Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thanh Xuân Tự Do - Chương 1: Chapter 1: - Khởi đầu

“Này, Sachio, cậu lại ngủ gật à?”

Tôi mở mắt ra, thấy Haru Kagasawa đang chống cằm nhìn mình. Đôi mắt đen sáng của cậu ta chẳng giấu nổi vẻ chế nhạo.

°…Haruuu. Lại nữa rồi.°

Tôi khẽ thở dài, vội dựng lưng lên như thể mình đã tỉnh táo cả tiết học.

Tôi tên là Sachio Yamazaki, học sinh cấp 2 hoàn toàn bình thường, nếu không muốn nói là “chẳng có gì nổi bật”.

Trong khi đó, cái tên vừa gọi tôi kia… thì hoàn toàn ngược lại.

Haru Kagasawa. Học lực đứng top lớp, thể thao giỏi, ngoại hình sáng sủa, lại còn được mấy bạn nữ để ý. Chuẩn mẫu “con nhà người ta”.

…Và không hiểu vì lý do gì, một người hoàn hảo như thế lại chơi thân với tôi từ hồi đầu cấp cho đến tận bây giờ.

“Cậu mà cứ thế này thì sớm muộn cũng bị thầy bắt thôi.” Haru khẽ cười, vừa nói vừa dùng bút gõ nhẹ lên quyển vở của tôi.

°Ừ thì, tại tối qua thức hơi khuya…°

“Tối qua làm gì mà không ngủ hả?” – Haru nghiêng người, hạ giọng hỏi.

“Tớ… ờm… chỉ là đọc truyện thôi.”

Haru bật cười, giọng trêu chọc: “Đúng là Sachio. Trong khi người ta học thêm thì cậu lại thức khuya vì truyện.”

°Biết ngay là sẽ nói thế mà…°

---

Tiếng giảng bài vang đều đều trên bục, cả lớp dần chìm vào không khí buồn ngủ đặc trưng của tiết học sáng. Tôi thì cố gắng viết vài dòng nguệch ngoạc vào vở, chỉ để trông có vẻ như đang tập trung.

Nhưng đôi khi, tôi lại lén nhìn sang Haru. Cậu ấy ngồi nghiêm túc, tay cầm bút ghi chép, thỉnh thoảng đôi mắt sáng lấp lánh như thể thực sự hiểu hết mọi thứ thầy nói.

Đúng là khác hẳn mình.

Chuông reo. Cả lớp xôn xao đứng dậy, chuẩn bị cho giờ ra chơi.

Haru quay sang vỗ vai tôi : “Này, Sachio, hôm nay ra căn tin với tớ nhé. Nghe nói có món bánh mới ngon lắm.”

Tôi ngập ngừng một chút rồi gật đầu.

°…Ừm, có lẽ cũng không tệ lắm đâu.°

---

Căn tin giờ ra chơi lúc nào cũng đông đúc. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng khay nhựa va vào nhau, và mùi thức ăn thơm nức khiến tôi bất giác nuốt nước bọt.

Haru chen khéo qua đám học sinh, thản nhiên như thể đã quá quen với cảnh tượng hỗn loạn này. Tôi thì cứ loạng choạng đi sau lưng, sợ bị va phải ai đó.

“Đứng đây đợi tớ nhé, tớ mua luôn cho cả hai.” – Haru quay lại nói, rồi trước khi tôi kịp phản ứng, cậu ta đã biến mất trong dòng người.

°…Lúc nào cũng tự nhiên như thế.°

Tôi đứng dựa vào tường, nhìn quanh. Nhiều nhóm bạn đang cười nói rôm rả, trông thật hòa đồng.

Còn tôi… nếu không có Haru, chắc sẽ chỉ ngồi yên trong lớp cho qua giờ ra chơi.

Một lát sau, Haru quay lại với khay đồ ăn trên tay.

“Đây, bánh croquette mới ra đấy. Ăn thử xem.” – cậu ta đặt xuống bàn, rồi chìa cho tôi một cái.

Tôi cẩn thận cắn một miếng. Lớp vỏ giòn tan, bên trong mềm nóng và thơm mùi khoai.

“…Ngon thật.”

Thấy tôi gật gù, Haru bật cười : “Thấy chưa, tớ nói rồi mà.”

Chúng tôi ngồi ăn cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiếu qua tấm kính, rọi lên gương mặt sáng sủa của Haru. Cậu ấy vừa ăn vừa kể chuyện trận bóng rổ tuần trước, giọng điệu sôi nổi khiến tôi chỉ biết gật gù nghe theo.

°…Lúc nào bên cạnh Haru cũng nhộn nhịp như thế này.°

Và tôi tự hỏi… không biết một ngày nào đó, liệu mình có thể bước ra khỏi cái vỏ bình thường của bản thân, để trở thành ai đó xứng đáng đi cạnh cậu ấy không.

---

Trên đường về nhà, hai đứa cùng đi cạnh nhau. Không khí buổi chiều mát dịu, chỉ nghe tiếng gió thổi qua hàng cây ven đường.

Bỗng Haru lên tiếng:

“À mà này, cậu có biết gì về việc thay đổi sinh học từ nam sang nữ không?”

Tôi tròn mắt nhìn cậu ta.

“Cái gì cơ? Tớ thì không. Làm gì có hứng thú với thứ phản khoa học như vậy chứ.”

Haru bật cười khẽ:

“Ừ, đúng là nó phản khoa học thật.”

Cả hai lại tiếp tục đi thêm vài bước.

“À thôi, tới đoạn nhà tớ rồi. Tớ về nhé. Hẹn gặp lại.” – Haru vẫy tay chào, rẽ vào con hẻm vắng bóng người.

“Ừm, bai baiiii, hẹn gặp lại~” – tôi đáp, đứng nhìn cho đến khi bóng dáng cậu ấy khuất hẳn.

°Haru rẽ vào con hẻm vắng, dần biến mất khỏi tầm mắt của tôi.°

---

Tiếng chuông báo thức vang lên, kéo tôi ra khỏi giấc mơ.

°Trong mơ, tôi thấy mình bắt gặp một cô gái với mái tóc vàng được thắt bím hai bên. Cô ấy tiến lại gần, thì thầm điều gì đó, nhưng chưa kịp hiểu chuyện thì tôi đã tỉnh giấc.°

“Trời đất… quên đặt lại báo thức mất rồi. Đành phải dậy sớm một hôm vậy.” – tôi càu nhàu, lồm cồm ngồi dậy.

Tôi vươn vai, rồi chợt nhíu mày.

“Sao tự dưng cảm giác… mình lùn hơn vậy nè? Chậc, chắc do thiếu ngủ thôi.”

°Nhưng ngay khi tôi cử động, một cảm giác lạ lẫm dội thẳng vào nhận thức. Cơ thể tôi… khác hẳn.°

“Ể… Ểh!?” – tôi thốt lên, nhìn xuống.

°Tôi bàng hoàng nhận ra: chính mình đã bị… chuyển hóa giới tính. Từ một thằng con trai bình thường, giờ đây tôi đang trong thân thể của một cô gái lạ lẫm.°

Lần đầu viết truyện,nên sẽ có nhiều sai sót mong mọi người đọc qua và ủng hộ mình

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free