(Đã dịch) Thần Sư - Chương 61. Nơi ta dựa vào
Kẻ tên Zero đó mạnh đến đáng sợ. Dù hầu hết thần lực còn sót lại của mẹ đã tan biến ngay khoảnh khắc mặt trời cuối cùng khuất bóng, mẹ vẫn cảm nhận rõ ràng sức ép kinh hoàng đó.
Thế nhưng, dẫu vẻ ngoài có đáng sợ đến đâu, hắn lại là một kẻ đáng thương ẩn mình dưới danh xưng anh hùng đồ tể. Với thân phận Thần Hành Quyết đã từng đồ sát không ít Thần Linh, lượng nghiệp lực hắn phải gánh chịu tựa hồ sắp ngưng tụ thành thực thể, không ngừng đeo bám dày vò. Ngay cả các vị Thần Tối Cao cũng phải tránh xa, huống chi là một vị Thần Linh non trẻ như mẹ.
Chính vì lẽ đó, ngay khi vừa chạm mặt, mẹ đã bị thứ nghiệp hỏa ngút trời kia dọa cho khiếp vía. May mắn thay, lúc đó hắn đang bị nghiệp hỏa thiêu đốt dữ dội nên không còn tâm trí giết mẹ ngay lập tức. Điều này đã giúp mẹ có đủ thời gian để thuyết phục hắn thực hiện một giao dịch.
Thực ra, nội dung giao dịch đó chẳng hề phức tạp. Mẹ chấp nhận hiến dâng tất cả cho hắn để giúp hắn hóa giải nghiệp lực. Đổi lại, hắn phải giúp mẹ tạo một thông đạo dị giới để đưa con đến thế giới này khi tận thế xảy ra, đồng thời gánh vác trách nhiệm nuôi nấng và bảo vệ con đến khi trưởng thành. Tất cả chỉ đơn giản là như vậy.
Nói đến đây, đôi mắt đục ngầu của người phụ nữ chợt lóe lên một tia sáng: “Có lẽ đó là quyết định đúng đắn duy nhất trong cuộc đời mẹ. Khoảng thời gian cùng hắn thiết kế thông đạo cũng là khoảng thời gian mẹ cảm thấy vui vẻ nhất… Kể cả khi mẹ biết mình sắp phải chết dưới tay hắn.”
“Dù không được nhìn thấy trực tiếp, mẹ vẫn đoán rằng trong tương lai, con chắc chắn sẽ nghĩ hắn chỉ là một tên ác quỷ lạnh lùng và vô cảm. Mẹ hiểu, bởi chính mẹ cũng từng cảm thấy như vậy.”
Người mẹ khẽ cười: “Thế nhưng thực ra, sau một thời gian dài tiếp xúc, mẹ nhận ra hắn chỉ đơn giản là không biết cách thể hiện cảm xúc. Trái ngược với vẻ ngoài mười phần đáng sợ, có những lúc hắn dịu dàng, ấm áp đến mức khiến mẹ nảy sinh ý định muốn 'đập chậu cướp hoa' luôn đấy!”
Lily: “…”
Được rồi, đến đoạn này thì mẹ đã hết đau buồn rồi đấy ư? Và mẹ cũng đừng cố tẩy trắng cho kẻ sắp giết chết mình chứ?
“Mất khoảng nửa tháng trời, tế đàn cuối cùng cũng hoàn thành. Sau khi ghi lại những lời trăn trối cuối cùng này, có lẽ mẹ cũng đã hiến dâng tất cả cho hắn rồi.”
Đứng trước thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, người đàn bà khốn khổ ấy dần mất kiểm soát. Những cảm xúc mãnh liệt trong thâm tâm bà cứ thế tuôn trào, hóa thành hai hàng lệ nóng lăn dài trên gương mặt khắc khoải ẩn chứa sự buông bỏ.
“Lily, con đừng nên căm hận hắn làm gì cả. Mẹ đưa ra quyết định oái oăm này hoàn toàn là do tự nguyện. Hơn nữa, mẹ cảm thấy thay vì bị hắn "bổ chết" tức tưởi ngay lần đầu gặp mặt, việc mẹ có thể lựa chọn cách mình ra đi như thế này thật sự là một điều may mắn.”
“Nếu có thể, Lily, con hãy xem hắn như cha của mình cũng được. Ấy là nếu con có thể thôi nhé… Suy cho cùng, mẹ không đủ hiểu con để biết liệu con có đủ bao dung tha thứ cho cả mẹ lẫn Zero hay không.”
“Thôi, đến đây là kết thúc được rồi.”
Người phụ nữ lau nước mắt rồi vươn vai. Khóe miệng bà khẽ nhếch lên nụ cười thật tươi trong khi nước mắt vẫn còn chưa kịp khô trên làn da trắng muốt: “Cứ mở miệng xin lỗi con mãi cũng chẳng ích gì, bản thân mẹ cũng chẳng dám cầu xin sự tha thứ từ con. Là một người mẹ vừa ngu xuẩn vừa vô trách nhiệm, được chết như thế này đã là may mắn lớn nhất đối với mẹ rồi. Mẹ không thể đòi hỏi thêm bất kỳ điều gì tốt đẹp hơn nữa.”
“Điều tiếc nuối duy nhất… có lẽ vẫn là không thể nhìn thấy con lớn lên, lấy chồng rồi sinh con đẻ cái. Chỉ cần con có thể sống hạnh phúc hết phần đời còn lại, mẹ đã thấy mãn nguyện rồi.”
“Vĩnh biệt con nhé, đóa hoa nhỏ đáng yêu duy nhất của mẹ… Lily.”
Đến đây, hình ảnh người phụ nữ chậm rãi tan biến thành những làn bụi ánh sáng, chầm chậm rơi xuống trước đôi tay Lily rồi từ từ biến mất, chỉ để lại một khối bảo thạch lạnh lẽo nằm trên mặt đất.
Lily nhặt khối bảo thạch lên, chậm rãi ôm vào lòng rồi nhìn ra cửa sổ:
“Con sẽ cố gắng… Thưa mẹ.”
…
…
Dưới nhà, trong lúc đang tất bật dọn dẹp để chuẩn bị cho kỳ nghỉ xuân sắp tới, Trần Hoài Nam vô tình nhìn thấy Lily ra khỏi phòng, lẽo đẽo xuống lầu rồi lặng lẽ đi ra cửa chính.
“Em định đi đâu đấy?” cậu hỏi.
Lily im lặng một lát rồi mới đáp: “Ra ngoài đi dạo một chút.”
Trần Hoài Nam hơi cau mày, lòng cảm thấy có chút bất an nhưng cũng không có ý định ngăn cản cô bé: “Trời đã tối rồi đấy, có đi thì nhớ chú ý cẩn thận. Đừng đến nơi vắng người, cũng đừng nghe lời người lạ, biết chưa?”
“Vâng.”
Cạch.
Yên lặng nhìn cánh cửa chính đã đóng chặt một hồi lâu, Trần Hoài Nam khẽ thở dài: “Giờ thì gay go thật rồi. Mình còn chẳng biết em ấy đã phải đối mặt với chuyện gì… Làm sao để an ủi em ấy đây?”
“Haizz… Tự nhiên lại nhớ con nhóc quậy phá kia ở nhà quá.”
…
…
Dạo bước trên con phố ngập tràn ánh đèn, Lily vừa đi dạo vừa đưa mắt quan sát xung quanh mình, lắm lúc lại vô thức cúi đầu thở dài.
Lily không hề ghét mẹ. Trước kia cô ấy chỉ nghi hoặc tại sao mẹ lại bỏ rơi mình, và lý do vì sao mẹ lại chết. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thông suốt cả rồi…
Bao nhiêu nghi hoặc đều đã được giải đáp… Thế nhưng, hiện thực ấy lại tàn khốc hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô cứ tưởng mình chịu khổ bấy nhiêu đã là đủ lắm rồi… Nhưng thật không ngờ, mẹ cô lại còn khổ sở hơn cô gấp hàng vạn lần.
“Sáng tạo ra cả một thế giới nhưng lại không đủ sức mạnh để duy trì nó… Để rồi phải tận mắt chứng kiến thế giới do mình vất vả tạo ra từ từ sụp đổ trong bất lực, cùng cực lắm cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn cho những đứa con của mình.”
“Mẹ, mẹ thật ngốc nghếch… Nhưng con lại biết ơn mẹ vì điều đó, và con tin rằng những người khác cũng sẽ như vậy. Sẽ chẳng ai trong số họ trách mẹ đâu.
Vì thế…”
“Xin mẹ đừng tự dằn vặt mình nữa.”
Lily vừa đi vừa tự nói một mình, cũng chẳng biết liệu mẹ cô có nghe được những gì cô đang nói hay không. Chỉ biết lúc này đây, cô gái nhỏ ấy đang nắm chặt viên bảo thạch trên cổ, đôi môi xinh xắn mím chặt lại, dường như đã không thể kìm nén nổi cảm xúc.
Đã rất nhiều lần, cô tự thề với lòng rằng phải kiên cường, phải dũng cảm, phải cố gắng sống sao cho không phí hoài sự hy sinh họ đã dành cho cô… Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là một biện pháp để cô dồn nén mọi tiêu cực vào sâu trong tiềm thức mà thôi.
Giờ đây, những cảm xúc ấy lại trỗi dậy. Nhớ lại nụ cười của mẹ trước lúc tan biến, Lily lại vô thức nhớ đến nụ cười của cả Fidus lẫn Via…
Họ đều quá giống nhau. Ngay cả khi bản thân sắp phải chết… Họ vẫn có thể cười, thậm chí còn nở nụ cười rực rỡ và mãn nguyện đến lạ.
Cho đến tận bây giờ, Lily vẫn không thể hiểu được cảm xúc của họ. Cái chết thật sự rất đáng sợ… Nhưng bằng cách nào? Tại sao họ vẫn có thể nở nụ cười như vậy?
Chẳng hiểu tại sao, nhưng nụ cười của họ chỉ càng khiến cô thêm tự trách.
Chọn một băng ghế đá vắng người, Lily cởi đôi giày nhỏ, ngồi thu mình lại, yên lặng thút thít trong âm thầm. Cô đã không còn là một cô bé ngây thơ chỉ biết gào khóc trước mọi nỗi đau mà mình phải gánh chịu nữa… Thay vào đó, cô chọn một nơi thật yên tĩnh để giải tỏa cảm xúc trong lặng lẽ.
Một việc làm trưởng thành, nhưng đồng thời cũng thật cô độc.
Cũng không lâu sau đó, như bị tiếng nức nở của thiếu nữ thu hút, một toán lưu manh bắt đầu tìm đến đây, vây lấy Lily với những biểu cảm hết sức đốn mạt.
“Này em gái, sao em lại ngồi khóc ở đây thế? Nếu buồn quá thì cứ nói, bọn anh có thể dẫn em đi chơi một lát cho khuây khỏa!” Một tên trong số đó cười lớn nói.
Lily ngẩng đầu lên, ánh mắt xanh lam chuyển dần sang màu tím, tiếng nức nở cũng đột nhiên nín bặt, thay vào đó là một giọng nói lạnh thấu xương: “Tham lam, lười biếng, vui vẻ và… dục vọng. Hừm, thì ra các người có hứng thú với một thiếu nữ chưa vị thành niên như tôi sao?”
Đám lưu manh trợn tròn mắt, thật sự bất ngờ trước khả năng đọc thấu suy nghĩ của Lily. “Đại ca, con nhóc này có gì đó không bình thường… Hay là mình bỏ qua đi. Nó dễ thương thật, nhưng em cứ có dự cảm chẳng lành.”
“Mày điên, nó mới tí tuổi thì làm được gì? Nghe lời tao, cứ thử một lần cho biết. Mày không biết "chỗ đó" của mấy đứa con gái tuổi này tuyệt như thế nào đâu.”
“Đại ca bệnh hoạn thật…”
“Im mồm! Sớm muộn gì chúng mày cũng sẽ thành đồng phạm thôi. Tao không tin chúng mày cưỡng lại được 'con hàng cực phẩm' đến mức này đâu.”
Lily khẽ thở dài: “Làm tụt hết cả cảm xúc. Cũng tốt, mình cũng không có ý định trở thành một cô bé mít ướt mãi đâu.”
“Em gái đang nói gì thế?” Bọn lưu manh nghi hoặc ra mặt.
Chỉ thấy Lily hít sâu một hơi, sau đó dùng sức hét lên khiến bọn lưu manh không khỏi giật mình: “Anh Nam cứu em!”
“Chậc, bị phát hiện rồi.”
Một thanh âm khác vang lên ngay sau đó, cùng lúc một cậu thanh niên trông khá gầy gò xuất hiện từ trong bóng tối: “Anh nhớ là mình giấu kỹ lắm m��, sao em phát hiện ra hay vậy?”
“Trực giác,” Lily bình thản đáp. “Thế nào? Vẻ mặt mếu máo khóc lóc của em trông không đến nỗi tệ chứ?”
Cậu thanh niên khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ nhún vai: “Cái này thì anh không biết. Lúc anh vừa tìm đến đây cũng chính là lúc em đang bị mấy tên này bao vây… Có biết thêm chuyện gì khác đâu?”
Lily lại thở dài, nhưng không phải vì phiền não mà là vì nhẹ nhõm.
“Mày là thằng nào?” Một tên lưu manh lớn tiếng quát.
Trần Hoài Nam không đáp lời, chỉ thấy nụ cười trên môi cậu ta tắt lịm, để lộ gương mặt lạnh như băng: “Lily của tôi đáng yêu, thuần khiết đến vậy mà mấy tên choai choai các người cũng dám có ý định nhúng chàm sao? Hừ, xem ra hôm nay không ra tay nặng một chút e rằng không được rồi!”
“Một thằng nghiện gầy như cây sậy như mày thì làm được cái cóc khô gì? Anh em, xông lên đánh chết nó cho tao!”
Thấy đám lưu manh hung hãn lần lượt lao thẳng về phía mình, Trần Hoài Nam chỉ cười nhạt rồi vươn tay: “Định thân!”
Lời vừa dứt, động tác của đám lưu manh đột ngột dừng lại, cả người cứng ngắc đứng chết trân tại chỗ, chẳng thể làm gì khác, kể cả chửi rủa cũng không thể.
Cuối cùng, bọn chúng chỉ có thể đứng yên đó ăn "đoạn tử tuyệt tôn cước" đầy lạnh lùng của Trần Hoài Nam, từng tên một đều có phần, không có ngoại lệ.
Xong việc, Trần Hoài Nam tiến đến chỗ Lily, vẻ mặt có phần khó xử: “Xin lỗi, đã để em thấy cảnh tượng không hay. Tại vừa nãy anh giận quá, không ngờ bọn chúng lại rác rưởi đến vậy…”
Lily khẽ lắc đầu, cười nói: “Em hỏi này, qua cách ứng xử vừa nãy… Anh đã thấy em trưởng thành hơn chút nào chưa?”
“Hả?”
Trần Hoài Nam hơi ngây người, có chút không phản ứng kịp trước câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Lily. Tuy nhiên, cậu vẫn thành thật đáp: “Em bình tĩnh xử trí được như vậy là tốt rồi… Nhưng mà nhắc đến vấn đề trưởng thành hay chưa, đợi chân em đỡ run rồi nói tiếp ha.”
Lily đỏ mặt, xấu hổ cười trừ: “E he he… Anh vẫn nhận ra sao?”
“Đã muốn về chưa? Anh sẽ đưa em về.”
“Chưa, em muốn ở riêng với anh thêm một lát nữa… Hay là chúng ta cùng đi dạo?” Lily nhảy xuống ghế, ngượng ngùng che đi tà váy áo đã thấm đẫm nước mắt: “Vừa nãy mới khóc xong nên em đã nhẹ lòng đi nhiều rồi, anh đừng lo lắng nữa. Đợi lát nữa khi chân hết run, em sẽ kể lại mọi chuyện cho anh nghe…”
“Nghĩa là anh sẽ phải cõng em suốt quãng đường đó luôn sao?”
“Chứ biết làm sao bây giờ? Ở đây mãi cũng không được, mà tự đi thì em sẽ ngã đấy, anh nỡ lòng làm vậy sao?”
Trần Hoài Nam vuốt vuốt trán, dở khóc dở cười véo má cô gái nhỏ tinh quái: “Trời đất… Thật hết cách với em mà. Chỉ giỏi mỗi trò làm nũng thôi.”
Lily: “Hì hì~ Cái này đúng ra phải gọi là biết cách tận dụng ưu điểm của mình đó!”
Từng dòng chữ trên đây, cùng với mạch cảm xúc của câu chuyện, là tâm huyết được gửi gắm từ truyen.free.