(Đã dịch) Thê Tử Thị Nhất Chu Mục Boss - Chương 534: Đồ đệ áp lực
Vân Thiển sẽ không ghen tuông đâu.
Nói chính xác hơn, Vân Thiển sẽ không ghen, sẽ không khó chịu, ghen tị với bất kỳ nữ nhân nào vì Từ Trường An.
Mà Vân Thiển là ai?
Nàng không chỉ là đại tiểu thư của Từ Trường An, càng là thê tử chung chăn gối cùng hắn.
Cho nên nếu ngay cả Vân Thiển trong chuyện liên quan đến Từ Trường An cũng không ghen, thì những người khác càng không có tư cách để ghen tị hay khó chịu về hắn.
Lý Tri Bạch nhìn cực kỳ rõ ràng.
Nhưng nói chung, không có thời điểm nào hơn lúc này có thể khiến nàng ý thức được, mình thật sự là một người phụ nữ.
Lý trí nói cho Lý Tri Bạch, có Vân Thiển làm hình mẫu, là một người ngoài, nàng hoàn toàn không có lý do để ghen.
Thế nhưng lý trí mà nàng vẫn luôn dùng, vào thời khắc này bỗng vô dụng.
Lý Tri Bạch phát hiện, mình thật sự là một nữ nhân biết ghen.
Dù là Đan chủ trong truyền thuyết hay Ẩn Tiên vạn người ngưỡng mộ, thì đối với chuyện này nàng lại tầm thường, lại dung tục đến vậy.
Nhất định sẽ làm cho rất nhiều người thất vọng đi.
Nàng căn bản không hề siêu phàm như vẻ ngoài.
Nhưng là không có cách nào.
Nếu như sau này Từ Trường An tìm một sư phụ trên Mộ Vũ phong, Lý Tri Bạch không dám nghĩ, cảnh tượng đó sẽ ra sao.
Nàng chính là sẽ ghen.
Dù nàng biết, với tính tình của Từ Trường An, ứng cử viên sư phụ của hắn e là còn phải tự mình vượt ải, dù Lý Tri Bạch biết cho dù Từ Trường An có sư phụ, địa vị cũng không thể sánh bằng "mẫu thân" là nàng đây, nhưng trong lòng nàng vẫn vô cùng khó chịu.
Nàng chẳng qua chỉ đơn giản suy nghĩ một chút, thiếu niên đó gọi một cô nương khác là "sư phụ"... linh đài vốn luôn tĩnh lặng bỗng trở nên xao động, tâm tình lao dốc không phanh.
Từ Trường An học cách tự vấn từ Lý Tri Bạch, nên nàng sẽ không tự lừa dối mình hay người khác, và nhanh chóng nhận ra mình đang ghen.
Nhưng Lý Tri Bạch cũng không phải là người hay dông dài.
Ngay khoảnh khắc nhận ra mình biết ghen, nàng liền quyết định tuyệt đối sẽ không nhường Từ Trường An cho bất kỳ ai khác.
Dù nàng có bao nhiêu băn khoăn đi chăng nữa, nhưng khi Lý Tri Bạch suy xét mọi vấn đề một cách toàn diện, cũng không tìm ra bất cứ lý do nào khiến nàng khó chịu hơn việc không thu Từ Trường An làm đệ tử.
"Nhưng là Trường An bên kia..."
Lý Tri Bạch khẽ thở dài.
Nàng biết Trường An không muốn đứng ở đầu sóng ngọn gió, đứa bé kia luôn làm cái gọi là "đại trí giả ngu", cộng thêm Từ Trường An bây giờ trên người có quá nhiều bí mật, đột ngột xuất hiện trong tầm mắt mọi người... thực sự không mấy thỏa đáng.
Nhưng Lý Tri Bạch có lúc lại cảm thấy, Từ Trường An muốn bình an ổn định như vậy... chẳng qua là tự lừa dối mình mà thôi.
Trên người hắn có nhân duyên với Ôn Lê, nhân duyên với Cố Thiên Thừa, lại là học trò của mình... không thể nào thực sự không ai chú ý tới hắn, hắn rồi sẽ phải bước ra tiền đài, đó chỉ là chuyện sớm muộn.
Vậy thay vì bị động bước ra tiền đài, để rồi bị người khác toan tính...
Không bằng từ nàng tới.
Khoe khoang một chút, cho Trường An một chỗ dựa vững chắc để hắn có thể an tâm.
Có lẽ như vậy đối với Trường An sẽ tốt hơn.
Thân là tiên sinh, nàng sẽ làm hết sức những chuyện "vì tốt cho hắn", dù chỉ có nàng đơn phương cảm thấy như vậy, nhưng trên đời này, các bậc cha mẹ lần đầu thường không thể chiều theo ý muốn của con trẻ.
Hít sâu một hơi.
Lý Tri Bạch nghĩ thầm Trường An là một thiếu niên rất tốt, nên hắn sẽ không nghịch ý, dù có do dự... nhưng chỉ cần là nàng nói, hắn ắt sẽ lắng nghe.
Vì vậy nàng hoàn toàn không cần lo lắng mình vì muốn tốt cho hắn mà cố gắng, lại bị hắn oán trách, khiến lòng tan nát.
Nhưng cũng chính bởi biết Từ Trường An tuyệt đối tín nhiệm mình, Lý Tri Bạch mới cảm thấy áp lực.
Mà làm thế nào để tìm kiếm một điểm cân bằng giữa áp lực và sự không muốn chắp tay nhường hắn cho người khác... chính là điều Lý Tri Bạch muốn làm lúc này.
Nàng mong Trường An làm đệ tử nhập thất, nhưng... với vẻ không có chí tiến thủ của Trường An, nếu để hắn biết làm học trò của mình chính là đứng trong tầm mắt của mọi người, tám chín phần là hắn sẽ không muốn.
Tốt nhất chính là tìm mấy người tác động tâm lý một chút, để hắn có thể bình yên chấp nhận thân phận "Tiểu sư đệ" này.
Tỷ như...
Để Từ Trường An cùng Tư Không Liệt Túc sống chung một đoạn thời gian, đến lúc đó chỉ cần Từ Trường An có thể chấp nhận vị "Sư huynh" này, có Thủ khoa Chính đạo đặt nền tảng, thì sau này những người khác... hẳn sẽ không thành vấn đề.
Dù sao, hiện nay, những người có thể sánh được với Liệt Túc cũng không có mấy ai.
Mà Tư Không Liệt Túc tính tình cũng tốt.
Thực ra vừa nãy Lý Tri Bạch đã nghĩ kỹ rồi, đi gặp hắn một mặt, ủy thác hắn tạo mối quan hệ với Trường An, nên lúc đó nàng mới chợt nhớ tới người này.
Bên Chúc Bình Nương thì dễ bàn hơn, nàng vốn mở miệng tự xưng là tỷ tỷ, để nàng làm sư tỷ của Từ Trường An có thể nói là điều hiển nhiên.
Lý Tri Bạch đã nhượng bộ rất nhiều ở chỗ này, dù sao dựa theo lễ tiết, làm gì đến lượt đệ tử của nàng gọi Tư Không Liệt Túc là sư huynh, ngược lại, đối phương gọi một tiếng sư huynh còn là đề cao hắn.
Cũng đừng nói hiện nay tu tiên giới không có thực lực thì bối phận cũng chỉ là trò cười —— bởi vì nàng – vị tiên sinh này – chính là đạo lý lớn nhất.
Lý Tri Bạch nhượng bộ không phải vì lo lắng bị những cao tầng kia tìm phiền phức, thuần túy là do nàng suy tính, một hơi đưa Từ Trường An lên vị trí "Tiểu sư đệ" của Tư Không Liệt Túc, hẳn là cực hạn mà Từ Trường An có thể chấp nhận.
Thằng nhóc này cũng chỉ có chút chí tiến thủ này thôi.
Đang suy nghĩ, một giọng nói giả vờ giả vịt từ sau lưng vang lên.
"A Bạch, ngươi ngẩn ngơ gì vậy."
Chúc Bình Nương mỉm cười quyến rũ, nhón gót chân đến gần, đưa tay ôm lấy cổ Lý Tri Bạch:
"Ta chuẩn bị xong rồi, để ngươi chờ lâu rồi."
"Ừm."
Lý Tri Bạch gật đầu một cái, chợt hỏi: "Bình Nương, Liệt Túc đứa bé kia gần đây bận rộn không?"
"...?"
Chúc Bình Nương nghe vậy, sửng sốt một lúc lâu.
Liệt Túc đứa bé kia?
Đứa bé?
"Tư Không Kính ư? Ngươi hỏi hắn làm gì... Chẳng lẽ ngươi biết chuyện hắn gây sự với Trường An?" Chúc Bình Nương vô cùng kinh ngạc.
Lý Tri Bạch nghe vậy, cũng ngẩn người, sau đó mày liễu khẽ nhíu.
"Gây sự với Trường An? Nói tỉ mỉ."
"...A, ta hiểu lầm."
Chúc Bình Nương lúc này mới ý thức tới, "Liệt Túc đứa bé kia" trong miệng Lý Tri Bạch chính là bản thân Tư Không Liệt Túc, chứ không phải con trai hắn.
Đều do A Bạch, cũng không nhìn xem Tư Không Liệt Túc hôm nay là thân phận gì, còn mở miệng gọi là 'đứa bé' chứ.
Chúc Bình Nương nghĩ thầm Tư Không Liệt Túc cao cao tại thượng, trước đây gặp mặt còn không thèm nhìn thẳng nàng một cái... Ai lại dùng từ 'đứa bé' để gọi cái tên cẩu nam nhân đó chứ.
"Cũng không phải gây sự với Trường An, chính là Tư Không Kính muốn nhờ Trường An nói vài lời hay với Ôn Lê, nhìn chung có ý muốn dây dưa." Chúc Bình Nương tùy tiện giải thích vài câu, rồi sau đó kỳ quái nói: "A Bạch, ngươi... hỏi chuyện của hắn làm gì?"
Nghe nói Từ Trường An không có phiền phức, Lý Tri Bạch lúc này mới bình tâm lại.
Nàng là muốn tìm Tư Không Liệt Túc, để hắn lấy thân phận sư huynh mà cùng Từ Trường An ở chung.
"Hắn có bận không?" Lý Tri Bạch hỏi.
"Ngươi hỏi ta... ta cũng không biết a."
Chúc Bình Nương vô cùng bất đắc dĩ nói: "Tuy nói bây giờ Huyền Kiếm ty và Hợp Hoan tông đang đấu đá gay gắt, nhưng có liên quan gì đến ta đâu."
Nói đến đây, Chúc Bình Nương cười có chút hả hê: "Chắc Huyền Kiếm ty bị thiệt thòi rồi, trước đó hắn còn cử Tư Không Kính đến chỗ ta thỉnh an... Đáng tiếc, bọn họ chẳng lẽ không biết ta ở Hợp Hoan tông đã không có tiếng nói, cho dù để con trai hắn đích thân đến cửa, ta cũng không giúp được hắn."
Thực ra nếu thực sự có thể giúp, Chúc Bình Nương không chừng nàng thật sự sẽ giúp, dù sao gây thêm phiền phức cho tỷ tỷ, nàng vẫn rất vui lòng được thấy.
Lý Tri Bạch: "..."
Nàng nhìn người phụ nữ tự cho là thông minh với vẻ mặt hả hê trước mặt... nhất thời trầm mặc.
Đích xác.
Bình Nương không biết đối phương có dụng ý gì với nàng, có thể hiểu như vậy là chuyện hết sức bình thường.
Thấy Lý Tri Bạch yên lặng, Chúc Bình Nương có chút kỳ quái nhìn nàng một cái, sau đó chợt nhớ tới cái gì, lập tức nói: "A Bạch, ngươi nếu là vì bội kiếm của Trường An, thì rất không cần đi tìm Tư Không Liệt Túc, kiếm của Huyền Kiếm ty không tồi, nhưng... tốt vậy sao lại để Trường An dùng kiếm của người ngoài?"
Chúc Bình Nương cho rằng Lý Tri Bạch đang nghĩ đến chuyện tìm binh khí cho Từ Trường An, lập tức vỗ ngực đôm đốp: "Kiếm của Trường An cứ để ta lo, ta đã chọn xong cho hắn rồi, đợi khắc thêm vài trận pháp nữa là đưa cho hắn."
"Kiếm... Ta tìm Liệt Túc không phải là vì kiếm." Lý Tri Bạch lắc đầu một cái.
"Còn có thể có chuyện gì?"
Chúc Bình Nương càng thêm hồ đồ, nhưng nàng vẫn nói trước: "Hắn hẳn l�� không có gì bận rộn, bây giờ việc của Huyền Kiếm ty hắn đã dần dần giao cho con trai, tiếp đón khách từ tám phương cũng không cần hắn ra mặt, bây giờ... chắc cả ngày ngoài uống trà ra thì không có vi���c gì chính đáng."
"Vậy sao." Lý Tri Bạch gật đầu, thầm nghĩ thật đúng lúc.
"Cho nên." Chúc Bình Nương híp mắt: "Ngươi tìm hắn làm gì?"
"Ta muốn nhận Trường An nhập thất."
Lý Tri Bạch không giấu giếm, từ tốn nói: "Để Liệt Túc dẫn đầu cho những người khác, làm một tấm gương, cũng tốt để Trường An dễ chấp nhận hơn."
Lý Tri Bạch biết sức ảnh hưởng của mình quá lớn, vì vậy sau này nàng sẽ dần dần lộ diện trong giới tu tiên, mang Từ Trường An đi gặp những "sư huynh sư tỷ" kia một chút, ít nhất cũng nhắc nhở những người đó một lời.
Kẻo đến lúc đó có kẻ không biết điều nhảy ra, nếu dám hù dọa đệ tử của nàng, Lý Tri Bạch cảm thấy nàng chắc chắn sẽ nổi giận.
...???
Chúc Bình Nương sửng sốt.
Khoan đã.
Khoan đã khoan đã.
Nàng vừa rồi nghe thấy được cái gì?
A Bạch... nói muốn thu Trường An làm đồ đệ?
"Ta không nghe lầm chứ." Chúc Bình Nương trợn to hai mắt.
"Không nghe lầm."
...
Chúc Bình Nương im lặng một lúc, một tay che trán trắng nõn.
Nàng nhìn ra, Lý Tri Bạch là chăm chú.
Đùa giỡn?
Nàng muốn thu đồ đệ thì sẽ gây ra sóng gió lớn đến nhường nào?
Trước nay Lý Tri Bạch chưa từng thu đệ tử, Chúc Bình Nương hoàn toàn có thể hiểu được, bởi vì bối phận và địa vị của Lý Tri Bạch thực sự quá cao, một khi thực sự có đệ tử thân truyền, ắt sẽ xảy ra những chuyện vô cùng khó xử.
Đơn giản nhất là, hiện nay có không ít đại tông môn, từ Hỏa Linh Môn đến Hợp Hoan tông, Huyền Kiếm ty... toàn bộ chưởng môn đều là vãn bối của nàng, đến lúc đó, những người này nhìn thấy học trò của nàng, phải gọi như thế nào?
Chẳng lẽ để một nhân vật như Tư Không Liệt Túc gọi đệ tử của Lý Tri Bạch một tiếng "Sư bá" sao?
Nếu lớn tuổi, có thực lực thì không nói làm gì.
Sợ là sợ Từ Trường An loại này mới xuất thế mà làm đệ tử của Lý Tri Bạch... thì thực sự rất khó xử.
Càng không cần nói, vãn bối của Lý Tri Bạch thực ra không chỉ giới hạn ở phe chính đạo.
Bên Ma môn cũng có rất nhiều vãn bối của nàng, những người này dù quy phục dưới trướng vị nương nương của Ma giáo kia, nhưng nếu nói thù hằn Lý Tri Bạch... thì gần như không tìm được một ai, biết bao người trong Ma môn khi chưa phản bội Triều Vân đều là vãn bối của nàng... cho đến nay vẫn tôn kính, ngưỡng mộ vị Ẩn Tiên này.
Chúc Bình Nương đích thân trải qua sự nổi tiếng của Lý Tri Bạch.
Nàng năm đó Lưu Ly Pháp Thân chưa đại thành đã có thể xông thẳng vào Thánh sơn Ma môn, cưỡng đoạt Ma môn Đạo kinh trở về hiến tặng cho Lý Tri Bạch để nàng vui lòng...
Khục.
Trước không nói Lý Tri Bạch lúc ấy không những không vui mà còn cấm bế nàng.
Ngược lại lúc đó Chúc Bình Nương không bỏ mạng lại Thánh sơn, rốt cuộc có bao nhiêu người nể mặt Lý Tri Bạch mà không ra tay ở đó... điều đó thật khó mà nói rõ.
Liệu Ma môn có ai nương tay hay không, trong lòng nàng vẫn tự có tính toán.
Lý Tri Bạch trong lòng cũng hiểu rõ, cho nên nàng coi như chấp nhận tình cảm của những vãn bối kia.
... Chúc Bình Nương khóe mắt khẽ giật.
Đơn giản mà nói.
Lý Tri Bạch người phụ nữ này, vô luận là chính đạo hay là ma môn, cũng được lòng tất cả.
"A Bạch, ngươi là chăm chú?"
"Ừm, chăm chú."
Chúc Bình Nương lại trầm mặc một lúc, nàng ngừng lại một chút, cẩn thận nói: "A Bạch, ngươi nếu là không muốn Trường An gọi những người khác là sư phụ... Thì... chẳng phải cứ để ta thu hắn làm đệ tử là được sao."
Nước mỡ không chảy ruộng người ngoài, nếu là chính mình... A Bạch hẳn sẽ không ghen đâu nhỉ.
Nghĩ tới đây, Chúc Bình Nương ngẩng đầu một cái, liền phát hiện Lý Tri Bạch ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng, mặc dù ánh mắt đó không có chút tình cảm nào, nhưng... Chúc Bình Nương quả thực bị nhìn đến rùng mình.
Chúc Bình Nương: "..."
Coi như nàng chưa nói gì.
Ý là ngay cả mình cũng không được.
Chúc Bình Nương đối với chuyện Lý Tri Bạch sẽ ghen hoàn toàn không lấy làm kỳ lạ, nàng ấy cực kỳ hiểu Lý Tri Bạch mà.
"Nhưng là A Bạch, ngươi thu hắn làm đồ đệ, chẳng lẽ ngươi không nghĩ tới... sẽ đẩy Trường An vào địa vị như thế nào sao?" Chúc Bình Nương thở dài.
Trên đời này không phải ai cũng đại độ như Ôn Lê, nghĩ mà xem, Ôn Lê còn không thể gọi Lý Tri Bạch một tiếng tiên sinh, Từ Trường An lại có thể gọi nàng là tiên sinh...
Đổi lại là một người phụ nữ khác, đã sớm ghen ghét rồi, thậm chí còn ghi hận Từ Trường An.
Mà bao nhiêu người muốn làm đệ tử của Lý Tri Bạch?
Đây gần như là chấp niệm trong lòng nhiều người, là tâm nguyện mong mà không thể được.
Dưới tình huống này, nếu như nàng muốn thu đệ tử...?
Đến lúc đó sẽ gây ra bao nhiêu chấn động, ngay cả Lý Tri Bạch cũng không biết, nhưng Từ Trường An nổi danh là điều chắc chắn, bởi vì hắn đã làm được những chuyện mà nhiều người không làm được, hơn nữa còn một bước đặt mình lên trên đầu tất cả mọi người, chỉ riêng bối phận cũng đủ khiến người ta phải ngước nhìn.
"Bọn người Ma môn kia cũng không nói đạo lý đâu." Chúc Bình Nương nhắc nhở Lý Tri Bạch: "A Bạch, bọn người Ma môn kia tôn kính ngươi thì sẽ không thay đổi... Nhưng là, ngươi nhìn ta đây, còn không biết Trường An sau này sẽ đối mặt với những gì sao."
Nàng cùng Lý Tri Bạch quan hệ thân cận mà ai cũng biết, mà nàng đã bị bao nhiêu người đến gây phiền phức rồi?
Nàng ấy vẫn chỉ là "Nghĩa muội" thôi mà, nếu là đồ đệ...
Trường An ngay lập tức sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của rất nhiều người.
Khi đó Trường An cũng đừng mong được an tâm, đây mới thực sự là không phải Trường An.
Trên đời này, còn có điều gì có thể so với việc trở thành đệ tử nhập thất của Lý Tri Bạch mà khiến bên Ma môn... Càng chọc người ta ghen ghét sao?
Ừm.
Có.
Tỷ như đem Từ Trường An đẩy lên vị trí đệ nhất tịch Ma môn.
Chính là A Thanh kia đã làm.
Mọi ý nghĩa sâu sắc trong từng câu chữ này đều được truyền tải trọn vẹn, chỉ có tại truyen.free.