Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thế Giới Trò Chơi - Chương 44: Thật bất ổn

Vì cô gái không biết những tiếng nghị luận rầm rộ phía sau nên vẫn bước tới chỗ Phạm Dũng, sau đó chuẩn bị công cuộc giới thiệu làm quen các thứ.

- Ok, giới thiệu với cậu, tôi là...

Tít tít tít tít... Tít tít tít tít... Tít tít tít tít...

- Mẹ gì nữa vậy mấy friends?

- Cảnh báo nó hú chứ có mẹ gì đâu.

- Chuyện thường như ở huyện.

- Ai đi hú ông đội trưởng đê.

Cô gái vừa mới mở mồm định giới thiệu bản thân thì tiếng chuông cảnh báo từ đâu đó đột ngột vang lên.

Không như đám người đang lúc nhúc xì xào đằng kia, cô gái nhanh chóng bỏ mặc Phạm Dũng vẫn đang đứng đó ngơ ngác, chạy thẳng tới chỗ cái màn hình đang hiện mấy cái dấu màu đỏ choét ở góc phòng.

Ngó qua vài cái xác định mức độ nghiêm trọng của sự việc xong, cô gái không nói không rằng phóng về phía cửa phòng.

Rầm!

- Ôi tháng này lại phải tốn thêm 500!

- Chị ơi cái cửa nó vô tội mà chị!

- Ối giồi ôi làng nước ơi! Phận cửa nẻo 12 bến nước éo biết bến nào gặp bà chị của chúng tôi!

- May cho mày là 1 giây trước bả vừa khuất bóng đấy con ạ.

Hình như cảm thấy việc mở cửa bằng tay nắm cửa là một hành động khá là lãng phí thời gian nên cô gái nọ trực tiếp đá văng cánh cửa qua một bên cho nó vuông.

Đám người nhiều chuyện bên dưới thì vẫn cứ lao xao lào xào.

Còn Phạm Dũng thì càng ngày càng run, nhìn nhìn ra cửa, nhìn nhìn đám người, sau đó nhìn nhìn cái cơ thể của mình. Anh bắt đầu thấy mọi thứ hơi hơi bất ổn.

- Ê bây quên bạn mem mới kìa.

- Chậc chậc ngại ngùng gì bro xuống đây giới thiệu làm quen tí.

Chưa kịp cho Phạm Dũng có bất kỳ thời gian suy nghĩ hay phản ứng nào, một số người từ trong đám người bên dưới bước ra, chạy thẳng về phía anh sau đó lôi đi.

Một lát sau thì xung quanh Phạm Dũng vây đầy người. Ai ai cũng nhìn anh như nhìn sinh vật ngoài hành lang khiến da gà da vịt của Phạm Dũng hè nhau đứng lên đòi khởi nghĩa.

Cố ngăn cản cái cảm giác rợn rợn, anh bắt đầu ấp úng.

- Ch... Chào mọi người. Tôi tên...

- Ôi chúng tớ biết bro tên Phạm Dũng rồi không cần giới thiệu đâu hô hố!

Một anh trai không đẹp trai nào đó bước tới, vừa vỗ vai Phạm Dũng vừa hồ hởi nói.

Làm anh đã rén giờ còn rén hơn tỉ lần.

- Chó này trật tự nào! Để bạn phát biểu!

- Giới thiệu lại đi nào bạn ơi!

Hai ông nội nào đó từ phía sau túm lấy anh trai không đẹp trai kia lại vào hàng sau đó mở mồm cổ vũ tinh thần của Phạm Dũng.

- Ờm... Thì, tôi tên Phạm Dũng.

- Rồi ok vậy là tốt rồi bạn cứ đứng đó.

Từ phía sau đám người bước ra một anh ốm ốm nhỏ con.

- Chị đại không có ở đây vậy để tao giới thiệu tụi bây cho bạn mới hén.

- E hèm, tui trước đi. Nhìn nhỏ con vậy thôi chứ ở khu này là hổng ai quánh đấm lại tui đâu à. Tui...

Bộp bộp.

- Hả gì đấy?

Đang thao thao bất tiện, nhầm nhầm nhầm, thao thao bất tuyệt về bản thân, tính flexing một tí cho đời nó nể thì anh nhỏ con bị hai ông nào đó vỗ vỗ vai.

Quay qua thì thấy hai ông bạn mình đang nhìn về phía cửa nên anh nhỏ con cũng quay đầu nhìn theo.

Thấp thoáng phía xa có thể thấy một thân ảnh đang phi tốc phóng về phía cái phòng này.

Với trực giác của một thành viên lâu đời đã tồn trú ở cái khu này lâu năm, anh nhỏ con chỉ trong vài tích tắc đã nhận ra.

- Con mẹ nó chị đại về rồi bây ơi!

Tiếng la của một ông nào đó khác trong đám người vang lên. Mọi người lại bắt đầu mặc kệ Phạm Dũng đang đứng ngơ ngác, kéo nhau tụ tập về phía góc tường.

Tội nghiệp Phạm Dũng, đứng đơ ở đó một lúc sau mới kịp nhận ra xung quanh mình không còn ai, bèn nhanh chóng chạy về phía có nhiều người hòng tìm kiếm sự an toàn.

- Xã hội bên ngoài thật là nguy hiểm.

Phạm Dũng nghĩ như vậy.

Cô gái nhanh chóng phóng vào phòng, không để ý đám người đang co rúm chung một chỗ ở góc kia, cũng không để ý tới vị trí của Phạm Dũng lúc này đã thay đổi.

Chạy lại chỗ cái máy pha cà phê, cô gái nhanh chóng làm một ly cà phê sau đó quay đầu phóng đi tiếp.

- Ê bây nhiều khi tao cứ thắc mắc là nếu một ngày ông đội trưởng ổng không có cà phê thì đám tụi mình sẽ như nào?

- Không sao đâu anh bạn, sẽ nằm liệt giường thôi.

- Ôi, tao cứ tưởng cái gì đó nghiêm trọng lắm.

- Á quên, xui xui thì gãy vài chục cái xương nữa.

- ...

Phạm Dũng nghe cuộc trò chuyện của vài người bên cạnh xong thì ớn lạnh cả người.

Anh đang tự hỏi không biết ông pô mình đã gửi gắm thằng con trai tới cái chỗ quái quỷ gì đây.

- Chậc, rồi sẽ quen thôi bro. Mem mới đứa nào cũng y rang.

- An ủi bạn đàng hoàng chứ mày?

- Suỵt, để tao thao túng tâm lý cho nó an tâm bị ủi một lần. Mấy lần sau sẽ tự khắc không cần an ủi nữa.

Cái ông nói câu cuối cùng hình như có ý định chỉ nói nhỏ nhỏ cho ông kế bên thôi, nhưng vì mồm ổng to quá nên Phạm Dũng đứng gần đó cũng nghe thấy.

- Ôi, mình muốn về nhà!

Phạm Dũng vừa nghĩ vừa run rẩy toàn thân. Lúc đầu ông già nhà anh có quảng cáo là ngoài xã hội rất là an toàn, sẽ không có những cái thứ cạnh tranh như trong tộc mình đâu. Nhưng bây giờ thì hình như ổng quảng cáo sai sự thật hơi nhiều. Ít ra anh không thấy an toàn cho lắm.

- Ờ giới thiệu làm quen tiếp đi chứ hả mấy đứa?

Anh nhỏ con đứng ở góc trong cùng đột ngột lên tiếng.

Cả đám người nghe vậy thì cũng ùa ra giữa phòng, kéo theo cả Phạm Dũng.

Anh nhỏ con lần này không tiếp tục flexing nữa mà vào thẳng chủ đề chính.

- Như bạn đã biết thì đây là đội đặc nhiệm số 9 trong tiểu tổ đặc nhiệm thành phố. Ở đây còn thiếu vài người, một số đi làm nhiệm vụ rồi tối mới về, ông đội trưởng thì đang tới ca trực máy còn bà nội lúc nãy là đội phó. Tui thì chỉ là chân sai vặt thôi.

- Ở đây thường người ta gọi nhau bằng tên hiệu hoặc biệt danh thân thuộc ở nhà. Đội trưởng thì mấy đứa này toàn gọi là đội trưởng, đứa nào đọc tên hiệu của ổng ổng vả phát là về bệnh xá nằm chơi luôn.

- Chậc bậy bạ! Sao mày nói dị! Anh biết anh buồn lắm đấy!

Nguyên đám người xung quanh cười ha há như mấy thằng điên.

- Móa tụi bây nín hết cái mồm lại. Đứa nào muốn nói thì lên đây nói luôn đi tao xuống dưới.

- À vâng vâng, anh cứ tiếp tục, chúng em trật tự.

...

Vì tác giả đếch thích viết về cái phân cảnh kia nữa nên chúng ta sẽ quay lại với thằng nhân vật chính.

Thằng Sinh lúc này thì vừa lò dò bước về phía chỗ để cái cặp của nó, vừa tàm xàm ba láp với cái hệ thống.

Nhìn cái bầu trời trắng toát trên đầu, nó áng chừng là phải hơn cả tiếng nữa nó mới được về nhà.

- Haizz lấy cái cặp xong tìm thằng khứa kia xem nó về chưa, chưa về thì rủ nó đi chơi một lát cho đỡ chán.

Thằng Sinh vừa nghĩ vừa tiếp tục bước từng bước chậm rãi.

Bụp.

Cuối cùng thì ống chân của nó cũng va phải cái ghế đá.

Nó bắt đầu đi qua đi lại để tìm cái cặp của mình.

Nó đi qua, rồi đi lại, rồi đi qua...

Và cuối cùng nó nhận ra là...

- Bà mẹ, cái cặp của mình đâu mất rồi!

PS: CMN hết chương tồn rồi. :(

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free