì thiếp ít được sủng ái của Thành chủ. Đại Hùng thường không để ý đến nơi này, nhưng hôm nay, khi đi ngang qua một căn viện có vẻ mới được bài trí lại, hàng rào không quá cao, hắn bỗng nghe thấy những âm thanh không bình thường vọng ra. Đó không phải tiếng người nói chuyện, cũng không phải tiếng nhạc cụ, mà là tiếng rên rỉ đứt quãng của nữ nhân xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng da thịt va chạm vào nhau một cách trần trụi.
"Ử... ưm... a... nhanh... nhanh lên..."
"Hự... hự..."
Tim Đại Hùng đập mạnh. Âm thanh này quá quen thuộc với bất kỳ gã đàn ông nào. Có kẻ đang "hành sự" bên trong! Mà đây lại là khu ở của tì thiếp Thành chủ! Kẻ nào to gan dám làm chuyện động trời này?
Sự tò mò và có lẽ cả một chút kích thích đen tối trỗi dậy, lấn át cả nỗi buồn chán của Đại Hùng. Hắn liếc nhìn xung quanh, chắc chắn không có ai, rồi thận trọng tiếp cận bức tường, tìm một bụi cây đủ rậm rạp để ẩn mình và một khe hở trên hàng rào gỗ để nhìn vào bên trong.
Căn phòng chính của biệt viện vẫn sáng đèn, nhưng cửa sổ chỉ khép hờ, đủ để ánh đèn hắt ra và âm thanh lọt ra ngoài. Qua khe cửa sổ và ánh đèn vàng vọt, một cảnh tượng gây sốc đập vào mắt Đại Hùng, khiến hắn suýt nữa thì kêu lên thành tiếng.
Trên chiếc giường duy nhất trong phòng, một đôi nam nữ đang điên cuồng quấn lấy nhau. Nữ nhân có thân hình tuyệt mỹ, làn da trắng nõn nổi bật dưới ánh đèn, đôi gò bồng đảo căng tròn nảy lên theo từng nhịp thúc mạnh mẽ của người đàn ông bên trên. Mái tóc đen dài của nàng xõa tung trên gối, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì dục vọng, miệng không ngừng rên rỉ những âm thanh phóng đãng.
Nhưng điều khiến Đại Hùng kinh hoàng hơn cả chính là người đàn ông đang ra sức "cày cấy" trên thân thể nữ nhân kia. Dù chỉ nhìn thấy tấm lưng trần vạm vỡ, cường tráng và cái đầu đang cúi xuống, Đại Hùng vẫn không thể nhầm lẫn được! Đó chính là Đại Ngưu! Huynh đệ tốt của hắn!
"Trời đất! Sao... sao lại là Đại Ngưu?" Đại Hùng há hốc miệng, đầu óc trống rỗng. Đại Ngưu, một tên tuần kiểm quèn, sao lại dám tư thông với tì thiếp của Thành chủ? Mà nữ nhân kia là ai? Chẳng lẽ là vị tì thiếp mới nạp mà hắn nghe nói?
Trong cơn chấn động, Đại Hùng không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mắt. Hắn như một kẻ nhìn trộm bất đắc dĩ, chứng kiến từng hành động của hai con người đang chìm đắm trong bể dục kia.
Đại Ngưu lúc này hoàn toàn khác hẳn vẻ cục mịch, thật thà thường ngày. Gã như một con mãnh thú đang phát tiết thú tính bị dồn nén. Cơ bắp trên lưng gã cuộn lên theo từng cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát. Dương vật to lớn, thô kệch của gã ra vào liên tục nơi cửa huyệt ẩm ướt của nữ nhân bên dưới, tạo ra những tiếng "phành phạch" đầy nhục dục. Mỗi lần thúc sâu vào, nữ nhân kia lại rên lên một tiếng cao vút, hai chân thon dài quấn chặt lấy hông Đại Ngưu, như muốn ghì chặt lấy gã, không cho rời ra.
"Ư... Ngưu ca... giỏi quá... làm chết... làm chết người ta rồi... a..." Nữ nhân rên rỉ, giọng nói vừa đau đớn vừa sung sướng.
Đại Ngưu gầm lên một tiếng trầm đục, càng ra sức thúc mạnh hơn. Mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm lưng rắn chắc của gã. Gã cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai nữ nhân, thì thầm điều gì đó không rõ, rồi lại ngẩng lên, tiếp tục nhịp điệu dập mạnh mẽ, điên cuồng.
Đại Hùng đứng bên ngoài, cơ thể run lên vì nhiều cảm xúc lẫn lộn. Sốc, sợ hãi, kinh ngạc... và cả một chút... ghen tị? Hắn nhìn thấy sự thỏa mãn và khoái lạc trên gương mặt nữ nhân kia, nhìn thấy sự mạnh mẽ, chiếm hữu của Đại Ngưu, bất giác so sánh với tình cảnh của chính mình. Hắn là con rể Thành chủ, nhưng lại sống không bằng một kẻ ở rể, vợ thì như người dưng nước lã. Còn Đại Ngưu, một tuần kiểm quèn, lại dám làm chuyện tày trời này, lại đang hưởng thụ lạc thú với một mỹ nhân tuyệt sắc (dù có thể là tì thiếp của Thành chủ).
Sự tương phản nghiệt ngã này khiến lòng Đại Hùng càng thêm chua xót và phẫn uất. Nhưng đồng thời, cảnh tượng nóng bỏng trước mắt cũng kích thích dục vọng đang bị dồn nén của hắn. Dương vật hắn đã cương cứng từ lúc nào, đau nhức khó chịu. Hắn thậm chí còn có một ý nghĩ điên rồ là ước gì mình đang ở vị trí của Đại Ngưu lúc này.
Cuộc mây mưa trong phòng dường như đã đến hồi cao trào. Đại Ngưu thay đổi tư thế, lật người nữ nhân kia lại, bắt nàng quỳ sấp trên giường, chổng cặp mông tròn trịa, trắng nõn về phía gã. Gã đứng phía sau, một tay giữ chặt lấy eo nàng, tay kia vỗ mạnh lên bờ mông căng mẩy, rồi lại đưa dương vật to lớn của mình nhắm thẳng vào huyệt động đang co rúm mời gọi phía sau.
"Á!" Nữ nhân kêu lên một tiếng khi Đại Ngưu thúc mạnh vào từ phía sau. Tư thế này khiến dương vật của gã tiến vào sâu hơn, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể nàng. Nàng rên rỉ không thành tiếng, hai tay bấu chặt lấy ga giường, tấm thân run lên bần bật. Đôi gò bồng đảo nảy lên dữ dội theo từng cú thúc từ phía sau, tạo thành một cảnh tượng vô cùng dâm mỹ.
Đại Ngưu như một cỗ máy không biết mệt mỏi, ra vào liên tục với tốc độ kinh người. Gã gầm gừ trong cổ họng, bàn tay không ngừng xoa nắn, nhào nặn cặp mông tròn trịa của nữ nhân, để lại những vết đỏ hồng trên làn da trắng nõn.
"Ra... sắp ra rồi... Ngưu ca... nhanh... nhanh lên... Aaa..." Nữ nhân hét lên thất thanh.
Đại Ngưu cũng gầm lên một tiếng cuối cùng, thúc mạnh thêm vài cái nữa rồi bắn ra một luồng tinh dịch trắng đục vào sâu bên trong cơ thể nàng. Gã đổ sập xuống lưng nữ nhân, thở hổn hển như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
Nữ nhân kia cũng nằm xụi lơ trên giường, cả người mềm nhũn, không còn chút sức lực.
Chứng kiến toàn bộ màn giao hoan cuồng nhiệt và đầy nguy hiểm này, Đại Hùng cảm thấy hai chân mình như muốn nhũn ra. Hắn vội vàng lùi lại, tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực. Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa. Nếu bị phát hiện, không chỉ Đại Ngưu mà cả hắn cũng khó thoát tội.
Hắn quay người, chạy nhanh ra khỏi con hẻm nhỏ, không còn tâm trí nào để đi tìm Đại Ngưu uống rượu nữa. Hình ảnh Đại Ngưu và nữ nhân kia quấn lấy nhau cứ ám ảnh trong đầu hắn. Chuyện này quá mức kinh thiên động địa! Đại Ngưu sao lại liều lĩnh như vậy? Nữ nhân kia rốt cuộc là ai mà lại có sức quyến rũ khiến Đại Ngưu bất chấp cả tính mạng? Hàng vạn câu hỏi quay cuồng trong đầu Đại Hùng, khiến nỗi buồn chán ban đầu của hắn giờ đây được thay thế bằng sự hoang mang, lo sợ và cả một chút kích thích khó tả. Đêm nay, chắc chắn hắn sẽ không thể nào ngủ yên được nữa rồi.