(Đã dịch) Thần Sư - Chương 7. Memento (1)
[Thật tuyệt vì anh đã ở đây, anh trai. Em cứ tưởng anh sẽ không bao giờ chạm vào tác phẩm cuối cùng của em chứ.]
Chẳng ai có thể mong chờ một tựa game xuất sắc đến từ một người đã đi đến những bước cuối cùng của cuộc đời. Quả nhiên, đây chỉ là một game vượt chướng ngại vật đơn giản với lối chơi không hề có một chút phức tạp nào...
Tuy nhiên, độ khó của game lại cao đến mức lố bịch, đòi hỏi sự chính xác đến từng pixel. Trong game tồn tại vô số các cạm bẫy lộ thiên, hố ẩn, gai nhọn cùng các khối tàng hình sẵn sàng xuất hiện vào những thời khắc chẳng ai ngờ tới. Cứ như thể trò chơi này được tạo ra để khiến người khác phải quằn quại trong phẫn uất vậy.
Sau khi thua vài mạng đầu tiên, cậu thanh niên bắt đầu cảm thấy khó hiểu. Tò mò, cậu thử vào giao diện menu và thấy nhân vật của mình đã chờ sẵn ở đó.
Tuy cậu chẳng biết ánh mắt ấy có ý nghĩa gì, thế nhưng không hiểu sao cậu lại đột nhiên cảm thấy rùng mình trước nó.
Giao diện menu nhìn sơ qua cũng không có gì đặc biệt. Ngoài ảnh đại diện nhân vật, nơi này chỉ có một kho đồ trống rỗng cùng bốn nút lựa chọn: Settings - Kan's Note - Galleries - Memento.
Ngoài nút cài đặt, hầu hết các mục còn lại đều chưa được mở khóa. Có vẻ cậu cần chơi đến một cấp độ nhất định mới mở khóa được chúng... Và cậu đã thực sự rất vất vả vì chuyện đó.
Sau vài chục mạng liên tiếp, không chỉ cậu mà ngay cả biểu cảm của nhân vật cậu điều khiển cũng dần trở nên cau có, khó chịu. Cứ như thể đó là chính cậu, một bản thể khác đang vật lộn trong trò chơi này.
Khi nhân vật đi qua một đoạn, cậu nhặt được một mảnh giấy. Đó là ghi chú của Kan – nhân vật mà cậu đang điều khiển. Cậu khá khó hiểu không biết vì lý do gì mà mảnh ghi chú này lại rơi giữa đường.
Kan bị mất trí nhớ sao? Và hiện giờ cậu ta đang trên đường khôi phục lại ký ức?
Tò mò, cậu thanh niên mau chóng quay trở lại menu xem thử bên trong ghi chú có gì. Và thật kỳ lạ là... Ghi chú này chỉ có một dòng chữ vừa đơn giản lại vừa khó hiểu: Ta đã chết, có đúng không?
Đọc được dòng chữ ấy, đồng tử của cậu thanh niên hơi co lại. Cậu biết câu này đang ám chỉ điều gì... Và điều đó cũng khiến cậu dừng lại một lúc để suy ngẫm.
Sau khoảng mười lăm phút, cậu lại ngồi vào bàn, nghiêm túc tiếp tục trò chơi. Lần này, cậu không còn bận tâm đến những gì ghi trong ghi chú nữa, đơn giản vì cậu đã hiểu ý nghĩa của nó.
Tiếp tục quằn quại trong vòng luẩn quẩn của sự tức giận, có lúc cậu thanh niên đã thật sự muốn nổi khùng. May mắn là trước đó cậu đã kịp dừng lại nghỉ ngơi, nếu không có lẽ giờ cậu ta đã không chịu nổi nữa rồi.
Đúng lúc này, trước mắt cậu là một vật gì đó sáng lấp lánh. Dù mất một chút thời gian vật lộn với đống gai nhọn um tùm, cuối cùng cậu cũng đã thu thập được nó... Đó là một tấm ảnh, ảnh chụp gia đình cậu khi còn nhỏ.
Cùng lúc đó, hai mục Galleries và Memento đã mở khóa. Galleries dùng để lưu trữ ảnh, còn Memento thì... Nó có nhiệm vụ truyền tải những suy nghĩ của em gái cậu khi còn sống.
[Em nghĩ rằng mình là một đứa nhóc khá là hạnh phúc. Em có một người cha tháo vát, mẫu mực, một người mẹ hiền lành, lương thiện... Nhưng quan trọng nhất là em đã có một người anh trai thật tuyệt vời.]
"Anh... không hề..."
Đối diện với những dòng chữ em gái để lại, cậu thanh niên chỉ biết thở dài đau đớn. Cùng lúc đó, cả nhân vật và người chơi đều lộ rõ vẻ mặt suy sụp, trông hệt như đang tự trách bản thân.
Có vẻ cô bé đã đoán trước được biểu cảm của anh mình.
Lại trầm ngâm một lát, cậu ta và nhân vật của mình tiếp tục cuộc hành trình đầy thử thách.
Khoảng một giờ sau đó, cậu đã thua tổng cộng hơn trăm mạng, và cơn thịnh nộ trong lòng cậu dần chạm đến cực hạn, gần như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Nghĩ lại thì mới không lâu trước đó, cách cậu sống cơ bản không khác gì người chết cả. Thờ ơ, vô cảm, thậm chí là chẳng thèm để tâm đến tính mạng của mình... Aiz, em gái của anh, em muốn dùng cách này để giúp anh lấy lại sự sống sao?
Như thế có cực đoan quá không hở em?
Đáng tiếc là cậu sẽ chẳng bao giờ có được câu trả lời.
Ngồi thêm một lát, cậu đã thành công lấy được tấm ảnh thứ hai. Lần này không còn là ảnh chụp gia đình mà là ảnh riêng của em gái cậu... vào thời điểm cô bé nhận giải thưởng cao nhất, được giới âm nhạc gọi là thiên tài.
[Em may mắn có được thiên phú trời sinh về phương diện âm nhạc, và em biết rằng cả anh và cha mẹ đều tự hào vì điều đó... Thế nhưng sau khi vào nhạc viện học tập, dần dần... Em đã không còn vui vẻ gì khi chạm tay vào những phím đàn nữa. Đó chính là lúc em đã quyết định thôi học trở về. Nghe thật tùy hứng phải không anh?]
"Ờ... Anh lúc đó đã rất muốn đánh em một trận đấy, cái đồ không biết tận dụng cơ hội đổi đời."
[Thật ra, mọi chuyện ở nhạc viện không giống như cả anh và cha mẹ đã nghĩ đâu. Trước khi vào đó, em cũng đã từng hào hứng lắm ấy chứ... Thế nhưng, vì cái danh thiên tài, em đã bị tất cả các bạn học xa lánh. Trong khi đó, bọn họ lại vô cùng tự mãn trước những người có kỹ năng kém hơn... Điều đó đã làm em cảm thấy hoài nghi rằng: Âm nhạc liệu có thực sự là thứ sẽ chữa lành cho tâm hồn của bất kỳ ai hay không? Và liệu một nhạc sĩ mang nội tâm méo mó có xứng đáng với những kỳ vọng của khán giả hay không?]
[Kể từ đó, em đã vô cùng căm ghét cái danh hão "thiên tài" của mình. Em không muốn mình trở nên giống như họ, thế nên em mới quyết định trở về, tiếp tục đi theo con đường âm nhạc của riêng em.]
[Thật may mắn là anh đã không bỏ rơi em. Chỉ cần anh vẫn ở đây lắng nghe những giai điệu của em, em có cảm giác mình có đủ dũng khí để đối đầu với bất kỳ thứ gì. Tuy nhiên, em cũng mau chóng nhận ra rằng mình đã lầm rồi.]
[...]
[Có những lúc, em đã thầm ước rằng anh không phải anh trai của em.]
Cậu thanh niên: "???"
Đúng vậy, những lời tâm sự của em gái đã khiến cậu vô cùng cảm động. Điều đó không thể chối cãi được! Thế nhưng... Câu cuối cùng của em gái cậu có ý nghĩa gì chứ?
Cậu không hiểu, thực sự không hiểu.
Chẳng lẽ là do cậu chưa đủ tốt?
Câu nói ấy khiến cậu mất gần nửa tiếng đồng hồ cố gắng thấu hiểu trong vô vọng. Và dĩ nhiên, mọi cố gắng đều vô vọng, cậu vẫn chẳng thể hiểu được, trong khi nhân vật của cậu nhìn cậu với ánh mắt bất lực.
Ánh mắt ấy như đang nói: Đồng đội à, cậu quá đơn thuần để hiểu được em gái cậu đang ám chỉ điều gì... Mặc dù với tôi, điều đó khá đơn giản.
Dù vẫn còn mông lung không hiểu, cuộc hành trình dài này vẫn phải được cả hai tiếp tục.
Tạm quên đi những phiền não vừa rồi, cậu anh trai lại vùi đầu vào game một cách cực kỳ khéo léo và thuần thục. Có vẻ như cậu đã phần nào quen thuộc với mức độ khắc nghiệt của trò chơi. Cho đến khi cậu đụng độ một con quái vật đứng chắn đường, trong khi nhân vật của cậu không hề có khả năng chiến đấu, cậu dần sinh ra một dự cảm chẳng lành.
Cậu không thể vượt qua nó bằng bất kỳ cách nào, đơn giản vì trò chơi không cho phép cậu làm thế. Vì vậy, cách duy nhất để tiếp tục là phải đánh bại nó bằng cách nào đó.
Thế nhưng...
Hình thù của con quái vật này đã thực sự làm cậu rợn tóc gáy.
Nhầy nhụa, tím tái và dị dạng, con quái vật này trông giống hệt một khối thịt thối rữa biết di chuyển. Mặc dù cảnh tượng này khá bình thường trong các game kinh dị, không hiểu sao cậu vẫn cứ cảm thấy thật ghê tởm.
Cùng lúc này, một mảnh ghi chú khác đã được cậu thu thập.
"Vận mệnh là một thứ vô cùng khó đoán. Nó có thể thật tuyệt vời, nhưng cũng đồng thời thật bất công. Trên thế gian này, không nhiều người có thể chiến thắng được vận mệnh... Mà cho dù có thắng được đi chăng nữa, có lẽ họ cũng đã phải đánh đổi rất nhiều thứ trên con đường đó."
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.