Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 85. Băng Tiểu Cường

Chiều ngày hôm đó, tại căn chung cư nơi Vũ Trường Phong đang ở.

Lúc này, trong căn hộ của Vũ Trường Phong chỉ có hai mẹ con Tiểu Na La và Vũ Cẩm La bầu bạn cùng nhau. Vũ Trường Phong thì từ sau khi ra ngoài giải quyết công việc đã không thấy trở về. Còn A Nguyệt, cô ấy bận rộn công việc kinh doanh, thi thoảng mới về chơi với con gái một lát rồi lại vội vã đi ngay...

Tóm lại, cả hai người đều cực kỳ vô trách nhiệm, để Tiểu Na La đáng thương phải tự mình gánh vác mọi chuyện trong nhà!

"Mẹ ơi, chuông điện thoại của cha reo lên, hình như là anh Nam nhắn tin thì phải?"

Kỳ lạ là lần này Vũ Trường Phong ra ngoài mà không mang theo điện thoại để liên lạc với gia đình. Thế nhưng, có lẽ hắn cũng biết Tiểu Na La có thể dùng thần thông theo dõi mình bất cứ lúc nào, cộng thêm việc hắn không giỏi xử lý những chuyện liên quan đến Lily, nên hành động bất thường này của hắn cũng xem như có lý do.

Hắn chỉ muốn nhờ vợ mình giải quyết giúp nếu có thể... Đơn giản vậy thôi.

"Cái thằng cha này cứ đổ hết mọi thứ lên người mình... Lúc hắn về nhất định phải đòi hỏi một phen mới được!"

Hậm hực vài tiếng, Tiểu Na La cuối cùng cũng chịu cầm điện thoại lên xem tin nhắn. Mật khẩu thực ra không quá phức tạp, Tiểu Na La chỉ cần tùy tiện suy luận một chút là ra ngay... Dù sao thì người đàn ông đó đầu óc cũng khá đơn giản và dễ đoán.

Ít nhất là đối với cô ấy.

[Berserk666]: "Em tìm chồng cô có chuyện gì?"

[Nam]: "Là cô Na sao? Em xin lỗi, lần này em muốn gặp thầy ấy để nói vài chuyện."

[Berserk666]: "Thầy em bận đi giải quyết công việc rồi, đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Dù sao thì em có thể nói với cô, cô có thể giải quyết giúp em."

[Nam]: "Cũng được, dù gì cũng không phải chuyện gì quá gấp gáp."

[Nam]: "Thật ra vừa nãy Lily có nhờ em giúp cô bé tỉa tóc. Cô bé nói để tóc dài vướng víu quá nên muốn tỉa đi cho gọn gàng. Tuy nhiên, tóc của cô bé... cứng quá, kéo thường cắt không đứt, thậm chí còn muốn mẻ cả lưỡi kéo. Bởi vậy..."

[Berserk666]: "Em còn biết tỉa tóc sao? Giỏi thật đấy."

[Nam]: "Tại hồi trước em có mấy năm mưu sinh trong tiệm làm tóc nên cũng biết chút ít tay nghề... Nhưng không giỏi như cô nghĩ đâu."

[Berserk666]: "Được rồi, vấn đề của em cô có thể giải quyết. Cô tin là em hiểu lý do vì sao tóc của Lily cứng đến vậy nên chắc cô khỏi mất công giải thích ha? Còn về dụng cụ cắt tóc, lát nữa cô sẽ gửi đến chỗ em ngay thôi..."

[Nam]: "Cảm ơn cô... Nhưng khoảng cách địa lý có hơi xa quá..."

[Berserk666]: "Cái đó không phải vấn đề với cô, chỉ khoảng năm phút thôi là hàng giao đến tận nơi rồi. Em nghĩ cô đây là ai chứ? Là vợ của người đã dẫn các em xuống địa ngục đó~"

[Nam]: "..."

[Berserk666]: "Thế nhé, tạm biệt. Chúc em một ngày may mắn."

[Nam]: "Cô cũng vậy ạ."

"Chị Lily cắt tóc sao mẹ?" Vũ Cẩm La đứng bên cạnh, lén nhìn đoạn chat rồi reo lên: "Con muốn gặp chị ấy quá đi mất... Phải chi chị ấy cũng có điện thoại, như thế thì con đã có thể chơi game với chị ấy rồi~"

Điện thoại? Hình như cô bé đó đúng là chưa có thật... Thôi thì tiện thể ship luôn một cái cho cô bé ngốc đó vậy.

"Đừng có học thói nghiện game xấu xí của cha con rồi đi đầu độc con gái nhà người ta. Lily người ta thích tận hưởng cuộc sống, đâu có suốt ngày ru rú trong nhà như con đâu chứ?" Tiểu Na La vừa nói vừa cốc đầu con gái mình một cái.

Vũ Cẩm La ôm đầu, khẽ nói: "Nhưng con làm gì có bạn..."

"Ờ, phải ha?" Tiểu Na La lúc này mới sực nhớ ra vấn đề của con gái mình: "Được rồi, vậy mẹ sẽ bảo cái thằng cha vô trách nhiệm của con sắp xếp cho con một buổi đi chơi riêng, lúc đó con sẽ có cơ hội kết bạn với những đứa trẻ khác... Nên là cố gắng đợi cha con về đi ha?"

"Mẹ nhỏ có đi cùng con không?" Vũ Cẩm La đang ám chỉ A Nguyệt.

"Hên xui, mẹ không nghĩ cô ấy sẽ từ chối nếu con nài nỉ đâu."

"Tuyệt quá~ Hy vọng là lúc đó chị Lily sẽ trở về~"

Tiểu Na La khẽ thở dài.

Đừng nói là đám fan cuồng của Lily, ngay cả con gái cô ấy cũng suốt ngày nhớ nhung Lily đến mức phát cuồng, cứ đôi ba câu là lại nhắc đến cô bé đó... Thật mệt mỏi.

Hy vọng con bé lớn lên sẽ không bị Lily bẻ cong, lỡ như thế thật thì phiền lắm... Tiểu Na La cũng muốn có cháu bồng chứ bộ.

...

...

"Có lẽ phải đợi một lát mới cắt được."

Sau một lúc bàn bạc với cô Na, Trần Hoài Nam đã quyết định tạm hoãn việc hớt tóc cho Lily. Dù sao thì hàng vẫn chưa được giao đến nơi, cậu cũng không còn cách nào khác ngoài việc ngồi đợi.

Tranh thủ lúc chờ đợi, Trần Hoài Nam đã lên mạng xem qua một vài kiểu tóc dành cho các thiếu nữ dễ thương như Lily. Thế nhưng cậu không có quyền quyết định chuy��n này nên đã để Lily xem cùng: "Nhân lúc rảnh rỗi thì mau đến đây chọn kiểu tóc đi em."

Lily liếc mắt nhìn qua, Himiko cũng tò mò hướng đến xem thử. Liếc ngang liếc dọc qua một loạt tấm hình minh họa, Lily khẽ lắc đầu: "Chỉ cần cắt bớt tóc cho em là được. Em thích để tóc tự nhiên hơn."

Trần Hoài Nam: "Vậy thì đỡ cho anh quá... Nhưng anh nghĩ nếu em chịu thử thì biết đâu chúng ta sẽ tìm được thêm mấy tấm ảnh dễ thương để dán vào album kỷ niệm đấy."

"Vậy anh có cách để tóc em trở về bình thường hay không?"

"... Không."

"Vậy thôi, bác bỏ." Lily phồng má: "Để tóc tự nhiên như em cũng tạo được nhiều kiểu dáng rồi mà, đâu nhất thiết phải dùng đến thuốc này thuốc nọ chi cho phiền phức."

"Lần đầu tiên anh thấy một đứa con gái không thích làm tóc như em đấy." Trần Hoài Nam dở khóc dở cười: "Thôi được rồi, cứ coi như anh chưa nói gì đi. Bản thân anh cũng nghĩ mấy thứ thuốc này nọ đó chẳng có tác dụng gì với tóc của em đâu."

Lily bĩu môi.

Anh ấy cứ xem mình như sinh vật lạ vậy... Thật khó chịu.

"Đã không chọn kiểu tóc nữa thì nhân lúc còn rảnh rỗi, cậu có thể giúp tôi chải đầu một lát được không?" Himiko cười tít mắt nhìn Trần Hoài Nam, cùng với khí thế tựa như đang ép buộc: "Tóc của tôi dạo này có chút dày lên, muốn chải gọn gàng cũng hơi khó, bởi vậy... Nhờ cậu làm giúp nhé, thợ tóc."

"..."

Cậu cứ có cảm giác cô nàng này đang có mưu đồ khác, nhưng mà... Chuyện hồi sáng sớm vẫn làm cậu thấy áy náy quá, thành ra hiện tại không tiện từ chối chút nào.

"Chị Himiko xấu tính, phỗng tay trên!"

"Tối nay chị sẽ cưng chiều em một phen nên hãy ngoan ngoãn nhé."

Lily nghe thế liền thôi không quậy nữa. Chẳng biết là đang mừng hay đang sợ.

Ngồi vào chiếc ghế trong sân nhà, Himiko yên tĩnh ở đó để Trần Hoài Nam đứng sau lưng chải tóc cho cô. Một cảm giác hân hoan, hạnh phúc cũng dần trỗi dậy trong cô cùng lúc đó, khiến cô không thể nào giấu nổi nụ cười trên môi.

Ở quê hương cô, việc một chàng trai chải tóc cho một cô gái mang ý nghĩa rất rõ ràng. Himiko đã thầm hy vọng cậu ta sẽ hiểu ra ẩn ý mà cô ngầm cài vào yêu cầu vừa rồi... Thế nhưng từ cái thái độ vừa ung dung vừa nghiêm túc khi thực hiện, cô khá chắc là cậu ta không hiểu gì đâu.

Thật là... Kinh nghiệm cày anime suốt mấy năm cấp hai của cậu để làm gì vậy? Sao bây giờ người lại đần như khúc gỗ thế?

Thú thật, Himiko thấy hơi bất lực. Quả nhiên cô Na không nói sai, muốn có được cậu ta thì cô phải tấn công trực diện hơn, mạnh bạo hơn thế này nhiều mới được!

Dù sao thì...

Chuyện đó để sau, giờ cứ tận hưởng cảm giác được cậu ta cưng chiều cái đã.

"Cả người đều là màu hồng luôn rồi, trong khi người kia thì vẫn bình thường và yên tĩnh như mọi khi..." Lily chống cằm, nặng nề thở dài: "Mình đẩy thuyền đến thế mà vẫn không thành công, bó tay thật."

Thôi thì lúc đó chị Himiko cũng đã cố gắng lắm rồi, chủ yếu vẫn là do anh ấy quá đần độn mà thôi... Tuy vẫn chưa thể gọi là trưởng thành nhưng Lily vẫn đủ thông minh để hiểu điều đó.

Dù gì thì bản thân cô bé cũng là thiếu nữ đang yêu mà~

Hừm... Cảnh này đẹp quá, tiện tay thay chị Himiko chụp vài tấm vậy. Bấy nhiêu đó chắc là đủ để vòi vĩnh chị ấy thêm vài lần.

Sau một hồi tỉ mỉ chải từng đường chân tơ kẽ tóc, Trần Hoài Nam mới lên tiếng hỏi Himiko: "Chải xong hết rồi đấy, có muốn cột lại không?"

"Hm... Cậu nghĩ tôi cột kiểu nào thì đẹp?"

"Cậu thì chắc chắn là không hợp với mấy kiểu dễ thương như tóc hai bím rồi."

Himiko nổi gân xanh: "..." Ngứa đòn rồi sao?

"Nhưng mà cậu có khi lại hợp với mấy kiểu trưởng thành như đuôi ngựa, tôi nghĩ vậy." Trần Hoài Nam nhanh chóng chữa cháy.

May quá, tí nữa thì ăn đòn.

Cái miệng này sao mà nhanh nhạy quá, nhiều lúc cứ như ngựa hoang mất cương, không sao khống chế được. Dù đã nhiều lần tìm đường chết như vậy rồi mà vẫn không chừa!

"Ồ? Thế á? Vậy liền nhờ cậu rồi."

"Đơn giản."

Thế là ba mươi giây sau, Trần Hoài Nam đã làm xong một kiểu tóc đuôi ngựa cho Himiko. Đúng như những gì cậu ta đã nghĩ, cả khí chất lẫn ngoại hình của cô đều rất thích hợp với phong cách trưởng thành, đặc biệt là kiểu trưởng thành mang khuynh hướng mạnh mẽ và cá tính.

Xong xuôi, Himiko thử quay một vòng cho Trần Hoài Nam xem thử: "Thế nào? Như vậy có đẹp không?"

"Đẹp rồi, kiểu dáng này làm tôi nhớ lại mấy lúc cậu chiến đấu. Trông ngầu cực kỳ."

"Ừm, khá là gọn gàng, dễ múa kiếm, tôi cũng thích kiểu này hơn." Himiko đáp.

Lúc này thì Lily cũng đã bí mật quay chụp xong xuôi, thậm chí còn tiện tay sao lưu lên đám mây giúp Himiko, kẻo sau này đổi máy còn có cái mà nhìn ngắm.

Rồi đột nhiên, như cảm ứng được có cái gì đó đang đến, cô bé vô thức nhìn lên bầu trời: "Hình như hàng được giao đến rồi... Bằng đường hàng không thì phải không?"

Trần Hoài Nam cùng Himiko nghe vậy cũng không khỏi hiếu kỳ nhìn theo Lily.

Ở đó, họ nhìn thấy một điểm sáng đang bay vụt qua bầu trời mà lao thẳng về phía ba người. Mới đầu họ còn nghĩ đó là sao băng giữa ban ngày... Thế nhưng nhìn kỹ lại mới thấy đó chính là một thanh phi kiếm bằng kim loại óng ánh đẹp mắt.

Nương theo ánh sáng vàng lao thẳng xuống mặt đất, Trần Hoài Nam có cảm tưởng như mình sắp chết đến nơi rồi. Thế nhưng cũng may là thanh kiếm đã bắt đầu giảm tốc độ, từ đó khi nó tiếp đất cũng không tạo ra một vụ nổ quá lớn...

Ầm~

Thanh kiếm cắm thẳng xuống mặt đất, xới tung cả mảnh đất bằng phẳng và tạo ra một cái hố rõ to cùng một tràng mưa bụi mịt mù khói lửa, đồng thời cũng làm cho dân làng gần đó giật mình hoảng hốt.

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

Lily: "Phương thức chuyển phát nhanh này lạ quá... Không biết có bồi thường chi phí phá hoại công trình không nhỉ?"

"Khụ~ khụ~"

Từ trong làn khói bụi, những tiếng ho sặc sụa liên tục vang lên kèm theo lời oán thán: "Phu nhân nhà ta tàn nhẫn thật đó! Hại bổn Cường suýt chút nữa thì lủng ruột rồi!"

Có người?

"Đến nơi rồi nhỉ? Để ta xem thử học trò của chủ nhân trông như thế nào nào..."

Sau đó, những "người" bên trong làn khói kia dần lộ diện, dọa cả ba người một trận chết đứng... Bởi vì những "người" đó hoàn toàn không phải người mà chính là một lũ gián to tổ bố biết nói tiếng người.

"... Gián?"

"Đúng vậy, chính là bổn Cường." Tiểu Cường 1 đứng ra nói chuyện với phong cách của người Trung Địa: "Vừa nãy phu nhân có sai ta đến đây giao hàng... Không biết ngươi có phải Trần Hoài Nam hay không?"

"Là tôi..." Trần Hoài Nam gượng cười, cố gắng không để lộ vẻ ghét bỏ.

Là một người làm bếp, cậu ghét gián, cực kỳ ghét! Mỗi khi chúng xuất hiện là mọi thứ đều loạn hết cả lên! Tóm lại là ghét cay ghét đắng, gặp là đập!

"Tốt, xem ra ta đã đến đúng địa chỉ, quay về dễ ăn nói với phu nhân hơn." Tiểu Cường 1 giơ một chiếc chân lên, ra hiệu cho đàn em phía sau giao hàng: "Người đâu, mau ra đây giao hàng!"

Và chẳng có ai cả.

Ông ta làm như ông ta có quyền lực lắm, bất kể đi đâu cũng có người hầu đi theo hả?

Thấy không có ai xuất hiện, Tiểu Cường 1 lúc này mới giở giọng nghi hoặc nhìn về phía sau bằng một biểu cảm mà Trần Hoài Nam chẳng thể biết được nó có thật sự là biểu cảm hay không: "Ơ kìa? Bạn đồng hành của ta đâu?"

Lại còn nói ngôn ngữ của người phương Đông nữa mới hay chứ!

Trần Hoài Nam nhìn về phía sau lưng mình, lập tức nhận ra ánh mắt đầy sát khí của Himiko... Cùng với vẻ mặt vô cùng đặc sắc của Lily.

"Bạn của anh Cường bị đâm lủng ruột rồi kìa anh Cường ơi." Lily lên tiếng nhắc nhở.

"Hả?"

Tiểu Cường 1 vội chạy về phía cái hố tìm kiếm đồng bạn, và đúng như những gì Lily vừa nói... Tiểu Cường 2 đã bị đâm lủng ruột trong khi hai tay vẫn còn bưng bê gói hàng với thái độ nâng niu bảo bọc, so ra còn dễ mến hơn tên kia nhiều!

"Bạn tôi ơi!" Tiểu Cường 1 oà khóc.

Tiểu Cường 2 thấy thế không nhịn nổi mà chửi ầm lên: "Má nó, mau đến nhổ kiếm lên giùm cái, khóc cái đ*t m* mày à?"

À không, sai rồi, tên Tiểu Cường 2 này cũng không dễ mến chút nào.

...

...

"Ai da... Đau chết đi được, bị đâm thủng ruột không dễ chịu chút nào đâu thằng khốn nạn."

Tiểu Cường 2 ngay sau khi được giải cứu đã lên tiếng trách móc bạn mình: "Mày đúng là bạn tốt của tao. Tao chưa thấy người bạn nào tốt bụng đến mức lấy bạn mình ra làm đệm lưng như mày."

Tiểu Cường 1: "..."

Còn ba người vẫn đang đứng nhìn từ đầu đến cuối thì hoàn toàn câm nín.

"Anh Cường bị thủng bụng có sao không? Có cần Lily trị thương không?" Lily tỏ vẻ quan tâm hỏi.

Lily vẫn cứ mãi là Lily, vẫn luôn nhân từ với mọi sinh vật trong tầm mắt của cô bé... Đúng là một thiên sứ mà!

"Ôi, không sao đâu tiểu cô nương, cô nương đừng xem thường sức sống của loài gián chúng tôi. Kể cả khi toàn bộ con người bị nổ bom chết hết thì loài gián chúng tôi vẫn có thể sinh tồn đó." Tiểu Cường 2 cười ha hả.

Cười xong, "hắn" lại ôm bụng than đau.

Cả ba: "..."

Cuối cùng, trách nhiệm giao hàng tận tay vẫn phải thuộc về Tiểu Cường 1: "Đồ mà cậu cần đây, bên trong còn có cả một chiếc điện thoại cho tiểu thiên sứ ở đằng kia nữa. Phu nhân hồi nãy có chê cậu sao mà tệ quá, đến cái điện thoại mà cũng không chịu mua cho người ta."

"Tại tôi sợ cô bé nghiện game..."

"Ôi dào, tôi thấy cô bé còn hiểu chuyện hơn cả cậu đấy, đừng có lo quá." Tiểu Cường 1 vỗ vỗ vai Trần Hoài Nam với một "nụ cười" cực kỳ nhân tính.

Cái đệt, tởm vãi!

Trần Hoài Nam muốn dựng hết cả tóc gáy.

"Anh bạn Cường có rửa tay không đấy?"

Thấy đối phương hỏi vậy, Tiểu Cường 1 hỏi ngược lại một cách điềm nhiên như không: "Cái gì đây? Cậu đang đòi hỏi sự sạch sẽ từ một con gián như tôi đấy à? Khùng hả cha nội?"

Cả ba người: "..."

Hiểu rồi.

"Vậy cảm ơn, mời hai anh ra về."

Nội dung độc quyền này do truyen.free cung cấp, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ để khám phá những diễn biến hấp dẫn phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free