Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 293. Chị đại tha em

Nhờ có Lily đứng phía sau trợ giúp, đôi bạn thân Tia và Leon giờ đây đã có thể tiêu diệt các loại quái vật trong rừng một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, việc thu hoạch điểm số vẫn diễn ra rất chậm chạp nếu phải chia đều chiến lợi phẩm cho mỗi người. Thành ra dù đã mất nửa ngày lùng sục, mỗi người trong số họ chỉ mới kiếm được gần năm trăm điểm, vẫn còn cách yêu cầu tối thiểu mười nghìn một quãng đường rất xa.

Nhận thấy cứ săn đuổi như thế này thì không có hiệu quả, Lily lên tiếng nhắc nhở: "Em cảm thấy mấy ngày đầu chúng ta không nên dồn quá nhiều tâm sức đi săn giết làm gì. Nếu để cơ thể quá mệt mỏi, rất có thể anh chị sẽ gục ngã trước cả khi kỳ thi kết thúc đó."

Leon và Tia nghe vậy thầm thấy hợp lý, bởi vì sự thật là họ cũng đã khá mệt rồi... Mặc dù việc có Lily đi theo đã khiến cho khối lượng công việc trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

"Vậy, dự định của em là gì? Nếu không phiền thì em có thể tiết lộ cho bọn anh/chị biết được không?"

"Ừm... Em nghĩ là chúng ta nên giảm bớt việc săn quái nhỏ, thay vào đó, chúng ta thử đặt mục tiêu cao hơn xem sao? Mặc dù việc bao vây hạ gục những con trùm nghe có vẻ mạo hiểm, nhưng giá trị mà chúng mang lại lại không hề nhỏ, mỗi con đều đáng giá ít nhất một nghìn điểm đó," Lily cười nói.

Tia nghe vậy, thử mở Almac ra xem qua một chút rồi khẽ gật đầu: "Đúng thật, mỗi con trùm đều có giá trị gần gấp mười lần các loại quái vật thông thường. Nhưng bù lại..."

"Lily, em biết đấy, chỉ mỗi việc săn các loại quái nhỏ thôi cũng đủ giày vò chết bọn này rồi... Chuyện săn trùm thì thôi vậy, em nhỉ?"

Lily chớp mắt, rồi một lát sau trên gương mặt dễ thương bắt đầu hiện vẻ khiêu khích: "Em cứ tưởng anh chị có chí tiến thủ lắm chứ, mới chỉ đến thế đã nhụt chí rồi thì em đành phải đi thôi. Em cũng cần phải đảm bảo rằng mình sẽ có thứ hạng cao chứ."

"Đừng mà! Bọn em sẽ cố gắng mà, đừng bỏ lại hai Ác Ma đáng thương này chứ!"

Trong mắt Leon và Tia, sự tồn tại của Lily cơ bản chẳng khác gì sợi rơm cứu mạng cuối cùng! Thậm chí có thể khẳng định, một khi Lily lựa chọn rời đi, cơ hội thi đậu của họ sẽ tan biến mất đến bảy tám phần chứ chẳng chơi!

"Ừm, phải thế chứ. Nỗi sợ hãi thật ra cũng là một dạng động lực không tồi, nếu không muốn bản thân trở thành nô lệ thì chúng ta phải cùng nhau cố gắng thôi."

Lily cười tít mắt, thong dong đi trước, trong khi hai Ác Ma phía sau bắt đầu thấm thía được khía cạnh đáng sợ của cô gái nhân loại sở hữu ngoại hình vô cùng dễ thương này.

"Thế... Thế bây giờ chúng ta phải săn trùm sao Lily?"

"Không v���i," Lily nói. "Bản chất của kỳ thi này không mang tính đồng đội, cũng không cần câu nệ những quy chuẩn thông thường. Miễn là không gây nguy hiểm cho các học viên khác, chúng ta có thể dùng mọi thủ đoạn để giành điểm."

"Em thực sự đọc hết toàn bộ luật lệ được ghi trong Almac đấy à?" Leon tái mặt.

"Ừm, em cũng nhớ hết toàn bộ các loại bảo vật được ghi chép bên trong đó rồi... Bao gồm cả món thánh vật huyền thoại mà thông tin được ghi bằng dấu chấm hỏi nữa. Đó mới là thứ em đang nhắm tới, nhưng lại không có manh mối."

"Dấu chấm hỏi?"

Lily không quay đầu lại, chỉ tiếp tục giải thích: "Trong quyển Almac không ghi rõ đó là thứ gì, là thảo dược, khoáng vật hay là quái vật. Nó chỉ đơn thuần là một mục có ghi dấu chấm hỏi to đùng trị giá một trăm nghìn điểm mà thôi. Chỉ cần tìm thấy thứ đó, chiến thắng nhất định sẽ nằm trong tầm tay!"

"Một trăm nghìn ư!?"

"Sao nào? Nghe hấp dẫn lắm đúng không?" Lily cười lên một tiếng trong trẻo như chuông bạc: "Hình như mọi năm không có thể lệ này thì phải, chắc là đội ngũ giáo viên muốn có gì đó mới mẻ cho công việc thi cử đỡ nhàm chán."

"Nhưng chỉ có duy nhất một mục dấu chấm hỏi thì... Hơi khắc nghiệt quá rồi. Chẳng khác gì không thay đổi cả."

"Fufu, ai biết được? Em không nghĩ các giáo viên sẽ đưa ra một thể lệ mà không ai có thể chinh phục được đâu."

"Em đúng là... kỳ quặc."

"Còn nói nữa là em rời đội đấy."

"Đừng mà! Xin lỗi!"

...

...

Một lúc sau.

Trong một góc của khu rừng, có một nhóm học viên đang phải chiến đấu với một con quái vật mạnh mẽ, gây chấn động cả một vùng rộng lớn.

"Rock! Cố gắng đỡ đòn đó! Bọn tớ sẽ tập trung gây sát thương nhiều nhất có thể!"

"Khốn kiếp, đỡ nó ư? Nói thì dễ hơn là làm đó lũ yêu nghiệt!"

Với thể hình cao lớn vượt trội và khả năng rèn vũ khí theo ý muốn, Rock nghiễm nhiên trở thành lá chắn chính của cả đội, hứng chịu toàn bộ sát thương mà con trùm khổng lồ gây ra.

Trước mặt ba người trong lớp cá biệt hiện tại là một con sói ba đầu to lớn bằng hai căn nhà cộng lại, với bộ lông đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn, và tất nhiên là sức mạnh thể chất cũng vô cùng khủng khiếp. Chỉ cần sơ suất dính một đòn là về chầu ông bà ngay lập tức!

"Thế này thì chỉ có quặng Baaltonium..."

Thấy nó giơ vuốt lên định tấn công, Rock cắn nát viên khoáng thạch lục sắc được treo trên sợi dây chuyền rồi luyện hóa thành một chiếc khiên lớn che chắn toàn bộ cơ thể đồ sộ của mình.

Ầm một tiếng, móng vuốt khổng lồ va chạm vào chiếc khiên kim loại, đánh bay Rock ra xa hàng chục mét kèm theo cơn đau khủng khiếp đến từ những vết xương gãy trong cơ thể.

Bị cơn đau giằng xé dữ dội, Rock tức giận rống lên thật to: "Thằng ngu nào đã đề xuất đánh nhau với cái thứ trời đánh này vậy?!"

Hai người còn lại là Samael và Sylvie giữ im lặng không trả lời... Có vẻ như kẻ đầu têu chính là một trong số họ.

"Samael, dùng Controller cướp đoạt khứu giác của nó đi, càng lâu càng tốt!" Sylvie hét lớn trong lúc né tránh những cú quật đuôi của con quái vật.

"Cô có ý đồ gì vậy? Nói trước là tôi chỉ đủ sức cướp đoạt giác quan của nó trong hơn ba mươi giây thôi đấy!"

Nói là làm, Samael ngay lập tức thi triển năng lực dòng dõi Controller, tước đoạt khứu giác của con quái vật mà chẳng biết là để làm gì.

Cảm nhận được điều gì đó bị mất đi từ cơ thể mình, con quái vật lập tức chuyển mục tiêu chính từ Sylvie sang Samael.

Nó bất chợt há miệng, cất lên một tiếng gầm khủng khiếp thẳng vào mặt khiến cậu ta choáng váng trong một khoảnh khắc, rồi sau đó lại giương cao móng vuốt lên với ý định xé nát cơ thể cậu ta.

"Đừng hòng!"

Rock sau một quãng thời gian hồi phục đã có thể đứng dậy, lập tức luyện hóa một thanh đại kiếm lao tới đỡ một đòn chí mạng thay cho Samael lúc này vẫn còn chưa kịp tỉnh táo lại: "Nếu cậu còn muốn sống thì biến sang một bên, mau lên!"

Samael nghe thanh âm hùng hổ của Rock, rốt cuộc cũng đã tỉnh táo lại phần nào: "Mẹ kiếp, không ngờ nó còn có chiêu này nữa, suýt nữa thì điếc luôn rồi."

Than thở xong, Samael khôn ngoan lùi lại, tập trung vào việc cướp đoạt giác quan thay vì trở thành gánh nặng của đồng đội.

"Cưng à, con sói này thật bất lịch sự quá nha, vốn đang say mê theo đuổi chị thì tự nhiên lại chuyển mục tiêu làm chị đau lòng quá đi mất!"

Sylvie đột nhiên xuất hiện, đôi chân thon dài khẽ đáp xuống sống mũi con quái vật với một nụ cười yêu mị: "Đồ hư... Thì phải bị trừng phạt."

Kỳ lạ thay, dù Sylvie đã đứng ngay ở đó nhưng con quái vật lại đứng yên bất động, vẻ mặt mê man như thể vừa bị trúng tà.

"Rock! Cổ họng! Kết liễu nó mau lên!"

"Biết rồi má trẻ!"

Rock vận sức phi thẳng lên cao, dùng thanh đại kiếm bổ một nhát kiếm đầy uy lực vào cổ họng con quái vật, gần như là cắt lìa đầu nó.

Với vết thương chí mạng như vậy, con quái vật dù có mạnh đến mấy cũng không thể nào sống sót được nữa. Điều này có nghĩa nhóm ba người đã giành chiến thắng trước con trùm đầu tiên.

"Khiếp, năng lực dòng dõi của loài Succubus đúng là đáng sợ thật, chỉ cần hít mùi cơ thể thôi cũng đủ để một con quái vật như này mê muội không thể tỉnh lại được," Samael tặc lưỡi.

"Sao nào? Muốn ngửi thử một chút cho biết không cưng?" Sylvie liếc mắt đưa tình về phía Samael, miệng nở một nụ cười vô cùng quyến rũ.

"Chị đại tha cho em, chỉ cần lỡ ngửi một cái là em sẽ thành nô lệ của chị ngay đấy," Samael "nhã nhặn" từ chối.

Chị đại đẹp thì có đẹp... Nhưng em chưa muốn chết sớm như vậy đâu, tiền đồ của em vẫn còn rộng mở lắm.

"Ha ha, cứ coi như là phần thưởng cho cưng cũng được mà. Mùi hương đặc trưng của Succubus vốn rất đặc trưng, nếu không nhờ có cưng cướp đoạt khứu giác thì còn lâu nó mới ngửi được mùi của chụy," Sylvie vẫn không thôi giở trò cám dỗ Samael.

Samael: "Thật đấy, tha cho em đi mà chị!"

"Ha ha ha!"

Sylvie che miệng cười hết sức duyên dáng, làm cho Samael cũng bắt đầu dần mất hết kiên nhẫn.

Lúc này, Rock đã thành công chặt đầu con quái vật mang về, dùng giọng nói mạnh mẽ kịp thời đánh thức Samael: "Như đã thoả thuận trước đó, chúng ta chia số điểm kiếm được từ con quái này thành ba phần, mỗi người sẽ nhận được số điểm tương ứng với giá trị một cái đầu."

"Rocky có vẻ khá giỏi mổ xẻ nhỉ? Trên người con này cái gì cũng là bảo vật hết đó. Có dùng Almac tra thử xem được bao nhiêu điểm chưa?"

"Con này... Ít nhất khoảng ba nghìn điểm, thậm chí có khi lên đến năm nghìn cũng nên," Rock trả lời.

"Năm nghìn hả? Thế thì cũng bõ công," Samael khẽ gật đầu hài lòng.

"Nếu là ba nghìn thì đúng là hơi bèo đấy nhỉ? Thôi thì cứ phân tách nó ra rồi mang đến trạm lưu trữ cho chắc ăn đi, chúng ta gây ra động tĩnh lớn như vậy, trên đường đi dễ bị ai đó "hỏi thăm" lắm đấy," Sylvie nói với giọng điệu có phần nghiêm túc.

Rock khẽ gật đầu: "Được, cứ quyết định vậy đi. Hôm nay đến đây coi như tạm nghỉ, không săn trùm nữa. Dù sao thì đánh quái vật cũng không phải là cách duy nhất để kiếm điểm."

"Rocky định đi hái thảo dược sao?"

"Không, tôi định đi đào khoáng. Vừa rồi đánh trùm đã dùng hơi nhiều khoáng vật nên tôi định bổ sung lại, tiện thể nếu có đá quý thì mang đi đổi điểm luôn."

"Nhưng quanh đây làm gì có khu mỏ nào?" Samael nghi hoặc.

"Tộc của tôi có thiên phú trong những chuyện này nên không cần cậu lo. Cậu cứ an phận đi hái thảo dược là được rồi, đừng bận tâm đến tôi," Rock đáp.

Sylvie: "Được rồi, không cần căng thẳng như vậy. Chúng ta cứ ai làm việc nấy đi. Hôm sau chúng ta lại tập hợp săn trùm tiếp nhé."

"..."

"Cha nói không sai, nữ Ác Ma đúng là đáng sợ," Samael nói.

Rock khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Bản chuyển ngữ này là thành quả tâm huyết của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free