Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 53. Một đấm knock out

Cứ ngỡ đó sẽ là một cuộc chia tay đẫm nước mắt, nhưng rốt cuộc bà ấy đã không để điều đó xảy ra. Riêng khoản này, bà ấy thật sự giống hệt mẹ mình, ngay cả lúc lìa đời vẫn còn trêu chọc được.

Tỉnh dậy cùng những suy nghĩ ấy, Himiko trong vô thức nở một nụ cười chứa chan bao cảm xúc phức tạp, buồn vui lẫn lộn. Dẫu vậy, cô vẫn biết mình không nên để những gì đã xảy ra trong thế giới huyễn tưởng làm ảnh hưởng đến thế giới thực.

Là người đã vượt qua thử thách của mẹ, cô ấy nên có trách nhiệm hơn với bản thân sau khi rời khỏi cái thế giới đầy ảo ảnh và cám dỗ đó. Tất nhiên, đó không chỉ là trách nhiệm với chính mình mà còn với mẹ và những người cô ấy yêu quý nữa.

Như cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay mình không rời bên cạnh, Himiko lập tức đoán ra ngay là ai đang bầu bạn: “Cảm giác này... Là em sao Lily?”

“Vâng, là em.” Lily đáp lại với một nụ cười tinh quái: “Em đã làm chị thất vọng rồi sao? Lẽ ra người nên nắm tay chị cho tới lúc tỉnh dậy phải là anh Nam chứ nhỉ?”

“Đừng đùa như thế, chị sẽ giận đó.”

Vừa nói, Himiko cũng chậm rãi ngồi dậy với dáng vẻ mệt mỏi, để lại Lily vẫn đang nằm trên giường với gương mặt khó xử: “Xin lỗi chị, đây vốn dĩ là thử thách của riêng chị mà em lại tò mò xen vào...”

“Thật ra việc chị tỉnh lại cũng chẳng mấy liên quan đến em. Trái lại, em còn giúp chị tiết kiệm không ít thời gian.”

Vừa nói chuyện, Himiko vừa vươn vai một cái, vầng trán nhíu chặt cũng dần giãn ra: “Em biết đấy, ta không nên lãng phí thời gian cho những ảo ảnh của bản thân. Chị vẫn đủ lí trí để phân biệt được đâu là thực, đâu là giả... Vì thế, cho dù không có em giúp đỡ đi chăng nữa, chừng hai ba ngày nữa chị cũng sẽ tỉnh lại thôi.”

“Dù sao thì ngoài mẹ ra, chị cũng thấy phát chán thế giới đó rồi.”

“Vậy à... Chị nói thế cũng làm em đỡ nặng lòng đi một chút.” Lily cười gượng gạo, gương mặt vẫn còn vẻ tự trách: “Thật ra khi giúp đỡ chị, em cũng vô tình xem được vài đoạn ký ức của chị, thế nên em cũng biết...”

“Chị không quan tâm, chỉ cần em hứa sẽ không kể cho cậu ấy là được.” Himiko nói: “Thay vì được ai đó kể lại, chị muốn tự mình nói cho cậu ấy nghe hơn. Chỉ là thời điểm đó vẫn chưa tới mà thôi.”

“Vâng, em hứa.”

Himiko khẽ gật đầu, tỏ ra rất hài lòng.

Thế nhưng, sau khi kiểm tra sơ qua tình trạng vệ sinh của bản thân, cô ấy đã bắt đầu nghi hoặc: “Đợi đã, bộ đồ trên người chị không hề có mùi lạ... Lẽ nào cậu ta đã...”

“Trước khi em ngủ thiếp đi cùng chị, em đã là người lo liệu chuyện này. Nhưng sau khi em cũng chìm vào giấc ngủ thì... Em không rõ là ai đã làm việc đó nữa. Không thể loại trừ khả năng đó.”

Nói đến đây, Lily tự nhiên hơi đỏ mặt, khẽ lẩm bẩm một mình: “Không biết anh ấy có làm vậy với mình không nhỉ?”

Himiko: “...”

“Thôi, chị nghĩ chắc cậu ta sẽ chả dám làm cái chuyện ấy đâu. Cậu ta vốn dĩ rất chi là nhát gái mà. Hơn nữa, cậu ta có vẻ cũng không phải một tên biến thái ngầm.” Himiko khẽ thở dài cảm thán: “Nói cho cùng, cậu ta chỉ đơn giản là đồ ngốc.”

Không luyên thuyên nữa, Himiko liền đẩy cửa ra ngoài tìm Trần Hoài Nam để làm rõ mọi chuyện. Mặc dù cô ấy đã phần nào biết được chân tướng của sự việc nhưng cô ấy vẫn muốn hỏi để xem cậu ta có thật sự làm như vậy không.

Hiện giờ cũng đã gần trưa, vừa đúng lúc cậu ta đang ngồi chơi game để giết thời gian rảnh. Do vậy, cậu ta cũng không mấy để ý đến sự xuất hiện của Himiko. Mãi cho đến khi Himiko lên tiếng gọi, cậu ta mới lập tức ngẩng đầu nhìn cô với vẻ mặt rạng rỡ: “Tỉnh rồi đấy hả? Hai người làm tôi lo sốt vó mấy ngày nay đó!”

“Trong thời gian đó, cậu có làm chuyện gì có lỗi với chúng tôi hay không?”

“Đã bảo rồi, nhu cầu của tôi không đến mức cao như thế!” Trần Hoài Nam xua tay cười lớn rồi tiếp tục giải thích: “Về vấn đề ăn uống các thứ, tôi có thể giải quyết ổn thỏa cho hai người... Cơ mà chỉ riêng vấn đề vệ sinh cơ thể thì hơi khó xử. Tôi không thể tự làm được nên mới phải nhờ người khác giúp... Và rồi ông thầy đó đã quăng cho tôi quyển sách dạy dùng Tịnh Y Chú. Vậy là xong chuyện.”

“Tịnh Y Chú...”

Không hiểu sao, Himiko lại cảm thấy hơi thất vọng khi lắng nghe lời giải thích của Trần Hoài Nam, dù cô đã lờ mờ đoán được chuyện này từ trước.

Lily cười hì hì vỗ vai Himiko rồi nói: “Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn phải đi tắm thôi chị. Cứ kệ anh ấy đi, anh ấy chẳng hiểu chúng ta đang nghĩ gì đâu.”

“Em nói đúng... Ủa mà em đang có ý gì thế? Em có đang hiểu lầm gì về chị không vậy?”

Chỉ thấy Lily lại tiếp tục nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi chạy thẳng xuống lầu, không thèm giải thích gì thêm.

...

...

Do Trần Hoài Nam đã tự mình chuẩn bị mọi thứ từ trước nên sau khi tỉnh dậy, hai cô gái chỉ việc vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi dùng bữa là xong. Thế là xong xuôi, họ đã hoàn toàn rảnh rang làm bất cứ điều gì mình thích.

Cũng vì hôm nay Trần Hoài Nam không có ý định ra ngoài chơi bời nên Lily đã quyết định sẽ chơi game cùng cậu ta cho đỡ chán. Điều này đồng nghĩa với việc hôm nay cậu ta sẽ phải “gánh” một cục tạ lớn, bởi vì Lily chỉ mới làm quen với thế giới game mà thôi!

Himiko thì không muốn chơi game. Cô ấy vẫn cần thêm một chút thời gian để bình tĩnh lại sau những gì mình đã trải qua.

Mặc dù Himiko không tiết lộ bất cứ điều gì nhưng Trần Hoài Nam vẫn lờ mờ đoán được rằng thử thách mà cô ấy đối mặt cũng chẳng mấy tốt đẹp. Ngay cả khi đã vượt qua rồi, cô ấy vẫn nặng trĩu trong lòng.

Giữa lúc đang chơi, Lily đột nhiên thốt lời mắng mỏ: “Cái anh này! Sao không để lại cho em một ít trang bị đi chứ! Anh lấy hết rồi thì em còn làm gì được nữa? Đúng là chẳng ga lăng gì!”

“Anh có để lại rồi mà?”

“Nhưng toàn đồ cùi bắp thôi!”

“Em cầm đồ mạnh thì anh em mình chỉ có nước ăn hành thôi em ạ.” Tr���n Hoài Nam cốc đầu Lily một cái: “Thử nhớ lại xem từ nãy đến giờ em đã "chết" bao nhiêu mạng vô ích rồi? Lần nào anh cũng phải chạy theo "dọn dẹp" cho em hết cả, đã vậy còn đòi đồ xịn hả em?”

“Em vẫn đang tiến bộ mà!”

Thấy Lily cứ nằng nặc đòi đồ xịn, Trần Hoài Nam đành bó tay, chỉ đành chuyển một nửa số vật phẩm quý giá mình đang có cho Lily. Cũng vì vậy mà sức chiến đấu của cậu giảm đi một nửa, khiến cho cậu càng thêm khó khăn hơn khi phải tiếp tục “gánh” cô bé bướng bỉnh này.

Lily có tiến bộ thật, đúng vậy. Chỉ là game này độ khó hơi cao, thế nên một người mới như Lily rất khó bắt kịp!

“Cậu dễ dãi quá đấy.”

Himiko khẽ vỗ vai rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh hai người: “Hai người cũng độc ác thật đấy, nỡ lòng để tôi đứng ngoài. Mà thôi vậy, chỉ cần nhìn qua game là tôi đã chẳng muốn chơi rồi.”

Nhịp độ nhanh quá, ngán.

“Không cần đâu, có cậu vào thì tôi gãy lưng mất.” Trần Hoài Nam cười khổ một tiếng rồi thận trọng hỏi lại: “Vả lại cậu đã ổn rồi chứ? Có vẻ như thử thách vừa rồi đã tác động không nhỏ đến tâm lý cậu nhỉ?”

“Ờ, không thể phủ nhận là tôi đã thay đổi rất nhiều. Tuy nhiên, quá trình chuyển mình thật sự vẫn chưa hoàn tất đâu. Tôi vẫn cần thêm thời gian để tiêu hóa những gì đã thu nhận được.” Himiko đáp: “Còn về phương diện tâm lý, tôi chẳng cần cậu phải bận tâm lo lắng làm gì. Trông tôi yếu đuối đến mức dễ dàng bị hiện thực nghiệt ngã đè bẹp lắm sao?”

“... Đúng thật là không giống.”

Trong số những người con gái mà Trần Hoài Nam đã từng gặp và tiếp xúc... Quả thật không có ai ngoan cường và kiên định được như Himiko. Cô ấy quá mạnh mẽ để có thể xem là một cô gái bình thường!

“Nói thế cho "ngầu" thôi, chứ đôi khi, tôi cũng muốn được dựa dẫm vào ai đó lắm, như cậu chẳng hạn... Nam à.” Himiko khẽ thủ thỉ: “Tôi giỏi đánh nhau, và ngoài khoản đó ra thì tôi chẳng biết làm gì khác. Có một thời gian, ngay cả tài chính tôi cũng phải dựa dẫm vào cậu... Bây giờ ngẫm lại, cảm giác đó vẫn thật kỳ diệu.”

“Thế à?”

Trần Hoài Nam vừa gõ phím lia lịa, vừa đáp lại đối phương một cách khá vội vã: “Tôi thì nghĩ việc thi thoảng dựa dẫm vào ai đó thật ra cũng không hẳn là xấu, chỉ cần đừng quá phụ thuộc vào đối phương là được. Giống như cậu bây giờ này, cậu đang quá phụ thuộc vào tôi rồi đấy.”

“Nghĩa là tôi xấu rồi?” Himiko hỏi.

“Rất xấu.” Trần Hoài Nam đáp.

“...”

Himiko khẽ thở dài, trầm tư một hồi lâu rồi nhẹ nhàng hỏi lại: “Nam này, tôi có một câu hỏi dành cho cậu, chỉ riêng cậu mà thôi... Và cũng đừng có cười tôi nhé.”

“Gì cơ?”

“Chẳng là... Cậu có nghĩ rằng một người như tôi liệu có thể trở thành một người phụ nữ hiền thục đảm đang hay không?”

Nghe đến đây, Trần Hoài Nam bất chợt dừng lại, đồng thời còn dùng ánh mắt khó mà tin được mà nhìn Himiko. Bằng vào thứ EQ hên xui đạt chuẩn của mình, cậu nhận ra được đối phương hiện đang hỏi mình một cách cực kì nghiêm túc.

Đã vậy thì cậu cũng phải đáp lại cô ấy một cách nghiêm túc nhất có thể.

“Đảm đang thì tôi chưa thấy đâu, nhưng dâm đãng thì tôi lại thấy thừa.”

Lily: “...”

Himiko: “...”

Binh!

Chẳng nói chẳng rằng, Himiko lạnh lùng giáng một cú đấm “knock out” Trần Hoài Nam, để lại Lily phải một mình chống chọi với con trùm khó nhằn... Nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, con bé đã vượt qua được với một đống tiền vàng và trang bị.

Nhìn Trần Hoài Nam bất tỉnh nhân sự dưới đất, Lily không kìm được mà nuốt khan: “Đùa cũng đừng đùa dại đến thế chứ anh trai của em...”

“Đáng đời anh!”

Bản biên tập này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, hãy trân trọng công sức từ từng con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free