(Đã dịch) Thần Sư - Chương 43. Bắt cùng tần số
Tối hôm đó, không chịu được cảm giác cô đơn, Lily đã nằng nặc đòi ngủ chung với Trần Hoài Nam. Và lẽ dĩ nhiên, cậu ta đã nhã nhặn từ chối với đủ mọi lý do có thể nghĩ ra. Cuối cùng, Lily đành bỏ cuộc, bất đắc dĩ ngủ chung với Himiko.
Sáng hôm sau, Trần Hoài Nam dậy sớm chuẩn bị thức ăn cho cả nhà. Hôm nay cậu quyết tâm hoàn thành phần việc còn dang dở từ hôm qua: đi chợ mua sắm.
Khi dọn đến căn nhà mới này, mọi đồ dùng thiết yếu đều đã có đầy đủ từ trước, kể cả thức ăn, nước uống và rất nhiều thứ khác. Với điều kiện đó, lẽ ra cậu đã không phải vác mặt đi chợ nữa. Tuy nhiên, giờ đây cậu lại nghĩ mình nên làm gì đó cho Lily, đặc biệt là về vấn đề đồ lót.
Biết là chiếc váy kia cũng khá kín đáo rồi, thế nhưng khi nghĩ tới việc con bé đang không mặc đồ lót, cậu thật sự không thể nào cư xử tự nhiên nổi!
Mặc dù đã tự nhận là người nhà nhưng Trần Hoài Nam vẫn chưa thể ngay lập tức xem con bé như em gái được. Chính vì con bé quá đỗi trong sáng, quá đỗi đơn thuần, tạo cho cậu một chút cảm giác "tôn sùng" nên cậu mới không thể xem Lily như một đứa em gái đúng nghĩa.
Sau khi chuẩn bị thức ăn được một lúc, Lily đã tỉnh dậy, đẩy cửa phòng bước ra. Váy dài xộc xệch, tóc tai rối bù, đôi tay dụi dụi mắt, thoạt nhìn có vẻ lôi thôi nhưng vẫn vô cùng đáng yêu theo một cách đặc biệt.
Nhìn thấy Trần Hoài Nam đang bận bịu làm bếp, cô bé khẽ nép sang một bên rồi chăm chú ngắm nhìn anh một hồi lâu. Cuối cùng, cậu không nhịn được lên tiếng: "Đừng nhìn chằm chằm anh như thế chứ em, khó làm việc lắm đấy."
"Hì."
Lily cười khẽ một tiếng, ánh mắt long lanh tinh khiết tựa hạt sương ban mai.
"Không định ngủ thêm một chút nữa sao? Dậy sớm như thế làm gì?"
"Ngủ với chị ấy ngột ngạt quá, có muốn em cũng chẳng thể ngủ ngon được." Lily hơi nhăn mũi, vẻ mặt lộ rõ vẻ bất mãn về quãng thời gian ngủ chung với Himiko.
Trần Hoài Nam: "..."
Cậu có thể hiểu cô bé đang ám chỉ điều gì, thậm chí ước gì mình không hiểu.
"Không biết bao giờ em mới có thể "lớn" được như chị ấy nhỉ? Đã khá lâu rồi em không cao thêm chút nào, chẳng biết liệu em có còn phát triển được nữa hay không..."
Trần Hoài Nam vừa làm vừa cười nói: "Anh thấy em vẫn còn nhỏ mà, tạm thời đừng vội quan tâm đến mấy chuyện đó làm gì. À phải rồi, năm nay em mấy tuổi rồi?"
"Gần một nghìn tuổi ạ."
"Ha ha, đã một nghìn tuổi rồi à?"
"..."
Sau vài giây định thần, Trần Hoài Nam đột nhiên dừng lại, mặt đầy vẻ khó tin nhìn Lily: "Cái gì? Em vừa bảo em bao nhiêu cơ?"
"Gần một nghìn ạ, nhưng cụ thể là bao nhiêu thì em cũng chẳng nhớ rõ nữa. Hầu hết quãng thời gian đó em đều ở trong trạng thái ngủ say. Thành ra lượng thời gian em thức tỉnh để chứng kiến thế giới cũng không nhiều, chỉ khoảng mười mấy hai mươi năm mà thôi."
Trần Hoài Nam: "..."
Thì ra lúc trước cậu đã xem một người con gái đủ tuổi làm tổ tiên mình như một đứa em gái mỏng manh cần được cậu che chở đó ư? Trời đất ơi...
"Tuổi thật một nghìn, tuổi ngoại hình tầm mười hai mười ba, tuổi tâm lí thì..."
Trần Hoài Nam cứ đứng sững lẩm bẩm cái gì đó trong vô thức khiến Lily bắt đầu có chút nghi hoặc. Mãi đến khi đống đồ ăn sắp cháy khét, cậu ta mới hoảng hồn tỉnh lại, vội vàng khắc phục trước khi mọi công sức hóa thành công cốc.
Đợi Trần Hoài Nam xoay sở xong, Lily mới tiến tới kéo áo anh với vẻ mặt tò mò: "Anh ơi, hôm nay anh định ra ngoài mua sắm đúng không ạ? Em nghe chị Himiko nói là anh sẽ mua đồ lót cho em... Thế nó là cái gì vậy anh? Qua vẻ mặt của chị ấy, em có cảm giác đây là một thứ rất quan trọng."
"Ừ, cực kì cực kì quan trọng là đằng khác." Trần Hoài Nam có chút không dám nhìn thẳng "cô bé" mà trả lời: "Em có biết là mình không nên để người khác giới nhìn thấy cơ thể mình không?"
"Dĩ nhiên là em biết. Rồi sao nữa anh?"
"Đồ lót ấy à..."
Đợi đến khi đống thức ăn trong nồi đã ổn định, Trần Hoài Nam mới hạ lửa xuống, quay sang giải thích cặn kẽ cho Lily nghe. Sau gần mười phút phổ cập kiến thức cơ bản, Lily mới gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, đôi má ửng hồng.
"Giờ thì em hiểu rồi đấy, nó chính là thứ anh bắt buộc phải mua cho em." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Thật ra thì trước đó anh có đề nghị Himiko cho em mượn dùng một hôm rồi... Thế nhưng hình như kích cỡ lại không vừa cho lắm. Cơ thể cô ấy rõ ràng là "đồ sộ" hơn em nhiều."
Lily như thoáng nhớ lại buổi tối hôm qua, cả người bất giác run lên.
Lúc này, Himiko cũng từ trong phòng bước ra với dáng vẻ lôi thôi y hệt Lily vừa nãy, thậm chí còn kinh khủng hơn. Điều đáng nói là, dường như nghe được những gì Trần Hoài Nam vừa nói, cô liền nở một nụ cười quyến rũ: "Vậy ra là cậu có "tia" cơ thể của tôi nhỉ? Đồ biến thái!"
"Chứ sáng nào cậu cũng trưng ra bộ dạng đó thì tôi biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ tôi mù hả má?"
"Hì... Coi như là đang trả tiền thuê nhà cho cậu đó!" Himiko mỉm cười, chủ động nháy mắt với Trần Hoài Nam một cái: "Nếu như cậu muốn, tôi còn có thể cho cậu xem nhiều hơn thế này nữa... Tất nhiên, chỉ mình cậu có đặc quyền này thôi nha."
"Méo, đồ lẳng lơ."
"Làm gì có đâu, cậu thật sự chẳng có chút tế bào hài hước nào cả. Thật không đáng yêu chút nào."
Lily nhìn qua nhìn lại giữa hai người, sau đó chắp hai tay lại, mỉm cười tươi tắn: "Anh chị thật sự rất thân thiết nhỉ?"
"..."
"Chuyện đó hả... Có lẽ em nói đúng. Anh chị đã từng vào sinh ra tử mấy lần rồi, xét từ góc độ nào thì cũng có thể xem là sinh tử chi giao. Em biết đấy, con gái tuyệt đối sẽ không tự tiện bước vào nhà một người đàn ông họ không tin tưởng, chứ đừng nói gì đến chuyện sống chung."
Himiko vươn vai, ngáp một cái nhưng những gì cô nói ra lại không hề giống những lời vu vơ nói đùa: "Chị tin tưởng anh của em, thậm chí còn tin tưởng đến mức có thể để lộ da thịt trước mặt mà không sợ cậu ta có ý đồ xấu với mình. Dù sao thì, cậu ta cũng là một thằng đầu đất cứng nhắc chính hiệu."
Trần Hoài Nam trợn mắt: "Rốt cuộc thì cô đang khen ngợi hay đang ngầm mỉa mai tôi vậy?"
"Em nghĩ là cả hai đó." Lily thay mặt Himiko trả lời, đồng thời nở một n��� cười tươi tắn: "Vả lại chị ấy không nói dối đâu. Trực giác của em mách bảo rằng anh đúng là kiểu người như vậy."
"Cho dù vậy thì cô cũng nên giữ giá một chút, đừng có hở chút là dirty talk chứ?"
Himiko đưa tay ôm lấy Lily, cười cười: "Nhìn thấy không? Chị chỉ cần tỏ ra thoáng đạt một chút thôi là cậu ta sẽ nhắc nhở ngay. Thật là... Cậu ta lẽ ra không nên sống ở thời đại này nhỉ? Con gái bây giờ thường đâu có thùy mị nết na như trong tưởng tượng của cậu ta."
"Chỉ có cô như thế thôi!"
Lily hơi đỏ mặt, ấp úng nói: "Chị ơi, em lại nghĩ anh ấy nói đúng đấy... Mặc dù em không hiểu "dirty talk" nghĩa là gì nhưng em cứ có cảm giác chuyện đó không đứng đắn cho lắm. Vả lại, những gì chị nói vừa rồi làm em xấu hổ quá..."
"Vậy là em bắt sóng cùng cậu ta rồi."
Himiko thở dài, bất đắc dĩ nhún vai rồi lững thững bước vào phòng tắm để thay một bộ đồ khác kín đáo hơn.
...
...
Sau một bữa ăn sáng lành mạnh, Trần Hoài Nam quyết định dẫn Lily ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Bên cạnh đó, gần đây Himiko khá rảnh rỗi nên cũng tỏ ý muốn đi theo cùng, và dĩ nhiên hai người kia đã không từ chối.
Đặc biệt là đối với Trần Hoài Nam. Việc có Himiko đi theo ngược lại là một trợ giúp lớn.
"Mà này, cậu nghĩ nền kinh tế của chúng ta sẽ ổn sau vụ này chứ? Tôi không nghĩ chúng ta đã tiết kiệm được nhiều đến mức đủ cho một buổi đi chơi đâu." Himiko thận trọng hỏi.
Trần Hoài Nam vừa dắt tay Lily, vừa suy tính một chút: "Lão thầy giáo đó có để lại cho tôi không ít tiền phòng thân. Có vẻ như lão cũng dự liệu được ta sẽ phải mua sắm nhiều thứ cho Lily. Thành ra ít nhất ở thời điểm hiện tại, cậu không cần lo về mấy chuyện này."
"Lão ta đôi khi cũng tử tế phết nhỉ?"
"Ờ, ước gì lão ta cũng đối xử với chúng ta dịu dàng như vậy."
Nói đến đây, cả hai người không hẹn mà đồng loạt thở dài.
Riêng Lily, cô bé đang mải mê quan sát mọi thứ xung quanh nên cũng không để ý lắm đến cuộc trò chuyện giữa hai người. Đối với cô bé, mọi sự vật trên thế giới này đều kỳ lạ, đều mới mẻ, hoàn toàn đủ sức đánh thức trí tò mò mãnh liệt bên trong cô bé, vốn đã ngủ say từ lâu.
Giống như những ông bố bình thường khác trên thế giới này, Trần Hoài Nam đã phải chống đỡ hàng tỉ câu hỏi từ Lily, dồn dập, đều đặn và liên tục. Lý do cũng dễ hiểu, bởi vì Lily không biết một chút gì về thế giới này, thành ra việc cô bé có thể đặt ra hàng tỉ câu hỏi cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ.
Chỉ có điều... Việc đó làm cho Trần Hoài Nam mệt muốn chết, phải giải thích nhiều đến nỗi khát khô cả cổ họng. Cũng may là Himiko đã tinh tế tiếp tế cho cậu một chai nước lọc, bằng không thì...
Ra đến khu mua sắm, Himiko ra hiệu cho cả nhóm dừng lại để ưu tiên mục tiêu hàng đầu: "Nam, cậu đi mua những gì cậu cần đi, còn tôi và Lily sẽ đi mua sắm quần áo một lát. Cậu biết đấy, đây là chuyện tối quan trọng đấy."
Trần Hoài Nam gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Cứ như thế, nhóm người liền chia ra mỗi người một hướng. Đợi khi nào xong việc, Trần Hoài Nam sẽ quay lại cửa tiệm qu��n áo đón hai người kia.
Sau khi Trần Hoài Nam rời đi, Lily vô thức nắm lấy góc áo Himiko, vẻ mặt lưu luyến không rời, hỏi: "Chị ơi, anh ấy thật sự không đi với chúng ta được sao ạ?"
"Cũng không hẳn là vậy, chẳng qua là do cậu ta ngại nhìn thấy da thịt của em thôi." Himiko bắt chước thói xoa đầu của Trần Hoài Nam, cười nói: "Các ông bố, bà mẹ cùng con cái, thậm chí các cặp đôi vẫn thường xuyên đi vào những nơi thế này mà, có chết ai đâu?"
Lily hơi cúi đầu, tâm tình dường như có đôi chút sa sút.
"Không sao đâu, lát nữa xong việc, cậu ta sẽ quay lại ngay thôi. Mau theo chị đi, chị đang nóng lòng muốn xem em sẽ trông dễ thương đến nhường nào với các mặt hàng thời trang của thế giới này đấy."
"A? Chị..."
Chưa kịp nói gì thêm thì Lily đã bị Himiko kéo thẳng vào trung tâm mua sắm. Suốt quãng đường, Lily chỉ biết răm rắp nghe theo hướng dẫn của Himiko, cho đến khi tìm đến quầy hàng đồ lót, cô bé mới nói: "Em tự chọn đi, cái nào cũng được, sau đó qua buồng thử đồ kia mặc vào cho chị xem thử."
"Ngay tại đây luôn ạ?"
"Không có ai dám nhìn đâu, sợ gì?"
"... Vâng."
Lily khá ngượng ngùng khi phải thay đồ ở đây. Tuy nhiên khi nhìn lại, xung quanh đây cũng không có nam giới nào khác, lại còn có Himiko ở đây canh chừng nên cô bé cũng khá yên tâm.
"Dễ thương... Dễ thương..."
Lily nhắm mắt chọn đại một bộ rồi bước vào phòng thay đồ với vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Cái này... Phải sử dụng như thế nào đây ta?"
...
Một lúc sau, do cảm thấy khá lo lắng nên Himiko tìm đến trước phòng Lily, lên tiếng hỏi: "Ổn không em? Có gì nhớ hỏi chị một tiếng."
"Chị ơi... Thứ này ấm áp quá, nhưng em cứ có cảm giác thật kỳ lạ..."
"Đâu? Cho chị xem."
Himiko đột nhiên mở xoạch tấm rèm khiến Lily sợ hết hồn, bản năng che đi những chỗ nhạy cảm trên cơ thể mình. Thế nhưng Himiko cũng không quá để tâm đến biểu cảm thẹn thùng của Lily, chỉ liếc ngang liếc dọc vài lần rồi khẽ cười: "Cậu ta nói không sai, em có mặc cái gì cũng dễ thương. Hừm, người ta thường gọi kiểu người như em là thiên sứ nhỉ?"
"Thiên sứ... Anh ấy nói thế sao chị?"
"Không có, nhưng chị khá chắc là cậu ta cũng đang có suy nghĩ tương tự như vậy đấy." Himiko kéo rèm lại, dịu dàng nói: "Giờ thì mau mặc đồ lại cho chỉnh tề đi, chị sẽ chọn cho em thêm vài bộ đồ lót rồi chúng ta sẽ chuyển sang mua quần áo chính."
"Dạ... Vâng."
Tất cả nội dung bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.