(Đã dịch) Thất Giới Vũ Thần - Chương 442 : Lẻn vào
Trên hòn đảo nhỏ vô danh, Diệp Thiên nhắm mắt dưỡng thần, tựa vào gốc đại thụ nghỉ ngơi.
Cách đó không xa, trong rừng cây phía sau, hai bóng người cao thấp khác nhau chậm rãi tiềm hành tới. Một người là Võ Vương cấp tám, một người là Võ Vương cấp chín, lúc này đều thu liễm khí tức, cẩn thận tiếp cận Diệp Thiên.
"Đại ca, có con cá lọt lưới, khà khà!" Gã nam tử thấp bé nhìn Diệp Thiên cách đó không xa, trong mắt chợt lóe sáng, thấp giọng cười nói.
"Suỵt! Cẩn thận một chút, đừng để hắn phát hiện." Gã nam nhân cao lớn trầm giọng nói.
"Sợ gì chứ, một tên tiểu tử Võ Vương cấp năm, chẳng lẽ còn có thể đào tẩu khỏi tay chúng ta?" Gã nam tử thấp bé mặt đầy vẻ khinh thường.
"Cẩn thận không thừa, chúng ta nơi này thủ vệ sâm nghiêm như vậy, còn có ba vị Võ Hoàng đại nhân tọa trấn. Lần trước chẳng phải bị tên tiểu tử kia đào tẩu rồi sao." Gã nam nhân cao lớn hừ lạnh nói.
"Tiểu tử kia gặp may thôi, vừa vặn gặp phải ba vị Võ Hoàng đại nhân bế quan, bằng không hắn làm sao có khả năng chạy trốn. Ai, từ khi xảy ra chuyện kia, ba vị Võ Hoàng đại nhân giận dữ, giết không ít nô lệ, khiến sản lượng mỏ quặng đều giảm sút. Này, ngay cả chúng ta đều phải đích thân đi bắt nô lệ, đến thời gian tu luyện yên ổn cũng không có." Gã nam tử thấp bé than thở.
Hai người cẩn thận tiếp cận Diệp Thiên, đợi đến khi tới gần Diệp Thiên, Diệp Thiên 'rốt cục' phát hiện một chút dị động, không khỏi mở mắt ra.
"Động thủ!"
Gã nam nhân cao lớn quát to.
"Các ngươi là ai?" Diệp Thiên nhất thời cảm nhận được hai cỗ khí tức mạnh mẽ ập tới, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
"Tiểu tử, ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!" Gã nam tử thấp bé cười lạnh, vừa ra tay liền thả ra một cái lưới lớn, trùm cả người Diệp Thiên lại.
Gã nam nhân cao lớn thì một chưởng trấn áp xuống, chưởng ấn khủng bố, hình thành bàn tay lớn che trời, liền cả lưới lẫn người cùng nhốt lại.
"Các ngươi làm gì?" Diệp Thiên mặt đầy 'thất kinh', rống to, chân nguyên bạo phát, nhưng làm sao cũng không thoát được tấm lưới lớn kia.
"Khà khà, đây chính là Thiên Tàm ti rèn đúc mà ra, bằng thực lực của ngươi cũng muốn tránh thoát? Hừ!" Gã nam tử thấp bé mặt đầy vẻ cười gằn, phảng phất đang nhìn một con thú săn.
Diệp Thiên giận dữ, toàn lực bạo phát, nhưng thủy chung không tránh thoát.
Lúc này, bàn tay khổng lồ che trời oanh xuống, khiến Diệp Thiên bị thương nặng, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, nhất thời hôn mê bất tỉnh.
"Xí, còn tưởng lợi hại lắm, đến cả một chưởng của đại ca cũng không đỡ nổi." Gã nam tử thấp bé khinh thường hừ một tiếng, chộp lấy lưới lớn, vác Diệp Thiên lên lưng.
"Đi thôi, dẫn hắn trở về." Gã nam nhân cao lớn chậm rãi nói, hắn xuất chưởng rất có chừng mực, chỉ đánh bất tỉnh Diệp Thiên, chứ không hề làm gì hắn, dù sao bọn họ còn cần Diệp Thiên đến đào mỏ.
Hai người mang theo Diệp Thiên 'hôn mê', đi tới một ngọn núi lớn.
Rất quỷ dị, bọn họ trực tiếp xuyên qua vách đá, tiến vào trong núi.
Trong ngọn núi có động thiên khác, từng đường hầm đen tối, không biết thông tới đâu.
Mỗi một khúc quanh, đều có một vị cường giả Võ Vương cấp bảy trở lên thủ vệ, thỉnh thoảng còn có bóng người tuần tra, có thể nói là thủ vệ nghiêm ngặt.
Không lâu sau, hai người mang theo Diệp Thiên xuyên qua từng đường hầm, đi tới một tòa nhà đá.
"Ồ, hai huynh đệ Trương Long Trương Hổ, các ngươi hiệu suất cao thật, không mấy ngày lại mang về một con cá." Cửa nhà đá mở ra, một người đàn ông trung niên sắc mặt âm lãnh bước ra, âm u nói.
"Khà khà, còn không phải nhờ phúc của Vương quản sự lão nhân gia ngài, nếu không huynh đệ chúng ta cũng không thể gặp may như vậy." Gã nam tử thấp bé mặt đầy vẻ cười làm lành nói.
Trên mặt người đàn ông trung niên sắc mặt âm lãnh nhất thời lộ ra vẻ tươi cười, cười ha ha nói: "Tiểu tử ngươi dẻo miệng thật, đừng nói nhảm, đây là phần thưởng của các ngươi." Dứt lời, ném một túi linh thạch cho gã nam tử thấp bé.
Gã nam tử thấp bé nhất thời mừng rỡ, chộp lấy túi linh thạch, chắp tay cảm ơn: "Đa tạ Vương quản sự!"
"Hảo hảo làm việc cho thương hội, thiếu các ngươi sao được." Người đàn ông trung niên sắc mặt âm lãnh gật đầu.
"Vâng vâng vâng!" Gã nam tử thấp bé gật đầu liên tục.
"Vương quản sự, tên tiểu tử mới tới này giao cho ngài dạy dỗ." Gã nam nhân cao lớn chắp tay, mang theo gã nam tử thấp bé rời đi.
Vương quản sự nhìn theo hai huynh đệ Trương Long Trương Hổ rời đi, sau đó chuyển ánh mắt âm lãnh về phía Diệp Thiên đang hôn mê, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gằn.
"Tỉnh rồi thì đứng lên đi, dám giả vờ trước mặt bản quản sự, ngươi cũng không cân nhắc thực lực của mình." Vương quản sự hừ lạnh nói.
Trên mặt đất, thân thể Diệp Thiên hơi động, sau đó mở mắt ra.
Hắn tỉnh táo quét một vòng bốn phía, cuối cùng mặt đầy kiêng kỵ nhìn về phía Vương quản sự, tức giận nói: "Đây là đâu? Tại sao các ngươi bắt ta tới đây?"
"Vẫn tính bình tĩnh, không tệ!" Vương quản sự híp mắt, đánh giá Diệp Thiên một hồi, gật đầu.
Diệp Thiên hai tay nắm chặt, mặt đầy phẫn nộ, thế nhưng trong mắt cũng tràn ngập căng thẳng và vẻ lo âu.
"Rất tốt, ta thích người thông minh bình tĩnh, như vậy ta sẽ bớt phí tâm tư." Vương quản sự chắp hai tay sau lưng, âm u cười nói, "Nơi này là đâu, ngươi không cần phải để ý, ngươi chỉ cần biết rằng, hiện tại sống chết của ngươi nằm trong tay ta. Hoặc là làm việc cho ta, hoặc là lập tức chết, tự ngươi lựa chọn."
"Ngươi muốn ta làm gì?" Diệp Thiên hít sâu một hơi, cố kiềm chế sự phẫn nộ trên mặt, lạnh giọng hỏi.
"Rất đơn giản, đào mỏ!"
Vương quản sự cười nói: "Đào mỏ cho ta một trăm năm, ta sẽ thả ngươi đi."
"Đào mỏ? Một trăm năm!" Diệp Thiên nghe vậy, sắc mặt nhất thời trầm xuống, trong mắt tràn ngập phẫn nộ.
"Khà khà, đừng nóng giận, thực ra việc này cũng có lợi cho ngươi. Ngươi hẳn phải biết, linh khí trong mỏ quặng rất nồng đậm, trong khi đào mỏ, tu vi của ngươi cũng có thể tăng lên rất nhanh. Hơn nữa, đợi đến khi hết một trăm năm, ngươi cũng có thể gia nhập thế lực của chúng ta. Không chỉ có thể một lần nữa có được tự do, mà còn có thể giống như hai người vừa nãy, nhận được rất nhiều phần thưởng." Vương quản sự cười hắc hắc nói.
"Ta còn có sự lựa chọn khác sao?" Diệp Thiên cười khổ.
"Ngươi cũng có thể chọn chết ngay lập tức!" Vương quản sự cười lạnh nói.
"Được, ta đồng ý, ta còn không muốn chết." Diệp Thiên vội vàng nói.
Vương quản sự nhất thời lộ ra nụ cười, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn, có tu vi Võ Vương, có thể sống mấy trăm năm, ai lại muốn chết chứ!
Càng sống lâu, càng không muốn chết.
Rất nhiều nô lệ bị bắt tới, cuối cùng chẳng phải ngoan ngoãn đi đào mỏ cho bọn hắn sao.
"Ngươi đã đưa ra một quyết định thông minh, đi theo ta!" Vương quản sự khinh rên một tiếng, mang theo Diệp Thiên rời khỏi nơi này.
Không lâu sau, bọn họ đi tới một khu mỏ quặng dưới lòng đất, bên cạnh một tấm ván gỗ dựng đứng, Diệp Thiên nhìn thấy mấy chữ: Đệ tam khu mỏ quặng.
Sau khi tiến vào khu mỏ quặng, Diệp Thiên nhìn thấy rất nhiều người đào mỏ, cả nam lẫn nữ, có người già, cũng có người trung niên, đa số là Võ Giả từ Võ Quân trở lên, Võ Vương cũng có hơn mười người.
Trên mặt mỗi người đều viết hai chữ 'mất cảm giác', bọn họ phảng phất như những xác chết di động, đang đào mỏ.
Còn có một số người, cực kỳ oán hận nhìn Vương quản sự đi tới, đương nhiên, cũng có người đồng tình nhìn Diệp Thiên, thở dài liên tục.
"Vào đi thôi, mười lăm hàng tháng nộp quáng đúng hạn, nhớ kỹ, đừng lười biếng, nếu không, ngươi sẽ sống không bằng chết." Vương quản sự chỉ vào khu mỏ phía trước nói.
"Còn nữa, đừng nghĩ trốn, không sợ nói cho ngươi, nơi này có ba vị Võ Hoàng đại nhân tọa trấn." Vương quản sự sắc mặt âm lãnh nhắc nhở Diệp Thiên.
Diệp Thiên gật đầu, sau đó cầm lấy công cụ bên cạnh, gia nhập đội ngũ đào mỏ.
Vương quản sự nhìn dáng vẻ quy củ của Diệp Thiên, nhất thời hài lòng gật đầu, không lâu sau liền rời đi.
"Cũng không khó lắm!"
Diệp Thiên liếc nhìn Vương quản sự rời đi, trên mặt nhất thời lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch, hắn đã thành công trà trộn vào, hiện tại hắn chỉ cần âm thầm tìm hiểu tung tích của những võ giả Bắc Hải Thập Bát Quốc kia là được.
"Tôn huynh, lúc trước các ngươi ở khu mỏ nào?" Diệp Thiên hỏi Tôn Vân trong tiểu thế giới.
"Đệ nhất khu mỏ quặng!" Tôn Vân đáp, sau đó hỏi Diệp Thiên hiện tại đang ở khu mỏ nào.
"Đệ tam khu mỏ quặng?" Tôn Vân cau mày, lắc đầu nói: "Mỗi khu mỏ đều đóng kín, căn bản không thể đến các khu mỏ khác, lần trước bọn họ bảo ta ra ngoài giao hàng, ta mới có cơ hội đào tẩu."
"Thật sao?" Diệp Thiên nghe vậy không thể không tin, hắn nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện chỉ có một cửa ra vào. Ở đó có hai vị cường giả Võ Vương cấp mười, còn có bốn vị Võ Vương cấp chín, mười vị cường giả Võ Vương cấp bảy cấp tám.
Với sự phòng thủ như vậy, coi như toàn bộ mấy trăm người trong khu mỏ đồng loạt xông ra, cũng không thắng nổi.
Diệp Thiên dò xét một lượt tu vi của các Võ Giả trong khu mỏ này, cao nhất là Võ Vương cấp bảy, chỉ có năm người.
Tu vi chênh lệch quá lớn, nhân số nhiều hơn nữa cũng vô ích.
Quan trọng hơn là, nơi này chỉ có một cửa ra vào, muốn thần không biết quỷ không hay mà đi ra ngoài, quả thực là không thể.
Hơn nữa, Diệp Thiên không biết ba vị cường giả Võ Hoàng kia lúc nào sẽ kiểm tra khu mỏ, Võ Hoàng cường giả nắm giữ thần niệm, quét một cái, toàn bộ khu mỏ đều không thể che giấu.
"Có chút khó khăn!" Diệp Thiên nhất thời chau mày, tình huống gian nan hơn so với hắn tưởng tượng.
"Ha, thằng nhóc mới tới, còn không mau lại đây bái kiến Đồng ca của chúng ta." Đúng lúc này, cách đó không xa có bảy tám người thợ mỏ đi tới, một người trong đó phách lối chỉ vào Diệp Thiên quát lên.
Diệp Thiên cau mày nhìn lại, phát hiện những thợ mỏ xung quanh đều e dè nhóm người này, giữa hai hàng lông mày mơ hồ có chút căm ghét.
"Chuyện gì?" Diệp Thiên lạnh lùng hỏi.
Trong bảy tám người này, cầm đầu là một vị cường giả Võ Vương cấp sáu, chẳng trách những người xung quanh lại sợ hãi.
Ngoại trừ hai cường giả Võ Vương cấp bảy kia, thì thực lực của hắn là mạnh nhất, tự nhiên không ai dám trêu chọc.
Chỉ là bọn chúng hôm nay tìm nhầm đối tượng rồi.
Khóe miệng Diệp Thiên lộ ra nụ cười lạnh băng, híp mắt, đánh giá những người này.
"Ồ, cá tính đấy, Lão Tử cũng không phí lời với ngươi, ngươi mới tới chắc chắn có linh thạch, mau giao ra cho lão đại của chúng ta." Gã thanh niên vừa nói chuyện mặt đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ.
Những người khác khoanh tay, vẻ mặt rất hứng thú.
Vị cường giả Võ Vương cấp sáu cầm đầu thì mặt đầy vẻ ngạo nghễ, thật không biết hắn nghĩ gì, chỉ là một thợ mỏ thôi, mà vẫn có cảm giác ưu việt như vậy.
"Linh thạch thì có." Diệp Thiên lạnh nhạt nói.
"Có đúng không! Hừ, coi như ngươi biết điều, mau giao ra đây." Vị cường giả Võ Vương cấp sáu cầm đầu nghe vậy, nhất thời mừng rỡ, mặt đầy mong chờ nói.
"Nhưng ta không muốn giao!" Diệp Thiên vẫn lạnh nhạt nói.
"Hả?" Vị cường giả Võ Vương cấp sáu cầm đầu nhất thời sầm mặt lại, hai con mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn trừng mắt Diệp Thiên.
Những thủ hạ của hắn nhất thời vây Diệp Thiên lại.
Dịch độc quyền tại truyen.free, những nơi khác đều là ăn cắp.