Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 58. Hâm nóng tình cảm

Tại một góc khuất trên thế giới.

Nơi đây là một vùng đất bị lãng quên, mà hầu hết cư dân gần đó đều coi là vùng cấm địa chết chóc, tuyệt đối không ai được phép đặt chân vào nếu không muốn mất mạng. Nguyên nhân là bởi nơi đây từng là chiến trường tử sinh của những thế lực hùng mạnh trong Kỷ Tăm Tối, để lại vô vàn mối nguy hiểm mà người thường không sao lý giải nổi.

Ấy vậy mà, giữa chốn tuyệt địa ấy, vào thời điểm hiện tại, lại xuất hiện một bóng người cao ráo, gọn gàng. Người đó trông giống một quý ông với phong cách ăn mặc vô cùng lạ lùng so với thời đại này... nhưng lại rất đỗi quen thuộc ở thời đại trước.

Hắn vận một bộ vest lịch sự, đội trên đầu chiếc mũ lông ngỗng toát lên vẻ cực kỳ trang nhã. Dù chiếc kính đơn tròng phần nào che giấu, nhưng bên mắt phải của hắn ta luôn ẩn hiện những tia sáng màu tím, đối lập hoàn toàn với bên mắt còn lại trông khá bình thường.

Hắn chính là một trong Thập Tam Quan của The Wayers - Monsieur!

"Nơi này ẩn chứa một lời nguyền khủng khiếp thật, bảo sao đã mấy trăm năm mà vẫn chẳng ai dám đặt chân vào. Nếu không có Lê Minh Chi Châu bảo hộ, chắc chắn mình đã bị nó ăn mòn đến mức không còn bộ xương rồi."

Vừa khẽ thì thào, Monsieur bất chợt ngước nhìn lên trời cao, rồi lại quay sang nhìn thẳng về một hướng với ánh mắt đầy hoài nghi: "Dựa theo phương hướng mình đã bói ra, địa điểm mình đang tìm nằm ngay kia. Cơ mà... sao mình lại thấy có gì đó không ổn lắm?"

"Cái này là..."

Nhặt lấy một mảnh kim loại vương vãi trên mặt đất, Monsieur đứng trơ ra đó, trầm ngâm một hồi lâu.

Sau khoảng năm phút phân tích kỹ lưỡng, hắn mới dần đi đến kết luận: "Mảnh kim loại này tuy đã cũ nhưng hoàn toàn không tự nhiên chút nào, ngược lại còn có dấu vết gia công của con người. Kết hợp với manh mối trước đó, hẳn là... thứ này thuộc về một trong những mảnh kim loại hiếm hoi của thời đại trước."

"Xem ra là mình đã đi đúng hướng."

Nói xong, Monsieur lại tiếp tục đi thẳng con đường mình đã chọn, mãi cho đến khi bắt gặp một tòa kiến trúc cổ đã sụp đổ quá nửa. Hắn ta mới chịu ngừng bước, thưởng thức vẻ đẹp hoài cổ: "Thật đẹp... Vậy ra con người ở thời đại trước còn tiến bộ hơn cả thời đại này sao? Dấu vết công nghệ này... mình thật sự chưa từng thấy qua."

Nói đến đây, Monsieur khẽ cúi người bày tỏ lòng thành kính: "Mong các anh linh hãy thứ lỗi cho sự mạo phạm này của tôi. Nhưng vì lý tưởng của chúa tể, tôi sẵn sàng hứng chịu lửa giận từ các vị."

Xong xuôi, hắn ta liền cất bước tiến vào bên trong.

Cũng giống như bên ngoài, phần lớn sự hùng vĩ của tòa kiến trúc này đều đã bị thiên nhiên và thảm thực vật tàn phá. Duy chỉ có một căn phòng là vẫn còn tương đối nguyên vẹn trong mắt Monsieur... Và đó cũng là nơi khiến hắn ta cảm thấy dè chừng nhất.

"Không có thứ mình đang tìm... Nghĩa là nó đang nằm ngay trong căn phòng kia. Chỉ là..." Monsieur cười khổ: "Cái thứ khổng lồ đang canh giữ căn phòng đó... lẽ nào nó là Robot sao?"

"Mình vẫn là đánh giá thấp mức độ tân tiến của nền văn minh thời đại trước rồi."

Tuy khá dè dặt nhưng Monsieur vẫn không sợ hãi. Hắn biết con Robot này có khả năng sẽ mạnh hơn mình một bậc, nhưng như thế không có nghĩa là hắn sẽ không thể bỏ chạy khỏi nó nếu bị nó tấn công.

Cơ mà đó là câu chuyện sẽ xảy ra chỉ khi nó còn hoạt động mà thôi. Sau nhiều năm trôi qua như vậy... Thú thực, Monsieur không cho rằng con Robot này vẫn còn hoạt động được. Điều đó thực sự quá bất khả thi!

Và quả nhiên, con Robot đã không vùng dậy tấn công hắn.

Nghiên cứu con Robot khổng lồ một lát, Monsieur tấm tắc gật đầu: "Tài thật... Tuy rằng nó đã bị bám bụi dày cộp nhưng nhìn chung cũng không hư hại gì nhiều. Các vết gỉ sét trên người nó ít đến kỳ quái nếu so với những cổ vật đã tồn tại hàng trăm nghìn năm. Có lẽ chỉ cần cung cấp thêm nhiên liệu đồng thời sửa chữa lại một chút... nhiều khả năng là mình sẽ khởi động lại được nó."

"Vấn đề là lúc đó nó có thể hiện thái độ thù địch với mình hay không thì chỉ có trời mới biết. Tốt nhất mình vẫn nên báo cáo lại với chúa tể rồi mới quyết định," Monsieur tự nhủ, "Trước mắt, mình vẫn nên ưu tiên mục tiêu chính cái đã."

Tạm quên đi con Robot, Monsieur lặng lẽ đi qua nó rồi tiến vào bên trong căn phòng mà nó đã canh giữ cho đến khi nguồn nhiên liệu cạn kiệt.

Tại trung tâm căn phòng, hắn nhìn thấy một cỗ quan tài bằng băng được ai đó tỉ mỉ kết đầy hoa thơm cỏ lạ. Người đang nằm bên trong quan tài kia chính là một cô gái trẻ, khoảng tầm hai lăm hai sáu tuổi... Một độ tuổi phải nói là quá trẻ để có thể chết đi.

"Xin lỗi vì đã mạo phạm," Monsieur lại cúi người thể hiện lòng thành kính trước cô gái trẻ rồi nói: "Tôi chỉ là một tên trộm hèn nhát, thế nên tôi sẽ không cầu xin sự tha thứ từ cô. Thay vào đó, tôi sẵn sàng chịu đựng mọi lời nguyền rủa của cô..."

"Thật sự... Tôi thật lòng cảm ơn cô, cô gái mà tôi không biết tên."

Nói xong, Monsieur liền lấy ra Lê Minh Chi Châu, thứ từ nãy giờ đang tỏa nhiệt dữ dội như thể đã cảm nhận được điều gì đó trong căn phòng này. Và thế là ngay khi vừa rời khỏi tay, nó đã lập tức bay vụt về phía giá sách khổng lồ gần đó, điên cuồng lục lọi mọi ngóc ngách hệt như một đứa trẻ đang cố gắng tìm kiếm người thân của mình vậy.

"Đừng phá hoại, Minh Châu. Chúng ta chỉ đến đây để lấy thứ mình cần. Còn lại, hãy giữ nguyên hiện trạng để thể hiện sự tôn trọng đối với chủ nhân của nơi này."

...

...

Cùng lúc đó, ở lớp cá biệt.

Thầy Phong lúc này đã vào đến lớp, thấy ai nấy trong lớp đều đang nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn liền không khỏi lấy làm khó hiểu. Tuy nhiên, ngẫm nghĩ thêm một lúc, hắn đã dần ngộ ra nguyên nhân thật sự đằng sau bầu không khí căng thẳng bất thường này.

Yo, tụi nhóc này cũng hiểu hắn quá đi chứ.

"Giờ tôi sẽ phát đề kiểm tra cùng với đáp án kèm theo cho các em. Nếu tôi chấm sai câu nào thì báo cáo lại ngay lập tức. Ngoài ra, điểm phần thi thực hành đều đã được nhập l��n hệ thống, giờ tôi sẽ cấp quyền để các em kiểm tra luôn một thể. Sau ngày hôm nay, đứa nào còn dám gân cổ lên thắc mắc chuyện điểm chác nữa thì không xong với tôi đâu."

Cả lớp: "..."

Cần gì phải đợi đến lúc ấy, bọn họ đã chuẩn bị "không xong" với lão ta rồi!

Mà thôi, cố gắng câu được phút nào hay phút nấy đi... Mới sáng sớm thôi mà, bị tẩn cho tơi tả thì ngại lém.

Sau một hồi kiểm tra, chẳng có gì lạ khi Trần Hoài Nam đạt điểm gần như tuyệt đối trong bài thi lý thuyết lần này. Ngay sau đó là Hoa Tử Ngọc, người cũng đạt gần như điểm tuyệt đối, chỉ sai đúng hai câu trên tổng số năm mươi câu hỏi.

Lẽ dĩ nhiên, Hoa Tử Ngọc hiện đang là người có điểm trung bình cao nhất lớp... Hay nói đúng hơn là cao nhất khối năm nhất. Cơ mà... cô nàng lại tỏ ra không mấy để tâm, chỉ ngồi một mình chống cằm nhìn ra cửa sổ mà thôi.

Còn về những người còn lại, cơ bản họ đều đã hoàn thành mục tiêu đề ra. Không giống như Trần Hoài Nam đang cay cú khi gục ngã trước cổng thiên đàng, Himiko lại cực kỳ vui vẻ cũng như đắc ý trước sự tiến bộ rõ rệt của mình.

"Bài kiểm tra lần này khá là khó, thế nên số điểm này cũng coi như không tệ. Tinh thần cố gắng của các em rất đáng khen."

Ổng đang khen thiệt luôn đó hả?

Cả lớp hơi sững sờ.

"Có lẽ những trận đòn địa ngục của tôi đã ít nhiều giúp các em có thêm ý chí phấn đấu, ha ha..." Thầy Phong nói đến đây liền bật cười... một nụ cười hệt như ma quỷ.

Cả lớp tận mắt chứng kiến nụ cười ấy, tâm can liền không khỏi nhảy dựng.

Quả nhiên, lời khen của lão ta hoàn toàn không có chút ý tốt nào cả! Cái vẻ mặt tự hào kia của lão ta là sao chứ? Bộ lão đang tự hào về phương pháp giảng dạy đầy bạo lực của mình lắm hả?!

"Mà, dù sao thì bây giờ cũng đã cuối năm rồi, có lẽ tôi cũng nên tử tế mà hoàn thành lời hứa của mình. Hoa Tử Ngọc, Trần Hoài Nam, hai đứa mau lên bục giảng đi."

Nghe thế, ánh mắt của Hoa Tử Ngọc lập tức sáng lên.

Trần Hoài Nam ngượng ngùng gãi đầu, tựa như định nói gì đó nhưng đã bị Himiko và Lily cùng nhau đẩy lên trước khi cậu ta kịp phát ngôn.

Gặp hai người nhiệt tình như vậy, cậu ta cũng không dám nói thêm gì nữa.

"Như đã hứa từ trước, đứa nào đạt thủ khoa thì sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh từ tôi. Thú thật, tôi không nghĩ em lại giỏi đến thế đâu... Mà thật ra thì tôi cũng chẳng quan tâm lắm."

Hoa Tử Ngọc: "Thầy..."

"Khụ khụ."

Thầy Phong đột nhiên ho khan một tiếng rồi tiếp tục nói: "Nói thật nhé, tôi không biết phải tặng gì cho em cả. Cơ mà khi nhớ lại cách em đã sống trước khi tôi đến tận nhà bế em đi, tôi lại nghĩ thứ này có khi phù hợp với em."

"Dạ?"

Hoa Tử Ngọc dùng hai tay nhận lấy món quà từ thầy Phong, nhất thời không nhịn được há hốc mồm: "Sáo trúc? Sao thầy biết em biết chơi nhạc?"

"Ờ... Chắc là do trực giác. Một người sống theo kiểu hòa hợp với thiên nhiên như em thì kiểu gì cũng lấy những giai điệu ra làm niềm vui mà thôi."

"..."

Hoa Tử Ngọc trầm tư, lẩm bẩm gì đó trong miệng rồi cười nói: "Cảm ơn thầy, thật tốt khi thầy thấu hiểu con người em đến vậy... Em cứ tưởng..."

"Về chỗ."

"... Dạ vâng."

Vợ hắn nói không sai, con bé này có gì đó lạ lắm... Ánh mắt nó nhìn hắn không giống với ánh mắt của các bạn khác trong lớp. Có lẽ hắn nên từ chối uống trà "miễn phí" từ con bé thì hơn.

Đến lượt Trần Hoài Nam, thầy Phong cũng không nghĩ nhiều, liền lấy ra một đôi găng tay ném cho cậu ta: "Thiên phú của em không nằm ở phương diện vũ khí, cũng không nằm ở phương diện linh lực. Thế nên món này hẳn là sẽ giúp được em trong một vài tình huống."

Trần Hoài Nam một mặt nghi ngờ.

"Thử đeo vào đi."

Vụt~

Choang~

Không nói hai lời, thầy Phong đột nhiên rút kiếm chém thẳng mặt cậu ta. Cũng may cậu ta kịp thời phản xạ dùng đôi găng tay mới đeo đón đỡ, bằng không thì cậu ta đã bị ông thầy này chẻ làm đôi rồi.

Tất nhiên, cảnh tượng này đã khiến không chỉ Trần Hoài Nam mà tất cả mọi người trong lớp đều phải sợ hết hồn.

"Cứng cáp không phải ưu điểm duy nhất của nó đâu... Còn về những công dụng khác thì em hãy tự mình nghiên cứu đi. Tôi lười giải thích lắm, vậy nhé."

"Giờ thì... Để thắt chặt tình thầy trò..."

Edgar: "Bớt văn vở, muốn đấm nhau thì nói thẳng đi ông già."

Bóc trần hay lắm Edgar! Giờ thì vĩnh biệt nhé người đồng chí dũng cảm!

"Ờ ok, như em muốn. Chúng ta hãy cùng nhau tạo ra một kỷ niệm "khó quên" nhân buổi học cuối cùng này nào!"

Mỗi con chữ trong bản chuyển ngữ này đều do truyen.free nắm giữ bản quyền, kính chúc quý độc giả có những trải nghiệm đọc truyện thú vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free