Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thời Không Trường Hà Đích Lữ Giả - Chương 191: Ngạ quỷ đạo

(P/s: Ai xem Naruto thì sẽ biết Ngạ Quỷ Đạo của Pain :v)

Xích Bàn Nhược!

Bàn Nhược là một loại oán linh quỷ quái trong truyền thuyết của Phù Tang, tương truyền được hình thành từ lòng đố kỵ cùng oán niệm mãnh liệt của phụ nữ, trở thành Ác linh.

Hiện tại, truyền thuyết dân gian về Bàn Nhược chủ yếu có ba loại. Loại thứ nhất là Tiếu Bàn Nhược, một loại Ác linh khá phổ biến, thường xuất hiện với khuôn mặt quỷ dị đang cười, rất thích hù dọa trẻ con. Loại thứ hai là Bạch Bàn Nhược, truyền thuyết dân gian kể rằng Bạch Bàn Nhược được biến thành từ tâm tư đố kỵ và oán hận điên cuồng, trú ngụ trong lòng những oán phụ nhỏ mọn, ban đêm xuất khiếu đoạt mạng người, là một loại tồn tại giống như Ký Sinh Linh.

Cuối cùng chính là Xích Bàn Nhược.

Loại Bàn Nhược này là một trong ba loại hung tàn nhất, nàng giết người không vì bất kỳ nguyên nhân hay lý do gì, muốn giết thì giết, giết xong liền ăn, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

"Cảnh báo!"

"Phát hiện nguồn ô nhiễm! Phát hiện sinh linh Ngạ Quỷ Đạo!"

Cùng với sự xuất hiện của Xích Bàn Nhược, xung quanh cũng dần dần hiện lên rất nhiều quỷ ảnh. Chúng khác với những quỷ quái mà Tô Tử Ngư đã thấy ở Quỷ Kinh Đô, toàn bộ đều mang dáng vẻ chịu đủ tra tấn, hình dáng cũng càng thêm hung tàn đáng sợ. Những quỷ quái này vừa xuất hiện liền bắt đầu gặm nhấm thi thể xung quanh, tựa như đã đói khát từ lâu, gần như thấy gì ăn nấy.

—— "Sinh linh Ngạ Quỷ Đạo! . . ."

Tất cả quỷ quái xuất hiện đều được đánh dấu là sinh linh Ngạ Quỷ Đạo, chúng toàn bộ đều thuộc về thể ô nhiễm. Văn hóa Phù Tang chịu ảnh hưởng rất lớn từ Hoa Hạ, đặc biệt là sau khi Giám Chân đông độ vào thời Đường triều, Hán học càng được phát triển rực rỡ khắp Phù Tang. Về cơ bản, tất cả vương công quý tộc đều phải học chữ Hán, vào thời đại này, nếu một quý tộc không biết vài bài thơ Đường thì đó sẽ là chuyện bị người khác xem thường.

Sau khi Phật giáo truyền vào Phù Tang, thuyết Lục Đạo Luân Hồi cũng bắt đầu lưu truyền trong dân gian.

"Thu hoạch được 3 điểm giá trị Nguyên lực!"

Tô Tử Ngư lặng lẽ tiếp cận Wanyūdō đã bị xử lý, sau khi thu Nguyên lực giá trị vào túi, hắn không vội vàng lộ diện, mà chuẩn bị quan sát thủ đoạn của những Âm Dương sư này trước. Dù sao, hắn chỉ cần cuối cùng chạm vào thi thể là có thể thu hoạch Nguyên lực giá trị, cũng không quan tâm người khác đánh quái thay mình.

"Khặc khặc!"

Xích Bàn Nhược cười quái dị, miệng phun ngọn lửa màu u lam, cả người lập tức biến mất tại chỗ, khi xuất hiện trở lại đã ở sau lưng một Âm Dương sư.

Một quỷ trảo sắc bén từ trong bóng tối đánh tới.

Abe no Seimei phản ứng cực nhanh, lá bùa trong tay hóa thành một đạo xiềng xích quấn quanh tới, tiếp tục trầm giọng nói: "Cát Xương! Cát Bình! Lui ra!"

"Yêu vật này kh��ng phải các ngươi có thể đối phó!"

Từng đạo phù lục lơ lửng giữa không trung, như thể pháp trận bảo vệ Abe no Seimei. Âm Dương đạo có nguồn gốc từ tư tưởng triết học tự nhiên và học thuyết Âm Dương Ngũ Hành của Trung Quốc cổ đại, ban đầu khởi nguồn từ nhánh Đạo gia thời Xuân Thu Chiến Quốc —— Âm Dương gia. Sau đó bắt đầu dung hợp chú pháp Âm Dương Ngũ Hành, cũng chính là thuật phương sĩ khá thịnh hành vào thời Tần triều.

Vào cuối thời Đông Hán, Phù Tang xuất hiện Quỷ đạo thuật, dường như được truyền thừa từ Thiên Sư đạo của Hoa Hạ, nữ vương Himiko của Phù Tang chính là người khởi nguồn Quỷ đạo giáo vào thời đó.

Trong «Xích Tùng Tử Lịch» ghi chép: "Thời Hán người quỷ lẫn lộn, yêu tà lộng hành. Thái Thượng rủ lòng từ bi, giáng xuống Hạc Minh Sơn, truyền cho Trương Thiên Sư «Chính Nhất Minh Uy Phù Lục» 120 giai, cùng «Thiên Nhị Bách Quan Nghi», «Tam Bách Đại Chương», «Pháp Văn Bí Yếu», cứu giúp nhân vật. Thiên Sư liền xây 24 trị, dùng phù ấn Chính Nhất, dẫn dắt hộ hóa dân, ban phát âm đức rộng lớn."

Đây chính là khởi nguồn của tất cả phù lục.

Phù lục mà Abe no Seimei sử dụng vẫn có chút khác biệt so với phù lục của Đạo giáo Hoa Hạ, nhưng cụ thể khác nhau như thế nào thì Tô Tử Ngư, một kẻ ngoại đạo, cũng không thể nhận ra.

Âm Dương sư chủ yếu tu luyện thuật thỉnh thần khu quỷ, chịu ảnh hưởng lớn nhất từ học thuyết Đạo gia, thi triển phép thuật cũng lấy ngũ hành thuật pháp làm chủ. Thủ đoạn phong ấn đại yêu quái thì có chút tương tự Đạo giáo, mượn lực lượng địa mạch núi sông, dùng bí pháp phù lục trấn áp.

Abe no Seimei khi phong ấn yêu quái về cơ bản đều lựa chọn những danh sơn đại xuyên.

—— "Trấn hồn!"

Từng đạo phù lục bay lên theo gió, cùng với Abe no Seimei dùng hai ngón tay làm kiếm chỉ về phía trước, tiếng long ngâm mơ hồ đột nhiên vang lên, âm thanh này khiến Tô Tử Ngư giật mình.

Một đạo Kikyou ấn hiện lên giữa không trung.

Kikyou ấn mà Abe no Seimei sử dụng là độc nhất trong giới Âm Dương sư, ngoại hình thật ra là một ngôi sao năm cánh, bên trong khắc rất nhiều phù lục ấn pháp, đại diện cho biểu tượng vũ trụ vạn vật, thiên địa ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ.

Ầm ầm!

Một đạo thiểm điện từ trên trời giáng xuống.

Khác với linh năng sấm sét mà Tô Tử Ngư thi triển, lôi pháp mà Abe no Seimei lúc này thi triển là lôi pháp chân chính, mà lôi pháp chính là phép thuật cao cấp nhất của Đạo giáo, có thể thúc giục sức mạnh sấm sét.

Từng đạo long ảnh mơ hồ hiện lên trước mắt.

Đó không phải là Chân Long thực thể của phương Đông, mà giống như là linh thể được cung phụng sau nghi lễ tế tự. Nghe nói Abe no Seimei có mười hai Shikigami cường đại, theo thứ tự là Đằng Xà, Chu Tước, Lục Hợp, Câu Trần, Thanh Long, Thiên Nhất, Thiên Hậu, Thái Âm, Huyền Vũ, Bạch Hổ, Thái Thường, Thiên Không. Những Shikigami này về cơ bản đều được truyền thừa từ chính thần Đạo giáo, hoàn toàn khác với quỷ quái Shikigami mà các Âm Dương sư khác triệu hồi.

Vào thời đại này, nghe nói chỉ có một mình Abe no Seimei mới có thể triệu hồi linh hồn Chân Long.

"Tên này thật lợi hại!" Tô Tử Ngư không ngừng lùi lại.

Hắn có thể cảm nhận được một sự tồn tại rõ ràng khác biệt so với các Shikigami khác đang xuất hiện, cùng với tiếng long ngâm vang lên, uy áp mạnh mẽ khiến Tô Tử Ngư cũng cảm thấy có chút khó chịu.

"Abe no Seimei!!!" Xích Bàn Nhược ở xa phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn.

Không hổ là Âm Dương sư cường đại nhất thời đại này, Abe no Seimei vừa ra tay liền khiến Xích Bàn Nhược trước mắt bị trọng thương, các quỷ đói gần đó cũng bị lôi pháp đánh chết không ít. Từng đạo Shikigami mơ hồ hiện ra, phần lớn đều là bộ dáng quỷ tướng, một số ít là yêu vật kỳ lạ, chúng dưới sự điều khiển của Âm Dương sư đang dần dần tiêu diệt những quỷ đói này.

—— "Diệt Hồn Nguyền Rủa!"

Từng đạo hồn thể ác quỷ dưới lực lượng trù yểu pháp tan thành mây khói. Bên cạnh Abe no Seimei dần dần hiện lên một hư ảnh Chân Long, đó là một Bạch Long dài hơn mười mét, lúc này đang xoay quanh phía trên thân thể hắn, đôi mắt rồng băng lãnh chăm chú nhìn Xích Bàn Nhược trước mắt.

Không ngờ hôm nay lại nhìn thấy rồng phương Đông.

Xích Bàn Nhược này hẳn là không thoát được, Tô Tử Ngư quét mắt qua phát hiện Cửu Mệnh Miêu kia cũng không biết đã trốn đi từ lúc nào, vậy thì càng không cần phải vội vã ra tay nữa.

Cửu Mệnh Miêu hẳn là vừa thấy Abe no Seimei liền chạy, lần đánh cược này xem ra cứ thế mà kết thúc.

"Cứu... Cứu mạng!..."

Ngay khi Tô Tử Ngư chuẩn bị tiếp tục xem trò vui, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu cứu yếu ớt.

Gần đây vẫn còn người sống sao?

Cả con đường Chu Tước đều đã bị quỷ quái cướp sạch một lần, Tô Tử Ngư không ngờ lại còn có người sống sót, ban nãy Wanyūdō chính là từ phía này lăn đi.

Ở phía nam.

Tô Tử Ngư suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng chạy về phía đó, dù sao hắn cũng là một Quỷ sứ, có thể tiện tay cứu được một người thì cứ cứu, hơn nữa nghe giọng có vẻ là một đứa trẻ.

Rất nhanh.

Trước mặt Tô Tử Ngư liền xuất hiện một ngôi nhà đang cháy, xa xa trong góc có một thiếu nữ sợ hãi run lẩy bẩy, tuổi tác trông rất nhỏ, đoán chừng cũng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Xung quanh cơ thể nàng lởn vởn vài đạo quỷ ảnh mờ ảo, còn có từng đoàn mộ lửa màu xanh lá u tối lơ lửng, nhưng không hiểu sao chúng lại không làm hại thiếu nữ trước mắt, chỉ vờn quanh bên cạnh nàng với vẻ muốn lao tới mà không dám.

Khi Tô Tử Ngư nhìn về phía thiếu nữ này, hắn thấy một đạo bạch khí mơ hồ, không rõ là gì, chỉ là dường như có thể bảo vệ nàng không bị quỷ quái xâm hại.

Leng keng.

Tô Tử Ngư rút ra Sao Băng bên hông, chợt lóe lên, trong chớp mắt, quỷ quái xung quanh liền bị hắn giết sạch không còn một mống.

"Không sao đâu."

"Chúng đã bị ta giết chết rồi." Tô Tử Ngư đi tới nói: "Đi theo ta. Ta sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi này trước."

Thiếu nữ này có chút bất thường, cũng không biết là ai.

"Cám... Cám ơn!..." Một giọng nữ hoảng sợ vang lên.

Khi thiếu nữ trước mắt ngẩng đầu lên, cả người Tô Tử Ngư không khỏi sững sờ một chút. Hắn chăm chú nhìn khuôn mặt thanh lệ của đối phương, chần chờ nói: "Aoandon?"

"Hả?" Thiếu nữ nghe hắn nói lại giật mình.

Thiếu nữ này có ít nhất bảy tám phần tương tự với Aoandon, chỉ là khuôn mặt non nớt hơn rất nhiều, mặc một bộ kimono màu xanh nhạt, đầu gối dường như bị thương, lúc này đang chảy máu.

"A!... Ta... Ta dường như không đi được..." Thiếu nữ trước mặt phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn, vừa mới đứng lên lại ngã ngồi xuống.

Tại sao dung mạo của nàng lại giống Aoandon đến vậy?

Tô Tử Ngư nhìn ngọn lửa lớn dần lan tràn xung quanh, đi tới nói: "Ta sẽ cõng ngươi ra ngoài trước rồi hãy nói."

"Cám... Cám ơn!..." Thiếu nữ này có chút rụt rè nói.

Tô Tử Ngư một tay cõng nàng lên lưng, sau đó đi về phía con đường Chu Tước, hắn cố ý tránh né những Âm Dương sư kia, lui về phía hai con đường khác.

"Ngươi tên là gì?" Lòng Tô Tử Ngư không ít nghi ngờ, nhịn không được hỏi.

Thiếu nữ trên lưng hắn hơi chần chờ một chút, nhỏ giọng nói: "Fujiwara Kaoro. Cám ơn ngươi đã cứu ta!" (P/s: FA nên đọc bộ truyện có tên nữ chính này, tên truyện Minamoto-kun Monogatari)

Fujiwara là một dòng họ quý tộc.

Cái tên này nghe có hơi quen tai, dường như trước kia lúc rảnh rỗi xem Anime đã từng nghe qua, đáng tiếc đã không nhớ rõ lắm rồi.

"Ân nhân. Ngài tên gì?" Thiếu nữ vẫn giữ vẻ mặt hết sức sợ hãi, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với ban đầu.

"Tô Tử Ngư." Phía trước lao tới một loại yêu quái tên là Vách Đá Bôi, Tô Tử Ngư lười tốn nhiều công sức, trực tiếp dùng Sao Băng bám vào sấm sét, một kiếm liền chém thành hai nửa.

Về hỏi Aoandon một chút là sẽ biết thôi.

Aoandon khi còn sống dường như cũng là một quý tộc, không biết có quan hệ máu mủ gì với thiếu nữ trên lưng hắn hay không.

Rất nhanh.

Tô Tử Ngư liền đưa nàng ra khỏi kết giới mà Abe no Seimei đã bố trí. Hắn suy nghĩ một chút, lấy ra một bình dược tề từ thế giới Kẻ Săn Ma, trực tiếp đưa cho nàng và nói: "Bôi lên vết thương. Gần đây chắc là an toàn rồi. Tạm thời đừng chạy lung tung."

Ầm ầm!

Xa xa lại truyền tới một trận tiếng sấm rền, Tô Tử Ngư không ngờ lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Abe no Seimei, cũng không biết đã xảy ra biến cố gì.

Lúc này hắn cũng không còn để tâm đến thiếu nữ trước mắt nữa, sau khi dặn dò nàng đừng chạy lung tung, Tô Tử Ngư liền nhanh chóng tiến về phía xảy ra chiến đấu.

Tình huống thế nào đây?

Còn chưa kịp tiếp cận, Tô Tử Ngư đã không khỏi trợn tròn mắt, bởi vì trước mặt hắn lại xuất hiện hai Abe no Seimei. Một người là Abe no Seimei mà hắn thấy ban đầu, mặc một bộ Âm Dương phục màu trắng, còn một người khác thì đứng trước mặt Xích Bàn Nhược, hắn mặc một bộ Âm Dương phục đen tuyền, trong tay đang cầm một con Âm Dương Ngư không ngừng xoay chuyển.

Tại sao lại có hai Abe no Seimei?

Là yêu quái biến hóa sao?

Lúc quay lại, Tô Tử Ngư quên khoác thêm áo choàng ẩn thân, lần này vừa lộ diện liền đồng thời bị cả hai Abe no Seimei chú ý.

Cả hai Abe no Seimei này đều mang đầy yêu khí, thực lực trông đều vô cùng cường đại.

Tuy nhiên vẫn có điểm khác biệt: Abe no Seimei mặc Âm Dương phục màu trắng bên cạnh có một hư ảnh Bạch Long, còn Abe no Seimei mặc Âm Dương phục màu đen thì trong tay nắm giữ một Âm Dương Ngư kỳ lạ.

"Ai?"

"Tiểu lâu la của Minh Phủ sao?" Abe no Seimei mặc Âm Dương phục màu đen vẻ mặt kiêu căng khinh thường, liếc nhìn Tô Tử Ngư nói: "Diêm Ma cũng không biết tung tích! Các ngươi những tiểu lâu la này lại còn dám xen vào việc của người khác?"

Lời đối phương nói chứa đựng lượng thông tin rất lớn.

Tô Tử Ngư nghe vậy hơi sững sờ một chút, hắn hôm qua mới gặp Diêm Ma, mặc dù đối phương không thực sự lộ diện.

"Cút!"

"Một Dẫn Hồn sứ lại dám lỗ mãng như vậy!"

Tô Tử Ngư nhịn không được bước tới mấy bước, đang chuẩn bị hỏi cho rõ ràng, nhưng không ngờ hành động đó lại chọc giận Abe no Seimei mặc áo đen. Hắn vung tay lên, một luồng quỷ hỏa màu u lam bốc lên, trực tiếp đốt về phía Tô Tử Ngư.

—— "Thiểm Hiện!"

Bóng dáng Tô Tử Ngư lập tức biến mất tại chỗ, hắn cau mày nhìn Abe no Seimei áo đen trước mắt, phất tay một cái, một đạo sấm sét kinh người liền giáng xuống từ trên trời.

—— "Sấm Sét!"

Sau khi tăng Linh Năng lên cấp 6, sấm sét mà Tô Tử Ngư triệu hoán còn kinh người hơn cả lôi pháp của Abe no Seimei. Cùng với một đạo sấm sét lốp bốp xẹt qua, Abe no Seimei áo đen ở xa không còn duy trì được tư thái cao hơn người một bậc ban đầu nữa, cả người đều trong bộ dạng bị sét đánh đến cháy đen, nửa khuôn mặt đã lộ ra huyết nhục màu đỏ sẫm.

"Lôi pháp!?"

"Lôi pháp!?"

Cả hai Abe no Seimei đều giật mình, Abe no Seimei áo đen càng lộ vẻ kiêng dè.

Thương thế của hắn khôi phục rất nhanh, nhìn không giống như một nhân loại. Chỉ trong vài hơi thở công phu, làn da cháy đen đã khôi phục như cũ, một lần nữa trở lại dáng vẻ công tử tuấn nhã.

Nếu cẩn thận nhìn kỹ, sẽ phát hiện khuôn mặt của Abe no Seimei áo đen trông trẻ hơn không ít so với khuôn mặt của Abe no Seimei áo trắng.

"Hừ!"

"Hôm nay tính ngươi vận khí tốt! Chúng ta đi!" Abe no Seimei áo đen cố gắng liếc nhìn Tô Tử Ngư, rồi ném một câu nói hung ác về phía Abe no Seimei áo trắng, sau đó liền dẫn Xích Bàn Nhược vội vàng biến mất.

Khụ khụ.

Abe no Seimei áo đen vừa biến mất, Abe no Seimei áo trắng đã ho ra một vệt máu ở khóe miệng, các Âm Dương sư xung quanh lập tức bảo vệ hắn ở hai bên.

"Đa tạ các hạ đã ra tay tương trợ!" Abe no Seimei áo trắng cố gắng chắp tay nói lời cảm ơn.

"Không có gì." Tô Tử Ngư nhìn các Âm Dương sư, trầm giọng hỏi: "Kẻ có dáng vẻ giống hệt ngươi kia là ai?"

"Tại sao trên người hắn lại có một cỗ khí tức Địa Ngục!"

Mọi quyền lợi dịch thuật chương này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free