(Đã dịch) Thần Sư - Chương 289. Chỉ là trẻ con
Nếu không còn chủ đề nào khác để tán gẫu, vậy thì chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính thôi.
Hoshino khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng vào Mio: "Em đã nghĩ gì trong đầu mà lại làm vậy hả Mio?"
"..."
"Sao thế? Em cố tình im lặng hay là không tìm ra được câu trả lời?"
Dường như vẫn chưa thể nguôi giận, lời nói của Hoshino dần trở nên cay nghiệt hơn: "Em có biết để có thể trở về đây, chị đã tiêu sạch gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm không? Limia cũng vì muốn tốt cho chúng ta nên mới phải cắn răng đi theo, dù kỳ thi đã cận kề đến nơi rồi. Em có biết là em đã gây ra cho mọi người bao nhiêu rắc rối hay không?"
"Em đã nói rõ trong thư ngay từ đầu là em không muốn ở đó nữa. Số tiền tiết kiệm em để lại cũng là để giúp chị tiếp tục học tập cho đến khi nghỉ hè. Chị muốn dùng số tiền đó dẫn trai về đây là việc của chị, còn việc em có đi theo chị hay không là chuyện của em."
"Hơn nữa, tên này vốn dĩ không liên quan đến chuyện của chúng ta. Thế nên em không có trách nhiệm phải nhận lỗi với hắn."
Limia: "..."
Ôi không... Cô ấy nói có lý thật! Sự thật đúng là cậu không hề liên quan đến chuyện này mà!
"Đến nước này rồi mà em vẫn còn cố nói vậy được sao Mio? Em biết rõ vì sao chị phải về tận đây để kéo em trở về trường mà, đúng không?"
"Em không hiểu, cũng không muốn đi. Chị thừa sức để tiếp tục ở lại đó học tập mà, nhất định cứ phải lôi em theo làm gì? Chị cũng đâu còn nhỏ nữa, sao mà cố chấp quá vậy?"
"Mio, em có biết là em cực kỳ, cực kỳ ích kỷ không? Em đã không cố gắng để hiểu được suy nghĩ của chị, chẳng nói chẳng rằng bỏ đi mà không cho chị một lời giải thích tử tế. Đến khi trở về gặp em, em cũng không thèm xin lỗi chị một lời. Em thực sự nghĩ mình đã làm điều đúng đắn sao Mio? Em thật sự tin rằng mình đã đúng ư?"
"...Thế chị nghĩ chị đã hiểu được suy nghĩ thực sự của em chắc? Chị có biết trong suốt mười mấy năm ở bên chị, em đã phải chịu đựng những gì không? Chị nói rằng em ích kỷ? Đúng, có thể em ích kỷ thật, em không cố gắng để hiểu được cảm xúc của chị... Nhưng bản thân chị cũng vậy, chị chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của em cả. Chưa bao giờ, thực sự chưa một lần nào cả."
"Chị, chính chị mới là kẻ vô cảm nhất trong hai người chúng ta!"
"Mio, em đang càng lúc càng quá đáng! Em không muốn xin lỗi chị cũng chẳng sao, nhưng ít nhất em cũng phải công nhận những nỗ lực của Limia chứ! Cậu ấy thực sự đã rất lo cho em nên mới có mặt ở đây! Mau, xin lỗi cậu ấy đi!"
"Em chẳng cần cái người đó phải lo cho em! Hai người cứ trở về sống trong cái thế giới xinh đẹp riêng của hai người đi, đừng quan tâm đến em làm gì nữa! Cứ mặc xác em, để em sống cho thoải mái đi!"
"Mio, em!?"
"Đủ rồi!"
Trận tranh cãi dữ dội giữa hai chị em dần lên đến đỉnh điểm, khiến Limia ngồi một bên chứng kiến tưởng chừng họ sắp lao vào đánh nhau.
Tuy vậy, họ đã không đánh nhau. Trái lại, họ dứt khoát quay lưng với nhau, ai đi đường nấy, chẳng thèm đoái hoài gì đến nhau nữa.
Hoshino cứ thế trở về phòng riêng của mình, còn Mio thì đẩy cửa chính ra ngoài và đi đâu đó, dù rằng trời đã sắp tối.
"Trời ạ..."
Limia không cách nào ngăn cản được hai chị em nhà này cãi vã, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu thở dài: "Sao mình lại đi đồng ý dấn thân vào mớ rắc rối to đùng này cơ chứ...?"
Lúc này, Kiriko xuất hiện với một mâm cơm, vừa dọn lên bàn vừa cười hỏi Limia: "Nếu thực sự từ chối được thì cháu đã không ở đây rồi, phải không?"
"...Cháu trót lỡ miệng hứa với Hoshino là s�� giúp cô ấy hàn gắn mối quan hệ giữa cô ấy và Mio."
"Ha ha, con bé trông đáng yêu quá nên không nỡ từ chối chứ gì? Dì biết thừa mà."
Kiriko cười khẽ, vẻ mặt vẫn cực kỳ điềm tĩnh dù trong nhà đã có chuyện không hay xảy ra: "Dì biết ở nhà con cũng có mấy đứa em nhỏ. Bọn nó có hay cãi nhau không con?"
"Có, nhưng toàn cãi nhau bởi những lý do ngớ ngẩn thôi, dì ạ. Để vài ngày trôi qua là đâu lại vào đấy ngay, cháu hiếm khi can thiệp lắm."
"Ừm, lần này dì cũng định sẽ làm như vậy... Tất nhiên là với vai vế và vị thế của mình."
Nói đến đây, dì Kiriko nhìn thẳng vào mắt Limia như thể nhìn thấu toàn bộ tâm can cậu ta: "Nhưng với tư cách là một người bạn, cũng đồng thời là một người đồng đội... Cháu không có ý định bỏ mặc cho mối bất hòa này cứ thế tiếp diễn đâu, phải không?"
"..."
"Mio từ xưa đến giờ vẫn luôn ngưỡng mộ Hoshino. Để có thể đuổi kịp những bước chân thiên tài của người chị mình, nó cứ nỗ lực ngày đêm không ngừng nghỉ. Nó luôn lấy chị của nó làm hệ quy chiếu, quy chụp tất thảy mọi sự vật trên đời, đem chị nó ra làm thước đo đối với tất cả mọi người, bao gồm cả chính bản thân nó."
"Con nghĩ điều này là do đâu mà ra?"
Limia trầm mặc.
"Có vẻ như con đã có câu trả lời."
Đoạn, dì Kiriko nói tiếp: "Hoshino ngay từ khi còn nhỏ đã phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm trên vai mình. Nó phải kiếm tiền để nuôi sống bản thân và Mio, đồng thời còn phải thu thập Nguyên Hồn để duy trì trạng thái tồn tại này cho dì nữa... Vì vậy, nếu nói đến sự nỗ lực, Hoshino mới là đứa điên cuồng nhất."
"Đừng để bị đánh lừa bởi vẻ ngoài lanh lợi hoạt bát của Hoshino. Nó là kiểu người một khi đã nỗ lực rồi thì sẽ chẳng còn quan tâm gì đến xung quanh mình nữa, thậm chí là cả chính bản thân nó cũng vậy."
"Từ thời tiểu học đến trung học, nó cứ cắm đầu vào tập luyện và kiếm sống, thậm chí đã có những lúc nó bị áp lực làm cho suýt chút nữa thì hóa điên. Cũng chính vì vậy mà nó không có bạn bè, chỉ có mỗi gia đình làm điểm tựa duy nhất, và tất nhiên... Những điều này đã làm tổn thương con bé rất nhiều, thế nhưng chính con bé lại không hề nhận ra sự thật đó."
"Còn dì, dì chỉ là một hồn ma vất vưởng, dì không thể tác động quá nhiều đến thế giới vật chất, chỉ có thể nhìn hai đứa nó từng bước tự hủy hoại bản thân... Chỉ đến khi hai đứa nó gặp được con, Limia."
"Lần đầu tiên trong đời, dì nghe thấy Hoshino kể về ai đó bằng giọng điệu hào hứng của một đứa trẻ con... Dì vui lắm. Thế nên, dì tin rằng con sẽ là cứu cánh của hai đứa nó, ngay cả trong trường hợp hiện tại này."
"Limia, đây chỉ là yêu cầu của một người mẹ như dì... Con có thể đồng ý hoặc không, không sao cả, dù gì thì con vẫn là người ngoài, con có quyền lựa chọn."
Dì Kiriko cúi đầu: "Xin con hãy giúp hai đứa trẻ đó thấu hiểu nhau, hoàn thành điều mà dì đã không thể làm được trong suốt nhiều năm qua."
"..."
...
Limia sau một lúc cân nhắc, đã tìm đến phòng của Hoshino.
Tuy nhiên, những gì cậu nghe thấy khi đứng đối diện với cánh cửa chỉ là tiếng nức nở của cô bạn học, khiến đôi tay vốn đang định gõ cửa của cậu phải chùn xuống.
Đây rõ ràng không phải thời điểm thích hợp để cậu nói chuyện với một cô gái mỏng manh như Hoshino.
Cu���i cùng, cậu chỉ có thể thở dài rồi quay lưng đi ra ngoài với ý định tìm kiếm Mio, người mà chẳng ai biết đã đi đâu.
Thú thật thì trong hai chị em, cậu đang cảm thấy lo cho Mio nhất.
Kể cả khi cô ấy có ghét cậu ra mặt, thậm chí cách đối xử cũng rất tệ hại... Thế nhưng bằng cách nào đó, Limia vẫn không ghét được Mio.
Dì Kiriko thấy Limia xỏ giày định ra ngoài, trong lòng đột nhiên hơi do dự.
"Dì yên tâm, cháu hứa cháu sẽ kéo cô ấy về ăn cơm sớm thôi."
"...Nhờ cả vào cháu."
Limia mỉm cười, khẽ gật đầu rồi đẩy cửa rời đi.
...
...
Tại một thảm cỏ bên bờ suối trong xanh mát, Mio ngồi thẩn thờ ngắm nhìn mặt nước, chẳng biết là đang suy nghĩ gì trong đầu.
Dù trời đã tối đến nơi nhưng dòng nước suối trong vắt vẫn phản chiếu khuôn mặt u buồn của cô ấy, thậm chí là bên trong đôi mắt đó còn có cả sự đau khổ và tuyệt vọng.
"Rốt cuộc mình đã làm gì thế này? Sao mình lại đi tổn thương chị ấy cơ chứ?"
Mio khép hai chân lại, định gục đầu vào đó mà khóc. Thế nhưng giữa chừng, cô ấy đột nhiên nghe thấy những tiếng bước chân cực kỳ vững chãi vang lên từ bên bờ đối diện, khiến cô ấy vô thức trở nên cảnh giác.
"Giờ thì lại tự hỏi mình đã làm gì sao? Con người cậu thật mâu thuẫn đấy, Mio."
"...!?"
Limia xuất hiện, chỉ bằng một cái nhún chân nhẹ nhàng đã tiếp đất ngay bên cạnh Mio: "Tôi ngồi ở đây được chứ?"
"..."
Mio không nói gì, cũng không thèm nhìn Limia một lần. Còn Limia thì coi sự im lặng đó như một cái gật đầu đồng ý, chẳng nói gì nhiều mà cứ tự tiện ngồi xuống bên cạnh đối phương.
"..."
Cách~
"Ngoài này lạnh lắm, uống lon sữa đậu nành cho ấm người đi."
Limia dúi lon sữa đậu nành nóng hổi vào tay Mio, buộc cô ấy phải nhận lấy: "Cậu ghét tôi ra sao cũng được, nhưng đừng có tổn thương Hoshino chứ?"
"Cậu tưởng tôi muốn nói những lời đó lắm à?"
Mio hỏi ngược lại Limia bằng tông giọng nặng nề và cay nghiệt vô cùng quen thuộc: "Nếu cậu biết mình bị tôi ghét thì còn cố gắng đuổi theo tôi làm gì? Hơn nữa, sao cậu biết tôi ở đây?"
"Lý do vì sao à? Tôi chỉ có thể trả lời là do linh cảm thôi. Tôi cảm thấy có lẽ cậu sẽ ở đây nên đi tìm thử, hóa ra cậu lại ở đây thật." Limia khẽ nhún vai.
Mio nghe đến đây, tay hơi nắm chặt lon sữa đậu lại... Nhưng vẫn không uống.
"Nếu đã muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi sẽ không cười cậu đâu."
"..."
"Đó chính là điểm mà tôi ghét nhất ở cậu, Limia... Cậu không có lỗi gì cả, nhưng tôi vẫn ghét cậu."
"...Hả? Tại sao?" Limia tỏ ra không hiểu.
"..." Mio im lặng một lúc rồi khẽ cắn răng: "...Vì cậu hiểu bọn tôi hơn cả bọn tôi."
"Mỗi lần tôi nhìn thấy cậu, tôi đều có cảm giác giống như thể tôi đang đối diện với bản nâng cấp hoàn hảo của chính mình... Tôi... Cực kỳ... Ghét cậu."
"Sự xuất hiện của cậu... Làm tôi... Dần trở nên... Thừa thãi..."
Nhìn Mio nghẹn ngào đến mức không thể nói nên lời, còn Limia chỉ khẽ nhún vai lắc đầu: "Hai người quả nhiên giống hai đứa em ngốc nghếch nhà tôi... Toàn cãi nhau bởi những lý do ngớ ngẩn."
"Cậu vừa... Nói cái gì!?"
Đối diện với ánh mắt phẫn nộ của đối phương, Limia thậm chí còn không có ý định nhún nhường: "Tôi đang nói hai người hành xử rất ngớ ngẩn đấy, thậm chí tôi còn dám nói kẻ dở hơi nhất trong hai chị em chính là cậu! Mio!"
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free.