Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 88. Hành trình mới bắt đầu?

Tây lục địa, lãnh địa nhà Anderson.

Bên bàn làm việc, Edgar chán nản ngồi ngáp ngắn ngáp dài bên núi công việc chất chồng.

Từ ngày cha ruột cậu qua đời vì một lý do bí ẩn, cậu nghiễm nhiên trở thành người tiếp quản lãnh địa này theo di chúc của ông. Tuy thi thoảng có bị mấy anh chị tìm đến quấy phá một chút nhưng đó không phải là vấn đề với cậu.

Vấn đề là... Hình như cậu vẫn còn quá trẻ để đặt chân vào thế giới chính trị.

Trong những lần đi gặp mặt các lãnh chúa khác trong nước, cậu luôn tỏ ra non nớt, thiếu kinh nghiệm. Mặc dù cậu vẫn đủ tỉnh táo để không bị người ta lừa lọc, nhưng cậu thật sự quá mệt mỏi khi phải một mình gánh vác lãnh địa rộng lớn này.

Dù biết mình có thiên phú quản lý, cậu vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách!

"Cậu chủ cũng khá mệt rồi, mời cậu dùng trà."

Người quản gia này không chỉ là phụ tá đắc lực nhất, mà còn là người thay cậu quán xuyến mọi việc trong lãnh địa mỗi khi cậu vắng mặt.

Nói thật lòng, cậu thua kém người quản gia này về nhiều mặt. Thậm chí cậu còn nghĩ việc mình nâng anh ta lên vị trí lãnh chúa thay cho mình cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Nhưng mà trong nhà làm gì có ai ủng hộ quyết định đó đâu? Kể cả khi họ thừa biết anh ta sẽ là một lãnh chúa xuất chúng...

Aiz... Ngày nghỉ mà, cậu chỉ muốn đi chơi thôi. Cần phải tìm cớ ra ngoài ngay, ở đây mãi thật ngột ngạt.

"Patrick, anh nghĩ sao về một chuyến đi săn cho khuây khỏa nhỉ?"

Anh chàng quản gia xoa cằm, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: "Sao lại đột ngột vậy? Chẳng lẽ cậu chủ đang ngán công việc này nên muốn tìm cớ chuồn đi?"

Edgar: "..."

"Xem ra đúng là vậy rồi... Mà thật ra có đi săn cũng chẳng sao. Mấy chồng giấy tờ này để sau cũng được, không vội." Anh chàng quản gia cúi người: "Tôi sẽ lập tức sắp xếp một chuyến đi săn, mong cậu chủ hãy kiên nhẫn chờ đợi."

"Sao dễ vậy? Tôi cứ tưởng anh sẽ phản đối kịch liệt cơ chứ?"

"Đi săn cũng là cách rèn luyện võ lực, mà võ lực lại cần thiết để tạo nên một vị vua xuất chúng, thưa cậu chủ."

"Đừng nói vậy, người khác mà nghe được thì cả tôi và anh đều bị bắt vì tội mưu đồ phản nghịch đấy."

"Cậu chủ khéo đùa." Patrick cười khẽ với vẻ mặt đầy bí hiểm: "Làm gì có ai mang mưu đồ trong sáng mà lại nhờ người khác âm thầm thu thập tình báo về sự bất ổn của Đế Quốc chứ? Cậu chủ, tham vọng một chút cũng không phải lỗi lầm gì, huống hồ đây là lãnh địa của cậu, không mấy ai dám đột nhập đâu."

Edgar gãi đầu: "... Đ��ng bóc trần tôi như vậy chứ."

Patrick cười ha ha, cúi người một cái rồi lập tức rời đi.

"Có những lúc mình tự hỏi liệu gã này có thực sự trung thành với mình không. Ngay cả mình còn chẳng nắm bắt nổi suy nghĩ của anh ta."

"Thôi kệ đi. Nếu anh ta muốn hại mình thì mình đã 'bay đầu' từ lâu rồi. Trước mắt, cứ tập trung gi���i quyết đống giấy tờ này cái đã."

...

...

"Hừm, tập luyện lâu như vậy rồi, có lẽ mình nên ra ngoài tìm cái gì đó thử nghiệm một tí mới được."

Sau một thời gian khắc khổ rèn luyện theo những gì ghi trong sách, cuối cùng thì Lục cũng đã phần nào nắm được cách khống chế thứ ách vận mơ hồ nhưng khổng lồ của mình. Và hôm nay, cậu định tìm gì đó để thử nghiệm xem khả năng của mình đã đến đâu.

Nhân lúc trời đang mưa to, hay là...

Như chợt nghĩ ra điều gì đó, Lục vội mặc áo mưa, đeo ủng cao su rồi tức tốc chạy ra ngoài. Mãi cho đến khi đã cách xa khu dân cư, cậu thử mang một chút khí đen trong người yểm vào mấy cái cây gần đó rồi tiếp tục chạy biến.

Chừng ba mươi giây sau đó, bầu trời bắt đầu xuất hiện những tia sét và tiếng sấm gầm gừ làm rung chuyển mặt đất. Rồi lại thêm ba mươi giây sau nữa, những tia sét bất ngờ giáng xuống.

Ầm ầm ầm vài tiếng, nơi những cái cây bị Lục yểm phép đã hóa thành tro bụi trước mắt kinh ngạc của chính cậu: "Mẹ nó chứ, chiêu này mà dùng làm vũ khí ám sát thì đúng là đỉnh của chóp!"

...

...

"Aizz, bực mình thật."

Ngồi một mình trong nhà, Ikki liên tục thở dài vì cứ bị một đám mây mờ ảo bám riết. Kể từ lúc triệu hồi cho đến giờ, đám mây này căn bản chưa từng có ý định quay về thế giới nguyên bản của nó, ngược lại còn suốt ngày kè kè bên cậu, có ra lệnh thế nào cũng chẳng thèm nghe!

Thật tình, cái gọi là khế ước chủ tớ đó có tồn tại không vậy? Cớ gì nó chẳng hề chịu trừng phạt khi bất tuân mệnh lệnh?

Quan trọng hơn, đám mây này dường như càng lúc càng có nhân tính thì phải... Chẳng biết có phải ảo giác không nhưng hình như nó đang dần sở hữu hình dạng của một thiếu nữ, cả ngày chỉ chờ cậu sơ hở rồi ôm lấy cậu từ đằng sau... Bị khùng à?

Xin lỗi chứ, tôi không thể nào tình tứ với một đám hơi nước được!

...

...

"Xin lỗi con nhé, mẹ lại có thai rồi."

"..."

Đứng trước mặt người mẹ trẻ trung vừa đi khám thai về, Limia chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống lạy mẹ một vạn lạy.

Trời ạ! Trong nhà đã có hai đứa kia đủ mệt, đủ đói rồi... Giờ lại thêm một đứa nữa, mẹ muốn giết con lắm phải không?!

"Mẹ xin lỗi, tại hôm đó cha con nồng nhiệt với mẹ quá, mẹ không kìm được lòng."

Người mẹ tóc đỏ trẻ trung vừa nói vừa hai tay ôm mặt, miệng cười toe toét trông cực kỳ quyến rũ: "Khi nào lấy vợ thì đừng có như cha con nhé, anh ấy chẳng biết kiêng nể là gì cả... Có lúc mẹ cứ tưởng mình sắp chết đến nơi rồi ấy chứ~"

"Mẹ im đi..."

Con không muốn nghe mấy chuyện đáng xấu hổ của hai người đâu!

"Mà, lần này thì con có thể phần nào yên tâm về vấn đề tài chính rồi. Thỉnh thoảng mẹ sẽ cố gắng gửi tiền về nhà để con nuôi các em... Chỉ cần đợi thêm vài năm nữa thôi, mẹ sẽ không còn nợ nần gì với tộc nữa, đến lúc đó mẹ sẽ trở về bù đắp cho các con."

"Và đừng sinh thêm bất kỳ đứa em nào nữa, nuôi con nít mệt muốn chết luôn đó, mẹ của con!"

"Hmm... Hên xui. Lỡ hôm nào nồng nhiệt quá thì lại thêm một hai đứa..."

"Hai người không biết dùng biện pháp an toàn sao!?" Limia gào thét trong tuyệt vọng.

"Làm thế không kích thích chút nào."

Limia: "..."

Aaaaaaaaaaa!

...

...

"Sen ơi, cơm sáng nấu xong rồi đó."

"Tới ngay."

Ngồi vào bàn ăn đã được "ai đó" dọn sẵn, Dạ Trầm Uyên vẫn thầm cảm thấy vô cùng kỳ diệu.

Cậu không bao giờ nghĩ tới người duy nhất có thể nhìn thấy và sống cùng cậu mỗi ngày lại hoàn toàn không phải con người... Mà lại là một Miêu Yêu trẻ tuổi vô cùng đáng yêu.

Tất nhiên, nhiều lúc cô ấy cũng khá khó ưa.

Bằng một cách nào đó, cô nàng Miêu Yêu này rất giỏi nấu ăn. Kể từ ngày hai bên chính thức giao tiếp với nhau, Hoa đã rất chăm chỉ tu luyện để có thể hóa thành hình người... Và sau khi cô ấy hóa thành hình người, mọi chuyện liền trở nên như thế này.

Vai vế đã thay đổi, bây giờ Dạ Trầm Uyên mới chính là người được chăm sóc.

"Lại là cá hả?" Dạ Trầm Uyên hỏi.

"Ưm? Sen không thích sao? Hoa thích ăn cá lắm cơ!" Nàng Miêu Yêu cười khúc khích.

A~ Dễ thương ghê~ Đúng là Miêu Yêu có khác mà~

"Không sao, cá cũng ngon." Dạ Trầm Uyên xoa xoa đầu nàng Miêu Yêu: "Mà đừng gọi anh là Sen nữa. Giờ chúng ta đâu còn là quan hệ chủ tớ như trước nữa."

"Vậy anh hãy gọi em là Hoa nhé? Đổi lại..." Nàng Miêu Yêu cười tinh quái, ghé vào tai Dạ Trầm Uyên thì thầm: "Em sẽ gọi anh là O~ni~i~ cha~n~"

"Phì!"

"Nya ha ha ha~ Phản ứng của anh trông buồn cười thật đấy~"

Đây, đây mới chính là điểm khó ưa mà lại cực kỳ đáng yêu của cô ấy!

Má ơi, có ngày mình sẽ chết vì vỡ tim mất!

...

...

"Hiên à, con đã trở thành Vtuber rồi phải không con trai?"

"Là Hiên mà mẹ! Mẹ là mẹ con đó! Sao mẹ cứ gọi sai tên con hoài vậy?!"

Qua chiếc điện thoại, Lưu Hiên bày tỏ sự nghi hoặc với người mẹ đang cô độc tại vùng đất Trung Địa rộng lớn: "Mà tại sao mẹ lại biết con đã trở thành Vtuber hay vậy? Con đã kịp nói chuyện này với ai đâu nhỉ?"

"Bố con ấy, ngày nào cũng xem kênh Ayaki Suzume của con. Bố nói ngay từ lần đầu tiên xem, bố đã cảm nhận được một mối liên kết kỳ lạ với kênh của con rồi. Thế là..."

Lưu Hiên: "..."

Đây chính là giác quan thứ sáu của các bậc phụ huynh sao?

"Vậy mẹ gọi con làm gì, định khuyên con từ bỏ cái nghề này sao?"

"Không, mẹ chỉ muốn xác nhận thôi." Người mẹ hiền từ đáp: "Mẹ tôn trọng lựa chọn của con mà, Hiên. Bất kể con muốn làm gì đi chăng nữa, mẹ và bố con vẫn sẽ ủng hộ thôi. Đừng mặc cảm hay tự ti gì cả, cứ thỏa sức làm những gì con muốn."

"..."

Lưu Hiên thở dài, bên má có một giọt lệ đang chậm rãi chảy xuống. Tuy nhiên, để không khiến họ lo lắng, cậu cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại: "Hai người nghĩ nhiều rồi, con sống ở đây thoải mái lắm, đừng lo lắng quá."

"Con không giấu được mẹ đâu, con trai ngoan của mẹ." Người mẹ cười khẽ: "Thôi thì... như mẹ đã nói trước đó, con cứ làm sao khiến mình thấy thoải mái là được. Khi nào rảnh thì về thăm mẹ nhé, năm mới sắp đến rồi đó."

"Vâng, con sẽ sắp xếp."

Cạch.

"Thật tình... Sao họ lại nhạy cảm đến vậy chứ... Thật không hiểu nổi."

...

...

Trung Địa, Đào Hoa Lĩnh.

Đúng như cái tên, ngọn núi này giống hệt như thế ngoại đào viên, xinh đẹp và yên bình tựa tiên cảnh. Điều đặc biệt nhất là những cây đào ở đây trổ hoa kết quả quanh năm, khiến ngọn núi này lúc nào cũng mang một màu hồng đẹp đẽ cùng làn hương thơm nồng nàn. Thế nhưng lại chẳng thể trở thành một vùng đất dành cho khách du lịch.

Tương truyền, ngọn núi này chính là tiên tích mà một vị cao nhân nào đó còn sống sót từ thời kỳ tăm tối đã tự tay sáng lập. Cũng chính vì vậy, trừ phi được vị tiền bối đó cho phép, bằng không gần như không một ai trên đời có thể bước chân qua khỏi chân núi; nhiều nhất chỉ có thể đứng nhìn từ xa trong sự bất lực mà thôi.

Xa xôi trên ngọn núi cao chọc trời, dưới một mái đình nhỏ bên cạnh hồ hoa sen, một ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi đánh cờ một mình.

Ông lão tuy tuổi đã cao nhưng ánh mắt vẫn vô cùng sáng ngời, tuy nhiên đâu đó lại ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín, một đặc điểm thường thấy ở những người đã ở tuổi xế chiều.

"Cuối cùng cũng có một đứa trở về."

Đột nhiên, thao tác đánh cờ của ông lão khẽ dừng lại. Ông lão sắp xếp lại đạo bào đang xộc xệch trên người rồi cất lên âm thanh khàn đặc: "Còn biết về thăm lão già này sao?"

"Sư phụ, con về rồi."

Trước mặt lão nhân, một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp định quỳ xuống hành lễ nhưng lại bị ông lão quyết liệt ngăn cản: "Xin con đấy, đừng có quỳ xuống! Con không nhớ lần trước con quỳ xuống bái sư đã khiến vi sư suýt bị sét đánh chết rồi sao?!"

"Nhưng mà..."

"Tử Ngọc, vi sư biết con là ai nên cứ bỏ qua mấy cái lễ nghi phiền phức ấy đi, ta không bận tâm đâu."

Hoa Tử Ngọc khẽ cúi đầu.

"Về rồi, tức là con đã chính thức gặp mặt ngài ấy rồi sao?" Lão nhân hỏi.

"Vâng... Vẫn đẹp trai như ngày nào ạ." Hoa Tử Ngọc khẽ cúi mặt, vẻ thiếu nữ ngượng ngùng đáp lại sư phụ mình: "Bây giờ con đang là học sinh của anh ấy... Hì, không biết cái trò sư đồ luyến với anh ấy cảm giác sẽ thế nào nhỉ, sư phụ?"

"Đừng hỏi ta!" Lão nhân hốt hoảng đáp.

"He he he~" Hoa Tử Ngọc cười một mình rồi đắm chìm trong ảo mộng của bản thân.

Thật tình, nếu lão không biết con bé này thật sự là ai thì có khi lão đã bị dáng vẻ thiếu nữ của nó đánh lừa rồi!

Mà thôi, chuyện của mấy người đó lão không quản được, cứ mặc kệ đi.

Một lúc sau, một đệ tử khác của lão cũng đã lò dò trở về.

"Sư phụ, đồ nhi đã về... A? Sư... Sư... Sư tỷ?"

Thấy Hoa Tử Ngọc đang đứng đó, người sư đệ hình như hơi đỏ mặt, phong thái trông có phần ngốc nghếch: "À thì... Tỷ cũng về thăm sư phụ hả? Thật là trùng hợp mà! Ha ha ha~"

"Ừm, đã lâu không gặp, sư đệ." Hoa Tử Ngọc khẽ mỉm cười.

Chỉ là một nụ cười xã giao thôi nhưng người sư đệ kia lại biểu hiện trông như bị động kinh vậy.

"Ukyo, mau đến đây quỳ xuống cho vi sư!" Lão nhân khẽ quát: "Con giỏi lắm, đến lễ nghĩa tất yếu cũng không thèm làm cơ chứ! Hôm nay vi sư phải đánh con một trận nên thân mới được!"

"Hả!? Từ đã sư phụ, con không có ý đó..."

"Rút kiếm ra, mau lại đây đọ kiếm với vi sư!"

Người sư đệ đen mặt lại, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng tuân lệnh: "Xin tuân mệnh!"

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free